Mợ Mai FULL


Cô Mai đi rồi cậu Quốc mới thôi thừ người ra, cậu lại đưa tay chạm lên chỗ vừa bị ai đó hôn rồi cười vui vẻ.

Có lẽ từ lúc Mai và cậu nên vợ nên chồng, đây là lần đâu tiên vợ cậu chủ động thân mật với cậu như vậy.

Quyết định đi về nhà ngoại lần này thật sự có thể khiến Mai yêu cậu hơn một chút thì sao.

- Cậu Quốc đợi có lâu không?
Mẹ Hằng cầm siêu nước sôi đổ vào cái phích có in hình cá vàng nghịch nước, hơi nóng bốc lên nghi ngút hun hồng cả gương mặt cô Mai.

Mợ Mai từ lúc làm cái chuyện xấu hổ kia xong thì không dám nhìn mặt cậu.

Đi đằng sau mẹ Hằng, Mai cảm thấy ánh mắt nóng rực của cậu cứ dán chặt vào người Mai làm cô ngượng chín cả mặt.

Cái cậu này, nhìn cái gì mà nhìn, cậu làm Mai cứ phải cúi gằm mặt xuống đất không dám ngẩng lên đây này.

- Cậu Quốc độ này có bận lắm không?
- Dạ tháng trước con cũng bận, nên hôm nay mới đưa được Mai về thăm nhà đấy ạ.

Cậu Quốc vừa nói vừa cười với mẹ, nghe giọng cậu tình cảm lắm chẳng có vẻ gì xa lạ và khách sáo của người con rể mới đối với nhà vợ gì, cậu nhanh như thế mà đã coi mẹ Mai thành mẹ cậu rồi.

- Hôm nay hai đứa định ở lại đây hay về bên cụ Tổng.

- Ở đây mẹ ạ, mình ở đây cậu nhể.

Cô Mai lanh chanh trả lời hộ cậu, cậu Quốc đã đồng ý với Mai rồi mà, cậu không thể nuốt lời được.

Nếu mà phải về nhà cụ Tổng thì cùng lắm là Mai đi cùng cậu về chào cụ rồi đêm cậu ngủ bên đấy Mai ngủ bên này chứ sao.


- Vợ chồng con ở lại đây liệu có tiện không ạ?
- Úi xời, có gì mà tiện mới không, vợ chồng bây cứ ở thoải mái, nhiều người cho nó ấm cúng.

Mẹ Hằng từ lúc vợ chồng cái Mai về lúc nào cũng cười tít mắt, đi từ dưới bếp lên tiện đường mẹ kêu thằng Trung ra gọi bố Hải ở quán về bắt con gà non thịt rồi luộc đãi hai con.

Tuy không phải sơn hào hải vị gì nhưng đó cũng là cả tấm lòng yêu thương các con của người mẹ.

Bà Hằng mến cậu Quốc cực kì, cậu vừa đẹp trai dịu dàng lại có chí nhất làng.

Cái Mai nhà bà gả cho cậu có khi lại hạnh phúc hơn gả cho mấy thanh niên khác nhiều, mà nom mặt con Mai là kiểu ở trong phúc mà không biết hưởng đây mà.

.

Truyện Quan Trường
- Thế hai đứa uống nước rồi đi qua chào cụ Tổng, xong trưa về đây ăn cơm nhá, mẹ là mẹ bảo thằng Trung thịt gà rồi đấy.

- Dạ vâng ạ.

Thế con vào buồng dọn đồ xong đi sớm rồi về nấu cơm cho mẹ.

- Thôi chị ạ, chị cứ chơi thoải mái cho tôi nhờ.

Cô Mai cầm mấy cái túi chạy biến vào buồng, đi qua cô còn liếc liếc cậu Quốc, ai ngờ gặp ngay ánh mắt cậu cũng đang nhìn Mai, xấu hổ quá trời.

Bước vào căn buồng nho nhỏ từ thời Mai còn thiếu nữ, lòng cô chợt nao nao, mẹ Hằng ở nhà chắc cũng nhớ Mai lắm.

Nhìn căn phòng được quét tước dọn dẹp sạch sẽ, đồ đạc vẫn đầy đủ và tinh tươm như lúc nào cũng sẵn sàng chào đón chủ nhân của nó quay về là Mai đã hiểu được phần nào nỗi nhớ con gái của mẹ Hằng.

Đang lúi húi sắp xếp đồ đạc ra giường, lúc lùi lại đằng sau thì đụng trúng ai đấy, Mai vừa quay lại thì thấy cậu Quốc đứng lù lù sau mông làm cô giật cả mình.

- Cậu vào lúc nào mà tôi không nghe thấy tiếng.

- Anh vừa mới vào thôi.

- Lát nữa qua nhà cụ Tổng thì cậu mang đồ theo nhá.

Tối tôi ngủ ở nhà, cậu ngủ ở bên đấy.

- Không, anh ngủ cùng Mai cơ.

Mai nghe thấy vậy sửng sốt quay lại, còn cậu Quốc thì cái mặt cứ tỉnh bơ như điều này là lẽ đương nhiên vậy.

Mải vui mà quên mất luôn cả cái chuyện ngủ cùng nhau này, chẳng phải lúc ở trên tỉnh cậu với Mai vẫn ngủ khác phòng sao, Mai tưởng cậu tha cho Mai cái việc này rồi.

- Cậu Quốc...!tôi...!
Cô Mai nhìn cậu sợ sệt, hơi hơi cắn đôi môi hồng làm cậu Quốc nóng cả mắt:
- Mai nghe anh nói này, nếu ở đây mà vợ chồng mình không ngủ chung phòng thì bố, mẹ với Trung sẽ nghĩ gì.


Mai có muốn làm mọi người lo lắng không?
- Tôi không muốn, nhưng mà...!
- Nếu Mai sợ anh sẽ không động vào Mai đâu.

- Nhưng mà chỗ tôi hơi chật, giường cũng nhỏ nữa.

Cậu Quốc giả bộ ngó xung quanh buồng của Mai rồi hơi nhăn mày, khi cô Mai tưởng cậu đồng ý về bên nhà cụ Tổng ngủ thì cậu cười cười bảo:
- Vừa vặn.

Mai đừng sợ, anh với Mai cũng từng ngủ chung với nhau rồi mà.

Mai ngỡ ngàng, cậu nói gì vậy nhỉ, ngủ chung lúc nào mà ngủ chung.

À lúc ở trên tỉnh, nhưng là do Mai ngủ quên đấy chứ.

Nghe cậu nói vậy Mai cũng thấy xuôi xuôi, hay thôi kệ đang ở địa bàn của Mai, cậu mà dám làm gì Mai hét lên cho xem.

Cậu Quốc thấy Mai vẫn còn băn khoăn nhưng có vẻ đã chấp nhận thì yên tâm sắp xếp đồ của mình.

Cô Mai đã kêu không cần nhưng vì muốn gần vợ nên cậu cứ giả vờ đụng chỗ nọ chạm chỗ kia, sau khi xong việc hai vợ chồng lên xe đi đến nhà cụ Tổng.

Nhà Mai thì gần con đường lên tỉnh, còn nhà cậu Quốc thì ở tít trong làng cách đấy một đoạn xa xa, nhà cậu là căn biệt phủ to lớn nằm lồ lộ giữa trung tâm làng, xung quanh trồng nhiều hoa hồng có đủ màu đủ sắc.

Nghe mọi người nói, hoa là bà cả ngày xưa còn sống vì thích nên trồng xung quanh nhà, toàn là những giống hồng đẹp nhất mà lúc lên thành phố bà tốn công tốn sức đem về, lúc mất rồi nhiều lần ba bà vợ muốn dỡ bớt đi cho quang quẻ nhà cửa mà ông cụ Tổng không cho đấy chứ.

Vừa bước vào cánh cổng to lớn và nặng trình trịch được chạm trổ rồng phượng thì Mai cảm thấy bàn tay đang buông thõng gần hông tự nhiên ấm ấm.

Hoá ra cậu Quốc đang đan bàn tay của mình vào bàn tay Mai, cô Mai hoảng sợ rụt tay lại nhưng bị cậu giữ chặt không trốn đi đâu được, mặt cô đỏ lên rần rần.

- Ơ cậu Quốc, cậu về bao giờ thế ạ? Cụ Tổng mới lên Hà Nội từ hôm qua rồi cậu ạ.

Đứa nhỏ canh cổng nhìn thấy cậu thì ngạc nhiên lắm, nó cứ đứng trợn tròn mắt lên nhìn hai vợ chồng nhà Mai, có thể là nó chưa quen với việc cậu Quốc đã lập gia đình, cũng có thể nó chưa bao giờ thấy cậu thân thiết hay gần gũi với bất kì cô gái nào từ trước đến nay.

Mai nghe thấy thế thì nhìn nhìn cậu Quốc, cậu chỉ gật gật đầu như đã biết, từ phía trong nhà bà ba đi ra.


Bà ba nhà cụ Tổng nhìn trẻ lắm, không biết do bà hãy còn trẻ tuổi thật hay do ăn diện kĩ càng nên nhìn bà lúc nào cũng trẻ trung với thời thượng.

- Chào cậu mợ, cậu với mợ vào nhà chơi.

Mai chưa kịp chào thì bà ba đã vội cất tiếng nói.

- Dạ con chào bà.

Mai lễ phép chào bà ba, giờ nom kĩ mới thấy, bà ba này có vẻ sợ và cung kính với cậu Quốc thế nào ấy.

- Cậu mợ đến chậm mất rồi, cụ Tổng vừa lên Hà Nội rồi cậu ạ.

Tầm hai hôm nữa cụ mới về kia.

- Ừ, vậy khi nào ông về dì nói hộ có vợ chồng tôi đến chơi.

Nói xong cậu lại nắm chặt tay Mai đi ra ngoài.

- Ơ cậu vào nhà chơi đã, hiếm khi cậu ghé qua nhà.

- Thôi chúng tôi còn việc.

Bà ba nghe thế thì cũng không nói được gì nữa, chỉ đứng bên cạnh khép nép tiễn hai vợ chồng ra xe, trước khi về Mai còn ngoan ngoãn cười và cất lời chào bà.
___________
Vote ⭐️ cho mình nhé️️️ cảm ơn mọi ngườiii.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận