Muốn Em Là Của Riêng FULL


Cơ thể Mễ Nhiên quắn quéo, một tay đưa lên che lấy khuôn miệng Khang Trạch, phòng hắn liên tục nói ra những lời đen tối, tay còn lại cô lần mò theo bàn tay hắn cố ngăn cản lấy chúng đang làm càn trên cơ thể nữ nhân.

Khang Trạch nằm sau lưng cô, khuôn mặt rúc xuống sau gáy, chen chen vào như con rắn đang bò.

Lông tơ của Mễ Nhiên dựng đứng lên vì mẫn cảm trước những kích thích Khang Trạch dồn dập đem tới.

Sau cùng, nữ nhân nỉ non van cầu:
- Đừng mà...hôm qua..

chúng ta mới...!
Khang Trạch như đứa trẻ to lớn nhõng nhẽo, bàn tay bên dưới khuấy động mạnh hơn, các ngón tay thon dài lúc nãy từ tốn vê lấy viên tr*n trâu thì giờ đây ấn mạnh khiến sò hu*ệt chịu kích thích dồn dập.

Khuôn mặt Mễ Nhiên đỏ ửng, hai mắt nhắm nghiền, làn mi dài cong run run lên, cánh mũi cũng hấp hối hơi thở.


Khang Trạch trườn lên thơm lên bầu má mịn của bảo bối trong lòng, dụ hoặc:
- Hôm qua khác, nay khác...!
Bất giác bàn tay hắn rút ra khỏi quần, nam nhân giơ lên trước mặt cả hai, các đầu ngón tay đã bóng nhẫy d*ch, khác với ánh mắt e thẹn xấu hổ của Mễ Nhiên thì Khang Trạch tỏ ra thích thú vô cùng, ánh mắt hắn hau háu nhìn rồi tấm tắc:
- Tiểu Nhiên..

cơ thể em cũng muốn, tại sao em lại cứng đầu?
Ngón tay hắn từ từ đưa lên miệng liếm láp, rồi trườn lên quệt nhẹ trên hai môi mọng của vật nhỏ.

Cánh môi hồng đào bóng lên đẹp đẽ, thôi thúc một nụ hôn sâu.

Nam nhân cúi xuống đặt lên môi cô nhẹ nhàng, lưỡi hắn bắt đầu tiến sâu vào trong, càn quét khắp khoang miệng nhỏ, đá vào hàm răng trắng sứ của tiểu bảo bối.

Nhân cơ hội đó mà lực tay siốt mạnh lấy đôi gò bồng ngoài lớp áp len, hai tay Dụ Khang Trạch xoa bóp mạnh, các ngón tay se se lấy đầu hoa đào, chúng như hạt đậu nhỏ trồi lên sau lớp áo len.

Cực kì kích thích.

Sau cùng nam nhân thả môi, ánh mắt thâm tình nhìn khắp khuôn mặt Mễ Nhiên, quan sát kĩ vầng trán, đôi lông ngài, xuống hai con ngươi mắt to tròn ái ngại khi nhìn hắn, sống mũi cao rồi đến cánh môi phù nhẹ sau nụ hôn vừa rồi.

Như ngắm đủ rồi, nam nhân ngửng dậy bật cười nhẹ, không báo trước mà thẳng thừng tuột mạnh chiếc quần bông của Mễ Nhiên.

Vì trời đang đông lạnh nên vật nhỏ ở nhà luôn mặc chiếc áo len tăm dày, quần bông và thêm đôi tất trắng cao cổ.

Giờ đây chiếc quần bông bị kéo tuột vứt ra ngoài, cơ thể nữ nhân còn kín đáo ở phần trên.


Đôi chân trắng ngần run run vì lạnh, cô cầm vạt áo kéo căng cố che đi hu*ệt nhỏ đang phơi phới để hắn ngắm nhìn.

Bàn tay Dụ Khang Trạch nâng lấy hai chân cô lên, bàn chân nữ nhân nhỏ nhắn thêm đôi tất bao bên ngoài nom rất đáng yêu.

Nhìn dáng vẻ Mễ Nhiên nhỏ nhắn nằm dưới thân hắn, với chiều cao có hạn, khuôn mặt non nớt và cơ thể dù lớn nhưng luôn bị trêu ghẹo đến run bần bật khiến Khang Trạch đôi lúc tưởng rằng bản thân đang cầm thú cưỡng ép một nữ nhân còn tuổi dậy thì.

Nhưng chính vì cái điệu bộ này của tiểu bảo bối mới hắn ngày đêm điên đảo, có lúc thương cảm vì sức lực hắn cứ chôn sâu trong cơ thể của vật nhỏ, Mễ Nhiên phải gồng lên chịu đựng sự càn quấy.

Biết làm sao? Chỉ đành bồi bổ để Tiểu Nhiên của hắn có thêm chất dinh dưỡng, Tiểu Nhiên mãi là bảo bối trong lòng hắn, là thứ trang sức cao quý mà Dụ Khang Trạch là tên thợ đi tìm kiếm ròng rã mới thấy được.

Thứ trang sức vô giá, dù số tiền bỏ ra mua bao nhiêu cũng không bao giờ có ý định bán.Vì Mễ Nhiên là của riêng hắn, cơ thể cô đã thuộc về hắn, tất cả những biểu cảm e thẹn ngại ngùng, khuôn mặt phiếm đỏ nhục dục cũng chỉ mình hắn ngắm nhìn.

Phải nói là Khang Trạch đã chiếm hữu cao quá rồi, hắn biết và không có ý định ngăn bản thân lại
Vừa nghĩ ngợi trong đầu, ngón tay lại vê van hai bên vách th*t nộn, hỏi Tiểu Nhiên:
- Hình xăm con báo..em thấy nó sao? Tôi cho em xem nó, thì hãy cho tôi nhận xét
Mễ Nhiên đối diện với câu hỏi này khẽ đơ, ánh mắt đảo quanh ngang dọc, phải cẩn thận vì sợ chọc giận lấy Khang Trạch, sau cùng cô thủ thỉ:
- Đẹp ạ

Câu trả lời ngắn gọn đến súc tích quá thể, Khang Trạch phì cười, hai mắt nhíu lại cười vui, nụ cười tươi lộ ra hàm răng trắng sứ.

Câu trả lời nhẹ nhàng như gió mát thổi quanh tâm trí hắn, Khang Trạch cũng đáp lại:
- Ừ..Nhiên Nhiên, tiểu hu*ệt của em cũng thực đẹp..

Có cách nào để tôi luôn được th*o trọn nơi này không? Lúc nào cũng muốn dùng cây gậy đó đâm sâu vào tiểu hu*ệt em, miệng em cầu xin tôi dừng nhưng lúc nào tôi th*c sâu thì nơi này luôn chào đón tôi...!Tại sao em không chịu thành thật, em luôn lừa dối tôi, để tôi phải khổ sở quá nhiều?
Mễ Nhiên căng mắt ra, hai tai muốn bịt lại vì những lời nói vô sỉ đó, khuôn mặt xấu hổ đỏ gấc lên rồi, nhưng còn vế sâu, sao hắn bảo cô lừa dối? Mễ Nhiên không hiểu, vội thanh minh:
- Em...em không làm gì có lỗi, em cũng..

chưa từng lừa dối..

Khang Trạch lại cười, hắn trầm mặc:
- Tiểu Nhiên ngốc, tôi nói khuôn miệng em không chịu thể hiện ham muốn bản thân, để tôi phải hạ mình xuống phục vụ em...!Chứ không bảo em làm chuyện dối trá, haha.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận