Một Cốc Bia Một Bí Mật

Bốn người họ theo nàng ra ngoài. Ở tại góc cuối của Ngọc Thanh cung, một gian bếp nhỏ siêu bụi bẩn đã được sửa sang lại để có thể sử dụng. Vốn dĩ ở tẩm cung không được phép mở bếp nhưng ngày đó Thanh phi nhận được sủng ái của hoàng thượng nên đây cũng được coi là một đặc ân. Đường Song Nguyệt lấy từ trong cái balo cỡ đại kia ra một đống đồ ăn, ngoài lương khô còn có thịt, gạo, nước và vài thứ đồ khác có thể ăn được trong vài ngày. Phong Vân, Phong Vũ, Lan Uyển, Tiểu Ly đặc biệt ngạc nhiên khi thấy nàng còn lôi ra được một đám nồi niêu xoong chảo. Tất cả chúng chỉ to hơn cái rổ một chút. Tiểu Ly không nhịn được mà thốt lên: "Môn chủ người là thần tiên à? Sao người lại có thể mang theo được nhiều thứ như vậy?"

Đến Phong Vân là người đi theo nàng hằng nàng còn không rõ nàng mua những thứ này vào khi nào. Đường Song Nguyệt cười một cái với cậu: "Ta đoán người trong cung này sẽ không coi trọng sự tồn tại của ta mà mang đồ tới đâu. Ta cũng chỉ là tiện tay chuẩn bị một chút thôi."

"Một chút này của người cũng quá lợi hại rồi." bốn người họ không hẹn mà cùng chung suy nghĩ.


Đường Song Nguyệt nhanh chóng đi vào bếp làm ra mấy món ăn đơn giản. Bọn họ chen nhau đứng chật cả cửa chỉ để xem xem rốt cuộc vị môn chủ này còn điều gì mà họ chưa biết. Bữa trưa ở Ngọc Thanh cung nhanh chóng được hoàn thành. Trên bàn lúc này cũng không có gì nhiều ngoài một niêu cơm, một ít thịt bò xào rau, một đĩa trứng rán và một nồi canh nhỏ. Lan Uyển nhìn một bàn thức ăn có chút ngại ngùng nói: "Môn chủ, cái này, không có bát đũa thì ăn làm sao?" Đường Song Nguyệt lại tới chỗ cái balo kia lục lọi một hồi lôi ra được mấy đôi đũa. Nàng thở dài một hơi nhìn sang Phong Vân: "Em vào lấy mấy chén trà tới đây thay bát vậy."

Cuối cùng năm người họ cũng vui vẻ ăn xong một bữa. Đường Song Nguyệt ăn không nhiều sau đó đứng lên đi dạo một chút. Tiểu Ly thấy nàng đứng dậy, thì bám theo sau như cái đuôi nhỏ. Cậu hỏi: "Môn chủ, người đã bao giờ đi hết hoàng cung này chưa?"

"Chưa từng. Nơi xa nhất ta từng đến chắc là Thái y viện. Nhưng mà nếu ngươi thích ta có thể dẫn ngươi đi chỗ thú vị hơn." Nàng gõ gõ đầu hắn rồi mỉm cười. Tiểu Ly suy cho cùng vẫn là đứa trẻ ham chơi, nghe nàng nói vậy đôi mắt sáng rực lên đầy chờ mong.

Nửa đêm hôm đó, năm người bọn họ có mặt trước cổng Quảng Lăng cung, tẩm cung của hoàng hậu. Vừa nhảy qua tường, Phong Vũ đứng quan sát một hồi cuối cùng cũng thốt ra một câu: "Ta còn tưởng người dẫn đi thăm thú chỗ nào, hóa ra là đi ăn trộm." Đường Song Nguyệt lườm hắn một cái, không nói gì, ra hiệu cho Phong Vân lại gần cửa phòng. Lan Uyển và Tiểu Ly cũng đã xử lí xong mấy tên thái giám. Phong Vân nhẹ nhàng đẩy cửa, cánh cửa kêu kẹt một tiếng rồi mọi thứ lại im lặng như cũ.


Hoàng hậu thấy động liền tỉnh dậy kêu người. Bọn họ giật mình chưa biết đối phó ra sao chỉ nghe thấy tiếng bước chân từ trong đi ra. Hoàng hậu vừa ra tới ngoài nhìn thấy năm người áo đen vội hô lên nhưng chưa kịp nói thì bị Phong Vũ chụp thuốc mê lăn ra bất tỉnh. Đường Song Nguyệt liền thở phào, đúng là làm nàng hết hồn. Kéo khăn bịt mặt xuống, nàng nói: "Mọi người chia nhau ra hành động. Chọn những thứ gì cần thiết thôi. Trước giờ sửu phải tập trung ở đây."

Không ai nói một câu nào liền tự mình đi làm. Tiểu Ly nghịch ngợm lượn chỗ nọ chỗ kia cũng kiếm được kha khá ngân phiếu, vàng bạc. Chợt cậu liền bị thu hút bởi chiếc trâm phượng trên tóc hoàng hậu, vừa rút trâm ra mái tóc của bà ta liền rơi xuống. Tiểu Ly còn đang hoảng sợ thì nhận ra đầu bà ta trọc lóc liền không nhịn được cười. Lan Uyển ở gần đó khó chịu ra mặt tính nhắc nhở cậu cũng bị một màn vừa rồi làm cho bật cười. Ba người còn lại cũng bắt đầu chú ý, Đường Song Nguyệt liền tiến tới vỗ vai Tiểu Ly khen ngợi: "Ta nghĩ bà ta không chỉ có một bộ đâu." Nàng liền lục lọi phát hiện thêm hai bộ tóc nữa, rồi bỏ chúng vào một cái túi đeo bên hông. Bà ta gặp nàng coi như xui xẻo.

Năm người họ không ngừng tìm kiếm quanh phòng, cho đến khi Đường Song Nguyệt dựa vào một cái cột. Cái cột đó liền bị lõm xuống một đoạn, phía sau bức hoành kêu một tiếng, Phong Vũ tiến đến vén nó lên. Bọn họ nhìn vào bên trong xem thử, rất nhiều rất nhiều vàng bạc và những bảo vật tưởng chừng đã thất lạc. Đường Song Nguyệt nghĩ "không lấy hết đống này quả thật tội lỗi với mọi người quá." Mất khoảng chừng nửa canh giờ để lấy hết chúng ra và xếp vào túi, bọn họ coi như hoàn thành xong công việc, sau đó lại lặng lẽ ra ngoài. Về đến Ngọc Thanh cung, nàng để bốn người họ đem đống đồ vừa thu hoạch được đến Liên Sinh môn chế tác lại, sau đó mang đi bán. Số tiền thu được bù vào khu đã bị cháy và đem phần dư chia bớt cho mấy người nghèo, riêng đống bảo vật kia giữ lại sẽ có lúc cần dùng. Đường Song Nguyệt ngả lưng xuống giường, nghĩ đến giông bão ngày mai rồi dần chìm vào giấc ngủ.


Cho đến tận lúc Phong Vân quay lại ngoài trời đã tảng sáng, nàng cố gắng không để Đường Song Nguyệt thức giấc nhưng nàng ấy đã tỉnh rồi. Đường Song Nguyệt thấy Phong Vân tinh thần mệt mỏi liền nói: "Em đi cả đêm cũng mệt rồi, nằm xuống đây ngủ đi." Phong Vân cũng không từ chối ý tốt của nàng liền nằm xuống rồi thiếp đi. Trong lúc Phong Vân ngủ, Đường Song Nguyệt lấy ra một từ giấy mà mình phát hiện được trong lúc lấy đồ ở Quảng Lăng cung. Bên trong tờ giấy không viết gì nhiều, chỉ vỏn vẹn có vài chữ "mười lăm tháng này gặp nhau ở Minh Nguyệt hồ."

Mười lăm tháng này? Mười lăm tháng này không phải ngày kia sao? Nàng liền nhếch miệng cười: "Xem ra bà hoàng hậu này có không ít bí mật, ta nhất định phải xem kịch hay gì đang diễn ra."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận