Nếu Như Anh Yêu Em

Tôi mở trừng mắt, không dám tin anh ta lại có thể làm như thế,
tôi vật lộn cật lực, nhưng anh ta giữ chặt cánh tay tôi, dùng lực ôm tôi thật
chặt.

Nụ hôn cưỡng bức này, nó khiến tôi thấy đau. Môi tôi bị anh
ta mút chặt, cơ thể bị anh ta siết chặt.

Sao trong thời điểm này, trong giây phút này tôi lại có thể
bị anh ta áp bức như vậy được? Tôi dùng hết sức lực của mình, kháng cự lại sức
mạnh của anh ta một cách không tương xứng. Gắng sức vật lộn, ra sức trốn tránh
lại chỉ khiến cho hai cơ thể chúng tôi quấn chặt vào nhau hơn, và không ngừng tỏa
ra nhiệt độ của sự ma sát.

Anh ta cưỡng bức tôi, nhưng nụ hôn của anh ta lại rất điệu
nghệ. Bất luận tôi có trốn tránh thế nào, cách xa thế nào, anh ta đều có thể
hôn lên môi tôi một cách rất chuẩn xác.

Đúng lúc tôi chết cũng không phục tùng anh ta, tôi lại chịu
không nổi sự thiếu khí nên không thể không há miệng để thở, anh ta thừa thế đưa
lưỡi sâu vào trong miệng tôi, tìm mọi cách để chiếm lẫy lãnh thổ cho mình. Đáng
chết là, dưới sự mơn trớn cuốn hút của môi lưỡi anh ta, trái tim tôi lại từ từ
đập mạnh mẽ.

Nhớ đến rất nhiều cảnh phim trên tivi, đều là người nam xấu
xa lạm dụng vai nữ đến thừa sống thiếu chết, rồi sau đó quay lại để cưỡng hôn ,
người nữ đó không thể tìm được phương hướng, không thể giữ được mình đã lại một
lần nữa dâng hiến trái tim và cơ thể mình.

Tiêu Đồng Đồng tôi, tuyệt đối không thể như thế.

Dù sao cũng không thể phản kháng được, vậy thì….

Tôi dùng móng tay mình cách qua lớp áo của anh ta, ra sức cấu
vào. Anh ta đau đớn kêu lên một tiếng, đáy mắt phát ra một tia sáng đầy bi
thương.

Nhưng sau một chút, anh ta càng như phục thù, đè tôi xuống
ghế sofa, khi tôi cảm nhận hoàn toàn sức nặng của cơ thể anh ta trên người
mình, tôi đã không còn cách nào để khống chế bản thân giống như đang bị một cái
lỗ đen nuốt trọn vậy.

Cái cảm giác này, khiến tôi sợ hãi.

Tôi không muốn bị chìm đắm vào đó.

Vì thế tôi bắt đầu hôn anh ta, anh ta hôn tôi sâu bao nhiêu,
tôi hôn lại anh ta sâu bấy nhiêu. Anh ta dùng lực mạnh đến đâu, tôi cũng dùng sức
lực mạnh như vậy để đáp lại.

Cuối cùng, cơ thể anh ta cũng từ từ nóng lên, động tác trở
nên nhẹ nhàng hơn, mềm mại hơn, giữ lấy tay tôi, co người lại dưới cơ thể tôi,
vừa hôn tôi, vừa nhẹ nhàng vuốt ve lên gò má tôi. Lưỡi của anh ta cũng co lại,
chỉ dùng hai môi, từng chút từng chút mơn man trên môi tôi. Thật mềm mại, thật
thận trọng!

Giống như một làn gió, từ từ thổi vào trong tim tôi, dường
như đang muốn tôi rối bời tâm trí, chìm đắm trong mê say vậy.

Tôi đột nhiên giật mình một cái.

Lúc này, anh ta đã hoàn toàn thả lỏng mọi trói buộc đối với
tôi, tất cả mọi cảm giác đều đang lưu luyến trên bờ môi tôi. Không một chút do
dự, tôi dùng hết khí lực mạnh nhất của mình, đẩy mạnh anh ta ra. Trong mắt anh
ta ngập tràn sự bất ngờ không thể tin được. Rất nhanh chóng, ở đó lại lấp đầy cảm
giác phẫn nộ và tổn thương.

Tôi hít một hơi thật sau: “Sở Mộng Hàn…anh không được ép người….quá
đáng..” Những từ sau cùng, tôi dường như nghẹn ngào bật ra từng chữ một.

Anh dựa vào cái gì, anh dựa vào cái gì chứ.

Tôi đưa tay ôm lấy mặt, bật khóc nức nở. Cảm nhận thấy tay
anh ta chạm vào đầu gối tôi, tôi vừa định trốn tránh, thì nghe thấy tiếng cánh
cửa phòng họp bật mở. Tưởng sư phụ chau mày, đứng trơ trơ ở đó, nhìn khuôn mặt
tôi ngập tràn nước mắt.

Lúc này, tôi và Sở Mộng Hàn cả hai đều áo quần xộc xệch. Còn
nhìn Tưởng sư phụ, chỉ thấy ánh mắt ôn hòa hàng ngày của anh, lúc này đã không
giữ nổi sự phẫn nộ đang tuôn ra.

Trong không khí như có mùi vị của sự thêu đốt.

Tôi đứng dậy, bước đến bên cạh Tưởng sư phụ, giọng nói có
chút run rẩy: “Đưa em đi….”

Tôi không biết, tôi đang sợ điều gì, nhưng vì câu nói này của
tôi, tôi nhìn thấy Sở Mộng Hàn đã đứng dậy, ánh mắt như ngưng đọng thành băng
tuyết.

“Đồng Đồng?” Tiếng nói của Tưởng sư phụ rất đau khổ, tôi
nhìn thấy anh đang hằm hằm, ngón tay nắm chặt lại.

Tôi dùng hết sức lực của mình, kéo anh ra khỏi phòng họp.

“Tưởng sư phụ, em…” Trái tim tôi dường như không còn cách
nào để đập nữa.

“Đồng Đồng, anh sẽ không để người nào gây khó cho em đâu!”
Tưởng sư phụ nói thêm một câu ở phía sau tôi, giọng nói khàn khàn lại sắc như

dao chém sắt.

Tôi đi như chạy trốn, tôi không biết nên đối diện với anh ấy
như thế nào, nói với anh ấy tôi là món quà gặp mặt mà công ty tặng cho Sở mưu
nhân, nói cái người cưỡng bức tôi là chồng cũ của tôi, hay nhắc nhở Tưởng sư phụ
phải cẩn thận với Sở mưu nhân?

Tôi cũng không muốn để anh bảo vệ tôi, tất cả mọi chuyện, đều
sẽ kết thúc bằng việc tôi rời khỏi Hiểu Thiên.

Lần phỏng vấn này, tôi nhất định phải thành công. Thậm chí
tôi đã nghĩ, chỉ cần duy trì được đời sống của tôi, tôi lập tức sẽ thôi việc.

Nhìn đồng hồ, đã bị người đó quấy rối muộn mất nửa tiếng rồi,
tôi chặn một chiếc taxi, vội vàng đến tòa nhà Kim Hoàng, khi đó cũng đã quá
thêm mất 15 phút.

Thánh thần của tôi ơi!

Tôi lao vào trong đại sảnh với tốc độ nhanh nhất có thể,
nhưng lại bị anh bảo vệ chặn lại: “Cô ơi, cô lên tầng mấy vậy?”

Anh chàng bảo vệ có phải nghĩ tôi là nhân viên tiếp thị
không?

“Tôi lên tầng 13, phỏng vấn ở công ty Vĩnh Chính.” Bảo vệ
yêu cầu tôi đăng ký, sau đó mới để tôi đi vào.

Tầng 13, rất nhiều công ty khi thuê tòa nhà văn phòng đều
tránh con số 13, cho rằng nó không cát lợi, tôi nghĩ ông chủ chọn tầng này làm
văn phòng công ty, nếu không tham tiền thuê rẻ, thì cũng là người rất có cá
tính.

“Cô ơi, tôi đến để xin phỏng vấn!” Cánh cửa kính xuyên qua
phía sau cô gái ở quầy lễ tân, tôi nhìn thấy văn phòng được trang hoàng rất
phong cách, hơn nữa xem ra, quy mô của công ty cũng không hề nhỏ, mỗi nhân viên
đều có dáng vẻ bận rộn.

“Xin hỏi, cô phỏng vấn ở vị trí nào ạ?”

“Nhân viên thiết kế ạ.” Tôi vừa nói, vừa chuyển cho cô ấy bản
sơ yếu lý lịch.

Cô ấy nhìn đồng hồ đeo tay, nói rất khó khăn: “Cô Tiêu, cô đến
muộn quá, giám đốc bộ phận thiết kế đã gặp mặt xong những người đến trước, bây
giờ đang đi họp rồi.”

Tôi nhìn một lượt những người ngồi trên ghế sofa đối diện,
“Đây không phải là đang phỏng vấn sao ạ, tôi xếp hàng sau bọn họ cũng được.”

Tôi thật sự rất lo lắng, trong ngữ khí như đang muốn khẩn cầu.

Cô gái quầy lễ tân cười nhẹ nhàng, dường như rất hiểu được
mong muốn tìm công việc của tôi, nhẫn nại giải thích cho tôi: “Cô Tiêu ạ, họ
đang phỏng vấn vị trí khác, người phỏng vấn cũng không phải là một người, tôi
không nghĩ là cô nên chờ đợi nữa.”

Tôi nghe thấy vậy thì thực sự sốt sắng, “Họ đang phỏng vấn vị
trí nào? Tôi có thể thử được không? Tôi không nhất định phải làm thiết kế mà.”

Cô ấy chắc chắn cho rằng tôi đang gây ồn ào vô lý, thái độ
có vẻ hơi khó chịu, “Cái cô này, người chúng tôi thông báo gặp mặt phỏng vấn đều
đã có sự chọn lựa trước rồi, không phải cô muốn ứng tuyển vào vị trí nào, thì sẽ
để cô phỏng vấn vị trí đó đâu.”

Tôi cũng không hề vì câu nói của cô ấy mà thấy sợ hãi, tôi
nghĩ mình phải tự mình tạo ra nỗ lực cuối cùng, cơ hội chẳng phải đều do chính
mình tạo ra hay sao?

“Vậy có thể chuyển hồ sơ của tôi cho vị phụ trách tuyển dụng
không? Bởi vì trước đây tôi vẫn chưa gửi hồ sơ, cho nên không nhất định là
không phù hợp với yêu cầu của Công ty Vĩnh Chính cô làm ơn đi!”

Thực sự khi tôi mới tốt nghiệp đại học, những kiến thức ít ỏi
gọi là chuyên ngành đó, cơ bản chẳng có mấy tác dụng trong công việc, hơn nữa,
khi tôi đến phòng thiết kế làm việc, cũng chỉ là một nhân viên tạp vụ, tất cả đều
là sau khi vào công ty dần dần học hỏi được.

Tôi nghĩ mình cần dùng dũng khí của năm xưa, tôi có thể làm
bất kỳ công việc nào ở bất kỳ vị trí nào.

“Xin lỗi, tôi không có quyền hạn đó.” Cô ấy trả lời tôi rất
lạnh lùng, rồi ngồi xuống ghế, làm tiếp công việc đang dang dở của mình, gần
như không quan tâm đến tôi nữa.

“Cô gì ơi, làm ơn có thể cho tôi số điện thoại của phòng quản
lý bộ phận nhân sự, tôi muốn tự mình hỏi có được không?” Cô không có quyền hạn,
vậy thì tôi tự mình làm vậy.

Cô gái đó có lẽ thực sự bị tôi làm cho phát bực, đang định
phát tác thì ánh mắt sững lại hướng về phía sau tôi.

Tôi vừa quay đầu, thì nhìn thấy một người đàn ông, đang nhếch
miệng cười cười, có vẻ rất hứng thú mình tôi.

“Chu Tổng!” Cô gái quầy lễ tân chào hỏi người đàn ông đó với
thái độ nho nhã nhất.


Tôi vừa nhìn đã nhận ra, người đàn ông này chẳng phải là người
hôm đó ngồi trong quán “Mì California”, cái người “mẫu mới của hoàng đế” đó
sao?

“Cô gái này đã lỡ thời gian phỏng vấn, bây giờ muốn ứng tuyển
vị trí khác.” Cô ấy giải thích, tuy chủ yếu là vì sợ bị trách tội, nhưng lại tạo
thêm một cơ hội cho tôi.

“Mời cô ấy vào!” Tôi không biết anh ta đứng sau lưng tôi
nghe được những gì rồi, mà có thể khiến cho khuôn mặt anh ta xuất hiện cái thái
độ đó.

Tôi mãn nguyện nhảy lên vì vui sướng, theo anh ta đi xuyên
vào trong khu làm việc, đi đến một gian phòng làm việc rất rộng rãi.

“Mời ngồi!” Thái độ của anh ta rất nghiêm túc. Tôi nghĩ chức
vị của anh ta nhất định là rất cao, cái không gian như vậy khiến tôi có chút
căng thẳng.

Anh ta thuận tay lật giở hồ sơ của tôi, thẳng thắn nói: “Vừa
nãy tôi nghe thấy khi cô nói chuyện với Hiểu Thái, tuy cô vẫn chưa từng làm qua
loại công việc này, nhưng tôi cảm thấy cô rất thích hợp với vị trí mà tôi đang
muốn tuyển dụng.”

Tôi biết anh ta, nhưng anh ta lại không hề biết tôi, vừa gặp
đã khẳng định tôi thích hợp, khiến tôi có chút nghi hoặc.

Anh ta nhận thấy sự hoài nghi của tôi, “Cô Tiêu biết mình
đang phỏng vấn ở vị trí nào không?”

Tôi lắc đầu.

Anh ta vừa chân thành vừa nghiêm túc nói: “Cô hiện giờ đang
phỏng vấn cho vị trí quan trọng nhất của công ty, tất cả mọi vận hành của công
ty đều xoay quanh công việc này.”

Trong lòng tôi có một chút kiêu ngạo, nhưng lại nghe anh ta
nói: “Vị trí này chính là nhân viên kinh doanh!”

Hả?

Là nhân viên bán hàng sao?

Tôi bặm môi, trong giây phút như biến thành hóa thạch.

Có vài người bạn học của tôi sau khi tốt nghiệp, nghề nghiệp
đầu tiên khi bắt đầu chính là sales (bán hàng), bây giờ có người làm quản lý
cao trong công ty, có người tự mình lập công ty riêng làm ông chủ. Nhưng đa số
những người khác lại chẳng ra sao cả, lãng phí rất nhiều thời gian, lại vì đầu
đến cuối không có sở trường gì trong tay, cho nên suốt ngày thay đổi công việc,
cho đến giờ vẫn buồn chán trong việc kiếm tiền mưu sinh.

Cái vị trí này tôi còn chưa bao giờ thực sự nghĩ qua. Kinh
doanh thực sự là làm gì, làm như thế nào, đối với tôi mà nói nó rất mơ hồ. Quan
trọng hơn cả, cái vị trí đó những bạn học của tôi đã từng làm qua, xưa nay đều
luôn là những thành phần rất năng động trong trường, còn tôi, chỉ là con mọt
sách, là những kẻ chỉ say mê sách vở thôi.

Làm kinh doanh chẳng khác gì dòng nước thủy triều, xông lên
thì có rất nhiều người, nhưng cuối cùng làm thực sự tốt chỉ là một số rất ít.
Tôi nghĩ tôi là người vừa hướng nội vừa nhút nhát, có lẽ không nên lãng phí thời
gian.

Nhìn thấy sự lo sợ trên gương mặt tôi, Chu Chính nheo nheo
mày nhìn tôi. Anh ta khiến tôi có cảm giác căng thẳng mà xưa nay chưa từng có.
Tuy chỉ là lần gặp mặt thứ hai, nhưng cái cảm giác đó đã in dấu rất sâu đậm
trong tâm trí tôi. Nhưng lúc này tôi lại nhìn thấy sự cổ vũ trong ánh mắt của
anh ta.

Tôi không biết các vị lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn Hiển
Thiên, hàng ngày cụ thể là bận những gì, như tôi có thể khẳng định, nhân vật
giám đốc chắc chắn chẳng bao giờ trực tiếp phỏng vấn một nhân viên nghiệp vụ.

Nghĩ đến những điều anh ta vừa nói, tôi đoán, công ty nhất định
rất coi trọng vị trí của công việc kinh doanh. Nhưng là vì sao chứ? Theo như
tôi biết, bất luận một công ty nào vị trí kinh doanh cũng có tính lưu động cao
nhất. Cho nên nó luôn đào thải mạnh mẽ, đúng thành tích để tồn tại, thông thường
ông chủ chỉ quan tâm đến những gì là tốt nhất.

“Vậy có thể chuyển hồ sơ của tôi cho vị phụ trách tuyển dụng
không? Bởi vì trước đây tôi vẫn chưa gửi hồ sơ, cho nên không nhất định là
không phù hợp với yêu cầu của Công ty Vĩnh Chính cô làm ơn đi!”

Thực sự khi tôi mới tốt nghiệp đại học, những kiến thức ít ỏi
gọi là chuyên ngành đó, cơ bản chẳng có mấy tác dụng trong công việc, hơn nữa,
khi tôi đến phòng thiết kế làm việc, cũng chỉ là một nhân viên tạp vụ, tất cả đều
là sau khi vào công ty dần dần học hỏi được.

Tôi nghĩ mình cần dùng dũng khí của năm xưa, tôi có thể làm
bất kỳ công việc nào ở bất kỳ vị trí nào.

“Xin lỗi, tôi không có quyền hạn đó.” Cô ấy trả lời tôi rất
lạnh lùng, rồi ngồi xuống ghế, làm tiếp công việc đang dang dở của mình, gần
như không quan tâm đến tôi nữa.


“Cô gì ơi, làm ơn có thể cho tôi số điện thoại của phòng quản
lý bộ phận nhân sự, tôi muốn tự mình hỏi có được không?” Cô không có quyền hạn,
vậy thì tôi tự mình làm vậy.

Cô gái đó có lẽ thực sự bị tôi làm cho phát bực, đang định
phát tác thì ánh mắt sững lại hướng về phía sau tôi.

Tôi vừa quay đầu, thì nhìn thấy một người đàn ông, đang nhếch
miệng cười cười, có vẻ rất hứng thú mình tôi.

“Chu Tổng!” Cô gái quầy lễ tân chào hỏi người đàn ông đó với
thái độ nho nhã nhất.

Tôi vừa nhìn đã nhận ra, người đàn ông này chẳng phải là người
hôm đó ngồi trong quán “Mì California”, cái người “mẫu mới của hoàng đế” đó
sao?

“Cô gái này đã lỡ thời gian phỏng vấn, bây giờ muốn ứng tuyển
vị trí khác.” Cô ấy giải thích, tuy chủ yếu là vì sợ bị trách tội, nhưng lại tạo
thêm một cơ hội cho tôi.

“Mời cô ấy vào!” Tôi không biết anh ta đứng sau lưng tôi
nghe được những gì rồi, mà có thể khiến cho khuôn mặt anh ta xuất hiện cái thái
độ đó.

Tôi mãn nguyện nhảy lên vì vui sướng, theo anh ta đi xuyên
vào trong khu làm việc, đi đến một gian phòng làm việc rất rộng rãi.

“Mời ngồi!” Thái độ của anh ta rất nghiêm túc. Tôi nghĩ chức
vị của anh ta nhất định là rất cao, cái không gian như vậy khiến tôi có chút
căng thẳng.

Anh ta thuận tay lật giở hồ sơ của tôi, thẳng thắn nói: “Vừa
nãy tôi nghe thấy khi cô nói chuyện với Hiểu Thái, tuy cô vẫn chưa từng làm qua
loại công việc này, nhưng tôi cảm thấy cô rất thích hợp với vị trí mà tôi đang
muốn tuyển dụng.”

Tôi biết anh ta, nhưng anh ta lại không hề biết tôi, vừa gặp
đã khẳng định tôi thích hợp, khiến tôi có chút nghi hoặc.

Anh ta nhận thấy sự hoài nghi của tôi, “Cô Tiêu biết mình
đang phỏng vấn ở vị trí nào không?”

Tôi lắc đầu.

Anh ta vừa chân thành vừa nghiêm túc nói: “Cô hiện giờ đang
phỏng vấn cho vị trí quan trọng nhất của công ty, tất cả mọi vận hành của công
ty đều xoay quanh công việc này.”

Trong lòng tôi có một chút kiêu ngạo, nhưng lại nghe anh ta
nói: “Vị trí này chính là nhân viên kinh doanh!”

Hả?

Là nhân viên bán hàng sao?

Tôi bặm môi, trong giây phút như biến thành hóa thạch.

Có vài người bạn học của tôi sau khi tốt nghiệp, nghề nghiệp
đầu tiên khi bắt đầu chính là sales (bán hàng), bây giờ có người làm quản lý cao
trong công ty, có người tự mình lập công ty riêng làm ông chủ. Nhưng đa số những
người khác lại chẳng ra sao cả, lãng phí rất nhiều thời gian, lại vì đầu đến cuối
không có sở trường gì trong tay, cho nên suốt ngày thay đổi công việc, cho đến
giờ vẫn buồn chán trong việc kiếm tiền mưu sinh.

Cái vị trí này tôi còn chưa bao giờ thực sự nghĩ qua. Kinh
doanh thực sự là làm gì, làm như thế nào, đối với tôi mà nói nó rất mơ hồ. Quan
trọng hơn cả, cái vị trí đó những bạn học của tôi đã từng làm qua, xưa nay đều
luôn là những thành phần rất năng động trong trường, còn tôi, chỉ là con mọt
sách, là những kẻ chỉ say mê sách vở thôi.

Làm kinh doanh chẳng khác gì dòng nước thủy triều, xông lên
thì có rất nhiều người, nhưng cuối cùng làm thực sự tốt chỉ là một số rất ít.
Tôi nghĩ tôi là người vừa hướng nội vừa nhút nhát, có lẽ không nên lãng phí thời
gian.

Nhìn thấy sự lo sợ trên gương mặt tôi, Chu Chính nheo nheo
mày nhìn tôi. Anh ta khiến tôi có cảm giác căng thẳng mà xưa nay chưa từng có.
Tuy chỉ là lần gặp mặt thứ hai, nhưng cái cảm giác đó đã in dấu rất sâu đậm
trong tâm trí tôi. Nhưng lúc này tôi lại nhìn thấy sự cổ vũ trong ánh mắt của
anh ta.

Tôi không biết các vị lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn Hiển
Thiên, hàng ngày cụ thể là bận những gì, như tôi có thể khẳng định, nhân vật
giám đốc chắc chắn chẳng bao giờ trực tiếp phỏng vấn một nhân viên nghiệp vụ.

Nghĩ đến những điều anh ta vừa nói, tôi đoán, công ty nhất định
rất coi trọng vị trí của công việc kinh doanh. Nhưng là vì sao chứ? Theo như
tôi biết, bất luận một công ty nào vị trí kinh doanh cũng có tính lưu động cao
nhất. Cho nên nó luôn đào thải mạnh mẽ, đúng thành tích để tồn tại, thông thường
ông chủ chỉ quan tâm đến những gì là tốt nhất.

“Chu Tổng, vì sao anh lại cảm thấy tôi phù hợp? Ban nãy nhìn
vào hồ sơ của tôi, anh cũng nói tôi chưa hề làm qua kiểu công việc này.” Tôi là
một người khá lý trí, không phải chỉ vì người khác đột nhiên khen ngợi mình mà
quên hết mọi thứ xung quanh.

Chu Chính biểu lộ rất nghiêm túc, ngồi trên chiếc ghế của
người quản lý khiến cho người khác càng có cảm giác bị áp lực.

“Cô đang rất cần công việc này, hay nói cách khác, cô đang rất
cần tiền!”

Hả? Trên mặt tôi, chẳng lẽ lại viết những chữ đó rõ ràng vậy
sao?

“Tôi đã xem mức độ đãi ngộ của Tập đoàn Hiểu Thiên có thể
nói là đứng nhất nhì rồi. Dựa vào năng lực và kinh nghiệm của cô, chỉ e là
trong tỉnh A này rất khó tìm được một công ty có mức đãi ngộ tương đương.”

Anh ta nói rất đúng, điểm này từ khi tôi bắt đầu làm bản hồ
sơ đầu tiên đã chuẩn bị tâm lý rồi.


“Cho nên, nếu cô muốn kiếm được khoản thu nhập như hiện nay,
hoặc là cao hơn, làm một nhân viên kinh doanh là một lựa chọn hoàn toàn đúng đắn,
nếu làm tốt, mỗi tháng cô có thể nhận gấp mười lần mức lương của mình.”

Mười lần?

Thực sự tôi bị rung động bởi con số này, cũng có thể nói,
tôi làm việc trong thời gian một năm, có thể tương đương với thu hoạch mười năm
của công việc trước đây.

“Kinh doanh, bản chất là một ngành nghề làm giàu cho cuộc sống!”
Anh ta nói một cách rất quan trọng, tuy khẩu khí rất giống người kinh doanh đa
cấp, nhưng thực sự không thể phủ nhận, có sức hấp dẫn rất lớn đối với tôi.

Anh ta nhận rõ thấy sự hứng khởi của tôi, lại tiếp tục nói:
“Tôi luôn cho rằng, bộ phận quan trọng nhất của một công ty chính là phòng kinh
doanh, không có đơn đặt hàng, tất cả doanh nghiệp thành số không. Một công ty
thực sự tốt, mỗi một nhân viên đều phải nhận thức được về kinh doanh, bất luận
là về sản phẩm của công ty hay danh tiếng của công ty. Thậm chí có lúc, nhân
viên của công ty hay danh tiếng của công ty. Thậm chí có lúc, nhân viên kinh
doanh lớn nhất của công ty thường cũng là chính ông chủ của mình. Cho nên, một
nhân viên kinh doanh xuất sắc đáng để tất cả các nhân viên trong công ty khác
tôn trọng.”

Đến phút này tôi thực sự bị anh ta nói cho mê mẩn rồi.

“Khát vọng về tiền, là một trong những nhu cầu cơ bản mà mỗi
một nhân viên kinh doanh đều nên có. Thứ đến là một tinh thần kiên trì bền bỉ,
không bao giờ chịu từ bỏ. Hai điểm mấu chốt này cô đều có đủ. Đương nhiên, cô
còn có những phẩm chất rất tốt đẹp. Ở điểm này có thể quan sát từ thực tế. Nếu
cô thực sự không có những điểm này, thực tiễn sẽ còn trừng phạt cô tàn nhẫn hơn
cả công ty”. Nói đến đây, trong mắt anh ta hiện ra một nụ cười khá ranh mãnh.

“Điểm cuối cùng, một nhân viên kinh doanh tốt còn phải có một
bề ngoài ưa nhìn, tốt nhất có thể khiến cho người khác có cảm giác đáng tin cậy.
Tôi nói những điều này, ngoài những phẩm chất mà tôi vẫn chưa thực sự hiểu về
cô, những thứ khác cơ bản cô đều có đủ, cho nên, tôi cho cô cơ hội lần này.”
Anh ta nói một cách rất chân thành, mỗi một câu nói đều như đang xoáy sâu vào
tâm trí tôi.

“Cảm ơn Chu Tổng đã tạo cho tôi cơ hội lần này, tôi nghĩ tôi
luôn sẵn sàng tiếp nhận thử thách.”

Anh ta gọi một cuộc điện thoại, để tôi đi tìm hiểu mức lương
đãi ngộ của bộ phận kinh doanh. Hóa ra, mức lương cơ bản của công việc kinh
doanh vốn rất thấp, cái gọi là thu nhập cao gấp mười lần, tuyệt đại đa số đều
là dùng từ tiền hoa hồng và tiền thưởng năm. Còn lương cơ bản, chỉ đủ tôi trả
tiền nhà một tháng.

Tôi đột nhiên cảm thấy một sự sợ hãi mơ hồ.

Nhưng trong giây phút này, trong đầu tôi lại tính toán tỉ mỉ,
thẻ tín dụng của tôi, có thể chỉ tiêu cho cuộc sống và các khoản thanh toán
trong vòng hai tháng. Cuộc sống luôn luôn cần sự cứng rắn, những người thành
công, rất nhiều trong số đó mới đầu còn thảm hại hơn tôi, không thử một lần,
sao biết mình có thể làm được hay không?

Tiêu Đồng Đồng, phải tiếp nhận thách thức, trở về xin thôi
việc!

Sự kích động sục sôi ở trong Công ty Vĩnh Chính, cũng từ từ
giảm xuống. trên đường đi, trong lòng tôi mới cảm thấy thực sự sợ việc rõ ràng
để đổi lại lấy thu nhập.

Các nghề mới này có thích hợp với tôi không?

Ban nãy giám đốc bộ phận kinh doanh có nói với tôi: “Nếu làm
các công việc khác là lãnh đạo yêu cầu cô làm gì, tất cả công việc cô cần làm
chỉ xoay quanh một chữ phát triển thị trường, đạt được chỉ tiêu, vậy là ok, nếu
không thể đạt được, thì sẽ bị đào thải.”

Chọn lọc tự nhiên, mạnh thắng yếu loại.

Nghe thật thảm khốc, trong lòng tôi rộn lên một cảm giác
kích thích khó tả.

Tiếng còi xe, inh ỏi không ngừng bên tai tôi, mùi hương hoa
bên đường không che lấp được cái mùi khói xe tức mũi. Đây vốn là một thế giới
nóng bỏng. Tôi đứng ở đầu đường của thành phố hối hả, càng cảm thấy một cảm
giác cô đơn tuyệt vọng không có chỗ dựa.

Nhìn đồng hồ, mới biết mình không còn nhiều thời gian nữa,
tôi phải trở về công ty ngay. Dù ở hay đi, tôi vẫn luôn là người có đạo đức
trong công việc.

Khi vội vàng về đến công ty, Thẩm Hân Hân gọi điện thoại đến,
“Đồng Đồng, cậu đi đâu vậy? Hôm nay Giám đốc Tưởng bị Sở Mộng Hàn gây sự thảm lắm!”

Ngón tay tôi run rẩy, nghĩ lại sự uy hiếp của Sở Mộng Hàn
chiều nay, tim tôi đập thình thịch, hạ thấp giọng tôi hỏi: “Có chuyện gì vậy, cậu
nói rõ hơn được không?”

Thẩm Hân Hân ở bên kia hơi im lặng một lát, nói: “Vừa nãy
trong văn phòng Trần Tổng đã rất bực tức với Giám đốc Tưởng. Giám đốc Tưởng
cũng rất tức giận, hai người cãi nhau rất to tiếng, cuối cùng nghe nói Giám đốc
Tưởng bị điều chỉnh vị trí đấy”.

Hả? Tay tôi run lên, điện thoại rơi xuống mặt bàn. Nghe
trong ống nghe thấy cả tiếng kêu của Thẩm Hân Hân, tất cả đồng nghiệp không ai
hẹn ai đều quay đầu lại nhìn tôi.

Không thể khiến cho Tưởng sư phụ bị phiền phức thêm nữa. Tôi
đi đến phòng làm việc của anh, nhẹ nhàng gõ cửa, trong tay cầm sẵn tờ đơn xin
thôi việc đã được đánh máy sẵn.

Nhưng gọi cửa rất lâu, không có ai mở cửa.

Một đồng nghiệp trong cùng bộ phận ở gần phòng của Tưởng sư
phụ nhất đứng dậy, đi về phía tôi nói: “Đồng Đồng, Giám đốc Tưởng không có ở
văn phòng, nếu cô có việc gấp, thì gọi di động cho anh ấy”.

Tôi gật gật đầu, anh ấy là cấp trên trực tiếp của tôi, đơn
xin thôi việc này của tôi, tôi chỉ có thể đưa cho anh ấy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận