Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Lời đồn đãi rất đáng sợ. Cuối cùng bây giờ Chu Tử cũng đã biết.

Nhờ Triệu Trinh ban tặng, hiện tại tất cả mọi người trong vương phủ đều cho là Triệu Trinh rất sủng ái Chu Tử, hơn nữa tất cả mọi người đều cho là Xích Phượng cùng Phấn Nhụy bị Chu Tử chèn ép, rối rít cảm thán bề ngoài Chu Tử nhìn có vẻ trung thực, thì ra là một cao thủ trạch đấu (đấu đá tại nơi mình ở) thâm sâu khó dò! Thật là một cao thủ đến từ dân gian!

Sau khi Chu Tử nghe lời đồn đãi đó, khóc không ra nước mắt —— Lực chiến đấu của bà đây mạnh đến vậy sao? Đầu óc của bà đây linh hoạt đến vậy sao? Không thấy bà đây cũng bị ăn đòn đó sao?!

Chỉ là, ngay cả Lục Hà mà nàng thân cận nhất cũng cho là như vậy, người khác thì càng không cần phải nói rồi.

"Uy tín cùng danh vọng" của Chu Tử lập tức tăng cao, tất cả những nha hoàn lớn nhỏ thấy nàng mặt đều mỉm cười chào hỏi, ngay cả mấy ma ma quản sự thấy nàng cũng rất khách khí, bọn sai vặt thấy nàng cũng mỉm cười hành lễ gọi Chu Tử tỷ tỷ.

Chu Tử ở trong vương phủ trở thành nhân vật đặc biệt ‘dưới’ một người, ‘trên’ trăm người.

Chu Tử có nổi khổ khó nói nên rất buồn bực, cũng không muốn đi ra ngoài lại bị người ta nhìn chằm chằm như thế, không thể làm gì khác hơn là ngày ngày canh giữ trong nội viện Diên Hi cư, hoàn toàn rất ít ra cửa.

Thời tiết cũng càng ngày càng nóng, bình thường ngay cả cửa Chu Tử cũng không muốn ra, nhưng làm Vương Gia trấn thủ Nam Cương, Triệu Trinh vẫn ngày ngày đi sớm về trễ.

Hắn đã nhận được ý chỉ, yêu cầu hắn trước hết chỉnh đốn quân đội Nam Cương, khi nhận được thánh chỉ lần nữa mới thu quân hồi triều.

Triệu Trinh trẻ tuổi khỏe mạnh cường tráng, không có sở thích không lành mạnh nên tinh lực đặc biệt dư thừa. Không có chiến tranh, nên vị Vương gia tuổi trẻ tràn đầy tinh lực kia tìm ra niềm yêu thích mới cho riêng mình. Ngoài thao luyện quân đội, hắn đặc biệt có hứng thú với việc thống lĩnh đội quân đi săn thú, hơn nữa ra lệnh cho các tướng lãnh của cấm quân và quân phòng vệ Nam Cương đều phải tham gia, nói cho oai là "diễn tập chuẩn bị chiến tranh".

Đáng tiếc chỉ là giữa hè nắng gắt như lửa mồ hôi như mưa, hắn thì hăng hái rất cao, nhưng các tùy tùng, tướng lĩnh bên dưới chỉ là mặt ngoài nhiệt liệt, trong lòng âm thầm kêu khổ: Quý Phi nương nương trong cung huấn luyện Vương Gia nghiêm ngặt như thế, trên chiến trường nghiêm túc cao độ thì cũng thôi đi, ngay cả lúc yên bình thế này mà cũng không buông lỏng, chẳng lẽ dù ở bất kỳ thời nào Vương Gia cũng đều có sở thích đặc biệt biến thái như thế này sao?

Hôm đó mặt trời lên rất cao, Triệu Trinh dẫn đầu một đám tướng lãnh dưới quyền lại chạy đến săn bắn ở khu vực thành Tây.

Một bóng trắng chợt vút qua trước mặt, hình như là một con hồ ly. Triệu Trinh xung trận, giục ngựa lên trước đuổi theo, người phía sau đã muộn một bước, không đuổi kịp, mấy vị tướng lãnh nhìn nhau cười một tiếng, tâm ý tương thông, tất cả ghì dây cương ngựa, nhân cơ hội nán lại chốc lát dưới gốc cây.


Đang lúc ấy thì, phía trước đột nhiên xuất hiện âm thanh "vút vút vút vút vút", ngay sau đó là một tiếng kêu rên.

Mọi người vừa nghe âm thanh này, da đầu tê rần, rút đao giương cung đồng loạt xông lên.

Cung tiễn thủ (người bắn cung) đánh lén lúc này đã tự sát.

Nam An vương Gia phản ứng khá nhanh, trong nháy mắt nhanh như tên bắn đó đã lật người ngã xuống ngựa, nên không bị trúng tên, nhưng cánh tay trái bị gãy.

Lúc Quân y chạy tới, Triệu Trinh đang dùng tay phải chống trán, bày ra dáng vẻ đang suy tư, mặt không chút biểu cảm suy nghĩ một vấn đề rất quan trọng —— Rốt cuộc là vị huynh đệ nào muốn đẩy hắn vào chỗ chết? Hắn có đến mười mấy huynh đệ cùng cha khác mẹ!

Sự thật này thật khiên người u buồn.

Chu Tử canh giữ ở Diên Hi cư không bước chân ra khỏi cửa, nhưng tai họa vẫn cứ thế, từ trên trời giáng xuống —— Vương Gia ngọc thụ lâm phong ra ngoài, mang cánh tay trái treo ngược trở về!

Thấy bộ dạng của Vương Gia, Chu Tử vội vã chạy ra nghênh đón, còn chưa lên tiếng, đôi mắt đã đỏ lên.

Triệu Trinh phất tay một cái đuổi Triệu Anh, Triệu Dũng đi, liếc Chu Tử một cái, trực tiếp vào phòng.

Triệu Trinh chân chính trải qua những ngày cơm tới há mồm áo đến vươn tay.

Chu Tử chăm sóc hắn cẩn thận chẳng khác gì chăm sóc trẻ con.

Buổi sáng vừa tỉnh lại, Chu Tử sẽ giúp hắn mặc quần áo, giúp hắn vấn chải tóc dài, lấy khăn lau mặt, giúp hắn rửa mặt.


Mỗi bữa cơm đều là Chu Tử tự mình đến phòng bếp nhỏ bố trí, sau đó tự mình bưng tới, dùng ngân châm nghiệm độc, sau đó từng miếng từng miếng cho hắn ăn.

Sau khi ăn xong nửa canh giờ, Chu Tử đem dưa hấu, đào, lê cắt thành từng miếng từng miếng, dung nĩa bạc xiên lên đút cho Triệu Trinh.

Mặc dù Triệu Trinh là hoàng tử, nhưng từ nhỏ đã được nuôi dưỡng ở Hoàng Tự cư, thật vất vả mới đến năm mười hai tuổi, lập phủ xây nhà, rồi rời hoàng cung đến Nam Cương, nô tỳ bên cạnh đều vừa kính vừa sợ hắn, sao hắn có thể từng được hưởng thụ sự đối xử như vậy, cảm thấy vừa mới lạ lại có chút thú vị, rất hài lòng, cũng không có ý định nhắc nhở Chu Tử mình chỉ gãy tay trái, chứ không phải là bị liệt toàn thân.

Chỉ là, những thứ đó chẳng đáng là gì cả, đến lúc tắm mới thật sự là thời điểm lúng túng.

Mặc dù từ một nam nhân mạnh mẽ cường tráng, biến thành nhân sĩ tàn phế, nhưng Triệu Trinh vẫn duy trì thói quen thích sạch sẽ của hắn như cũ, nhất định, nhất định phải tắm, kiên trì muốn tắm.

Chu Tử không dám làm ngược lại, không thể làm gì khác hơn là dặn dò người làm chuẩn bị nước tắm trong phòng tắm. Tự mình đến phục dịch Triệu Trinh cởi quần áo.

Triệu Trinh đứng ở nơi đó, chờ Chu Tử tới cởi quần áo.

Mặc dù cánh tay trái treo ngược, nên áo tương đối dễ cỡi, trong nhà có băng, nhưng Chu Tử vẫn nóng đến mức toàn thân đổ đầy mồ hôi, chỉ là dưới sự kiên nhẫn cùng nỗ lực của nàng, rốt cuộc cũng thành công cởi xuống quần áo của Vương Gia.

Nàng nhìn từ trên xuống, nhìn thấy đầu tiên là lồng ngực bền chắc màu lúa mạch, vòng hông mạnh mẽ cùng cơ bụng sáu múi chân thật sống động, xuống chút nữa chính là quần lót màu trắng.

Đồng thời, bả vai trơn bóng cùng sống lưng mang từng vết sẹo của Triệu Trinh cũng bại lộ trước mắt Chu Tử.

Chu Tử ngừng lại, có chút há hốc mồm.


Triệu Trinh sừng sững đứng đó, ngũ quan xinh đẹp tuyệt trần, bờ vai rộng, vòng eo mảnh khảnh, hai chân thon dài, cứ vậy mà đứng đó chờ Chu Tử.

Nàng cúi đầu, đây thật sự là nam sắc dụ hoặc trắng trợn mà.

Nàng tranh thủ lúc rảnh rỗi nghiêm túc nghiên cứu vòng eo nhỏ nhắn của Triệu Trinh.

Hông của Triệu Trinh rất nhỏ, bên dưới phần hông nhỏ đó là tiết khố lỏng lẽo vắt ngang phần hông quyến rũ đó.

Quần lụa mỏng màu trắng, có chút trong suốt.

Giữa hai chân Triệu Trinh có vật gì đó đang hùng dũng đứng thẳng, cho dù cách một lớp quần cũng mang đầy vẻ phách lối.

Chu Tử cúi đầu, cắn răng một cái, cởi dây đai lưng của Triệu Trinh.

Quần Triệu Trinh lập tức rớt xuống, lộ ra hai chân thon dài mạnh mẽ.

Triệu Trinh không nói một lời, dạng chân ra, chờ Chu Tử giúp hắn cởi quần xuống.

Chu Tử ngồi chồm hổm, đang muốn bảo Triệu Trinh nâng chân trái lên, ánh mắt lại không tự chủ được liếc về chỗ nào đó của Triệu Trinh một cái.

Nàng vốn chỉ định liếc trộm một cái, ai biết sau khi liếc xong, trong nháy mắt ánh mắt của nàng trợn tròn, nhìn chằm chằm vật tráng kiện trước mắt.

Dưới ánh nhìn soi mói của Chu Tử, tiểu huynh đệ của Triệu Trinh ló đầu ra run run rẩy rẩy dựng đứng lên.

Chu Tử ở gần bên liền quan sát được toàn bộ quá trình tiểu huynh đệ của Triệu Trinh từ uể oải đến hùng dũng hiên ngang.

Nàng trợn tròn cặp mắt, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, nửa ngày mới thở ra một câu: "Đây —— cũng —— quá —— lớn —— đi ——"


Lời còn chưa dứt, Triệu Trinh giơ chân lên đá quần đi, chân dài duỗi một cái, nhắm ngay Chu Tử đạp xuống một cước.

Chu Tử bị đá ngã trên mặt đất, nửa câu dưới chưa kịp nói xong cũng bị bóp chết từ trong trứng nước.

Đôi tay Chu Tử chống đất, chỉ kịp đưa mắt nhìn bóng lưng cao lớn trần trụi của Triệu Trinh "Ngạo nghễ" rời đi, đồng thời nghiêm túc nghiên cứu vành tai của bạn Vương gia đang biến thành màu hồng "Mỹ Lệ" một cách bất thường kia.

Thì ra là, Vương Gia vì ngượng ngùng mà kiêu ngạo!

Chu Tử xoa xoa sống lưng ê ẩm vì té, thầm nghĩ.

Trời đêm buông xuống.

Trong phòng vẫn còn hơi nóng.

Chu Tử tìm được chân nến, cắm nến vào sau đó lấy quạt khẽ phe phẩy về phía Triệu Trinh.

Triệu Trinh đã ngủ rồi.

Dưới ánh nến, hàng mi dày của Triệu Trinh tạo thành một bóng đen dày trên mí mắt, ngũ quan hoàn mỹ như pho tượng được điêu khắc tinh tế tỉ mỉ, dưới ánh nến rực rỡ như toát ra một tầng hào quang, mái tóc dài đen nhánh xõa lên gối.

Mặc dù trước lúc ngủ có xuất hiện màn kinh hãi kia, Chu Tử vẫn cảm thấy Vương Gia thật đẹp mắt.

Chu Tử nhìn một lát, lặng lẽ tắt đèn trong màn, sau đó buông màn lụa xuống.

Nàng rón rén cầm chăn nệm của mình trải dưới chân giường Vương Gia, chậm rãi chui vào chăn, ngẫm nghĩ tối thiểu mình còn có thể đến gần nhìn mỹ nam, thỉnh thoảng còn có thể thấy mỹ nam lõa thể. Loại phúc lợi thế này, cũng thoải mái quá đi.

Rất nhanh, nàng cũng ngủ thiếp đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận