[NaLu] Yêu Đúng Người

"Mọi người dừng lại đã!" Lucy ôm ngực trái che vết mổ chạy vào một góc, đáng tiếc toàn bộ phòng ngủ dù rộng đến đâu, cũng rất nhanh cô bị ép đến góc tường, không có đường lui.
"Xem cô chạy đâu!" Enno vừa xắn tay áo vừa hùng hổ đi tới chỗ Lucy, "Hôm nay tôi không cho cô biết tay thì thực sự xin lỗi chính mình đã tới đây!"
Lucy lui vào góc tường khổ không nói nổi, tưởng rằng có thể ở chỗ này qua đêm nay, không ngờ lại xảy ra loại sự tình này.
Vốn cô cũng có chút hối hận khi ở đây, nghĩ ngày mai mình sẽ nhanh chóng dọn ra ngoài, giờ bị náo loạn như vậy, trong lòng càng cảm thấy mình không phải, càng hối hận vì quyết định lúc trước.
Mắt thấy Enno đã sắp đi tới trước mặt mình, Lucy nuốt nước miếng một cái, cũng không để ý gì nữa, bằng bất cứ giá nào nói ra, "Chị Enno, tôi là Lucy! Lucy Heartfilia!"
Enno liền dừng bước một chút, người bên cạnh nhanh tay nhanh mắt mở đèn, trước mắt bật sáng bừng chói mắt.
Enno khiếp sợ mở to mắt nhìn Lucy ở đối diện, nhất thời ngây ngốc tại chỗ.
"thật sự là ngại quá." Lucy bất an ngồi trên sô pha, xấu hổ đến nỗi mười ngón chân trắng noãn cũng đều co lại một chỗ, "Là như vậy...... tôi, tôi không phải hồ ly tinh."
Enno uống một hơi hết cả cốc nước lạnh lớn, vỗ mạnh lên đùi, "Đây là chuyện gì! Tôi nghe người làm trong nhà nói, tiểu Romeo dẫn một cô gái đến phòng trọ, cho nên mới......"
Enno thở dài, nhìn thoáng qua Lucy đang rụt đầu vào bả vai, "cô giáo Heartfilia, cô đừng tức giận nhé, đều là hiểu lầm thôi!"
Chị không đọc nhiều sách, hai mươi tuổi đã theo ba của Romeo đến thành phố lập nghiệp, may mà hai người đều có đầu óc buôn bán, công ty cũng không ngừng phát triển, từ đó trở thành điển hình thương nhân thành công.
Nhưng chị vẫn hâm mộ những người đọc sách, cảm thấy bọn họ trên người họ có một khí chất thư hương, dù có bao nhiêu tiền cũng không thể sánh bằng.
Lúc Romeo còn nhỏ, rất nhiều người khuyên chị nên cho con đi học nước ngoài nhưng chị lại một mực cự tuyệt. Sau khi tốt nghiệp đại học đi cũng không muộn, cho con đi học một trường đại học tốt nhất trong nước, thỏa mãn giấc mơ đại học nhiều năm của chị.
Sở dĩ lúc trước mời Lucy cô đến làm gia sư, quan trọng nhất vẫn là coi trọng bằng cấp của cô.
Cũng may Lucy cô không làm cho chị thất vọng, tuy rằng cô gái nhỏ này có chút ngu ngơ nhưng mà đơn thuần đáng yêu, ở trong cái xã hội tạp nham này muốn tìm quả là khó.

Cho nên vấn đề tiền lương cũng chưa bao giờ khắt khe với Lucy.
Lucy liên tục lắc đầu, "Tôi không tức giận, tôi mới cảm thấy thật không phải, không công ở trong phòng nhóc Romeo, chị yên tâm, ngày mai tôi sẽ chuyển đi ngay!"
Enno đã lăn lộn ở trên thương trường nhiều năm như vậy, sự đồng cảm đã sớm không còn nhưng giờ nhìn bộ dạng của Lucy kìm lòng không được nhớ tới thời điểm mình vừa tới thành phố A, bất lực lại hoang mang.
"Ý tôi không phải thế, nơi này dù sao cũng để không, cô ở vài ngày cũng không thành vấn đề." Chị đứng lên cầm lấy túi xách, "Tiểu Romeo vẫn cần cô quan tâm."
Lucy liên tục gật đầu, "Chị yên tâm, thành tích hiện tại của nhóc đã khá tốt rồi, cứ duy trì điều này thì không thành vấn đề."
Enno nghe vậy trên mặt nhất thời lộ ra sự vui mừng, "cô xem tôi này, chưa hỏi rõ ràng đã tới rồi, kết quả lại gây ầm ĩ như vậy. Thôi, tôi đi đây, cô ngủ ngon."
Lucy cũng đứng lên đi theo, tiễn Enno tới cửa, "Chị đi thong thả."
Enno gật đầu, dẫn một đám chị em đi. Đi được vài bước bỗng nhiên quay đầu lại, "Lucy, cô và tiểu Romeo...... đang yêu nhau à?" (kai: ns bậy ko à romeo zí pé wen đg wen nhau á
Enno: có phải ko z cn và wendy đg wen nhau à
Rowen *đỏ mặt*: âu có tg ns bậy đý
Kai: xạo tới nỗi ke rớt ra ngoài kìa =.='')
"A, không có!" Bị bất thình lình Lucy như là phải bỏng, sợ hãi kêu ra tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, "Chúng tôi không có gì cả."
Enno thản nhiên cười, "Vậy là tốt rồi." Tuy rằng mình rất thích cô gái này nhưng nếu làm bạn gái, cô vẫn không đủ tư cách.
Trong tương lai Romeo nhất định phải tiếp quản việc làm ăn trong nhà, vợ của hắn phải có khả năng trợ giúp hắn trong công việc, tuy rằng tính cách Lucy rất đáng yêu nhưng rõ ràng lại không phù hợp.

Sau một hồi náo loạn như vậy, Lucy không còn buồn ngủ nữa, dứt khoát đứng lên mở máy tính tiếp tục xem thông tin phòng cho thuê.
Mặc dù cô hơi ngu ngơ nhưng cũng không ngốc, câu nói cuối cùng của Enno cô vẫn hiểu được. Dù rằng là vẻ mặt ôn hoà hỏi chuyện nhưng trên thực tế cũng là cảnh cáo. Cảnh cáo cô không được có ý tưởng không an phận gì với nhóc Romeo.
Tiểu tử Romeo kia mới bao nhiêu tuổi! Lucy căm giận nhấn nhấn chuột, đúng là tiểu quỷ mà!
Buổi sáng hôm sau, Lucy vác hai mắt thâm đen thức dậy, cô chuẩn bị đi xem hai phòng, mặc dù cách công ty khá xa nhưng giá cũng không chênh lệch lắm so với phòng cũ, cùng lắm thì buổi sáng cô dậy sớm hơn một giờ.
Xem ra buổi chiều phải xin nghỉ, thuận tiện đi bệnh viện thay băng thuốc. Cũng không biết hôm qua bị nhóc kéo như vậy vết mổ có bị nứt ra không.
Nhanh chóng đến giờ nghỉ trưa, cô thấp thỏm đi theo quản lý xin phép, quản lý biết tình trạng của cô, đối với việc gần đây cô thường xuyên xin nghỉ cũng không nói gì, vui vẻ đồng ý cho cô trực tiếp đi bộ phận nhân sự xin nghỉ .
Cô được nghỉ, ngay cả cơm trưa cũng không ăn liền chạy đến bệnh viện, không biết lúc này bác sĩ đã tan ca chưa, cô phải tranh thủ thời gian mới được.
Đến khoa nhũ tuyến, cô vẫn còn có chút để ý chuyện ngày đó, không dám trực tiếp đi vào, đành phải dựa vào khe cửa nhìn vào bên trong.
Ai biết mắt quét một vòng, chỉ nhìn thấy một người đàn ông trung niên! Ngay cả bóng dáng anh cũng không thấy!
Bác sĩ Dragneel không ở đây? Lucy cào cào tóc tựa vào tường hành lang. Bác sĩ Dragneel nói phải tìm hắn thay băng thuốc nhưng hiện tại hắn không có đây, cô nên làm cái gì bây giờ?
Natsu cởi áo blu đang định đi ra ngoài ăn cơm, đẩy cửa ra liền thấy Lucy đang dựa trên hành lang, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn nhăn thành một chỗ.
Thật xấu xí nhưng mà nhìn lại thấy vui vui. Trong lòng Natsu hừ một tiếng, lại nghĩ tới một màn xấu hổ ở phòng họp ngày đó.
Ánh mắt lóe lóe, đi nhanh đến trước mặt Lucy, "Qua đây, thay băng thuốc!"

Lucy đi theo sau Natsu vào phòng phó chủ nhiệm.
"Bác sĩ Dragneel, không phải đi phòng phẫu thuật sao?" Trong lòng lucy hơi bất an, sao lần này lại đổi thành phòng phó chủ nhiệm? Thần kinh cô luôn căng thẳng, bởi vậy cũng không nhìn thấy, chữ đơn giản đính trước ngực anh: Natsu đã đổi thành bác sĩ phó chủ nhiệm: Natsu Dragneel.
"Cởi áo ra, lên giường nằm, quay đầu về hướng đông!" Natsu không để ý tới vấn đề của Lucy, vừa mở tủ khử trùng phòng phẫu thuật, vừa ra lệnh cho cô.
Lần này cô đã có kinh nghiệm, không dám thắc mắc, nhanh nhẹn cởi toàn bộ áo trên người, im lặng ngồi trên giường chờ anh.
Natsu tìm được băng thuốc, quay đầu liền thấy cô nửa người trần trụi ngoan ngoãn ngồi ở kia, giống như còn có chút ngượng ngùng, cánh tay phải che đậy bộ ngực mềm, thấy anh nhìn qua, lập tức thu hồi ánh mắt, chột dạ không dám nhìn anh.
Trong lòng Natsu vui vẻ, cúi người xuống tựa tiếu phi tiếu nhìn cô, "Sao cô lại cởi hết?"
"A?" Lucy ngây ngốc không rõ tình huống ra sao, "không phải anh muốn tôi cởi sao?"
"Chỉ cần cởi áo khoác, còn lại ......" Natsu làm động tác vén áo lên rồi tiếp tục nói: "Chỉ cần như vậy là được."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lucy trong nháy mắt đỏ bừng, "A, a, tôi...... tôi, tôi không biết." cô vội vàng từ trên giường bật dậy, tay chân luống cuống lấy quần áo lại đã quên Natsu đứng ngay đối diện cô, với thị giác của hắn, ngay cả độ cong rung động trước ngực cô đều có thể xem không sót một chút nào.
Natsu hơi quay mặt sang chỗ khác, tay nắm lại đặt trên môi ho hai tiếng, "Khụ khụ, được rồi, nếu đã cởi, đừng mặc lại, để tránh đụng đến vết thương." (kai: khoái mún chết mà cn' bày đặt =_=''')
Thay băng thuốc chỉ mất vài phút, Lucy thật may mắn, vết mổ không bị toác ra. Natsu cẩn thận ghim băng bốn phía, đứng thẳng thắt lưng nói: "Xong rồi, ba ngày lại đến bệnh viện một lần là được."
"Vâng." lucy ngượng ngùng mở to mắt, đưa tay qua với áo lông khoác lên người, cô không dám mặc áo ngực nữa, bị kéo một chút như vậy đã làm cô kinh hồn bạt vía, mặc áo ngực đè lên chẳng phải là họa vô đơn chí sao.
Không ngờ áo lông còn chưa mặc vào Natsu đã bước đến, đưa tay cầm lấy áo ngực của cô, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Mang áo ngực vào để cố định!" (kai: anh nỳ ko bít ngại à =.='')
"A, được, được." Lucy cầm lấy áo ngực màu tím nhạt của mình mặc qua quýt, rất xấu hổ, tuy người này là bác sĩ nhưng là cũng là đàn ông đấy, lại để đàn ông đưa áo ngực cho mình......
Lucy dối lòng như vậy, thế nhưng đã quên mình vừa mới phẫu thuật không lâu, thiếu chút nữa là đụng phải vết thương, may mắn tay mắt Natsu lanh lẹ ngăn trở động tác của cô.
"không nên cử động mạnh! Trong vòng một tháng tay trái không được cầm vật nặng!" nói xong hắn cúi người xuống đỡ lấy ngực trái, thật cẩn thận cài lại móc áo ngực cho cô.

Thân mình cô cứng ngắc, một cử động nhỏ cũng không dám, lần đầu tiên cô cùng đàn ông thân mật như vậy, bác sĩ cách cô rất gần, thậm chí cô có thể ngửi được mùi dầu gội nhẹ nhàng khoan khoái trên đầu hắn.
Cô thẹn thùng, hai tay cũng không biết để đâu. Trong phòng hệ thống sưởi ấm mở rất vừa, cởi áo ngồi ở trên giường cũng không thấy lạnh. Thắt lưng cô cứ cứng đơ như vậy, nơi nào đó tùy ý để Natsu đùa nghịch, cả người đã sắp hồng rực.
"Lucy Heartfilia?" Natsu nhớ rõ trên bản đăng ký của cô viết tên này.
"A, bác sĩ Dragneel." Bra đã được Natsu cài, Lucy vừa định đưa tay lấy quần áo, Natsu lại trước một bước cầm quần áo đặt dưới tay, "Hôm đó cô cố ý ?"
"Cái gì?" Lucy không hiểu lời nói của hắn, ngẩng đầu mở to đôi mắt trắng đen rõ ràng nhìn hắn, lông mi thật dài không tự chủ run run.
"Quên đi, " Natsu đỡ trán, thả lỏng bàn tay đang đè quần áo của cô ra, "Nhìn cô cũng không có đầu óc ấy, mặc......"
Hai chữ quần áo còn chưa nói hết, cửa phòng làm việc bỗng nhiên bị phịch một tiếng đẩy ra.
Natsu biến sắc, lập tức đem Lucy ôm vào trong lòng minh.
Hắn đưa lưng về phía cửa, cho nên không biết vào là nam hay là nữ nhưng vẫn nghiêm túc bảo vệ quyền lợi cơ bản của bệnh nhân.
"đi ra ngoài!"
không có nghe thấy tiếng đóng cửa như dự định, Natsu đưa tay đem áo lông khoác lên người Lucy, đang định quay đầu nhìn xem người nào to gan xông vào như vậy.
Đột nhiên nghe thấy một tiếng thét chói tai, "Con trai! Đây là con dâu đúng không? Rốt cuộc con cũng yêu rồi! Mau! Đừng che che giấu giấu, để mẹ nhìn một cái! Chỉ nhìn một cái thôi! Chậc chậc, thật sốt ruột ! Ai u, con dâu của mẹ!"
Lucy nắm lấy góc áo, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trung niên, lại nhìn Natsu, thấy mặt Natsu đột nhiên đen sì lại, mặt nạ lạnh như băng mơ hồ có xu
__________________________________________________
Mấy pạn có thể bl để mình ý kiến của các pạn nha! À mà cóa ai mún lisanna xuất hiện ko z ???


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận