Một Lần Thế Thân Cả Đời Dây Dưa


Những lời này của cô khiến sắc mặt Hoắc Ảnh Quân đột ngột tối sầm.

“Một tỷ?”
Vân Tử Lăng nhìn anh đen mặt, nhún vai, ung dung đi ngang qua bên cạnh
anh, sau đó nâng mái tóc lên, chia ra một lọn tóc tùy tiện tết lại.

“Anh rể, anh là người làm ăn, phải biết cái gì gọi là phí bịt miệng chứ!” Cô
khom lưng, nhặt áo khoác trên đất lên, mặc thêm.

Động tác của cô đều rất lười biếng tùy ý, nhưng động tác đơn giản như vậy
lại khiến cho cô thật quyến rũ.

Thấy vậy, Hoắc Ảnh Quân nhếch môi, bước từng bước đến gần cô, vẻ mặt
châm biếm đến tột cùng.

Lúc này đây, Vân Tử Lăng không lùi bước, cứ đứng ở đó như vậy, to gan
nghênh đón ánh mắt giễu cợt của anh.

Hoắc Ảnh Quân đi tới trước mặt cô, đột nhiên đưa ngón tay ra, từ từ vén mái
tóc dài của cô lên, ngón tay kia miết lên eo cô, động ác dịu dàng khiến người
ta sinh ra ảo giác.

Nhưng một giây sau đó thôi, giọng nói khàn khàn của người đàn ông kề sát
bên tai cô, nói ra lời vô cùng tàn nhẫn: “Bình thường cô kiếm tiền như thế
này sao?”
Thân thể Vân Tử Lăng cứng đờ, nụ cười nơi khóe miệng sững lại một giây.


Nhưng ngay lập tức lại cong môi, túm áo sơ mi đắt tiền của người đàn ông,
ngửa đầu lộ ra nụ cười quyến rũ: “Mặc kệ tôi kiếm tiền thế nào, chẳng phải
anh rể dùng rất tốt đấy sao?”
Nói xong, cô đặt chân lên trên giường, áo sơ mi trượt xuống, lộ ra dấu vết
trên đùi cực kỳ chói mắt.

Ánh mắt của người đàn ông lúc này lạnh như lưỡi dao, từng dao từng dao
cứa vào da thịt cô, sự chán ghét của anh không hề che giấu.

Vân Tử Lăng vẫn giữ nụ cười nhạt như cũ: “Yên tâm, tiền đúng chỗ, miệng
của tôi rất chặt!”
Nghe vậy, người đàn ông đưa ngón tay lên mặt cô, đột nhiên dùng sức bóp
lấy: “Một tỷ? Vân Tử Lăng, cô đúng là rẻ mạt!”
Đầu lưỡi Vân Tử Lăng khuấy đảo trong miệng, rất đau.

Dùng lực mạnh như
vậy là muốn bóp nát mặt cô sao?
“Ba tỷ, câm miệng vĩnh viễn!” Người đàn ông nói xong, lấy trong túi ra một tờ
chi phiếu, bắt đầu điền số.

Sau đó ném vào mặt cô, vẻ mặt đó ngoài chán ghét thì chỉ còn lại chán ghét
mà thôi.

Vân Tử Lăng nhặt chi phiếu lên, khuôn mặt tươi cười trong trẻo: “Vẫn là anh
rể hào phóng!”
“Cút ra ngoài cho tôi!”
Vân Tử Lăng nhún vai, cất kỹ chi phiếu: “Ok, bây giờ tôi cút.


Dứt lời, cô khoác áo khoác của mình, đi thẳng ra ngoài.

Thế nhưng không ngờ rằng, cô vừa ra ngoài cô đã đụng phải một cô gái,
Hoắc Nhã Linh.

Vân Tử Lăng vội nhìn xung quanh, biệt thự, tráng lệ, xa xỉ, bóc lột, tiền bạc.

Trong phút chốc, trong đầu cô nổi lên những từ ngữ này.

Ở đây không phải khách sạn, mà là nhà họ Hoắc.

Đúng là cấp độ giàu có trên trời, khắp nhà toàn là mùi tiền.

Xem ra sau khi đính hôn, Hoắc Ảnh Quân vẫn rất quan tâm đến Vân Tử
Diễm.

“Chị Tử Diễm.


” Hoắc Nhã Linh có chút giật mình, thấy cô đi từ phòng Hoắc
Ảnh Quân ra, nhướn mày: “Được như ý nguyện rồi sao?”
Vân Tử Lăng nhìn cô gái này, cô xem qua bài phỏng vấn trên tạp chí của cô
ta, tuổi còn trẻ mà giọng điệu lại tương đối cao ngạo.

Cô cũng không để ý tới cô ta, mà vẫn đi xuống dưới.

Hoắc Nhã Linh cho rằng cô xấu hổ, cho nên không để ý, vừa đi theo cô, vừa
hóng chuyện, hỏi: “Nghe nói em gái chị đã quay về nhà họ Vân rồi, chị chỉnh
đốn chị ta chưa?”
Vân Tử Lăng dừng bước chân, không quay người, giọng nói xa xăm: “Con
bé chọc giận em à?”
Hoắc Nhã Linh tiến lên, cong môi cười nhạt: “Nhân phẩm của chị ta, ở thành
phố Nam Dương này ai mà không biết, em nói cho chị biết, đối với loại đàn
bà không biết xấu hổ này, chị phải chơi chết chị ta, đừng để cho chị ta làm
mất mặt nhà họ Hoắc chúng ta.

Thực sự không hiểu nổi mẹ em nghĩ thế nào,
còn bảo bố chị đón chị ta về đào tạo, đức hạnh của chị ta như vậy có thể đào
tạo thành công sao?”
“Ồ.

” Vân Tử Lăng khẽ cười một tiếng.

“Hả?” Hoắc Nhã Linh ngạc nhiên nhìn cô: “Chị cười cái gì?”
“Tôi vẫn cho rằng con gái nhà giàu có thì đoan trang, cao quý, trầm ổn mới
phải lẽ, nhưng không ngờ rằng… thế lực, bà tám, nói xấu mới là những từ để
hình dung về cô, Hoắc Nhã Linh, cô thật sự khiến cho tôi có nhận thức mới
về mấy chữ “con gái này giàu” này đấy!”
“Cái gì?” Sắc mặt Hoắc Nhã Linh tối sầm, chạy ra trước mặt cô, lạnh giọng
quát lớn: “Chị có ý gì?”
Vân Tử Lăng không để ý đến cô ta, tiếp tục đi xuống tầng dưới.


“Vân Tử Diễm!” Hoắc Nhã Linh chặn đường cô, vẻ mặt khó chịu: “Đừng
tưởng rằng chị đính hôn với anh trai tôi thì tôi không có cách trị chị!”
“Ồ? Cô muốn làm gì?”
“Chị muốn tôi làm gì?” Trong nháy mắt, trong mắt Hoắc Nhã Linh thoáng qua
vẻ mỉa mai, cô ta giơ tay, một cái tát độc địa sắp rơi xuống mặt cô.

Nhưng, bàn tay bị chặn lại giữa không trung.

Lại một cái nữa.

Cô cầm lấy cổ tay cô ta, cười chế giễu.

Tại sao bọn họ luôn thích đánh người như vậy?
“Vân Tử Diễm!” Không đánh được cô, điều này làm cho Hoắc Nhã Linh
tương đối khó chịu.

Đôi mắt lạnh lùng trong trẻo lấp lánh của Vân Tử Lăng nhìn chằm chằm cô
gái bị làm hư này, nhếch môi cười nhạt: “Xem ra, được tôn sùng là thần thoại
của nhà họ Hoắc cũng chỉ thế mà thôi, tự cao tự đại, có thời gian rảnh để ý
người khác có làm mất mặt nhà họ Vân hay không, chi bằng cô nên nhìn lại
mình có làm mất mặt nhà họ Hoắc hay không đi!”
Dứt lời, cô đi thẳng xuống dưới.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận