Một Đời Một Kiếp Chỉ Thương Một Người


Cô ta giữ chặt lấy Lục Thẩm Quân:
"Lục tổng, em...!em không cố ý...!em không biết cô ấy là vợ anh."
Bộ dạng đáng thương biết nhường nào! Thật sự làm người ta không nhịn được mà muốn che chở nhưng Lục Thẩm Quân lạnh lùng bỏ tay cô ra:
"Nếu như cô ấy không phải vợ của tôi có phải cô sẽ thật sự cho bảo vệ vào đuổi cô ấy đi, chặn hết sự nghiệp của cô ấy phải không?"
"Không...! không phải..." Vân Thư hoảng loạn lắc đầu liên tục, cô không nghĩ hôm chỉ vì sự sai lầm nhất thời này của mình mà cuộc đời cô sẽ bị hủy hoại: "Lục tổng, em biết lần này em sai rồi.

Anh có thể niệm tình em làm việc trung tâm mà đừng đuổi việc em được không?" Nếu như bị đuổi việc cô không biết phải đi đâu nữa mất.

Sẽ có công ty nào chịu nhận cô?
"Trung tâm? Vân Thư lẽ nào cô thật sự cho là tôi không biết nhưng việc cô làm sau lưng tôi sao? Lén lút qua lại với công ty đối thủ, vậy mà cô dám nói mình trung tâm với tôi."
Giọng nói đó lạnh, rất lạnh.

Cả người Vân Thư như rơi xuống hầm băng.

Cô cả kinh, run rẩy.

Không thể nào, chuyện đó cô làm cẩn thận như vậy sao Lục tổng có thể phát hiện ra được? Sao lại như vậy chứ?
Nhưng không biết là Lục Thẩm Quân làm như nào để biết hay lí do vì sao bây giờ anh mới chịu nói ra, chỉ cần biết lần này Vân Thư toi rồi.
......................
Sau khi Vân Thư thẫn thờ còn chưa hoàn hồn bị bảo vệ đưa ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Lục Thẩm Quân với Diệp Ly Lạc.
Anh nhìn cô, cô nhìn anh.

Đều có điều thật sự muốn nói, muốn hỏi nhưng không sao mở lời được.

Cuối cùng vẫn là Lục Thẩm Quân tiến lên:
"Trưa rồi, về thôi."
Nhanh vậy, một buổi sáng cứ thế trôi qua, Diệp Ly Lạc vẫn ngồi nguyên không nhúc nhích.

Dù sao, con gái quân vương lời nói đáng giá ngàn vàng.

Cô đã nói cho dù có là Lục Thẩm Quân đến cô cũng không rời, sao giờ lại vì lời nói của anh ta mà đứng lên được.
Lục Thẩm Quân nhìn ra được suy nghĩ của cô, bỗng bật cười.

Nụ cười đó làm xua tan hàn khí còn vương lại trên mặt anh, khuôn mặt cũng trở lên sinh động, hiền hòa hơn rất nhiều.
"Đồ trẻ con!"
Anh đến gần, chẳng kịp để Diệp Ly Lạc phản anh, anh bế cô lên một cách dễ dàng.
Cả khuôn mặt Diệp Ly Lạc biến đổi, kinh ngạc, tái xanh, hoảng sợ:
"Aaa..." Cô vội vòng tay qua cổ anh, bám thật chặt chỉ sợ mình ngã xuống: "Anh làm gì vậy? Mau thả tôi xuống."
"Nếu cô không thể tự đứng dậy, tôi bế cô đi không phải tốt hơn sao?" Anh ta trưng ra cái bộ mặt cười làm Diệp Ly Lạc muốn tức điên.
"Thả bổn công...!thả tôi xuống, tôi tự đi được." Diệp Ly Lạc trong vô thức suýt nữa lỡ lời nhưng may thu lại kịp.

Dù sao cũng không thể để Lục Thẩm Quân bế cô ra ngoài như này được.
Lục Thẩm Quân lúc này mới thả cô xuống, chân vừa chạm đấy Diệp Ly Lạc nhảy cẫng lên:

"Đồ khùng nhà anh, lần sau không cho phép anh bế tôi nữa."
Vừa lúc anh Ngôn- một người bạn cũng là đồng sáng lập công ty của Lục Thẩm Quân đi qua.

Anh Ngôn nghe thấy vậy thì giật mình còn tưởng mình nghe nhầm.
Anh ghé mắt vào trong nhìn thử, vừa thấy cảnh trong phòng thì tròng mắt mở tròn không tin được.

Anh bưng miệng không cho mình xúc động quá mà hét lên.
Ôi trời ạ! Thằng nhóc kia và vợ của nó sao lại ở trong phòng, lại còn tình cảm vậy cơ chứ? Cái này có phải là dọa chết người rồi không?
Anh lần nữa nhìn vào, vẫn cảm thấy thật thật ảo ảo.

Anh không mơ đấy chứ? Trước giờ mối quan hệ giữa hai vợ chồng Lục Thẩm Quân không tốt vì sao hôm nay nhìn lại không giống một chút nào? Có cảm giác còn rất là tình cảm, Lục Thẩm Quân cũng không hề bài xích.
Vốn định mang dự án mới vào Lục Thẩm Quân cùng bàn bạc nhưng thấy không đúng lúc, anh Ngôn vội rón rén rời đi.

Vợ chồng trẻ tình cảm, anh không làm phiền được a.
Hai người ở bên trong phòng chẳng hề biết sự có mặt của anh Ngôn mà vẫn thản nhiên trò chuyện.
Diệp Ly Lạc phủi phủi vạt áo, sắc mặt chẳng mấy tốt đẹp bước ra ngoài, cũng không có đợi Lục Thẩm Quân đi theo.
Lục Thẩm Quân khó hiểu nhìn cô.

Không phải chỉ là bế lên thôi sao? Lẽ nào cô vì thế mà giận rồi? Người phụ nữ này không hẹp hòi thế chứ?
Thật ra cũng chẳng phải là vì chuyện anh bế cô lên mà đơn giản khi cô nghĩ đến chuyện Vân Thư mà thấy khó chịu.


Cứ có cảm giác, Lục Thẩm Quân và cô ta có quan hệ không bình thường.

Rồi sau khi thấy người vợ là cô đến, anh mới lấy cớ đuổi cô ta đi.

Cũng thường hay có chuyện như vậy trong các thế gia đại tộc lớn, biết đâu lần này nó lại xảy ra với cô.

Nếu không rõ ràng biết Vân Thư làm việc không trung tâm vì sao anh không đuổi việc cô ta ngay mà đợi đến tận bây giờ.

Diệp Ly Lạc cũng chỉ nghĩ được lí do này, thành ra ánh mắt nhìn Lục Thẩm Quân lại thêm chút khinh thường.

Lục Thẩm Quân không hiểu được tâm tư của cô, chẳng biết phải làm gì.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui