Ngạc Mộng Kinh Tập




Hành lang quá sâu ,quá yên tĩnh......

Độ sâu dường như không có điểm kết thúc.

Ở tại thời điểm có người phụ nữ dẫn đường cùng đi đến đây thì không hề có cảm giác gì, nhưng bây giờ có vẻ như đây quả thực chính là phần mở đầu tiêu chuẩn của một bộ phim kinh dị.

Sau khi rẽ qua khúc cua cuối cùng, rốt cục thì cả nhóm cũng đã đi vào cuối hành lang.

Bên trái là nhà vệ sinh nữ, bên phải……………

Giang Thành quay đầu nhìn cánh cửa sắt loang lổ bên phải mới mở được một nửa, giữa lông mày hiện lên một tia cảm xúc quái dị.

"Ở đây," Dư Văn hếch cằm chỉ vào cánh cửa phòng vệ sinh nam phía bên phải, "Đi vào xem một chút đi.”

Không ai nghi ngờ quyết định của cô ấy, bởi vì hầu như tất cả mọi người đều ngửi thấy được mùi máu tanh.

Cách cánh cửa phòng vệ sinh nam càng gần thì mùi máu tanh phát ra càng nồng nặc.

Cuối cùng vẫn là La Nhất đưa tay ra đẩy cánh cửa ra.

Vừa mở cửa ra, hắn liền vội vàng lùi lại một bước, bên trong ánh sáng thập phần tối tăm, mọi người cũng không có lập tức đi vào mà là chờ mắt thích ứng với hoàn cảnh trong bóng tối.

Dần dần, khung cảnh bên trong trở nên rõ ràng hơn.

Chu Thái Phúc, người bị chen chúc lên đứng ở phía trước, đôi chân lập tức trở nên mềm nhũn trực tiếp ngồi trên mặt đất.

Trương Nhân Nhân sợ đến mức mặt mày tái nhợt đôi môi cũng trở nên trắng bệch.


Răng cô ta va vào nhau lập cập cũng không thốt lên được lời nào.

Long Đào lúc này đang đứng trước mặt mọi người, đầu hơi ngẩng lên, thân thể đã cứng ngắc, giống như vừa mới được vớt ra từ bên trong suối máu.

Cũng giống như cô gái sườn xám, cằm của hắn ta cũng đã biến mất.

Phần nướu lộ ra trông thật dữ tợn và gớm ghiếc, những chiếc răng gãy cắm sâu vào bên trong lớp thịt xù xì, giống như những con giòi sinh sôi bên trong xác thối.

Bàng Tử đã ăn rất nhiều vào bữa sáng giống như Giang Thành nên lúc này dạ dày liền bắt đầu cồn cào không ngừng.

Khắp nơi đều là hình ảnh máu me phun ra tung tóe.

Trên tấm gương, trước bồn rửa mặt, thậm chí cả trên trần nhà mốc meo, rõ ràng là án mạng xảy ra chỉ trong tích tắc, chỉ trong vài phần mười giây, hàm của Long Đào đã bị một lực cực lớn xé toạc.

Dấu vết máu thịt vặn vẹo bị xé rách hiện ra có thể thấy được rõ ràng.

Thậm chí có thể nhìn thấy dây thanh quản có màu sắc nhàn nhạt và các bộ phận cơ thể bị xé nát tươm khác.

Dư Văn là người đầu tiên bước lên phía trước, Giang Thành đi theo thật sát phía sau lưng cô.

Cả hai cẩn thận từng li từng tí chọn lấy vị trí để đặt bàn chân bước lên.

Âm thanh và cảm giác trơn trượt khi giày dẫm lên vũng máu khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.

Hai cánh tay của thi thể trực tiếp buông thõng ở hai bên thi thể, Giang Thành sờ vào một chút thì lập tức phát hiện bắp thịt ở cánh tay của người chết rất căng.

Không có bất kỳ dấu vết nào của sự giãy dụa, hiện trường được bảo tồn cực kỳ hoàn hảo.

“Bác sĩ,” Bàng Tử run rẩy nơm nớp lo sợ nói, "Hãy nhìn...!nhìn vào ánh mắt của hắn."


Đôi mắt của thi thể mở to, khóe mắt nhướng lên một cách khoa trương, trước khi chết nhất định đã nhìn thấy phải thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.

Mặc dù hắn đã chết, nhưng trên mặt hắn vẫn lộ ra một tia sợ hãi không nói nên lời.

Ngay cả khóe mắt cũng xuất hiện vết máu loang lổ.

“Lưỡi của hắn ta cũng biến mất rồi,” Dư Văn rút tay lại.

Điều này không khỏi khiến một số người bắt đầu thắc mắc không biết cô ấy có thường xuyên xử lý xác chết hay không, nếu không sẽ không thể bình tĩnh như vậy.

Đặc biệt là với xác chết ở ngay trước mắt này.

Con người chết trong Mộng Giới là điều khá bình thường, điều họ cần làm là tìm ra nguyên nhân dẫn đến cái chết.

Cùng với cấm kỵ ở đằng sau nguyên nhân cái chết.

Lúc này, sắc mặt của Chu Thái Phúc có chuyển biến tốt lên một chút, vội vàng nói: "Long Đào...!Long Đào làm sao lại vào phòng vệ sinh nam? Dựa theo thương lượng lúc trước khi vào, hắn hẳn là phải đi vào phòng vệ sinh nữ mới đúng."

“Đúng vậy,” Trương Nhân Nhân thấp giọng lặp lại, “Tôi nhớ được người phụ nữ đó đã yêu cầu hắn nên vào phòng vệ sinh nữ.”

La Nhất vuốt vuốt cằm, một lúc sau mới nói: “Chẳng lẽ Long Đào đã đi vào nhà vệ sinh nữ trước, mới phát hiện ở đó có vẻ nguy hiểm, sau đó liền đổi sang đi qua nhà vệ sinh nam?”

“Sẽ không,” Giang Thành vừa quan sát bốn phía xung quanh vừa nói, “Long Đào căn bản chưa từng vào nhà vệ sinh nữ.

Hắn trực tiếp lựa chọn vào đây.”

"Ngươi có bằng chứng gì không?"


Ai ngờ, Giang Thành chỉ hờ hững liếc qua hắn ta một cái, rồi nói: “Nếu như hắn thật sự phát hiện trong phòng vệ sinh nữ có gì đó không bình thường, ngươi cho rằng hắn còn có cơ hội trốn khỏi phòng vệ sinh nữ đi vào phòng vệ sinh nam sao?”

“Chẳng lẽ là quỷ cố ý dẫn dắt hắn đi vào nhà vệ sinh nam?” Chân Kiến Nhân cười lạnh, “Có thể như vậy hay không cũng khó nói.”

Thái độ này của Giang Thành khiến cho hắn vô cùng khó chịu.

Giang Thành khoát khoát tay, ra vẻ vô tội nói: "Nếu như thần hộ mệnh tiên sinh nhất định nói như vậy thì ta liền không cùng ngươi tranh luận.”

“Ừm, tôi cũng cảm thấy những gì Hách tiên sinh nói là có đạo lý.” Dư Văn suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Việc tiếp theo chúng ta cần làm là xác định danh tính của con quỷ này, sau đó tìm ra câu chuyện đằng sau nó."

Chu Thái Phúc nghe xong lời của Dư Văn thì tinh thần liền trở nên kích động: "Ngươi…..

các ngươi còn muốn đi tìm quỷ? Tại sao chúng ta không trốn đi có phải tốt hơn không, dù sao thì 7 ngày sau nhiệm vụ cũng sẽ kết thúc!"

La Nhất thè lưỡi liếm môi một cái, đột nhiên nở nụ cười nói: “Trong Mộng giới luôn luôn không thiếu những người ngây thơ như vậy, điều này khiến ta rất đau lòng, bởi vì không thể dùng từ ngây thơ để tân trang cho sự ngu xuẩn.”

Chu Thái Phúc trừng to mắt, "Ý của ngươi là gì?"

“Cửa hàng châu báu Chu Thái Phúc tiên sinh,” La Nhất nghiêng vành mũ lưỡi trai sang bên phải, lộ ra vết sẹo chạy dài trên trán, điều này làm cho toàn bộ khí chất trên người của hắn hoàn toàn thay đổi, “Ngài có thể xác định bảy ngày sau ngài sẽ bình an vô sự rời khỏi nơi này sao?”

Chu Thái Phúc nhìn qua người thanh niên đã cởi bỏ đi lớp ngụy trang kia ...!Không, không, hắn cũng không còn trẻ tuổi lắm, ít nhất cũng phải trên dưới 35 tuổi.

Đúng lúc này………………

“Hửm?” Giang Thành ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào trong một góc phòng vệ sinh.

Nghe tiếng, mấy người khác cũng chạy tới.

Theo hướng nhìn của Giang Thành, trên mặt đất hỗn độn có lưu lại vài dấu vết bất thường.

Rất khó để phát hiện ra nếu không nhìn kỹ.

"Đây là cái gì?" Bàng Tử nghi ngờ hỏi.


Cùng lúc đó, Dư Văn và những người khác cũng bắt đầu chú ý tới sự bất thường ở trên mặt đất.

Hầu hết dấu vết đều tập trung ở gần thân thể Long Đào, giống như là do loài động vật nào đó để lại.

Sau khi Dư Văn vươn tay sờ sờ, vết tích lưu lại vẫn còn mới mẻ, cùng với những vết bẩn đã lưu lại trước đó trên mặt đất có thể phân biệt ra được rõ ràng, "Giống như dấu móng chân do con vật gì đó để lại."

Kinh nghiệm của Dư Văn dường như rất phong phú, chỉ sau vài giây quan sát, cô đã đưa ra kết luận, ngẩng đầu lên và nói: "Giống như móng chân của một con dê, hoặc là linh dương."

Bàng Tử mở to hai mắt nhìn Dư Văn, lắp bắp nói: "Ngươi.

.

.

Ngươi sẽ không phải muốn nói là hắn ta đã bị một con dê rừng xé toang cái cằm của hắn chứ?"

Điều này thật khó có thể tưởng tượng nổi, cũng không phải là đang kể chuyện cổ tích thần thoại Hy Lạp.

Dư Văn trực tiếp phớt lờ hắn, sau đó cúi đầu xuống đi dọc theo hướng dấu chân lưu lại thấy rằng thứ để lại dấu chân này đã đi loanh quanh trong phòng vệ sinh một lúc lâu.

Sau khi đẩy từng cánh cửa của các ngăn phòng, mọi người đã tìm thấy một đống phân ở trong ngăn thứ tư.

Vẫn còn rất mới.

Hẳn là của Long Đào đã để lại.

"Hắn sau khi trút được bầu tâm sự vừa định đi ra khỏi cửa phòng vệ sinh thì đã bị quỷ bắt được rồi giết chết," Bàng Tử hít một hơi thật sâu, đây là một vấn đề có thể được nhìn thấy rõ ràng.

Dù mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng nhưng khi nạn nhân thứ hai xuất hiện thì bầu không khí của cả đội lập tức đông cứng lại.

Một phần là do cái chết quỷ dị của Thanh Nhi và Long Đào.

Một phần lớn hơn vẫn là vì con dê rừng bí ẩn kia.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận