Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Thẳng thắn mà nói, tên Vệ Bắc này từ bé đã không có duyên với con gái, cũng không phải là bởi vì dáng dấp của anh không được tốt, thật ra là tính cách rất nóng nảy khiến những nữ sinh kia cũng bị dọa sợ tới nỗi không dám đến gần anh. Nhưng mà đều có trường hợp ngoại lệ, luôn có một hai cô gái không sợ chết như thế muốn khiêu chiến thử xem sức chịu đựng của mình, Dương Thanh chính là một trong số đó.

Dương Thanh chính là con gái rượu của cục trưởng Dương đại đội đặc công, cùng tuổi với Vệ Bắc, học năm thứ tư đại học một trường đại học nổi tiếng trong nước, giờ đang nhờ quan hệ của ba cô đến phòng nhân sự của đội cảnh sát thực tập, chỉ làm những công việc văn phòng.

Ngày đó cô vừa đi làm cấp trên chỉ nói là buổi chiều sẽ có một thực tập sinh đến báo cáo, để cho cô thử tiếp khách, mới đầu cô không để ý, nghĩ thầm không phải chỉ là một thực tập sinh thôi sao, lại vẫn muốn cô đường đường là con gái của cục trưởng đến tiếp đón, vậy mà khi đối phương vừa mới đến thái độ của cô liền thay đổi một trăm tám mươi độ.

A, tên này rất đẹp trai nhé! Vừa cao vừa đẹp trai, rõ ràng thể hiện sự sắc sảo, cả người tản ra một cỗ khí thế bức người, so với những kẻ đần độn trong trường chỉ biết đọc sách không biết tốt hơn bao nhiêu. Dương Thanh liếc mắt liền hoa cả lên, thầm thề nhất định phải đưa người thanh niên cực phẩm này kéo về tay. Ôm ý nghĩ như vậy, trong những ngày tiếp theo, Dương Thanh cực kỳ quan tâm hỏi han ân cần với Vệ Bắc, tuyệt đối không bỏ qua chút cơ hội tốt đáp lời nào.

Vệ Bắc không phải người ngu, dĩ nhiên nhìn ra được ý muốn của Dương Thanh nhưng đồng thời anh cũng cảm thấy rất phiền, bố mày vất vả lắm mới rảnh rỗi được một chút muốn gọi điện thoại cho bà xã mà cô ta cứ luôn muốn quấn lấy, đầu óc có vấn đề à! Nhưng vì ngại mặt mũi của Dương cục trưởng, anh vẫn chịu đựng không bùng phát, chẳng qua đối xử thờ ơ với Dương Thanh, muốn cho cô biết khó mà lui.

Thế nhưng Dương Thanh lại không hề tự giác, thậm chí còn thông qua ba cô thăm dò gia đình Vệ Bắc, khi biết được Vệ Bắc đúng là con trai của Vệ thị trưởng trong khu thì lại càng mở cờ trong bụng, quấn lấy ba cô làm mối giúp cô.

Dương cục trưởng vẫn nhức đầu về tính cách công chúa của con gái, chỉ sợ cô không tìm được người yêu, bây giờ con gái lại có người trong lòng, người làm cha như ông đương nhiên sẽ phải dốc hết sức mà làm mối.

Vì vậy Dương cục trưởng gọi điện thoại cho Vệ Đông Hải mời ông đi ăn cơm.

Gần đây Vệ Đông Hải không thích xã giao nhưng ngại vì con trai thực tập trong đội quản lý của Dương cục trưởng, bắt buộc phải đồng ý.

Vệ Bắc vừa nghe đúng là Dương cục trưởng mời khách, trong đầu dễ đoán được có thể là mục đích của cha con họ, vì để tránh phiền phức, anh gọi cho Diệp Sơ.

Nghe nói là cùng Vệ Đông Hải và bạn bè ông đi ăn cơm, Diệp Sơ có phần không muốn: "Bạn bè của ba anh, em lại không biết, đi làm cái gì?"


"Mặc kệ em có biết hay không làm gì? Cứ ăn là được!"

Anh vừa nói như vậy, Diệp Sơ càng không vui: "Em cũng không phải heo, em sẽ không đi đâu."

Vệ Bắc không có biện pháp đành phải nói thật: "Nói thật với em, cái vị Dương cục trưởng kia muốn đem con gái nhét cho anh, anh thật sự hết cách, coi như em cứu người một mạng, lần sau anh báo đáp em."

"Báo đáp thế nào?" Diệp Sơ hỏi.

"Lấy thân báo đáp."

Diệp Sơ: "..."

Mặc dù không phải rất vừa ý nhưng vì cứu Vệ Bắc từ nước sôi lửa bỏng, Diệp Sơ miễn cưỡng phải đi.

Đến một phòng trong quán rượu, Dương Thanh vừa nhìn thấy Vệ Bắc còn dẫn theo một cô gái đến, vẻ mặt khó coi luôn, may mà Dương cục trưởng phản ứng nhanh, hỏi: "Tiểu Vệ, vị này là?"

"Bạn gái của cháu, Diệp Sơ." Vệ Bắc đáp vô cùng dứt khoát.

Nụ cười Dương cục trưởng hơi lúng túng: "Hóa ra là bạn gái Tiểu Vệ, mau ngồi xuống mau ngồi xuống."

"Cảm ơn chú." Diệp Sơ đặt mông ngồi vào chỗ Dương Thanh đã chuẩn bị cho Vệ Bắc, ngay cả mắt cũng không chớp một cái, Dương Thanh tức giận.


Mắt trợn trắng.

"Diệp Tử, bạn gái Tiểu Vệ học ở đâu nhỉ?" Dương cục trưởng hỏi.

"Học ở đại học F, năm nay cũng là năm thứ tư." Vệ Đông Hải trả lời giúp cô.

Đại học F? Trong lòng Dương Thanh khinh thường hừ một tiếng, nữ sinh này chẳng những mặt mũi bình thường ngay cả trường học cũng không tốt bằng của cô, xem tiếp chắc có lẽ hoàn cảnh gia đình cũng không tốt gì, sao so với cô? Nghĩ tới đây, cô lại trở nên tràn đầy tự tin, nụ cười lại lần nữa trở lại trên mặt.

"Chào chú Vệ, lần đầu gặp mặt, cháu tên là Dương Thanh, cũng thực tập giống Vệ Bắc ở đội cảnh sát, anh ấy rất quan tâm đến cháu." Cô không coi ai ra gì tự giới thiệu, giọng điệu mang theo ý khoe khoang, hoàn toàn không để Diệp Sơ vào trong mắt.

Diệp Sơ cũng không lo lắng lại liếc nhìn sang hướng Vệ Bắc.

Quan tâm mẹ mày đấy! Trong lòng Vệ Bắc chửi một câu, quay lại nhìn Diệp Sơ bằng vẻ mặt sống không bằng chết.

Diệp Sơ bỗng chốc phì cười.

Dương Thanh lập tức hiểu lầm, tính công chúa nổi lên, buột miệng liền hỏi: "Cô cười cái gì?"

Diệp Sơ sững sờ, mờ mịt nói: "Mình đâu có cười."

"Mới vừa rồi rõ ràng cô cười." Dương Thanh không chịu bỏ qua.


"Em cười à?" Diệp Sơ quay đầu hỏi Vệ Bắc.

Tất nhiên Vệ Bắc giúp bà xã của mình, lắc đầu: "Không."

Câu nói này khiến mặt mũi Dương Thanh tái mét, đang muốn nổi giận may mà ba cô cản cô lại: "Gì mà cười với không cười, hôm nay mọi người vui vẻ như vậy, tất nhiên là muốn cười nữa. Tới đây, thị trưởng Vệ, hôm nay tôi làm chủ, mọi người muốn ăn gì thì cứ thoải mái. Bọn trẻ cũng vậy, không được khách sáo với chú."

Dương cục trưởng vừa giảng hoà vừa không ngừng kêu khổ trong lòng: Xong rồi! Con gái lần này lại đánh dấu nhầm rồi, lại coi trọng người có chủ, xem ra lần này con gái lại phải vô công mà về.

Quả nhiên trong bữa cơm, Vệ Bắc vẫn nói thầm thì suốt với Diệp Sơ, ngay cả một câu Dương Thanh cũng không chen vào. Cô là thiên kim của cục trưởng, từ nhỏ đã sống trong sung sướng an nhàn, chưa từng bị người ta coi thường như vậy, cũng bị mất toàn bộ hình tượng tự tin vào kiêu ngạo ban nãy, thay vào đó là một bụng tức giận không có chỗ trút.

"Con đi đến phòng vệ sinh."

Quá nửa bữa ăn, rốt cục cô cũng không chịu được mà đứng dậy, xanh mặt chạy ra ngoài. Hướng về phía cái gương trong toilet liên tục mắng: "Họ Diệp kia có gì tốt? Eo không thon như tôi, ngực cũng không lớn hơn tôi, gương mặt thì không cần phải nói rồi, mặt mũi bình thường, có điểm nào tốt? Vệ Bắc anh đúng là người ngu ngốc không có mắt, bà đây tốt như vậy mà anh cũng coi thường, thích cái loại hàng rong kia! Trên đường có cả đống, nếu tôi là đàn ông, cho tôi tôi cũng không muốn..."

Cô càng mắng càng tập trung, hoàn toàn không phát hiện có người đi vào, đến lúc Diệp Sơ đứng bên cạnh cô, cô mới phản ứng lại, cả người đều cứng lại.

Thế nhưng Diệp Sơ lại không tức giận chút nào, chỉ mở vòi hoa sen rửa tay.

Tiếng nước chảy ào ào, trong phòng rửa tay yên tĩnh như cả tiếng động nhỏ cũng nghe thấy, Dương Thanh đờ người một lát, thấy Diệp Sơ rửa tay xong xoay người muốn đi, cuối cùng cũng gọi cô lại.

"Này! Đứng lại!"

"Sao vậy?" Diệp Sơ quay đầu lại nghi hoặc nhìn cô.


Loại biểu tình không thèm để ý chút nào khiến Dương Thanh thất vọng tới cực độ, cô cũng không nhịn được nữa hỏi: "Sao cô không nói câu nào?"

"Nói cái gì?" Diệp Sơ không hiểu hỏi.

Dương Thanh tức thiếu chút nữa đổ bệnh: "Cô có bệnh à, tôi mắng cô như vậy cô cũng không tức giận?"

"Có gì phải tức giận." Diệp Sơ cười cười, "Chúng ta lại không quen."

Lời như vậy từ trong miệng Diệp Sơ nói ra, Dương Thanh quả thực không có lời nào đáp lại, một lúc lâu cô mới xanh mặt, từ trong miệng nói ra một câu: "Dù thế nào đi nữa, vừa rồi tôi nói là thật, cô so ra kém tôi."

"Vệ Bắc cũng coi thường cô, đây cũng là sự thật." Diệp Sơ rất bình tĩnh, nói xong cũng không quay đầu lại đi ra.

Còn lại Dương Thanh ngây người như phỗng, đối mặt với sự thật tàn khốc, lòng tự ái vỡ giống như nhân bánh sủi cảo vậy.

Sau khi chuyện này trôi qua thật lâu, cuối cùng Vệ Bắc cũng được như nguyện cưới Diệp Sơ, sau lần thứ N đem cô hoàn toàn thay đổi trở thành vật sở hữu của mình, anh ôm bà xã trong lòng hỏi: "Diệp Sơ, sao em có thể quá yên tâm với anh? Sao cho đến giờ em không ghen tuông?"

"Có chứ, chẳng qua anh không phát hiện ra mà thôi." Diệp Sơ nói, rụt người vào trong lòng Vệ Bắc.

"Vậy hả?" Vệ Bắc giống như phát hiện ra đại lục mới, kích động đến nỗi hỏi: "Chuyện đó khi nào? Sao anh không biết? Nói mau nói mau!"

Diệp Sơ nghiêng đầu rất cố gắng suy nghĩ, sau cùng cô lắc đầu: "Hình như quên mất..."

Vệ Bắc không nói được câu nào.

Cô không biết, với bà xã anh thì tình địch khốn kiếp gì đó cũng chỉ là phù vân.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận