Nghề Làm Phi

“Thái hậu,” Hồng Tiêu là cung nữ hầu hạ Thái hậu đã lâu, cũng là người được việc nhất, sau khi nghe thái giám truyền lời của Hoàng đế, bà vội đỡ lấy chủ nhân mình.

“Giỏi lắm, đúng là đứa con ngoan của ai gia.” Thái hậu cười nhạt, “Trong hậu cung này, có người đàn bà nào tay còn sạch? Nó làm như vậy chẳng qua chỉ muốn ai gia đừng nhúng tay vào việc hậu cung mà thôi.”

“Bẩm Thái hậu, Hoàng thượng là con của người, rốt cuộc vẫn muốn tốt cho người mà thôi.” Hồng Tiêu do dự một chút, khuyên giải, “Xưa nay tính tình Hoàng thượng đã cứng cỏi như thế, có lẽ chỉ đang giận người muốn can thiệp vào hậu cung của ngài ấy thôi ạ.”

Thái hậu mệt mỏi ngồi xuống ghế, bóp trán: “Hồng Tiêu, ngươi nói xem, ai gia là con gái nhà họ Diệp, sao lại không nghĩ cho nhà mẹ đẻ mình một chút cơ chứ?”

“Nhưng Thái hậu, đối với Hoàng thượng mà nói, ngài ấy là Hoàng đế, quốc gia này họ Phong,” Hồng Tiêu quỳ xuống trước mặt Thái hậu, dập đầu, nói, “Thái hậu, nô tì vượt quá bổn phận, nhưng nô tì theo người đã hơn ba mươi năm nay, có mấy lời nhất định phải nói.”

“Thái hậu, người là mẹ đẻ của Hoàng thượng, Hoàng thượng là con trai người, nhà họ Diệp có thể rất quan trọng, nhưng giữa Hoàng thượng và họ Diệp, bên nào nặng hơn đây?” Hồng Tiêu lại dập đầu một cái, “Nô tì thấy, họ Diệp hay họ Triệu, nếu Hoàng thượng thích thì cứ thích, nếu ngài ấy không thích, Thái hậu người cần gì phải cố gò ép bằng được. Xưa nay Hoàng thượng không thích người khác xen vào chuyện của mình, người còn nhớ không, năm ấy Hoàng thượng khi là Thái tử, nhị hoàng tử bất kính với ngài ấy, Thái tử đã đáp trả thế nào?”

“Đúng rồi, đứa bé này tàn nhẫn lắm.” Thái hậu buông tay, đứng dậy, đẩy cửa sổ, ngoài kia mưa hình như lại lớn hơn.

“Ngày Hạ tần chết, trời cũng mưa phải không nhỉ,” Thái hậu nhìn về phía Đào Ngọc các, cách tường cao đêm tối, nào thấy được gì, “Năm ấy tiên hoàng đau buồn rất lâu, sau lại có một Vi thị xuất hiện, vậy là Hạ thị kia thành quá khứ, có ai còn nhớ đến đâu.”

“Có thể cười đến cuối cùng chỉ có ai gia,” Thái hậu cười nhạt, “Một người đàn bà sống trong cung cấm mà ngay cả đứa con mình cũng không thể bảo vệ thì trách được ai?” Nói xong, bà quay người nhìn Hồng Tiêu quỳ trên sàn, “Ngươi đứng lên đi, ai gia không trách ngươi, ngươi theo ai gia nhiều năm như vậy, làm sao ai gia không biết tấm lòng của ngươi.”

“Tạ ơn Thái hậu.” Hồng Tiêu lại dập đầu rồi đứng dậy, đỡ Thái hậu ngồi xuống ghế, thấy sắc mặt bà đã bình thường trở lại mới thở phào một hơi trong lòng.

Cung Kiền Chính, Phong Cẩn nhận lễ vật do thái giám tổng quản của cung Khang An trình lên.

“Bẩm Hoàng thượng, Thái hậu nương nương biết ngài đêm khuya chưa ngủ nên sai nô tài đưa tới món điểm tâm do Thái hậu tự tay làm, xin Hoàng thượng dùng thử rồi đi nghỉ sớm.”

Thái giám mở hộp thức ăn, một bát bánh trôi trân châu bốc hơi nghi ngút, sắc mặt Phong Cẩn hơi dịu lại: “Để Thái hậu lo lắng, thật là bất hiếu, ngươi chuyển lời cho Thái hậu, trẫm hiểu được tấm lòng của người.”

Thái giám lui ra ngoài, Phong Cẩn chỉ ăn một miếng rồi đặt bát sang bên cạnh, Thái hậu thỏa hiệp, hắn rất hài lòng. Đối với một Thái hậu, nhà bên ngoại thế nào cũng không ảnh hưởng gì đến sự tôn quý của người đó, trên đời này còn nữ tử nào cao quý hơn mẹ đẻ của thiên tử?

Thái hậu và Hoàng đế đã thỏa thuận với nhau thế nào, Trang Lạc Yên không biết, chỉ thấy ngày hôm sau, khi đi thỉnh an Thái hậu, thái độ của bà ta đối với Hoàng hậu đã dịu đi rất nhiều, không cố ý nói năng gây khó dễ, thậm chí có thể nói là ôn hòa rộng lượng. Chuyển biến này khiến Trang Lạc Yên lần thứ hai cảm thán, nữ tử sinh sống trong cung đình quả là biết co biết duỗi.

Thái hậu không chỉ ôn hòa hơn với Hoàng hậu mà còn không hề ra sức thiên vị tỉ muội họ Diệp, mọi người thỉnh an xong, để tất cả cùng ra về.

Trang Lạc Yên ra khỏi cung Khang An, âm thầm khẳng định, chắc chắn đêm qua Hoàng đế đã “thu hoạch” được nhiều thứ tốt ở ngoài Đào Ngọc các, chí ít những thứ này đủ khiến Thái hậu cư xử khiêm tốn hơn, còn về chuyện Thái hậu thật sự nghĩ thông suốt hay chỉ là nhẫn nhịn xuống, ai mà biết được.

Cung Hi Hòa lớn hơn Đào Ngọc các nhiều, phong cảnh bốn phía cũng khá đẹp, cách đó không xa có một hồ sen, dương liễu thướt tha rủ mặt hồ, cảnh vật có nét đẹp dịu dàng uyển chuyển của vùng Giang Nam. Gần cung Hi Hòa nhất là cung An Thanh của Thục quý phi và Sướng Thiên lâu của Từ chiêu dung.

Bên ngoài Sướng Thiên lâu trồng khá nhiều trúc, khiến nơi này rất thanh tịnh, tao nhã. Còn bên ngoài cung An Thanh, cây cối và hòn non bộ trang trí trông đều rất quý giá khiến nơi đó vừa đẹp đẽ tinh tế lại vừa tráng lệ. Cung của Trang Lạc Yên nằm giữa hai nơi, tính chất cũng trung hòa, tinh tế mà không quá lộng lẫy, thanh tao lại không đến mức u nhã tĩnh mịch, nàng rất hài lòng.

Dọn vào nhà mới, Trang Lạc Yên bèn sai người tra xét lại những vật dụng bày biện trong cung, may mà chuyện này có Cao Đức Trung giúp một tay nên trong cung vẫn chưa thấy xuất hiện thứ gì đó không nên có. Về mặt này, Trang Lạc Yên cảm thấy biết ơn Thành Tuyên đế còn chưa đến mức lợi dụng triệt để nàng, chí ít khi lợi dụng nàng vẫn còn nghĩ cho nàng một chút, không uổng công nàng dốc nhiều tâm trí, ra sức diễn kịch như vậy.

“Hoàng thượng có chỉ, tối nay cung Hi Hòa thắp đèn.”

Lại nói, đã vài ngày Hoàng đế chưa tới chỗ Trang Lạc Yên diễn yêu tinh đánh nhau, nàng vừa dọn vào cung mới một hai ngày, Hoàng đế liền lật thẻ bài, coi như cho Trang Lạc Yên chút thể diện, nàng cũng rất vui vì điều này.

Ý chỉ mới được truyền chưa lâu, người bên cung Cảnh Ương đã tới, đưa tặng vài món trang trí và thuốc bổ, nói là Trang Lạc Yên vừa bị chấn kinh rồi lại phải chuyển chỗ ở, sợ ảnh hưởng tới sức khỏe của nàng…

Trang Lạc Yên lễ phép tạ ơn, chọn lấy một hai món bày ở phòng ngoài, còn lại sai người cất vào kho, để Phúc Bảo ghi lại danh sách rồi không động đến nữa.

Trong cung, số người có thể đoán được chuyện xảy ra giữa Thái hậu và Hoàng đế chắc không nhiều nhưng nhất định sẽ có Hoàng hậu. Hoàng hậu vốn hơi hoài nghi việc Hoàng đế ban cung mới cho Chiêu sung nghi, nay nghĩ lại, e là cũng có ý bồi thường, dù sao nàng ta vô tội còn bị dọa sợ một trận, lại liên lụy đến án mạng, may có ông trời phù hộ, nếu không, tình hình trở nên thế nào chưa ai biết được.

Ngẫm kỹ thì, Chiêu sung nghi này còn tiện thể được một món hời không nhỏ đâu, chẳng lẽ nàng ta đúng là được trời phù hộ?

“Cao Đức Trung, bãi giá cung Hi Hòa.” sắc trời đã hơi sẩm nhưng cũng chưa quá khuya, thái độ của Phong Cẩn hiển nhiên cho thấy hắn khá coi trọng vị chủ nhân cung Hi Hòa kia.

Cao Đức Trung nhìn thoáng ra ngoài trời: “Bẩm Hoàng thượng, ngài còn chưa dùng bữa tối.”

“Tới cung Hi Hòa dùng đi,” Phong Cẩn xua tay đột nhiên bổ sung một câu, “Nếu Chiêu sung nghi đã là chủ nhân một cung thì cung Hi Hòa cũng nên có phòng bếp riêng, ngươi tới báo cho điện Trung Tỉnh và bên Hoàng hậu một tiếng.”

Cao Đức Trung gật đầu: “Bẩm vâng.” Đến phân vị “phi” cũng phải được Hoàng thượng sủng ái mới có phòng bếp riêng, có lẽ Hoàng thượng đối với Chiêu sung nghi không hoàn toàn là không có chút tình nghĩa đâu nhỉ?

***

Tay ngọc trong áo xanh, trà thanh trong chén ngọc.

Phong Cẩn nhìn tách trà nghi ngút hơi nước trước mặt, mảnh lá trà màu xanh lục còn đang lập lờ bên trong, chưa nhấp thử đến miệng đã thoáng ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt lẫn trong làn hơi nước.

Dùng xong bữa tối, ngắm giai nhân nâng tách trà đẹp như một bức tranh, nếu mỗi cử chỉ của giai nhân đều tao nhã động lòng người thì lại càng đẹp hơn tranh. Lần đầu tiên hắn biết Chiêu sung nghi của hắn pha trà thế nào, nhưng dù trà pha không được ngon, cử chỉ của mỹ nhân lại mười phần duyên dáng mỹ lệ.

Nâng tách trà nhấp nhẹ một ngụm, hương thơm vấn vít, Phong Cẩn cười cười, nhìn Trang Lạc Yên: “Trà ái phi pha uống vào liền thấy hương tỏa khắp nơi, trà này xứng với tên trà mỹ nhân.”


Trang Lạc Yên nghiêng tai nghe mưa rơi ngoài cửa sổ, cười nói: “Hoàng thượng lại chế giễu thiếp rồi, mấy ngày nay mưa liên tục, thế là có thể đỡ khô hạn rồi, cấy mạ không cần lo thiếu nước nữa.”

Phong Cẩn buông tách trà, ôn hòa hỏi: “Ái phi biết việc đồng áng?”

“Không hiểu được bao nhiêu, chỉ thỉnh thoảng nhàn rỗi thì xem một ít sách nhà nông cho hết ngày thôi.” Trạng Lạc Yên vuốt món tóc trên trán, cười lộ vẻ ngượng ngùng, “Thơ từ gì đó thiếp không hiểu, mấy loại sách này lại thấy khá thú vị.”

“Thích những thứ này cũng tốt,” Phong Cẩn đứng dậy bước lại gần Trang Lạc Yên, đột ngột khom lưng bế nàng lên, khiến nàng giật mình, vội vươn tay ôm cổ hắn.

“Hoàng thượng!” Trang Lạc Yên cảm thấy mình đúng là không hiểu được loại sinh vật có tên “Hoàng đế” này, kiểu tư duy của họ quá khác biệt người thường.

“Ngày tốt cảnh vui thế này, ái phi không phải chỉ định cùng trẫm thưởng thức trà chứ?” Phong Cẩn ôm mỹ nhân đi vào phòng trong, đây cũng là lần đầu tiên hắn bước vào phòng ngủ mới của Trang Lạc Yên kể từ khi nàng dọn tới cung Hi Hòa, trong phòng này trang trí đơn giản mà trang nhã, không phải kiểu cao quý khó gần mà lại khiến người ta cảm thấy ấm áp khó có thể hình dung, bước vào đã thấy khoan khoái dễ chịu.

Rút cây trâm duy nhất cài trên đầu mỹ nhân, tóc đen đổ xuống như thác, quyến rũ khác thường.

Ánh mắt tựa tơ vương không phải là thứ mê hoặc nhất, mà tình ý miên man lại e thẹn vô tình lộ ra mới là thứ khiến đàn ông đang ở trên giường khó lòng chống cự. Trang Lạc Yên nhìn Hoàng đế hóa thân thành sói đói, cười cười ôm lấy eo hắn, làm một phi tần thì cần có đạo đức nghề nghiệp, lúc nên nỗ lực thì hẳn là phải dốc lòng làm tốt.

Trên giường, Hoàng đế biểu hiện rất dũng mãnh, làm cho Trang Lạc Yên vốn đang hoài nghi hắn sẽ biến thành kim thêu nay phải cảm thán, thuốc bổ của cung đình quả là cao cấp.

Song, Phong Cẩn không phải vị Đế vương ngày nào cũng cần nữ tử, Trang Lạc Yên không rõ vị Hoàng đế này liệu có dũng mãnh như thế khi ở trên giường người khác hay không, nếu không phải thì cũng coi như đây là sự khẳng định lực hấp dẫn của nàng đối với hắn.

Đứng ngoài cửa chờ h, Cao Đức Trung sai người đi chuẩn bị sẵn nước tắm, tuy hôm nay có mưa nhưng vẫn là mùa hạ, Hoàng thượng sau khi kết thúc luôn muốn tắm rửa, ông cứ chuẩn bị thì tốt hơn.

Khi hoàng đế đứng dậy đi tắm, Trang Lạc Yên vờ ngủ không muốn dậy, bị hoàng đế ôm vào thùng tắm, nàng cho rằng Hoàng đế có thân thể cường tráng đúng là được nhiều cái lợi.

Nhiệt độ của nước vừa đủ, hoặc là do kỹ thuật tắm rửa cho người khác của Hoàng đế đã tăng cao, Trang Lạc Yên thực sự nằm trong thùng tắm mơ màng ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh lại, Hoàng đế vẫn chưa dậy, Trang Lạc Yên cũng không mở mắt, chỉ rúc vào bên cạnh hắn tỏ vẻ muốn gần gũi hơn một chút, không ngờ ngay sau đó Hoàng đế liền nắm lấy eo nàng.

Vẫn lười biếng không chịu dậy thay y phục cho Hoàng đế như mọi lần, nàng ngồi trên giường nhìn theo bóng Hoàng đế đi xa, xoa nhẹ cái eo đau nhức, ngủ thêm một lát rồi mới dậy trang điểm. Ở đây tuy rằng điều kiện ăn mặc ngủ nghỉ không tệ nhưng vẫn có một nhiệm vụ đau khổ mỗi ngày, cứ sáng sớm lại phải đến chỗ Hoàng hậu điểm danh một lượt, chắc là Hoàng hậu cũng rất khốn khổ, mỗi sớm đều phải nhìn đàn vợ bé yểu điệu ngứa mắt này đong đưa trước mặt mình, bản thân lại không thể tỏ ra bất mãn.

“Bẩm chủ tử, phòng bếp riêng của chúng ta nên sắp xếp thế nào đây?” Vân Tịch và Thính Trúc hầu Trang Lạc Yên thay đồ, hỏi nàng về vấn đề này.

“Phòng bếp thì dùng người của chúng ta.” Trang Lạc Yên không muốn ngay cả đồ mình ăn cũng không an toàn, cầm một cây trâm bạch ngọc đưa cho Thính Trúc, “Các em nấu ăn nhớ là không được vượt qua quy chế dành cho sung nghi, còn lại các em đều hiểu cả, không cần ta nói nhiều.”

Chuyện Hoàng đế cho phép cung Hi Hòa có phòng bếp riêng đã truyền tới tai tất cả các vị chủ tử trong cung, mỗi người một cách nghĩ song không ai dèm pha điều gì. Chiêu sung nghi này lạ lắm, nếu nàng ta thực sự được trời phù hộ, bọn họ đối địch với người ta, ai biết liệu có kết cục như hai kẻ ngoài vườn đào kia hay không?

Hơn nữa, Hoàng thượng đối xử tốt với nàng ta như vậy, có lẽ còn do nguyên nhân này.

Là người có vai vế chỉ sau Hoàng hậu, Thục quý phi không phải kẻ cậy có sự yêu thích của Đế vương liền lên mặt kiêu căng, quên mình là ai, khi nghe tin ấy, cảm giác đầu tiên của nàng không phải ghen tị mà là khó hiểu.

Nàng không hiểu thái độ của Hoàng đế với Chiêu sung nghi, nói là sủng ái, số lần Hoàng thượng lật thẻ bài của Chiêu sung nghi không bằng mình hay Từ chiêu dung, Yên quý tần; nói là không ưa thích, Hoàng thượng đối xử với nàng ta lại rất tận tâm.

Cẩn thận chọn lựa vài cây trâm ngọc, Thục quý phi đứng lên, bất kể thế nào, nếu nàng Chiêu sung nghi này thực sự đoạt được trái tim Hoàng đế…

“Bẩm nương nương, Tô tu nghi tới.”

“Bảo nàng ta đợi bên ngoài, ta ra ngay đây.” Soi lại mình trong gương thêm một lần, chắc chắn không có vấn đề gì, Thục quý phi mới nhấc gót ra ngoài.

Tô tu nghi nhìn thấy Thục quý phi liền lập tức chạy tới: “Tỉ, ta nghe nói tối qua Hoàng thượng không chỉ lật thẻ bài của Chiêu sung nghi mà còn cho phép cung Hi Hòa mở phòng bếp riêng.”

“Chuyện của Hoàng thượng, đâu cho phép chúng ta thảo luận.” Thục quý phi lạnh lùng liếc nhìn Tô tu nghi một cái, thấy nàng ta hậm hực ngậm miệng mới thu hồi tầm nhìn, thản nhiên nói, “Đừng quên cái gì nên nói, cái gì không nên nói.”

Tô tu nghi đỏ bừng mặt, cúi đầu lí nhí: “Vâng ạ.”

Trong cung Cảnh Ương, Hoàng hậu ngồi ở vị trí cao nhất, nhìn một đám mĩ nữ bước vào cúi đầu thỉnh an mình, nụ cười trên mặt vẫn chưa từng thay đổi.

***

Trang Lạc Yên nhìn hai chị em họ Tô cùng nhau đi vào, thầm tính, người như Thục quý phi nàng còn chưa hiểu được, vì vậy lúc này không muốn đối địch với nàng ta.

Trên thương trường, thua cuộc chỉ mất đi tiền tài và chức tước, nhưng trong cuộc đấu cung đình này, nếu thua, thứ mất đi không chỉ địa vị mà còn có thể là tính mạng. Trang Lạc Yên nâng tách trà nhấp khẽ, che giấu tâm tình không cẩn thận vừa lộ ra, nước trà này ngon thì có ngon nhưng hình như hơi nhạt thì phải.

Thục quý phi và Tô tu nghi thỉnh an Hoàng hậu xong, quy củ ngồi vào chỗ mình, Hoàng hậu nhìn mọi người một lượt, thong thả nói: “Tối qua lại mưa đến nửa đêm, sáng nay bên cung Khang An truyền tới ý chỉ của Thái hậu nương nương, nói Thái hậu nương nương miễn thỉnh an hôm nay cho mọi người.” Nói đến đây, Hoàng hậu lại nhấp một ngụm trà mới tiếp tục, “Bổn cung nghĩ, nay trong cung có khá nhiều người lớn tuổi, các muội đi hỏi những cung nữ tuổi quá hai mươi lăm đang hầu hạ mình, nếu có ai muốn xuất cung thì tới điện Trung Tỉnh lĩnh bạc rồi thả về nhà đi.”

Trang Lạc Yên hơi sững người, hậu cung thả cung nữ lớn tuổi có nghĩa là đầu xuân sang năm sẽ chọn cung nữ mới vào hầu, nếu trong số này có một, hai người lọt vào mắt Hoàng đế… nàng rốt cuộc hiểu được vì sao Hoàng đế có nhiều vợ bé thế này, hằng năm đều thấy những nữ tử trẻ trung xinh đẹp, khó trách người ta “thèm của lạ”.

“Hoàng hậu nương nương nhân từ,” Thục quý phi đứng dậy nghiêng người, cười nói, “Lát nữa tần thiếp về cung sẽ hỏi lại cẩn thận.”

Hoàng hậu gật đầu, thấy các phi tần khác cũng đứng dậy khen mình hiền lương thục đức bèn cười cười: “Đâu phải bổn cung nhân từ mới làm thế, đây là quy chế của tổ tông mà thôi.”


Trang Lạc Yên âm thầm thở dài một tiếng, chức vụ “Hoàng hậu” này, bề ngoài trông thì hay nhưng đôi khi vất vả bỏ công mà chẳng được gì, nàng nhìn thôi đã thấy mệt, Hoàng hậu làm việc này suốt bao năm còn cực khổ đến đâu.

Nhưng người ta có câu, “Ngươi không phải cá sao biết niềm vui của cá”, nàng cho rằng Hoàng hậu cực nhọc, biết đâu Hoàng hậu lại thấy đây là một vị trí vô cùng cao quý, cực nhọc cũng vui vẻ làm, dù rắc rối phức tạp cũng tình nguyện chịu đựng.

“Phải rồi, Chiêu sung nghi, bổn cung nghe nói Hoàng thượng đã ân chuẩn cho cung Hi Hòa của muội được mở phòng bếp riêng, vậy chỗ muội có người thạo nấu nướng chứ? Nếu chưa có người được việc thì tới điện Trung Tỉnh báo một tiếng, để bọn họ bố trí mấy cung nữ thạo việc cho mình.” Hoàng hậu như thể vừa nhớ tới việc này, nói tiếp, “Mấy ngày nay muội cũng bị hành tội không ít, nên cẩn thận bồi bổ thân thể, bổn cung thấy dạo này muội gầy đi nhiều.”

“Đa tạ Hoàng hậu nương nương, chỗ tần thiếp cũng có người am hiểu nấu ăn, không cần làm phiền điện Trung Tỉnh nữa.” Trang Lạc Yên tươi cười, trong mắt vẫn còn chút kinh hoàng không che giấu được, “Tần thiếp đâu có gầy đi, chẳng qua mấy ngày nay ngủ không ngon nên nhìn qua thấy tinh thần hơi kém thôi.”

Hoàng hậu gật đầu, nhìn nàng một cách bao dung: “Mau ngồi đi, không cần đa lễ như vậy, muội cũng đừng nghĩ ngợi nhiều quá, thần linh ngay trên đầu ta, nếu lòng không thấy thẹn với ai, thần linh sẽ phù hộ.”

Trang Lạc Yên tạ ơn rồi ngồi xuống, lòng lại cười lạnh, mấy câu này của Hoàng hậu, bề ngoài nghe như an ủi nàng, lờ mờ thừa nhận nàng được thần linh phù hộ, mà thâm ý lại là muốn nhắc nhở những người khác đừng làm chuyện khuất tất, đồng thời gợi cho mọi người thấy, gần đây bản thân nàng khá nổi bật trong cung này rồi.

Hoàng hậu không hổ là quốc mẫu, đối với tất cả các phi tần, thái độ của nàng ta đều không có ghét hay thích, chỉ có hai chữ “cân bằng”. Nay mình có phòng bếp riêng, không cần biết nguyên nhân là gì, nhìn vào quả là gây chú ý thật. Hoàng hậu chỉ phản ứng đơn giản như thế là khá ôn hòa rồi, như vậy chuyện này đối với Hoàng hậu cũng không phải chuyện gì đáng nói.

Thục quý phi nghe Hoàng hậu nói vậy, khóe miệng thoáng nhếch lên một nụ cười giễu cợt, chuyện Chiêu sung nghi được trời phù hộ đã truyền khắp hậu cung, Hoàng hậu không thấy khó chịu trong lòng mới là lạ đấy. Nhưng, vị Chiêu sung nghi này đúng là may mắn thật, thảo nào ngay đến chính cung Hoàng hậu cũng sinh lòng ghen tỵ.

Lời Hoàng hậu có ý khác hay không, các phi tần nghe hiểu hay chẳng hiểu thì đều phụ họa nói Trang Lạc Yên nên nghỉ ngơi bồi dưỡng thân thể gì gì đó, Hoàng hậu là người họ không dám làm mất lòng, mà vị Chiêu sung nghi đang được Hoàng thượng chú ý này cũng không phải đối tượng họ có thể tùy tiện châm chọc.

Trang Lạc Yên không phải người miệng lưỡi sắc bén, nghe Hoàng hậu nói xong cũng không hề có ý tranh cãi, chỉ coi như không nghe ra ẩn ý trong đó, thuận theo ý nổi của Hoàng hậu để nói vài câu rồi lại im lặng, ra vẻ buồn bực nặng nề.

Trang tiệp dư liếc nhìn bộ dạng lúc này của Trang Lạc Yên một thoáng, dửng dưng chuyển mắt, quét qua mặt của những người trong phòng một lượt rồi cẩn thận cúi đầu, vuốt nhẹ tách trà đã lạnh trong tay.

Mã tiệp dư từ ngày bị Yên quý tần vả miệng đã tỏ ra hiền lành hơn nhiều. Ngày ấy nàng ta bị vả miệng, Hoàng thượng từng nhìn thấy, vậy mà đến cả một câu trách móc Yên quý tần cũng không có, lòng nàng ta đã rõ ràng, nàng ta không còn là một Mã tiệp dư được sủng ái hai năm trước nữa rồi.

Nàng ta dù không thông minh nhưng cũng từng nghe “má hồng chưa phai mà ân tình đã bạc”, ở nơi này, nàng ta không phải người đầu tiên, và sẽ không phải người cuối cùng. Mã tiệp dư hơi ngẩng đầu nhìn những người đang ngồi đó, ở đây có mấy ai níu giữ ánh mắt Hoàng đế được lâu dài?

“Kết thúc thôi, bổn cung cũng mệt rồi.”

Mã tiệp dư đứng dậy cùng các phi tần khác chào Hoàng hậu, sau đó theo gót mọi người ra khỏi cung Cảnh Ương. Địa vị khác nhau, thứ tự lên kiệu cũng khác, nàng nhìn Thục quý phi, Ninh phi, Hiền phi và các phi tần có địa vị cao hơn lên kiệu đi trước, lại quay sang nhìn những phi tần cấp bậc thấp khác đang rã mắt ra vẻ ngoan hiền, miệng nhếch lên một nụ cười giễu, khi ấy chẳng phải nàng cũng từng tưởng tượng mình sẽ có một ngày mang theo đoàn người rời đi trong ánh mắt ngưỡng mộ và ước ao của kẻ khác?

Hôm nay tỉnh mộng, mới giật mình nhận ra bản thân ngu ngốc đến đâu, nếu ngày trước nàng không ngạo mạn như vậy thì nay đâu đến mức rơi vào tình cảnh này.

“Chủ tử, cẩn thận chút.”

Âm thanh nhắc nhở nhỏ nhẹ mềm mỏng khiến Mã tiệp dư lần thứ hai ngẩng đầu, lúc này đến lượt lên kiệu là Chiêu sung nghi, người đang được Hoàng thượng sủng ái, cũng là đối tượng nàng ta từng chế nhạo khi xưa.

Chiêu sung nghi mặc chiếc váy mềm thắt eo màu xanh biển, không quá nổi bật, ngay cả từng món tóc cũng vuốt ngay ngắn, trâm ngọc trong tóc trông không quá sang quý cũng không quá mộc mạc, nhìn sơ qua không thấy chút khiếm khuyết nào.

Có người ngông nghênh một thời rồi biết ngoảnh đầu đúng lúc, có vài người lại ngông nghênh lâu quá, khi muốn ngoảnh đầu đã chẳng còn cơ hội. Mã tiệp dư bình thản nhìn kiệu của Chiêu sung nghi xa dần, lại quay sang nhìn mấy nàng phi tần địa vị thấp đang hâm mộ trông theo, không khỏi cười nhạt. Trong cung này kẻ được Hoàng đế chú ý thì ít mà kẻ bị bỏ quên thì nhiều, huống chi xuất thân của Trang Lạc Yên vốn đã hơn người, những phi tần có gia thế kém và địa vị thấp này sao có thể so sánh được với một người như thế.

Quay sang nhìn vẻ giận dữ không cam lòng của Trang tiệp dư, nụ cười giễu cợt của Mã tiệp dư càng thêm rõ nét, hai người này đúng là không có chỗ nào giống tỉ muội cả, tỉ tỉ oán hận đố kỵ với muội muội, muội muội không coi tỉ tỉ ra gì, ngay cả chút xã giao bề ngoài cũng ngại làm, đúng là khiến người ta buồn cười.

Nhưng chuyện đáng cười trong cung không ít, chẳng riêng gì chuyện tỉ muội họ Trang này.

“Chủ tử,” cung nữ đứng bên khẽ nhắc nhở, “Mời lên kiệu.”

Mã tiệp dư bước vào, thái giám nhấc kiệu lên, nàng ta nhìn về phía các phi tần còn đang đứng nghiêm chỉnh rồi từ dời mắt, ngẩng đầu nheo mắt nhìn về phía mặt trời đã lên cao, mặt trời có lúc mọc, thì cũng có lúc lặn.

Từ ngày vào ở trong cung Hi Hòa, cuộc sống rất an bình, tuy thỉnh thoảng Thục quý phi sẽ ban thưởng vài thứ nhưng Trang Lạc Yên cứ vui vẻ nhận lấy. Có lẽ Thục quý phi làm vậy chỉ để cho nàng thấy khoảng cách giữa hai người nhưng đối với Trang Lạc Yên, đồ miễn phí lại không có hại, tội gì không lấy.

Hôm nay trời trong nắng dịu, Trang Lạc Yên cùng vài cung nữ thái giám tản bộ quanh cung Hi Hòa, lại lạc vào vườn trúc, nghĩ đây là địa phận của Từ chiêu dung, tuy nàng thích chỗ này mát mẻ thoáng đãng nhưng vẫn yên lặng rút lui.

“Chiêu sung nghi?”

Trang Lạc Yên còn chưa kịp lui ra ngoài thì chợt bắt gặp một nữ tử tóc búi cao, tay áo trắng như tuyết phất phơ, đó là Từ chiêu dung, nàng đành lễ phép hành lễ.

“Được rồi, nàng đứng lên đi.” Từ chiêu dung nhẹ nhàng thở dài một tiếng, “Chỗ này của ta xưa nay thanh tịnh, không thường có người ghé chơi, nàng tới đây cũng là duyên phận của vườn trúc này.” Dứt lời, trên mặt lại lộ một nét cười hơi rầu rĩ, “Ta không có gì tiếp đãi nàng rồi, hay là cùng ngồi uống một tách trà nhạt?”

“Được chiêu dung yêu mến là vinh hạnh của tần thiếp.” Không biết vì sao, Trang Lạc Yên cảm thấy gai gai khắp người.

“Ta chẳng thể nở hoa, tránh ghẹo ong vẫy bướm(*).” Từ chiêu dung ngồi xuống, lại thở dài một tiếng, “Người người trong cung đều yêu hoa sắc khoe rực rỡ, lại không hay trúc cũng có nét đặc sắc riêng của trúc.”

(*) Bài “Trúc” của Trịnh Bản Kiều (Trịnh Tiếp), một nhà thơ, nhà thư họa đời Thanh, nổi tiếng với những bức họa về trúc.

Trang Lạc Yên cười gượng gạo, làm một kẻ tầm thường, nàng thích cái mát mẻ của trúc, yêu cái rực rỡ và ngào ngạt của hoa, song nhìn dáng vẻ không dính chút bụi trần của Từ chiêu dung, trong giây lát cảm giác mình không nên mở miệng nói những lời tầm thường như vậy, tránh cho kẻ đã xuất trần này dính vào thế tục, tuy nàng nhìn đi nhìn lại vẫn thấy cứ bất thường sao đó.


“Đây là Trúc Diệp Thanh, không phải loại trà quý gì, hơn ở chỗ thanh nhã.” Từ chiêu dung sai cung nữ của mình dâng trà cho Trang Lạc Yên, ngẩng đầu nhìn vạt trúc xanh mát trên đầu, “Chiêu sung nghi cũng thích mảnh vườn trúc này sao?”

Trang Lạc Yên nghe vậy, đương nhiên không thể nói mình đi lung tung rồi lạc vào đây, đành cười nói: “Nhìn bên này tươi mát tao nhã, bèn tới ngắm một chút, không ngờ lại quấy rầy sự thanh tĩnh của chiêu dung nương nương, là tội của tần thiếp.”

“Nếu là tới ngắm trúc thì đâu phải quấy rầy.” Từ chiêu dung nở nụ cười mơ hồ, như thể toàn bộ tâm trí đã chìm đắm trong vườn trúc này, “Nàng hiểu trúc, đó là niềm vui lớn nhất của trúc.”

Trang Lạc Yên vùi đầu, uống một hớp trà Trúc Diệp Thanh, trà này quả có mùi thơm mát nhưng nhất định không phải trà ngon gì. Nghĩ vị Từ chiêu dung này là một tài nữ hiếm có, khóe miệng nàng lại giật giật, nàng vốn cho vị này là đồng loại của em Lâm trong “Hồng lâu mộng”, song giờ ngẫm lại, nàng thấy đánh đồng như vậy là sỉ nhục em Lâm rồi.

Lâm Đại Ngọc tuy thuộc loại đa sầu đa cảm nhưng tốt xấu gì lời nói và cử chỉ của nàng ấy đều chân thực, còn vị Từ chiêu dung này, mặc dù từ đầu đến chân đều lộ ra vẻ thanh tao xuất trần nhưng sao vẫn khiến nàng cảm thấy giả tạo.

Không trách được nàng ta, nữ tử trong cung mỗi người một sắc, có một người tư tưởng và tính cách khác biệt lại thành mới mẻ nổi bật. Song, chẳng lẽ mỗi lần Hoàng đế “giao lưu” với Từ chiêu dung đều như thế này sao?

Thử tưởng tượng tình cảnh Hoàng đế và Từ chiêu dung ngâm thơ bình phú, bàn tay đang nắm tách trà của nàng hơi run lên, không thể không nói, “Hoàng đế” là một nghề cực kỳ đa năng.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến ngay, Trang Lạc Yên vừa nghĩ tới hình ảnh trên, chợt nghe tiếng Hoàng đế truyền tới.

“Hai vị ái phi có nhã hứng thật, đến đây uống trà ngắm trúc sao?”

Trang Lạc Yên vừa đứng dậy, thoáng nhìn thấy niềm vui sướng không thể che giấu trong mắt Từ chiêu dung, lòng lờ mờ hiểu ra, nàng Từ chiêu dung này chắc là biết Hoàng đế sắp tới nên mới cố tình nói mấy câu như thế trước mặt mình, tính thu hút ánh mắt của Hoàng đế đây. Xem ra vị tài nữ này cũng không được xuất trần, coi thế tục là hư vô như tài nữ chân chính.

“Thiếp bái kiến Hoàng thượng.” Trang Lạc Yên đặt tách trà xuống, cùng Từ chiêu dung đứng lên chào Hoàng đế. So với vẻ nghiêm túc quy củ của Trang Lạc Yên, mỗi động thái của Từ chiêu dung càng thêm phần thanh thoát, tay áo trắng muốt vẽ vào không trung một đường cong đẹp đẽ, phất qua mặt khiến Trang Lạc Yên hoa cả mắt.

“Hai vị ái phi không cần đa lễ.” Phong Cẩn mỉm cười đi tới bên cạnh hai người, “Nếu đã có trà ngon, trẫm cũng muốn thưởng thức một chén xem sao.”

“Bẩm Hoàng thượng, đây là Trúc Diệp Thanh làm từ ngọn trúc non, thiếp pha một tách ngài nếm thử xem có hợp khẩu vị hay không.” Từ chiêu dung mỉm cười điềm đạm, tự tay rót một tách trà, hơi nước lãng đãng lượn lờ trên mặt tách, tao nhã và đẹp mắt khó tả xiết.

Trang Lạc Yên bưng tách trà yên lặng nhìn màn kịch này, âm thầm cảm thán trong lòng, thảo nào Từ chiêu dung được gọi là tài nữ, chưa nói nàng ta có tài hay không, chỉ nhìn khí chất toàn thân đã thấy cũng có vài phần tài nữ, thuộc hàng hiếm có trong cung rồi.

“Vào miệng là thấy thơm ngát, trà ngon.” Phong Cẩn uống một ngụm liền đặt tách xuống, quay đầu thấy Trang Lạc Yên ngồi bên cạnh cười nhè nhẹ, bèn nói, “Hai vị ái phi đúng là biết thưởng thức cái thảnh thơi thanh nhàn trong trà hơn trẫm rồi.”

Trang Lạc Yên nghe vậy, đặt trà xuống, cười nói: “Hoàng thượng lại giễu thiếp rồi, ngài nói Từ chiêu dung nương nương biết thưởng thức trà thì không ai phản đối nhưng nếu nói thiếp biết thưởng thức trà thì đúng là nói giỡn thôi. Hôm nay tình cờ gặp Từ chiêu dung ở đây, được thưởng thức một tách trà của chiêu dung tỉ tỉ đã là may mắn lớn cho kẻ tầm thường như thiếp, Hoàng thượng lại nói như vậy làm thiếp xấu hổ.”

Phong Cẩn cười cười, dời mắt sang Từ chiêu dung: “Ái phi thích mảnh vườn trúc này, không uổng công trẫm bố trí nơi đây cho nàng, may là giành được nụ cười của ái phi.”

Từ chiêu dung mỉm cười e thẹn, gương mặt vốn trắng nõn khiến người ta xao lòng càng thêm diễm lệ.

Trang Lạc Yên nhìn cảnh tượng ấy, đẩy tách trà ra, miễn cưỡng cười cười, đứng lên nói: “Bẩm Hoàng thượng, thiếp chợt nhớ trong cung còn có mấy việc chưa làm, không cùng ngài và tỉ tỉ thưởng thức trà ở đây nữa.”

Phong Cẩn ngẩng đầu nhìn Trang Lạc Yên, ánh mắt dường như thoáng chững lại, dường như lại không phải: “Nếu ái phi có việc thì cứ về, lúc này đang giữa trưa, đi đường cẩn thận một chút.”

“Cảm tạ Hoàng thượng quan tâm thiếp.” Trang Lạc Yên như không dám nhìn hai bàn tay gần như nắm lấy nhau của hai người kia, vội vàng đi mất.

Cao Đức Trung đứng hầu bên cạnh, nhìn theo bóng dáng vội vã bỏ đi của Chiêu sung nghi, lòng không biết nên thương cảm hay nên cười nhạo người này đã quên thân phận, trong cung nhiều phi tần đến thế, nàng ta dựa vào đâu mà muốn Hoàng thượng cũng thật tình thích mình?

Từ chiêu dung rất hài lòng trước sự thức thời của Chiêu sung nghi, thấy nàng vội vã bỏ đi còn nói: “Ban đầu vốn muốn nhân dịp này trò chuyện nhiều với Chiêu muội muội một chút, vậy mà nàng ấy lại không có thời gian.”

“Ái phi không cần tiếc nuối, sau này hai người còn nhiều cơ hội, phải không?” Phong Cẩn rũ mắt, thu bàn tay đã sắp nắm tay Từ chiêu dung, uống một ngụm trà Trúc Diệp Thanh, “Trẫm vốn tính cho nàng chuyển tới cung Bảo Kim, nếu ái phi thích vườn trúc này, trẫm sẽ không bắt ái phi vất vả nữa.”

Nụ cười trên môi Từ chiêu dung hơi sững lại, sau đó lại khôi phục như cũ ngay lập tức: “Được Hoàng thượng yêu thương là vinh hạnh của thiếp.”

Cao Đức Trung vốn đang thương cảm cho Chiêu sung nghi, nay có bao nhiêu thương cảm đều đã chuyển hết sang cho Từ chiêu dung, được mất lần này, ai phân rõ?

Tin “Hoàng thượng chuẩn bị cho Từ chiêu dung chuyển cung nhưng vì Từ chiêu dung thích vườn trúc ngoài Sướng Thiên lâu nay lại thôi” đã truyền đi khắp cung.

‘’Xì, nàng ta cứ thích làm trò như thế, rốt cuộc lần này đã bê đá đập trúng chân mình rồi.” Nhu phi cười châm biếm “Bảo là thích vườn trúc, e rằng giờ đây chỉ muốn đốt cả vườn trúc ấy thì có.”

Nàng đùa con mèo lông dài trắng muốt trong lòng, nụ cười trên mặt ngày càng tươi hơn, nàng đã biết mà, người đàn bà ấy sớm muộn gì cũng tự hại mình, chẳng phải sao?

***

Trang Lạc Yên chưa từng sợ cái gì trên đời, chỉ sợ mỗi chuyện gặp phải một văn nghệ sĩ có tâm hồn cao thượng, nhưng kỳ thực đó chưa phải chuyện đáng sợ nhất, mà đáng sợ nhất là gặp phải một vị văn nghệ sĩ rởm.

“Bẩm chủ tử, người đã nghe về tin đồn mới nhất trong cung chưa?”

Trong bữa tối, Trang Lạc Yên đang uống món canh cá nấu măng tươi, thấy Vân Tịch tủm tỉm đi vào hỏi như vậy, liền lấy khăn tay lau miệng: “Tin đồn nào?”

“Nô tì nghe nói, hôm nay, sau khi người rời khỏi vườn trúc, Hoàng thượng tính cho Từ chiêu dung nương nương chuyển cung song lại thấy chiêu dung nương nương thích vườn trúc nên để Từ chiêu dung nương nương tiếp tục ở lại Sướng Thiên lâu.” Vân Tịch nói đến đó, giọng đã không giấu được ý cười, “Giờ không biết Từ chiêu dung nương nương còn có thể thích vườn trúc ấy nữa không đây?”

Khóe miệng Trang Lạc Yên giật giật, nàng rất nghi ngờ nguyên nhân chính của vụ này là do Thành Tuyên đế không chịu nổi kiểu làm bộ làm tịch của Từ chiêu dung mới cố ý nói vậy để đâm thọc nàng ta, “Chuyện này ai truyền ra?”

“Toàn bộ cung đều hay cả rồi, chẳng biết có bao người đang lấy làm trò cười đâu.” Vân Tịch rửa tay, bước lại gần gắp đồ ăn cho Trang Lạc Yên, “Trước nô tì cứ nghĩ Từ chiêu dung này là một người mờ nhạt vô vị, trong cung chắc cũng ít người không ưa nàng ta, ai dè số người chờ nàng ta xấu mặt thật nhiều.”

“Tài nữ chân chính khiến người ta ghen ghét, tài nữ rởm làm người ta ghê tởm, nhưng cả hai kiểu người này muốn sinh tồn trong cung đình đều không dễ dàng.” Trang Lạc Yên cười nhạt, “Không cần biết vị Từ chiêu dung này thuộc loại nào, chỉ cần có trò hay về nàng ta thì hậu cung luôn sẵn người tình nguyện xem.”

“Tài nữ chân chính gì chứ,” Thính Trúc cười nhạo, nàng vào cung sớm, lại đã từng hầu hạ chủ tử khác nên việc trong cung cũng biết nhiều hơn, “Nô tì nghe nói, phụ thân của vị Từ chiêu dung nương nương này chỉ là một tri phủ, tình cờ bày ra phong tư đặc biệt trong cơn mưa nên lọt vào mắt Hoàng thượng, từ đó luôn luôn làm bộ ưu tư sầu não, nếu không phải vì nhan sắc kém Tây Thi thì e còn muốn học Tây Thi ôm ngực cơ đấy.”

Nghe Thính Trúc nói vậy, Trang Lạc Yên thật lòng thở dài, vị Từ chiêu dung này cũng thật vất vả, giả làm tài nữ cũng cần da mặt dày đến độ nhất định cùng với năng lực chịu trận hơn người thường đây.

Đêm đó, Phong Cẩn không lật thẻ bài, phê xong tấu chương liền xem mấy loại sách khác.

Cao Đức Trung bưng một khay nhỏ đi vào, nhỏ giọng: “Bấm Hoàng thượng, Từ chiêu dung của Sướng Thiên lâu cho người mang đồ tới tặng.”


“Thế à?” Phong Cẩn lật một trang sách, không buồn ngẩng đầu, “Thứ gì vậy?”

“Bẩm, là một túi thơm ướp mùi trúc.” Cao Đức Trung trả lời.

“Hử?” Bàn tay lật sách hơi chững lại, mí mắt nhấc lên nhìn Cao Đức Trung, Cao Đức Trung hiểu ý, nhanh nhẹn bước tới vài bước.

Trên khay là một túi thơm xinh xắn và tinh tế, vải nền màu vàng sáng, trên đó thêu vài cọng trúc trông rất sống động, khiến người vừa nhìn qua cứ ngỡ lá trúc thật.

“Vải màu vàng sáng thêu trúc xanh hình như không hợp.” Ánh mắt Phong Cẩn lại quay về trang sách, “Thu lại đi.”

“Vâng.” Cao Đức Trung khẽ khàng lui ra ngoài, nhìn túi thơm trên khay, ông biết túi thơm ấy sẽ không có cơ hội được sử dụng rồi. Ra khỏi nội điện, ông đưa túi thơm cho thái giám bên cạnh: “Đem cất đi, đừng để rơi đấy.”

“Vâng.” Tiểu thái giám cẩn thận nhận lấy, vội vã đi ngay.

Cung đình vĩnh viễn không thiếu trò hay, cũng vĩnh viễn không thiếu chuyện bất ngờ.

Lúc này các phi tần khác còn đang mải cười chê Từ chiêu dung, chỉ có Hiền phi cười không nổi. Bởi vì tam hoàng tử chưa tròn một tuổi đang ốm, ốm rất nặng, người nóng hừng hực, tiếng khóc yếu ớt như mèo con.

Tam hoàng tử mới được giao cho nàng không lâu đã bị ốm nặng thế này, nếu chẳng may có chuyện gì, nàng không thể giải thích được với Hoàng đế và Hoàng hậu.

Liên tiếp cho gọi bốn thái y của Thái y viện, nhưng bốn người chụm đầu một chỗ cũng không đưa ra được phương án chữa bệnh, Hiền phi nôn nóng đến độ muốn lôi tất cả bọn họ ra đánh.

“Hoàng hậu nương nương tới.”

Hoàng hậu và các phi tần vào trong phòng, thấy Hiền phi lo lắng sốt ruột, biết bệnh của tam hoàng tử không nhẹ, Hoàng hậu đành hỏi thái y: “Tam hoàng tử thế nào?”

“Bẩm nương nương, nếu tam hoàng tử cứ sốt cao như vậy, chỉ e…” Thái y đứng đầu hơi dừng lại, “Sốt cao sẽ tổn thương não ạ.”

Hoàng hậu hiểu ý thái y, lần này có cứu được tam hoàng tử hay không thì chưa chắc, dù có cứu được, sốt cao lâu như vậy, đầu óc có bị tổn thương hay không thì càng không chắc chắn. Nàng nhíu mày: “Bổn cung không muốn nghe những lời này, bổn cung muốn tam hoàng tử khỏe mạnh vui vẻ trở lại, hiểu không?”

Đầu óc tam hoàng tử có bị ảnh hưởng hay không không quan trọng, quan trọng là tam hoàng tử không thể đi lúc này.

“Hoàng hậu nương nương,” Hiền phi lau khóe mắt, “Tần thiếp vô năng, không chăm sóc tam hoàng tử chu đáo…”

“Trẻ con đau ốm là chuyện bình thường, muội không nên tự trách mình,” Hoàng hậu khuyên giải và an ủi vài câu rồi hỏi Hiền phi, “Đã thông báo cho Hoàng thượng chưa?”

“Đã cho người đi mời Hoàng thượng rồi ạ,” Hiền phi liên tục lau khóe mắt khiến cho đôi mắt vốn chỉ có chút hơi nước trở thành sưng đỏ, “Lúc này chắc chưa tới cung Kiền Chính, Hoàng thượng tới đây, tần thiếp biết ăn nói thế nào?”

Hoàng hậu thấy Hiền phi bối rối đến thế, đành thở dài một tiếng, vừa an ủi Hiền phi vừa bảo thái y chăm sóc tam hoàng tử, nhưng khi ánh mắt rơi xuống người tam hoàng tử bé nhỏ đang mê man, gương mặt rầu rĩ lo âu lại treo một đôi mắt bình thản đến lạnh người.

Ai cũng biết tam hoàng tử không được Hoàng đế coi trọng, thân phận của mẹ đẻ cũng thấp, vừa sinh con liền đi, để lại một đứa trẻ sơ sinh không nơi nương tựa, nay đã gần một tuổi mà ngay cả cái tên cũng chưa có, có thể thấy được Hoàng đế không hề ký thác điều gì ở đứa con này.

Nhưng mặc dù Hoàng đế không coi trọng, đứa bé vẫn là một trong ba hoàng tử, trước vốn được nuôi rất tốt, vừa mới đưa đến chỗ Hiền phi chưa được vài ngày đã ốm nặng, đợi sau này dù Hoàng đế không trách cứ thì cũng không chặn nổi điều tiếng từ miệng người khác.

Hoàng hậu dời mắt, ngữ khí nặng thêm ít nhiều: “Trị cho tốt, thật chuyên tâm vào, nhất định phải chữa khỏi cho tam hoàng tử.”

“Hoàng thượng, Hoàng thượng, Hiền phi nương nương phái người đến báo, tam hoàng tử ốm nặng, đã cho gọi vài thái y rồi ạ.” Cao Đức Trung khẽ khàng bẩm “Hoàng hậu nương nương cũng đã tới đó.”

“Thái y nói thế nào?” Phong Cẩn hơi sững người, đặt quyển sách trên tay xuống, gọi nô tài thay y phục cho mình.

“Bẩm, thái y nói, bệnh tình của tam hoàng tử rất hung hiểm, sốt cao không lùi, nếu cứ như vậy sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.” Giọng Cao Đức Trung tự giác hạ xuống một chút, thấy sắc mặt Hoàng thượng lạnh buốt, đầu lại vùi xuống thật thấp, “Hiền phi nương nương đã sốt ruột đến phát khóc.”

“Được rồi,” Phong Cẩn nhìn ông một cái, “Bãi giá cung Nguyễn Minh.”

Tin tam hoàng tử ốm nặng rất nhanh đã lan khắp các cung, ngay cả Thái hậu cũng bị kinh động, tuy không có bao nhiêu tình cảm với tam hoàng tử nhưng lúc này Thái hậu vẫn tới cung Nguyễn Minh hỏi thăm.

Những vị chủ tử lớn nhất trong cung đều đã tới đây, còn lại vài vị hơi có chút mặt mũi nếu không đến thì đúng là khó coi.

Trang Lạc Yên vừa nghe tin tam hoàng tử ốm nặng thì lập tức có cảm giác “biết ngay mà”, sau đó cảm thán, Hiền phi thật xui xẻo, phải nhận một công việc hao tổn nhiều sức lực mà chẳng được lợi gì, giờ có chuyện bất thường lại không thể thanh minh.

“Chủ tử, chúng ta cũng nhanh nhanh tới xem thế nào chứ?” Thính Trúc nhỏ giọng, “Nô tì nghe nói, các vị chủ tử có vai vế trong cung đều đến đó rồi.”

Trang Lạc Yên nhìn ra khoảng không tối tăm ngoài cửa sổ ngáp một cái: “Dặn bọn họ chuẩn bị kiệu, tới cung Nguyễn Minh.”

Những người tới cung Nguyễn Minh tối nay có được mấy ai thật tâm muốn thăm tam hoàng tử? E là người muốn xem trò hay còn nhiều hơn.

Kiệu lay động theo bước chân thái giám, Trang Lạc Yên nhìn về phía cung nữ cầm đèn dẫn đường, thở dài, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm được ánh trăng chiếu sáng dìu dịu, đêm nay là một đêm trăng tròn.

Đến cung Nguyễn Minh, Trang Lạc Yên xuống kiệu, có cung nữ đi tới cầm đèn soi đường cho nàng. Trang Lạc Yên mỉm cười với nàng ta, vừa nhấc chân bước lên thềm đá thì thấy có một nữ tử trông rất bình thường đang quỳ một bên, người này chỉ chừng hai mươi, mái tóc đen vấn thành búi đơn giản, chỉ có hai cây trâm cố định búi tóc, kết hợp với gương mặt nhợt nhạt khiến nàng ta trông nhếch nhác và đáng thương khó nói.

Chân không dừng lại, Trang Lạc Yên bước qua bậc cửa, cung nữ dẫn đường mới lùi sang một bên. Trang Lạc Yên nhìn Thính Trúc, Thính Trúc hiểu ý, bước tới đỡ tay nàng, nói khẽ: “Chủ tử, đêm tối đường trơn, đi cẩn thận ạ.” Sau đó hạ giọng thì thào, “Người đang quỳ là Khổng tài nhân, muội muội của thân mẫu tam hoàng tử đấy ạ.”

Trang Lạc Yên gật đầu, một tòng thất phẩm tài nhân không có tư cách tùy ý xin gặp một vị nương nương ở phân vị phi, Khổng tài nhân chắc là lo lắng an nguy của tam hoàng tử.

“Chiêu sung nghi tới.”

Nhưng trong hậu cung này, thứ “yêu thương” nào chẳng khoác một lớp áo mang tên “lợi ích” bên ngoài, ngay cả Khổng tài nhân này cũng vậy, chẳng biết nàng ta thực sự lo lắng cho đứa cháu mình hay chỉ là muốn kéo lấy ánh mắt của Hoàng đế.

Trên mảnh đất có tên “hoàng cung”, nói đến tình cảm đích thực chỉ có kẻ ngốc mà thôi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận