Một Loại Khác Có Thể

"Phòng tôi không có bộ quần áo nào cả, cũng không có đồ ngủ để mặc." Phạm Vân Huyên bất đắc dĩ bày tỏ."Chuyện đó liên quan gì tới tôi?" Dĩ nhiên Lâm Thụy Cảnh nhớ đã cho người làm đem tất cả quần áo của Phạm Vân Huyên ném đi, bất quá cô cũng không quan tâm nàng sống chết."Tôi muốn mượn chị một bộ." Phạm Vân Huyên nói rõ ràng."Không muốn, quần áo của tôi không muốn cho cô mượn." Lâm Thụy Cảnh quả quyết cự tuyệt, dù sao thì, không muốn hòa thuận với Phạm Vân Huyên, cô không thoải mái."Vậy tôi mượn Tiền Lâu Tĩnh cũng được." Phạm Vân Huyên lấy lui làm tiến, nàng không tin Lâm Thụy Cảnh thật sự không để ý, cho nên vờ xoay người đi gõ cửa phòng Tiền Lâu Tĩnh."Đứng lại!" Lâm Thụy Cảnh vừa nghĩ đến chuyện Phạm Vân Huyên y quan không chỉnh muốn đi tìm Tiền Lâu Tĩnh, nội tâm rất khó chịu, bản năng bài xích gọi Phạm Vân Huyên lại.Phạm Vân Huyên nghe Lâm Thụy Cảnh gọi nàng lại, hơi nâng khóe miệng, quả nhiên là cô để ý."Lâm Tổng có chuyện gì?" Phạm Vân Huyên dĩ nhiên không thể để cho Lâm Thụy Cảnh biết nàng vui vẻ, chỉ làm ra vẻ không mặn không nhạt hỏi."Cô đi vào." Lâm Thụy Cảnh đi đến tủ quần áo của mình cầm một cái váy ngủ không thường mặc ném cho Phạm Vân Huyên, cùng lắm thì để Phạm Vân Huyên mặc xong rồi bỏ cũng được."Cảm ơn." Phạm Vân Huyên nhận váy ngủ, cũng không trở về, cũng không đi đến phòng tắm đổi, mà cởi khăn tắm trước mặt Lâm Thụy Cảnh, vóc người hoàn hảo của nàng liền bại lộ dưới tầm mắt cô.Vòng ngực đầy đặn tròn chịa, eo thon, da thịt trắng như tuyết, vùng tam giác ẩn hiện, đùi thon dài thẳng tắp, Lâm Thụy Cảnh nhìn một màn này lại cảm thấy không được tự nhiên, không nhịn được quay đầu sang hướng khác không nhìn Phạm Vân Huyên, bất quá thì cái gì cũng đã nhìn rồi."Lúc nãy cô định đến phòng Tiền Lâu Tĩnh mượn áo ngủ, có phải cũng định thay quần áo trước mặt cô ta vậy hay không?" Nghĩ đến chuyện này, Lâm Thụy Cảnh có chút bực mình."Dĩ nhiên không, cô ấy và chị sao có thể giống nhau? Thân thể của tôi chị cũng không phải chưa nhìn qua, chưa sờ qua, tự nhiên không cần quan tâm." Phạm Vân Huyên nhìn sắc mặt khó coi của Lâm Thụy Cảnh, thầm nghĩ có phải Lâm Thụy Cảnh đang ghen vì mình hay không đây?"Không biết xấu hổ!" Lâm Thụy Cảnh đỏ bừng mặt không được tự nhiên nói, cô mới nhìn sơ qua, cũng chưa có sờ qua, người sờ người nhìn cũng không phải là mình, mình mới nhìn vừa rồi thôi."Không biết xấu hổ chỗ nào đây?" Phạm Vân Huyên đến gần Lâm Thụy Cảnh nheo mắt hỏi ngược lại, nói thật ra, bị Lâm Thụy Cảnh gọi là không biết xấu hổ biến thái cũng rất đả thương, nhưng Phạm Vân Huyên vẫn làm bộ mặt như không thèm để ý hỏi ngược lại."Quần áo cô mặc xong, có thể trở về phòng cô." Lâm Thụy Cảnh thật ra cũng chỉ giỏi chiếm tiện nghi ngoài miệng, Phạm Vân Huyên đến gần làm lại cho cô không khỏi có chút khẩn trương, không tự chủ lui mấy bước, phô trương thanh thế hạ lệnh đuổi khách."Quần lót tôi không có mặc, thấy trống rỗng rất không quen." Phạm Vân Huyên không muốn cứ như vậy mà rời khỏi phòng Lâm Thụy Cảnh.Nói đến chuyện không mặc quần lót, Lâm Thụy Cảnh cảm thấy Phạm Vân Huyên đang nhắc nhở chuyện cô không có mặc quần lót từ công ty về nhà, tuyệt đối là đang cười nhạo cô, vì vậy vừa xấu hổ vừa tức giận trừng mắt nhìn Phạm Vân Huyên.Phạm Vân Huyên thề chẳng qua chỉ là trùng hợp, nàng giả vờ ngu không nhìn Lâm Thụy Cảnh, thẳng tay kéo tủ quần áo của Lâm Thụy Cảnh ra, chuẩn bị tìm quần lót mặc.Phạm Vân Huyên nhìn các kiểu quần lót hấp dẫn của Lâm Thụy Cảnh tròn mắt, ngay cả sở thích mặc quần lót cũng đều thay đổi. Trước đây Lâm Thụy Cảnh mặc quần lót cũng giống nàng, đều là kiểu thuần khiết đơn giản, mà Lâm Thụy Cảnh bây giờ lại có rất nhiều kiểu, có ren, còn có loại bán trong suốt, Phạm Vân Huyên nghĩ đến cảnh Lâm Thụy Cảnh mặc quần lót kiểu này lên người, dáng vẻ quyến rũ hấp dẫn, làm nàng muốn phun máu mũi, quả thật là có điểm chết người. Quần lót hấp dẫn ở phòng làm việc nàng thấy hôm nay so với những loại này quả thật là chênh lệch rất nhiều, xem ra Lâm Thụy Cảnh mặc quần áo ra khỏi cửa cũng tương đối bảo thủ. Đột nhiên Phạm Vân Huyên muốn biết bây giờ Lâm Thụy Cảnh mặc quần lót kiểu nào, nàng đoán nhất định là kiểu sexy, nghĩ đến đây, tâm Phạm Vân Huyên lại nhộn nhạo khó nhịn, tầm mắt nhìn Lâm Thụy Cảnh cũng bắt đầu thay đổi.Lâm Thụy Cảnh nhìn Phạm Vân Huyên đem quần lót của mình mở ra hết, làm trong lòng của cô cực kỳ xấu hổ, như kiểu bị bại lộ bí mật, giống như thân thể trần truồng vậy, đặc biệt là khi Phạm Vân Huyên cầm quần lót bán trong suốt hấp dẫn trên tay, bộ mặt lộ ra biểu hiện kinh ngạc thì ra chị là người như vậy, làm Lâm Thụy Cảnh muốn phát điên, cô không muốn cho người khác nhìn, mặc cho cô nhìn không được sao, nữ nhân đều không phải thích đẹp sao?"Cô biến thái, ai cho phép cô đụng vào quần áo của tôi!" Tên biến thái này, dám cầm quần lót của mình lên ngửi, Lâm Thụy Cảnh mắc cỡ giật lại quần lót, sau đó xấu hổ chỉ thẳng vào mặt Phạm Vân Huyên."Cái này đã dùng qua, cái này là mới." Phạm Vân Huyên lấy một cái ra, sau đó mặc vào, động tác cũng lộ ra một cảm giác câu người.Dù sao Lâm Thụy Cảnh tuyệt đối chỉ cảm thấy người này đang sắc dụ mình, muốn sắc dụ mình, tuyệt đối không có cửa!"Quần lót cũng mặc xong, cô nhanh rời khỏi phòng tôi!" Lâm Thụy Cảnh cảm thấy tầm mắt Phạm Vân Huyên nhìn mình bắt đầu nóng rực lên, tầm mắt như vậy làm cho Lâm Thụy Cảnh có chút hoảng thần, vội vàng trực tiếp hạ lệnh đuổi khách."Nhưng tôi không muốn rời khỏi chị làm sao bây giờ?" Phạm Vân Huyên trực tiếp đưa tay ôm lấy hông Lâm Thụy Cảnh, ở phòng làm việc cũng có thể bắt cô lại được, không có lý nào ở phòng ngủ bắt không được, không phải sao?"Buông ra!" Lâm Thụy Cảnh cảnh cáo nói."Không thả, cả đời này đều không thả, chị có biết bây giờ tôi muốn làm gì không?" Môi Phạm Vân Huyên dán lên tai Lâm Thụy Cảnh, mập mờ hỏi, sau đó nhẹ nhàng thổi nhiệt khí lên tai Lâm Thụy Cảnh, chiêu này thử trăm lần không chán, tai Lâm Thụy Cảnh thật sự cực kỳ nhạy cảm, tay nàng cũng không nhàn rỗi, trực tiếp dò vào trong áo ngủ rộng rãi của Lâm Thụy Cảnh, bóp lấy khoảng ngực to tròn mềm mại không có mặc áo lót.Thân thể nhạy cảm của Lâm Thụy Cảnh lập tức bị Phạm Vân Huyên làm xao động lên, cảm giác tê dại đánh tới, khát vọng của thân thể lại bắt đầu hồi phục."Giờ phút này em muốn yêu chị." Âm thanh Phạm Vân Huyên mị hoặc lòng người giống như đầu độc Lâm Thụy Cảnh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận