Ngài Tiên Sinh Hãy Kiềm Chế


Lúc Thẩm Phồn Tinh xuống lầu, bà cụ Bác và quản gia Lai Dung đều chỗ cầu thang dưới lầu, khẩn trương ngửa mặt nhìn lên.

Sợ bên trên có động tĩnh gì không tốt.

“Phồn Tinh, các con…… Nói chuyện xong rồi? Thằng nhóc thối kia không bắt bạt con chứ?”Thẩm Phồn Tinh chỉ cảm thấy trên mặt nóng bỏng, máu còn chưa hoàn toàn lưu thông, khiến cô không biết làm sao.

“Không sao ạ, bà nội.

”Cô cúi đầu, giơ tay vén tóc ra sau tai, dùng động tác này che dấu xấu hổ.

Bà cụ híp mắt nhìn hành động của Thẩm Phồn Tinh, cuối cùng mới chậm rãi nở nụ cười ý vị thâm trường.

Sau đó nhìn thấy hình dánh thon dài thẳng tắp của Bạc Cảnh Xuyên chậm rãi xuất hiện phía sau Thẩm Phồn Tinh, nụ cười dần thu lại, tức giận nói:“Không phải con rất bận sao? Trở về làm gì?!”“Bà nội không hy vọng con về đây à?” Bạc Cảnh Xuyên cười nói, tầm mắt xẹt qua bả vai Thẩm Phồn Tinh, nhìn về phía bà cụ.

“Thằng nhóc thối này!”Bà cụ cắn răng bật ra một câu: “Ăn cơm!”Nhận thấy Bạc Cảnh Xuyên tới gần, Thẩm Phồn Tinh vội vàng nhấc chân đi xuống lầu.

Nhìn Thẩm Phồn Tinh rõ ràng đang trốn tránh mình, Bạc Cảnh Xuyên hơi cong môi, cũng đi xuống lầu.

-Ăn xong cơm tối, thời gian không còn sớm.

Thẩm Phồn Tinh rời đi, vẻ mặt bà cụ Bạc không nỡ.

“Hay là…… Đêm nay Phồn Tinh ở lại nơi này đi, chỗ này của bà có rất nhiều phòng…… Phòng trong cùng trên lầu hai kia, giường rất lớn, rất thoải mái……”Thẩm Phồn Tinh bật cười: “Bà ơi, không cần ạ.


”Sao bà cụ Bạc lại đáng yêu như vậy chứ?Nhấc chân đi ra biệt thự, Bạc Cảnh Xuyên cũng đi theo ra.

Ở cửa đứng yên, Thẩm Phồn Tinh nhìn Bạc Cảnh Xuyên nói:“Tôi có lái xe đến đây, anh không cần đưa tôi về đâu.

”“Không yên tâm.

Tôi lái xe đưa em về, để Du Tùng lái xe của em.

”“Tôi có thể cự tuyệt không?”“Từ chối cự tuyệt của em.

Đưa chìa khóa xe cho Du Tùng.

”Anh vừa nói, vừa ôm Thẩm Phồn Tinh đi về phía chiếc xe Bentley.

Giọng nói không có gợn sóng, hiển nhiên không cho cô cơ hội cự tuyệt.

Người đàn ông bá đạo.

Mặc dù bàn tay đặt bên hông cô, nhưng rất thân sĩ không có bất kỳ hành động ám muội nào.

Đương nhiên Thẩm Phồn Tinh biết một ít lễ tiết này, nhưng trên eo vô tình đụng vào tay anh, vẫn khiến cô có chút không yên.

Mà lúc này, hai người đã đi tới bên cạnh xe, Bạc Cảnh Xuyên tự nhiên duỗi tay, mở cửa xe cho Thẩm Phồn Tinh.


Bàn tay trên eo hơi dùng sức, nhàn nhạt nhìn cô một cái, ý bảo cô lên xe.

Du Tùng chạy đến bên cạnh cô, cung kính đứng ở một bên, Thẩm Phồn Tinh hơi chần chờ, đưa chìa khóa xe trong tay cho cậu ta.

“Phiền anh vậy.

”“Khách khí, thiếu…… Thẩm tiểu thư.

”Có lẽ hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, suy nghĩ Thẩm tiểu thư sẽ là cô chủ tương lai của mình đã bén rễ trong lòng cậu ta rồi.

Suýt chút nữa nói ra miệng.

Thẩm Phồn Tinh không để ý, ngẩng đầu nhìn Bạc Cảnh Xuyên vẫn đứng bên cạnh chờ cô, khom người lên xe.

Bạc Cảnh Xuyên đóng cửa xe, vòng qua bên kia, lên xe.

Du Tùng bước đến chiếc xe bình thường của Thẩm Phồn Tinh, mở khóa xe, nổ máy rơi đi đầu tiên.

.

Bạc Cảnh Xuyên chậm rãi lái xe, đi phía sau Du Tùng.

Dọc đường đi, hai người cũng không nói cái gì, thật ra trước khi dùng cơm, chuyện xảy ra trong phòng anh khiến cô ít nhiều có chút không tự nhiên.

Cảm giác tồn tại của người đàn ông vô cùng mãnh liệt, Thẩm Phồn Tinh vô tình quay đầu nhìn anh, quả nhiên người lớn lên rất đẹp, làm cái gì cũng cảnh đẹp ý vui.

Chỉ ngồi ở chỗ kia, nắm tay lái lái xe, dáng vẻ thanh thản thong dong, gương mặt tinh xảo nhìn về phía trước, lại cố tình đẹp trai hơn người khác nhiều.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui