Muộn Màng

Lãnh Tâm khóe miệng hơi nhếch lên một nụ cười , hơi cụp lông mi xuống , che đi đôi mắt cô đơn của mình . Cô quay người lại , hốc mắt không tự chủ được mà nước mắt trào ra , hơi ngửa đầu lên nhìn bầu trời quang đãng . Lòng cô âm ỉ đau , trái tim như có một vết cứa chí mạng 

  Phong Dạ dịu dàng ôm Bạch Nhược vào lòng , cô cười ngọt ngào dựa đầu vào vai anh , trên môi là nụ cười tàn nhẫn , đôi mắt cô long sòng sọc , con ngươi đen dần dần được màu trắng che lấp

  "Anh Dạ , em xuống đây được rồi "

  Phong Dạ hơi cau mày , giọng nói mang theo phần mất hứng 

   " Có chuyện gì vậy ?"

  Cô dính sát người vào anh , trên môi là nụ cười như chứa mật ngọt , dịu dàng nói :

  " Người ta là có việc mà , sau khi xong em sẽ đến đó cùng anh , được không ? "


  Thấy vẻ đáng yêu lấy lòng của cô , hắn như được thả lòng , nhẹ nhàng đặt môt nụ hôn lên trán cô 

  " Được . Nhưng nhớ quay về sớm đó "

  Nhìn chiếc xe khuất bóng dần , trên môi ả hiện lên nụ cười dữ tợn , tiếng cười the thé kinh người vang lên . Ả gần như bị điên mà nhảy cẫng lên , khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo , nhăn nhúm lại . 

  " Xong chưa ? Việc này nếu như các người mà không thực hiện được thì đừng trách tôi "

  " Bạch tiểu thư , cô yên tâm đi , tất cả đều đâu vào đấy rồi , còn lời hứa của tôi và cô nữa , cô nhất định phải thực hiện đó "

  " Tôi biết rồi "

  Bàn tay nổi lên từng đợt gân xanh , ả nắm chặt lấy cái điện thoại . Lần này nhất định phải thành công , nhất định phải thành công . Ahahahaha


  Ả như bị điên , ngồi bên lề dường cười một cách nắc nẻo 

  Phong Dạ cứ thế đi đến địa điểm mà Bạch Nhược đã chỉ . Trong lòng một trận ngọt ngào dâng lên trong lòng .

  " Kít "

Đây mà là địa điểm cần đến sao ?

  Anh hơi nhíu mi , mở cửa xe đi xuống . Thân hình cao lớn lảo đảo một hồi bởi tiếng nổ ầm phát ra , to lớn và dữ dội .

  Bước chân nhanh hơn đi đến chỗ phát ra vụ nổ , anh sợ hãi nhìn than thể đầy máu me của Lãnh Tâm , thân thể hắn nhanh chóng chạy đến ,lấy tay bịt mũi lại 

  Mùi người cháy sao ? 

  Anh cúi người xuống , ôm Lãnh Tâm đang hôn mê đi ra xa . Một mình chạy đến chiếc xe đã bị nổ không còn một mảnh kia , đôi mắt trừng lớn nhìn cánh tay đang thò ra ngoài của người trong xe .

  Đó , chính là chiếc nhẫn của mẹ anh . Vậy ....


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận