Nam Thần Máy Móc


"AAA..." Một tiếng kêu thảm thiết sắc bén đâm thủng bầu trời, chấn động đến mức người trên Vân thuyền lỗ tai đều ong ong.
Kiếm trong tay Phong Thư Ngâm được rót vào nội lực đến mức sắp không chịu được, một kiếm chém đầu quái điểu kia thành hai nửa, cùng lúc đó kiếm trong tay hắn không chịu nổi gánh nặng, sau một khắc liền gãy thành mấy đoạn.
Thủ lĩnh bị giết, những quái điểu khác nhao nhao phát ra tiếng kêu khàn khàn, cũng không còn năng lực không ngừng trọng sinh lúc trước, giết một con ít một con, mà những quái điểu bị giết chết đều hóa thành tro tàn màu đen rơi vào trên Vân thuyền.
Không bao lâu sau, quái vật kiêu ngạo lúc trước gần như đem người trên Vân thuyền bức đến tuyệt lộ, đã không cách nào tạo thành uy hiếp đối với bọn họ.
Cho dù như thế, trong lòng mọi người vẫn nặng trịch như trước, không cách nào thả lỏng.

Chỉ vì trận chiến này tổn thất thật sự thảm trọng.
Trong số các đệ tử mà Kiếm Tông chiêu mộ lúc này có hơn phân nửa là người trong giang hồ, khi những quái vật kia vọt vào bọn họ không hề lui lại mà nghênh đón, cơ hồ mỗi người đều bị trọng thương.
Mà tu sĩ Kiếm Tông cũng tổn thương không nhẹ, lúc trước bọn họ vì duy trì kết giới đã hao hết linh lực, lúc sau vì bảo vệ phàm nhân trên Vân thuyền nên đã ăn dược vật mạnh mẽ để tăng linh lực, lúc này rất vất vả đem quái vật kia giết chết, một đám mệt đến mức nằm dài trên boong tàu, không muốn nhúc nhích.
Hết lần này tới lần khác phòng bị dột lại gặp mưa đêm, Bùi Tùng kêu to một tiếng làm cho lòng mọi người ở đây lại trầm xuống.
"Không xong! Chúng ta đi sai phương hướng, đây không phải là đường trở về tông môn! ”
Bùi Tùng vốn vẫn phụ trách công việc chèo lái, nếu hắn vẫn tập trung tinh thần lái thuyền, tất nhiên sẽ không phát sinh loại chuyện đi sai phương hướng này, nhưng lúc trước đám quái vật kia vọt vào, hắn bất đắc dĩ phân tâm đi ứng phó, lần phân tâm này, Vân thuyền liền lệch khỏi quỹ đạo.
So với chư vị sư huynh linh lực khô kiệt, khí lực hắn hao phí không tính là quá nhiều, miễn cưỡng còn dùng được linh lực tiếp tục lái thuyền, nhưng muốn thuận lợi như lúc trước, là không có khả năng, dù sao hắn mới luyện khí viên mãn, cách Trúc Cơ còn một bước.

Thạch Sùng Chí xếp thứ hai trong thế hệ đệ tử này, tu vi Trúc Cơ tầng bốn đỉnh phong, tuy rằng kém Bùi Ngọc, nhưng sau khi Bùi Ngọc rời đi, hắn liền trở thành người có tu vi cao nhất ở đây, cho nên tâm lực hắn cũng hao phí nhiều nhất.

Giờ phút này các sư đệ khác đều ở trên boong tàu ngồi thiền điều tức, hắn còn phải kiểm tra thương thế cho phàm nhân bị thương trên Vân thuyền.
Lúc này Bùi Tùng hô to một tiếng đem lực chú ý của hắn dẫn đi, hắn mới phát hiện phía dưới Vân thuyền sớm đã không phải là hải vực, mà là một mảnh đất hoang vắng...!Đây căn bản không phải là phương hướng về tông môn, vả lại lệch không chỉ một chút!
"Sao lại thế này?" Hắn vội vã hỏi.
Bùi Tùng phẫn nộ nói: "Pháp khí như Vân thuyền cho dù không có người khống chế cũng sẽ không tùy tiện thay đổi phương hướng, khẳng định lúc trước những quái điểu kia đã động tay động chân!" Bùi Tùng nói xong, đột nhiên vỗ đầu nói: "Ta hiểu rồi! Tất cả những chuyện này nhất định là có âm mưu, người sau lưng trước tiên dùng quái điểu lớn dẫn đại sư huynh mạnh nhất trong chúng ta đi, sau đó phái quái điểu nhỏ một bên tiêu hao chiến lực của chúng ta một bên dẫn chúng ta đến địa phương khác, sau đó..."
Bùi Tùng khó có được thông minh một hồi còn chưa nói xong đã bị ngắn ngang, hắn trợn to hai mắt nhìn chằm chằm sau lưng mọi người.
Phong Thư Ngâm theo tầm mắt của hắn xoay người nhìn lại, đã thấy một cột lửa phóng lên trời, trong kim sắc ánh hồng mang, rực rỡ chói mắt làm con ngươi của hắn phản chiếu ra đầy sắc vàng, sóng nhiệt cuồn cuộn mà đến, hun đến người người đều nóng.
Đây là kỳ cảnh ở Phàm giới cả đời cũng chưa chắc có cơ hội nhìn thấy!
Dù sao nơi bọn họ giờ phút này đứng không phải là mặt đất, mà là Vân thuyền chạy trên không trung, cách mặt đất ước chừng mấy ngàn trượng, mà cột hỏa diễm kia vậy mà có thể vọt tới không trung cao như vậy, vả lại khoảng cách xa đến vậy vẫn có thể cảm giác được sóng nhiệt đánh tới trước mặt, tuyệt đối không tầm thường, coi như là ở Tu Chân giới, cũng cực kỳ khó thấy.
Kỷ Hành nhìn chằm chằm cột lửa cách y 1563m, trong con ngươi đen kịt hiện lên ánh sáng dữ liệu bắt đầu khởi động, y yên lặng đi về phía trước vài bước, yên lặng ở trên bảng ghi chép ghi một câu: Đây là cơ hội tuyệt vời để sạc điện!
Nhưng mà những người khác trên thuyền hiển nhiên không có khả năng thoải mái như Kỷ Hành, Thạch Sùng Chí nhìn thấy cột lửa này, sắc mặt đại biến, không biết là bởi vì kích động hay là khủng hoảng, giọng hắn không ngừng run rẩy, "Không tốt! Là Thiên Kim Phong phun trào! Nhanh lên! Khởi động Vân thuyền! Trốn mau! ”
Hắn đã dùng tới từ "trốn ".

Sau một khắc, mặt đất truyền đến tiếng vù vù trầm đục, đứng ở trên không trung mấy ngàn trượng vẫn nghe rõ ràng như cũ.

Theo tiếng vù vù, từng cột lửa đua nhau từ mặt đất vọt lên, mang theo khí thế như muốn đốt cháy vạn vật vây quanh chiếc Vân thuyền đi lạc kia.
Phàm nhân trên thuyền nhịn không được lui về phía khoang thuyền.
Trên mặt đất từng cột lửa liên tiếp bay lên, nhiệt độ nóng rực khiến đuôi tóc mọi người nướng đến hơi cuốn lên.

Phong Thư Ngâm thấy Kỷ Hành còn tới gần cột lửa, lập tức kéo người trở về.
Kỷ Hành:.....
Y phảng phất nghe thấy hệ thống đang bổ sung năng lượng phát ra tiếng kêu bất mãn.

Kỳ lạ? Người máy cũng có ảo giác hả?
Trước khi giết chết những quái điểu kia, y vốn tưởng rằng có thể nhân cơ hội hấp thu năng lượng tạo thành những quái điểu kia, không ngờ rằng những quái điểu bị giết trực tiếp hóa thành tro, hơn nữa phương thức sắp xếp năng lượng cũng phát sinh biến hóa so với ban đầu, dưới tình huống hệ thống không có phân tích tỉ mỉ, y cũng sẽ không tùy tiện hấp thu những năng lượng không rõ lai lịch này, mà hiện tại có những cột lửa ẩn chứa nhiệt độ cực kì cao này, năng lượng màu đen lúc trước càng không cần phải hấp thu.
Thiên Kim Phong kỳ thật cũng không đơn giản chỉ là một ngọn núi, mà là một mảnh núi lửa liên miên đang hoạt động mấy trăm dặm trong Tu Chân giới.


Phía dưới khu vực này tất cả đều là hỏa diễm cùng nham thạch nóng chảy, mỗi năm phun trào một lần, lúc núi lửa phun trào, vô số cột lửa phóng lên trời, ước chừng có một ngàn cột, trong kim sắc ánh hồng mang, rực rỡ vô cùng, cho nên đặt tên Thiên Kim Phong.
Loại thịnh cảnh ngàn tòa núi lửa đang hoạt động lần lượt phun trào, cách trăm năm mới có thể nhìn thấy một lần, vả lại khi Thiên Kim Phong phun trào nhiệt độ hỏa diễm cực cao, đệ tử Thiên Công môn thường xuyên khi Thiên Kim phong phun trào đến đây săn bắn hỏa chủng thích hợp trở về luyện chế pháp khí, thậm chí có một số tu sĩ chuyên môn canh giữ ở phụ cận Thiên Kim Phong, sau khi săn được hỏa chủng thượng đẳng liền chuyền tay bán ra với giá cao, thu được lượng lớn tài bảo.

Bởi vậy nhắc tới Thiên Kim Phong, ấn tượng đầu tiên của tu sĩ Tu Chân giới chính là tráng lệ cùng tài phú.
Nhưng mà đối với người đi lạc vào Thiên Kim Phong mà nói, giờ phút này Thiên Kim Phong tuyệt đối là Tu La có thể cướp đi tính mạng của bọn họ!
Thạch Sùng Chí bóp nát ba khối linh thạch, dựa vào phương pháp thô bạo này tạm thời khôi phục năm phần linh lực, hắn đưa phàm nhân trên boong tàu chạy về khoang thuyền, phân phó mấy sư đệ lấy ra tất cả pháp bảo trên người canh giữ ở các phương vị của Vân thuyền, lại ra lệnh Bùi Tùng thừa dịp Thiên Kim Phong còn chưa phun trào triệt để, nhanh chóng điều khiển Vân thuyền chạy ra ngoài, mà chính hắn, thì cố gắng chống đỡ một cái vòng phòng hộ đơn bạc, phòng ngừa những ngọn lửa màu vàng kia thiêu lên Vân thuyền.
Kỳ thật từ lúc Thạch Sùng Chí mệnh lệnh lập tức khởi động Vân thuyền chạy trốn, Bùi Tùng lập tức động thủ, nhưng mà hai tay của hắn vừa mới đặt ở trên bánh lái, Vân thuyền họ đứng đã bị cột lửa vây quanh.
Những cột lửa màu vàng không ngừng phun trào thoạt nhìn rậm rạp chằng chịt, nhưng kỳ thật giữa mỗi cột lửa đều cách nhau khoảng mười trượng, mà chiều rộng của Vân Chu mới chín trượng, nếu thao tác đúng cách, hẳn là có thể xông qua, nhưng mà...!Bùi Tùng không dám hành động.
Hắn còn chưa đến Trúc cơ, không cách nào thi triển thần thức, cho dù là Nhị sư huynh Thạch Sùng Chí, phạm vi thần thức có thể triển khai cũng có hạn, căn bản không thăm dò được tình huống trên mặt đất...!Ai cũng không biết thời điểm hắn điều khiển Vân thuyền xuyên qua những khoảng trống kia, có thể ở giữa bỗng nhiên vọt lên một cột lửa hay không, sau đó đem toàn bộ người trên Vân thuyền này thôn phệ hầu như không còn.
Bùi Tùng khẩn trương đến mức tim muốn lao ra khỏi lồng ngực, nhưng hắn vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy các sư đệ tương lai lúc trước bị quái điểu kia đánh trọng thương, thấy được sư huynh vì bảo vệ bọn họ, rõ ràng linh lực hao hết nhưng vẫn cố gắng chống đỡ...!Sợ hãi cùng khủng hoảng bỗng nhiên biến mất.
So với nguy hiểm có thể gặp phải khi lao ra ngoài, ở lại tại chỗ hiển nhiên càng thêm hung hiểm.

Hai mắt Bùi Tùng vẫn mang theo vài phần ngây thơ chợt kiên định lại, thái dương hắn đầy mồ hôi, tay có chút run rẩy nắm chặt bánh lái, thiếu niên này vẫn luôn được các sư huynh bảo vệ dưới cánh chim, giờ phút này bỗng nhiên thức tỉnh ý niệm thủ hộ người khác...
Nhưng mà hắn vẫn rất khẩn trương!
Hắn đem linh lực còn lại trong cơ thể tràn vào trong bánh lái, thúc dục Vân thuyền hướng đến khoảng cách giữa hai cột lửa vọt tới.


Ánh lửa khiến đôi mắt của hắn chiếu lên một mảnh ố vàng, hắn cắn chặt răng, toàn lực tăng tốc vọt tới.
"Bên trái!"
Bên người bỗng nhiên truyền đến một mệnh lệnh kiên định, giọng nói tương tự Nhị sư huynh mười phần, Bùi Tùng không có dừng lại, lập tức theo mệnh lệnh của Nhị sư huynh chuyển sang bên trái.
Vân thuyền vèo một cái xuyên qua khe hở bên trái, mà hắn vừa muốn xuyên qua chỗ kia, bỗng nhiên xông lên một cột lửa, hỏa quang kia chói mắt đến mức gần như đem bầu trời cũng đốt thành màu vàng kim.
Bùi Tùng trừng mắt, bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm, may mắn nói: "May mắn có nhị sư huynh nhắc nhở, bằng không..." Lời nói đột nhiên dừng lại, Bùi Tùng trợn tròn mắt nhìn nam tử trẻ tuổi đứng bên cạnh, "Ngươi ngươi ngươi" ba từ ngươi nói xong cũng chưa nói ra một câu hoàn chỉnh.
Kỷ Hành cũng không nhìn hắn, mà chuyên chú nhìn chằm chằm phía trước, nếu lúc này có người nhìn thẳng vào mắt y, nhất định sẽ phát hiện trong đôi mắt của y có một tia ngân quang cực nhỏ không ngừng xoay tròn.

Y phóng ra con robot nano cuối cùng, bảo nó đi xuống thăm dò tình huống núi lửa phun trào trên mặt đất, quét mắt trái mở rộng diện tích thành mặt quạt một đường tiến về phía trước, mắt phải không ngừng phân tích tình hình phía trước, tiếp tục mở miệng nói với Bùi Tùng đang lúc sững sờ: "Phải! ”
Bùi Tùng theo bản năng làm theo.

Vân thuyền hóa thành một đoàn lưu quang màu xanh biếc, theo chỉ thị của Kỷ Hành tránh trái né phải, thuận lợi tránh được vô số cột lửa đột nhiên vọt lên, hai tay của hắn nắm chặt bánh thuyền, hai mắt nhìn thẳng về phía trước, hai tai nghe Kỷ Hành chỉ huy, khẩn trương lúc trước tan thành mây khói, chỉ còn lại tràn đầy thán phục cùng vui sướng!
Kỷ Hành sao có thể trâu bò như vậy? Hắn tự chủ trương chiêu Kỷ Hành vào quả nhiên là vô cùng chính xác!
Giờ phút này trong lòng Bùi Tùng tràn ngập hào hùng, hắn cảm thấy mình nhất định có thể dưới sự chỉ huy của Kỷ Hành thuận lợi lao ra Thiên Kim Phong, mang theo các sư huynh đệ chạy thoát!.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận