Mợ Mai FULL


Cho đến khi Mai không còn nhớ cậu Quốc nữa là vào một ngày mùa đông, mùa đông miền Bắc lạnh buốt đến lạ lùng, lại còn thêm cái nắng hanh hao làm con người ta nứt nẻ, ngứa ngáy.

Lạnh như thế mà gà mới gáy Mai đã phải dậy, đi bộ hơn cây số để lên trông quán vải cho mẹ Hằng về nhà.

Lúc gần đến chợ, mấy bà bánh đúc, bánh giò, bánh trôi đã bày hàng từ bao giờ, Mai nhìn mà bụng sôi sùng sục.

Ừ thì bánh dày cũng ngon nhưng ăn mắc nghẹn quá, hay tí nữa làm cái bánh giò, nhưng mà hơi ngấy, khó nghĩ thế nhỉ.

Mai cứ cúi đầu khoanh tay vào cho ấm, mùa đông trời vừa lạnh lại còn vừa tối, chả thấy rõ dưới chân gì cả.

Đi một lúc tự nhiên Mai thấy đường sáng lên, ánh đèn pha soi rõ từng viên đá sắc nhọn dưới lòng đường.

Có tiếng còi xe ô tô nhắc nhở mọi người nép vào cho xe đi qua.


Mai cũng đi gọn gọn vào lề, ôi ai kia, chẳng phải cậu Quốc đấy sao, cậu đã đi du học về rồi à, cũng lâu lắm rồi đấy nhỉ.

Cậu ngồi trên xe đi lướt qua Mai, ngày cậu đi Mai vẫn còn nhỏ, bây giờ đến tuổi lấy chồng rồi cậu mới về.

Hình như cậu còn đưa cả cô nào về nữa, chắc là con dâu tương lai nhà cụ Tổng rồi, Mai không nhìn rõ mặt cô ta nhưng mà nom cũng xinh lắm, ăn đứt bất kì cô gái nào ở cái làng này, âu cũng là xứng đôi phải lứa với cậu.

Mai chép chép cái miệng đảo nhanh bước chân để kịp ra trông quán cho mẹ.

Đầu cô cứ nghĩ vơ vẩn lung tung, Mai nghĩ về cậu Quốc, lại nghĩ về chồng tương lai của mình, tự hỏi không biết có đẹp trai được như cậu ấy không nhỉ.

__________________________
Thế mà Mai quên mất hôm nay là cuối tuần, lúc thằng Trung đi học từ tỉnh về ghé qua quán Mai mới ngớ người ra:
- Chị Mai ơi mẹ đâu rồi?
- Sao, trông thấy chị mày không thích à mà phải hỏi mẹ, tao còn chưa tính sổ tuần trước mày ăn hết 3 lá bánh trôi của chị mày đâu, cứ liệu hồn.

- Ôi dào ơi, chuyện của thế kỷ trước rồi mà bà còn nhắc, keo kiệt như bà bảo sao ế chồng.

Mai đang định đấm cho thằng vớ vẩn kia mấy nhát thì có người đến quán, ai thế nhỉ, úi hình như là cậu Quốc, đúng cậu Quốc rồi, cậu không ở nhà với vợ tương lai mà còn ra đây làm gì thế nhở.

- Chào cậu ạ, mời cậu vào xem...
- Tôi đến gặp Mai.
Sao mà thời gian trôi đi nhanh thế, mới ngày nào người trước mắt Mai còn mang đậm cái dáng vẻ của một cậu thanh niên điển trai nhất làng, mà giờ lại thêm nhiều phần chín chắn, nghiêm nghị, mấy đứa bạn Mai hay gọi là gì nhỉ....à..à quyến rũ.

Cậu đi Tây về có khác, quyến rũ thế không biết.

- Cậu tìm tôi có việc gì ạ?
- Mai biết tôi là ai à?

Cậu Quốc nhìn Mai mỉm cười, ánh mắt cậu hơi hơi cong và sáng như vầng trăng non, cậu nhìn Mai chăm chú, cái tình từ mắt cậu toả ra dịu dàng và êm ái.

- Cậu là cậu Quốc ạ, tôi vẫn còn nhớ cậu.

Cậu Quốc như thoả mãn với câu trả lời của Mai, cậu bắt lấy tay Mai, cậu dùng cả hai tay để nắm, hơi ấm từ cậu toả ra làm Mai hốt hoảng.

Ô cái cậu này lạ nhỉ, tự nhiên đi cầm tay con gái nhà người ta, có vợ chưa cưới đàng hoàng rồi mà còn đi trêu gái.
- Ừ, anh chỉ sợ Mai quên anh.
Mai giật mình trợn tròn mắt lên nhìn cậu, cô cố dứt cho được cái tay mà cậu đang cầm ra, nhưng ôi thôi cậu nắm chặt quá:
- Cậu Quốc...!cậu bỏ tay tôi ra.

- Mai sợ à, anh xin lỗi.

Cậu Quốc nhẹ nhàng thả tay Mai ra, ánh mắt cậu vẫn cứ nhìn nhìn đăm đăm vào mặt Mai, cậu cư xử cứ như là người yêu lâu lắm không được gặp nhau ấy.

Tự nhiên Mai đâm ra sờ sợ, cậu Quốc đi Tây học gì không học lại đi học cái thói lăng nhăng, gái gú.

Mai chẳng thèm nhìn cậu lấy một cái, quay lưng chạy biến vào nhà, trên đời này Mai ghét nhất là người không chung thuỷ, làm khổ con gái nhà người ta.

- Mai..đừng chạy...ngã bây giờ.
Mai trở vào quán thì thấy thằng Trung đang ngồi vắt vẻo trên cái ghế gỗ cũ mèm, tay lật tập san mà khó khăn lắm Mai mới tranh mua được ở hiệu sách "Phong hoá".
- Lật nhẹ thôi không rách sách của chị bây giờ.
- Cậu Quốc bảo gì bà đấy, sao mặt bà đỏ bừng thế kia?
- Mày ra đây tao nói thầm cái này, nhanh lên, cậu Quốc vừa cầm tay tao mày ạ, tao sợ quá, chạy vọt vào đây.
Thằng Trung tròn mắt nhìn như không tin:
- Có mà bà tưởng tượng ra à, cậu Quốc là người thế nào tôi còn không biết chắc, thôi không mơ được làm dâu nhà giàu đâu.

Nói xong thằng Trung búng vào tai Mai, mẹ cha cái thằng này, chỉ có ngứa đòn là giỏi.

Trong quán bán vải nho nhỏ, hai chị em thằng Trung cái Mai rượt nhau chạy vòng vòng, hôm nay Mai phải dần thằng này ra bã, trả cả thù mới lẫn cũ luôn.
Phía xa xa, cậu Quốc vẫn lặng lẽ nhìn vào quán vải nhỏ, ánh mắt trầm tĩnh mà kín đáo, cậu
quay lưng trở vào làng.
Làm ơn hãy bình luận để mình biết bạn vẫn luôn theo dõi mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận