Một Lần Thế Thân Cả Đời Dây Dưa


Trên xe taxi.

“Cậu gọi điện thoại cho Mẫn Hy đi, điện thoại của tôi hết pin, nói cho cô ấy
biết, tôi đón được cậu rồi.

” Cô ngồi ở ghế bên cạnh tài xế, quay đầu nói với
cậu ta.

“Thật ngại quá, điện thoại của tôi cũng vừa hết pin.


Hết pin? Vân Tử Lăng nhíu mày: “À, không sao, tôi tìm giúp cậu một chỗ ở
trước, sau đó tôi dẫn cậu đi tìm Mẫn Hy.


“Nhưng mà… tôi đói bụng.

” Cậu ta đột nhiên nói.

Vân Tử Lăng ngẩn ra, đói bụng?
Bây giờ có lẽ là hơn mười một giờ, chắc cũng đói bụng rồi.

Nhưng mà, cô còn chưa liên lạc với Mẫn Hy nữa!
“Cô có thể dẫn tôi đi ăn cơm trước được không?” Khóe môi cậu ta hơi cong
lên, khuôn mặt tuấn tú càng thêm chói mắt.

“Vậy được rồi, ăn cơm trước rồi liên lạc với Mẫn Hy.

Ừm, cậu thích ăn gì, tôi
mời!” Vân Tử Lăng cười nói.

“Được, tôi nhớ hương vị của một nhà hàng ở thành phố Nam Dương rất lâu

rồi!”
Vân Tử Lăng không lên tiếng, thầm nghĩ trong lòng, xem ra, cậu bạn trên
mạng của Mẫn Hy này không phải lần đầu tiên tới thành phố Nam Dương.

Chỉ là, bốn mươi phút sau, sự vui vẻ này không còn nữa.

“Hương vị của nhà hàng này rất tuyệt.

” Cậu ta ngồi xuống, đưa thực đơn cho
cô.

Vân Tử Lăng cắn môi, nhíu mày, nhìn món ăn này cần hơn chín trăm nghìn,
lại có chút sững sờ.

“Hử? Làm sao vậy?” Cậu ta thấy cô do dự thì không khỏi hỏi: “Có vấn đề gì
sao?”
“Không… không sao, cậu chọn đi, cậu thích ăn cái gì thì gọi cái đó.

” Vân Tử
Lăng cười lúng túng, đưa thực đơn cho cậu ta.

Người này không phải đến để ăn vạ chứ?
Cái chỗ hẻo lánh như thế này mà cậu ta cũng có thể tìm được?
Hơn nữa, còn đắt như vậy!
“Vậy tôi không khách sáo nữa.

” Cậu ta cầm thực đơn, nhanh chóng chọn
mấy món ăn nổi tiếng nhất.

Rất nhanh, hóa đơn đã được mang ra.

Vân Tử Lăng trừng mắt nhìn, hơn năm triệu…
Ặc, người này đúng là không khách sáo!
“Mùi vị rất ngon, cô nếm thử đi.

” Cậu ta mỉm cười bảo cô nếm thử thức ăn.

“Được, được…” Khóe miệng Vân Tử Lăng giật một cái, tùy tiện gắp một
miếng, bỏ vào trong miệng, càng nghĩ càng xót, cô muốn khóc vì xót…
Bình thường cô và Mẫn Hy ăn một bữa cơm, nhiều nhất là trên dưới ba trăm
nghìn, bữa cơm này năm triệu bạc…
“Cô không sao chứ?” Thấy nét mặt cô trở nên bi thương lạ thường, cậu ta
vội hỏi.

“Không… không sao, ngon lắm, cậu ăn đi.

” Cô nặn ra nụ cười, trả lời cậu ta.

Thực ra, cô thật sự không phải keo kiệt.

Chỉ là, đối với cô mà nói, đã quá quen với những ngày tính toán cẩn thận
cùng với mẹ.

Cô càng hiểu được, cái gì nên mua, cái gì không nên lãng phí.

Chẳng mấy chốc, cậu ta đã lau miệng, nhìn cô cười nhạt: “Cô tên là gì?”

“Tôi à? Vân Tử Lăng!”
“Vân Tử Lăng, Vân Tử Lăng.

” Cậu khẽ cười: “Cái tên rất hay.


“Cái đó… cậu không ăn sao?” Vân Tử Lăng thấy cậu ta nhìn chằm chằm cô,
không động đũa, cô không khỏi nhíu mày.

“Tôi no rồi.


“Cái gì?” Vân Tử Lăng giật mình.

“Tôi no rồi, cô ăn no chưa?”
Vân Tử Lăng nhìn cậu ta, lại nhìn thức ăn đầy bàn, gần như không động chút
nào, cậu ta lại nói đã ăn no?
“Cậu buông tha Mẫn Hy đi.

” Cô ngẩng đầu lên lần nữa, sắc mặt đã thay đổi.

“Cái gì?”
“Nếu như không phải tôi đón cậu ở sân bay, tôi thực sự nghĩ rằng cậu đến ăn
chực, năm triệu một bàn thức ăn, cậu mới ăn hai miếng đã nói no rồi.

Tôi
thấy, Mẫn Hy không nuôi nổi cậu đâu, cậu đừng gieo họa cho cô ấy nữa!” Nói
xong, cô cầm đũa lên gắp thức ăn: “Cậu không ăn thì tôi ăn, đều là tiền cả
đấy!”
“Ơ.

” Hành động của cô khiến cậu ta không khỏi vui vẻ.

“Tôi cho cậu biết, đừng có vì đẹp mã một tí thì muốn làm gì thì làm, cậu tùy
tiện ăn một bữa cơm hơn năm triệu đồng, cậu thật sự không biết kiếm tiền
không hề dễ như thế!” Cô vừa gắp thức ăn vào miệng, vừa vẫy tay gọi người
phục vụ: “Điện thoại di động của tôi sạc xong chưa?”
“Thưa cô, được rồi ạ.

” Người phục vụ nói xong, lập tức mang di động của cô

tới.

“Cậu đừng tìm Mẫn Hy nữa, cô ấy không có tiền đâu.

” Cô vừa lải nhải, vừa
mở điện thoại: “Còn nữa, cậu đi bảo nhân viên đóng gói lại, tôi muốn mang
về.


“Đóng gói?” Cậu ta có vẻ vô cùng giật mình.

“Đương nhiên, một mình tôi không ăn hết, không gói lại thì vứt đi à?” Nói
xong, cô ném cho cậu ta một cái liếc mắt: “Đúng là không lo liệu việc nhà thì
không biết cái gì cũng đắt đỏ!”
Vì câu nói này mà ý cười của cậu ta càng sâu
Vân Tử Lăng không nhìn cậu ta, mà nghiêng người gọi điện cho Mẫn Hy.

“Này, Mẫn Hy…”
“Tử Lăng, mình bị lừa rồi, hu hu hu, tên lừa đảo!”
“Đúng vậy, cậu ta lừa…”
“Một mét tám bảy cái gì chứ, anh ta chỉ có một mét sáu mươi bảy, là một tên
lùn, còn xấu, mẹ nó, trên mạng đúng là không tin được, mối tình đầu của
mình, hu hu hu…”
“Ặc? Có ý gì, bạn trên mạng của cậu không phải đang ở chỗ mình sao?”
“Anh ta không tìm được cậu, cũng không gọi điện được cho cậu, tự bắt xe tới
rồi, hu hu, mình đã tạo nghiệp gì chứ… Hu hu hu…”
Vân Tử Lăng nhíu mày, đặt điện thoại xuống, lập tức, một ánh mắt sắc lạnh
xoẹt qua người cậu ta: “Rốt cuộc cậu là ai?”
Cậu ta cười lịch sự, sau đó, đứng dậy, giơ tay ra.

“Xin chào, tôi là Khúc Tịnh Quân, rất hân hạnh được gặp cô!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận