Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Ngày hôm sau, Trương ma ma và Đào ma ma gọi Chu Tử, hỏi qua loa một chút, sau đó liền phái một vị ma ma tới cho Chu Tử, tốn thời gian một ngày, dạy cho Chu Tử một khóa, khóa học có tên là "Làm thế nào trải qua đêm đầu tiên cùng đồng nam mà khiến cho hắn khoái hoạt giống như thần tiên".

Khóa học còn chưa xong, Chu Tử liền hiểu được, thì ra mỹ nam tuyệt thế Nam An vương Triệu Trinh hắn, thật xứng với danh xưng đồng nam, hoàn hảo vô khuyết, không thể giả được!

Cho nên, với buổi tối sắp đến, Chu Tử tràn ngập chờ mong vô sỉ, loại chờ mong này giống như đại gia có tiền chờ mong mua đêm đầu tiên của cô nương trong sạch.

Lúc Triệu Trinh trở về đã sắp là giờ hợi (từ 9-11 giờ đêm).

Hắn vừa muốn đi tắm rửa, Chu Tử đã vội hỏi một câu: "Vương gia, đã ăn khuya chưa?"

Triệu Trinh quay đầu nhìn nàng.

Ăn khuya? Hình như hắn chưa từng ăn khuya, vì thế nhíu mày nói: "Chưa ăn."

"Dạ, nô tỳ đã biết."

Triệu Trinh tắm rửa xong đi ra, vừa ra khỏi cửa phòng tắm, Chu Tử lập tức cầm khăn lông nghênh đón. Tóc Triệu Trinh rất dài, bên trên còn lấp lánh vài giọt nước, xõa dài xuống, rũ đến bên hông.

Chu Tử bước qua lau tóc giúp hắn. Nàng lau đuôi tóc trước, sau đó lau lên trên. Lau lau, gót chân của nàng liền nhón lên, càng nhón càng cao.

Cho tới bây giờ Triệu Trinh chưa từng bị nữ nhân gần gũi như vậy, hắn chỉ cảm thấy tóc giống như bị điện giật, từ đuôi tê dại đến đỉnh đầu, cuối cùng hắn thật sự nhịn không được, nhấc chân bỏ chạy.

Ai ngờ Chu Tử đang cố gắng nhón gót chân lau tóc trên đỉnh đầu của hắn, bị tóc giãy một cái, lập tức té sấp lên lưng của hắn.

Triệu Trinh lập tức ngây dại, thân mình run mạnh một chút.

Nửa ngày sau, hắn mới cảm nhận được trên lưng truyền đến cảm giác mềm mại, rốt cuộc cũng ý thức được kia là cái gì.

Ầm một cái, lỗ tai Triệu Trinh lập tức ửng đỏ. (dễ thương quá ^^)


Chu Tử cố gắng chống lên thắt lưng Triệu Trinh đứng thẳng người dậy, nàng thực ngượng ngùng, vội nhận sai: "Thực xin lỗi, Vương gia, nô tỳ thật không cẩn thận!"

Triệu Trinh không nói gì, cất bước đi về phòng ngủ.

Chu Tử vội nói: "Vương gia, ăn khuya!"

Triệu Trinh lại quay trở lại.

Thức ăn khuya là do Chu Tử đặc biệt yêu cầu đầu bếp làm, nàng thấy Triệu Trinh gầy yếu, nghĩ rằng chiến trường vất vả, nên hầm canh gà bồi bổ.

Lúc Triệu Trinh uống canh gà, Chu Tử thấy móng tay hắn hơi dài quá, bước qua cầm kéo tỉa móng tay cho ngắn bớt.

Triệu Trinh uống canh gà xong, nhận lấy trà thơm Chu Tử đưa qua, uống vào súc miệng.

Chu Tử cầm chén đũa đưa cho Tĩnh Mục gác đêm ngoài viện, sau đó trở về hầu hạ Triệu Trinh.

Nàng thu xếp ổn thỏa cho Triệu Trinh nằm xuống giường, sau đó thấp giọng nói: "Vương gia, cắt ngắn móng tay thôi!"

Triệu Trinh nhắm mắt lại, nhưng cũng đưa tay phải qua.

Chu Tử cẩn thận chỉnh sửa móng tay, cắt xong còn cúi người cẩn thận từng ly từng tý tỉa cho đều, tỉa xong lại dùng khăn mềm lau lau, sau đó mới đặt tay phải của Triệu Trinh lên giường.

Trong lúc nàng chỉnh sửa móng tay, vụng trộm nhìn nhìn Triệu Trinh, phát hiện hắn đã ngủ say, ánh nến rọi xuống lông mi thật dày rũ xuống ở mí mắt hắn đều như lông chim tạo thành một bóng râm, tăng thêm vài phần ngây thơ cho hắn.

Đôi môi của hắn nhìn rất đẹp, môi trên hơi mỏng, môi dưới dầy một chút, môi màu hồng nhạt, chỉ hơi khô. Chu Tử nghĩ ngày mai nên bảo người ta hầm cho hắn chút canh thanh nhiệt nhuận phổi, không biết hắn thích uống canh gì.

Đang suy nghĩ lung tung, tay Triệu Trinh giật giật, Chu Tử sợ hắn phát hiện, vội vàng dời tầm mắt.

Buổi sáng lúc Chu Tử giúp Triệu Trinh mặc quần áo cưỡi ngựa màu tím, không cẩn thận chạm vào lưng Triệu Trinh, Triệu Trinh liền rụt mạnh một cái. Chu Tử nhớ tới lúc đụng tới lưng Triệu Trinh khi lau tóc đêm qua, hắn cũng có phản ứng này, hơi khó hiểu, liền nói với Triệu Trinh: "Vương gia, cho nô tỳ xem lưng của người đi!"


Triệu Trinh vừa nghe, lập tức khép chặt vạt áo màu tím, trên mặt đầy vẻ đề phòng.

Nhìn bộ dáng hắn giữ nghiêm trinh tiết như gặp kẻ địch, Chu Tử cảm thấy có chút buồn cười: "Nô tỳ thật sự chỉ muốn xem lưng của người!"

Triệu Trinh liếc nàng một cái, nhưng lại ngoan ngoãn ngồi xuống ghế thêu.

Chu Tử cởi áo tím, lại cởi trung y của hắn, vừa vạch áo nhìn vào bên trong, liếc mắt liền thấy một vết đao kéo dài từ vai đến phần eo, tuy rằng đã trắng bệch không có máu, nhưng vết rách trên miệng vết thương nhìn cũng thực đáng sợ.

Chu Tử kinh hãi, nhanh chóng nhẹ tay nhẹ chân cởi trung y của Triệu Trinh ra.

Lần này nàng nhìn thấy rõ ràng, trước ngực, sau lưng Triệu Trinh đều có rất nhiều miệng vết thương to to nho nhỏ, có cái đã kết vảy, có cái còn chưa lành, nhưng cái ở trên lưng là nghiêm trọng nhất.

Mũi Chu Tử hơi chua xót.

Nàng nhìn Triệu Trinh.

Theo nàng biết, đây chỉ là một thiếu niên mới tròn mười tám tuổi vào hôm qua!

"Miệng vết thương nhiều như vậy mà còn muốn tắm rửa, người không sợ bị nhiễm trùng sao!" Giọng Chu Tử hơi khàn khàn, "Sao người không biết tự chăm sóc chính mình vậy?"

Hai vai Triệu Trinh thẳng tắp, ngồi ngay ngắn, không nói gì.

Bất quá trong lòng hắn lại cứng đầu cứng cổ phản bác: một nam nhi tốt giết địch trên chiến trường, ai mà không có lúc bị thương? Chút thương tích ấy đã tính là gì!

Chu Tử không biết thuật đọc tâm, chỉ biết đau lòng cho Vương gia vẫn còn là thiếu niên này. Nàng giữ chặt hai vai Triệu Trinh, nhìn ánh mắt Triệu Trinh: "Vương gia, người ngồi yên ở đây, nô tỳ đi lấy thuốc!"

Không lâu sau, Chu Tử cầm thuốc mỡ cùng vải bông đến.


Nàng bôi thuốc mỡ lên miệng vết thương cho Triệu Trinh, lại dùng băng gạc quấn quấn cột cột một chút.

Sau khi giúp Triệu Trinh mặc quần áo xong, nàng lại dặn dò một câu: "Mấy ngày này không thể uống rượu, không có thể ăn mấy thứ cay nóng!"

Triệu Trinh đã sắp bước qua cửa lớn của nội viện, nghe vậy lại quay đầu nhìn nàng, cau mày, trên mặt tràn đầy vẻ không hài lòng.

Chu Tử cười tủm tỉm nhìn hắn, cảm thấy hắn nhăn đôi mi thanh tú lại rất đáng yêu.

Triệu Trinh trừng mắt nhìn nàng liếc một cái, đi nhanh về phía trước, tùy tùng Triệu Anh Triệu Dũng đứng chờ ngoài cửa liền đi theo.

Bốn người Tĩnh Di xếp thành hình chữ nhất cất tiếng oanh vàng thỏ thẻ đưa tiễn Vương gia.

Chu Tử cũng vội vàng quỳ gối hành lễ.

Đến trưa Chu Tử gặp Đào ma ma.

Đào ma ma cẩn thận đánh giá Chu Tử, phát hiện lông mi nàng khít kín, mi tâm không giãn ra, trong lòng có chút ưu sầu, nói: "Vương gia còn chưa gọi con đến hầu hạ?"

Chu Tử sửng sốt, vội vàng cúi đầu.

Đào ma ma nghĩ nàng thẹn thùng, vội vàng an ủi nàng: "Không nên sốt ruột."

Hôm nay Triệu Trinh trở về thật sớm, giờ Thân đã trở lại.

Chu Tử nhìn nhìn miệng vết thương của hắn, một lần nữa bôi thuốc, băng bó.

Lúc Chu Tử băng bó, trong lòng Triệu Trinh có chút mơ màng.

Hắn cảm thấy trên người Chu Tử tản ra nùi thơm rất dễ chịu, người mềm mại, ngón tay cũng mềm dịu. Lúc mới gặp Chu Tử, hắn còn cảm thấy tay nhỏ beo béo của nàng rất khó nhìn, bây giờ mới phát hiện, tay non mềm nhẹ dịu như vậy chạm đến mình, tuy là miệng vết thương, cũng rất thoải mái.

Triệu Trinh muốn dựa vào rồi lại dựa vào Chu Tử, nhưng hắn vẫn tự chủ, thẳng lưng ngồi trên ghế.

Đêm nay trời nổi gió, không bao lâu mưa liền rơi xuống. Chuông gió treo nơi mái hiên bị gió thổi tạo một loạt tiếng vang, lại mang theo tiếng gió thổi lá cây, tiếng mưa rơi trên ngọn ba tiêu (cây chuối tây), mưa đêm nhất thời mang chút lạnh lẽo.

Triệu Trinh còn chưa ngủ. Hắn nghe âm thanh bên ngoài, nhớ đến tiếng gió vù vù không lâu trước đây trên chiến trường, tiếng hồ cầm (đàn nhị) xa xôi, lại nhớ tới các tướng sĩ chết trận trên chiến trường Tây Cương, trong lòng rất không yên tĩnh.


Chu Tử cũng không ngủ được, đang lắng nghe tiếng gió, tiếng mưa rơi, tiếng chuông gió bên ngoài, chợt nghe trên giường truyền đến tiếng Triệu Trinh: "Nha đầu béo, thổi tiêu đi!"

Thổi tiêu? Thổi tiêu! Đã từng đọc đủ thứ dâm – thư (truyện khiêu dâm) Chu Tử hỗn độn trong gió, thật lâu sau vẫn không nói gì.

Triệu Trinh rầu rĩ nói: "Trong phòng bên cạnh có để một cây tiêu màu tím, chẳng lẽ không phải là của ngươi?"

Chu Tử nhớ mình đã để cây tiêu màu tím trong phòng bên, biết mình suy nghĩ nhiều, thật là suy nghĩ quá nhiều. Trái tim của nàng lúc này mới quay về chỗ cũ.

Nàng đứng lên cầm tiêu, ngồi xuống chỗ để chân, bắt đầu thổi.

Nàng thổi bài Tô Vũ chăn cừu.

Trong tiếng tiêu, Triệu Trinh giống như được trở về đại mạc, thấy được vầng trăng sáng treo cao trên bầu trời đêm đại mạc; giống như được đi tới thảo nguyên, thấy được từng đám từng đám mây trắng trên bầu trời xanh lam ở thảo nguyên; giống như lại được tới dưới chân núi Tuyết, nghe được bài ca chăn cừu du dương...

Hắn lạnh lùng nói: "Lên đây!"

Chu Tử sửng sốt một chút, bỏ tiêu xuống, vén màn bằng ngọc trai, ngồi xuống bên giường.

"Nằm xuống đi." Triệu Trinh nhàn nhạt nói.

Chu Tử chậm rãi nằm xuống bên người hắn.

Triệu Trinh nghiêng người, vươn cánh tay ôm nàng vào trong lòng.

Hắn không nói gì, Chu Tử cũng không dám nói lời nào.

Trong phòng cực kỳ yên tĩnh.

Bên ngoài tiếng mưa gió càng lúc càng lớn.

Mặt Triệu Trinh kề sát mặt Chu Tử, thân mình kề sát thân mình Chu Tử.

Khối thân thể mềm mại ấm áp này, thật sự tồn tại, trong đêm mưa gió, mang cho tâm hồn cô độc của hắn một chút ấm áp và an ủi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận