Ngõ Ngô Đồng

Trong bữa tối Ninh Uyển nói chuyện điện thoại với Ninh Cận, âm thanh ở bên anh có chút ồn ào, mang theo chút tiếng Anh mà Ninh Uyển nghe không hiểu.

"Hôm nay ở trường thế nào?"

"Khá tốt ạ," Ninh Uyển dừng một chút, sau đó lại nói: "Anh, anh có từng có...người bạn người bạn đột nhiên không chơi với anh nữa không?"

Ninh Cận bên kia không trả lời, chỉ là trong hai giây, phía bên anh đột nhiên rất yên tĩnh. Sau đó truyền tới một giọng nói: "Vậy là hôm nay cũng không tốt lắm đúng không."

"Không tính là vậy."

Đầu bên kia điện thoại thở dài: "Tuần này xong việc anh sẽ về một chuyến, bây giờ ở nhà bên đó là buổi tối rồi phải không?"

Ninh Uyển: "Vâng, đến giờ ăn tối rồi. Anh Thanh Yến vừa mới nấu xong."

Ninh Cận đáp: "Được rồi, vậy em đi ăn tối trước đi, đợi anh xong việc sẽ gọi lại cho em."

"Vâng."

Điện thoại bị cúp, Ninh Uyển nhìn màn hình điện thoại tối đen, cuối cùng vẫn là đem điện thoại nhét lại vào trong túi. Vào bếp giúp Tống Thanh Yến bưng đồ ăn dọn lên bàn.

Chàng trai đeo một chiếc tạp dề quanh eo, ánh đèn trong phòng bếp được thiết kế ấm áp, lúc này chiếu lên anh trông rất dịu dàng.

"Vừa rồi nói chuyện điện thoại với Ninh Cận à?"

Ninh Uyển gật đầu: "Vâng, nhưng anh ấy có vẻ rất bận."

Tống Thanh Yến an ủi cô: "Bình thường thôi, cậu ấy ở bên đó kỳ thực đang có khá nhiều chuyện. Vừa rồi nói chuyện gì thế?"

Anh dừng lại, cười rất nhẹ nhàng: "Không nói cũng không sao."


Ninh Uyển lắc đầu: "Chỉ là nói một số chuyện ở trường, em hỏi anh ấy có bạn bè nào đột nhiên không chơi với anh ấy nữa không, nhưng anh ấy không trả lời."

Cô bé cúi đầu nhìn ngón chân mình, giọng nói rất nhỏ: "Anh có không?"

"Có chứ."

Ninh Uyển ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của Tống Thanh Yến, anh vẫn đang cầm đĩa trên tay chuẩn bị dọn món cuối cùng lên: "Có rất nhiều người như vậy."

"Khi còn học cấp hai anh có hai người bạn rất tốt, ừm...lúc đó hẳn được coi là rất tốt. Lúc đó làm gì cũng sẽ cùng nhau, tính cách rất hợp nhau. Sau này khi lên cấp ba, đột nhiên có một ngày bọn anh tách ra."

Tống Thanh Yến quay đi hướng khác, lấy bát đĩa ra rồi cởi tạp dề: "Là họ tách ra khỏi anh. Lúc đầu anh cũng khá chán nản, không hiểu sao mọi chuyện lại đột ngột như vậy. Sau đó có người nói với anh rằng, đó là vì anh đã giành được giải nhất trong cuộc thi."

"Cuộc thi đó đối với anh và họ đều rất quan trọng. Ai cũng không thể từ bỏ, vậy nên sau này bọn anh cũng không nói chuyện với nhau nữa."

Ninh Uyển đặt đũa trước bộ đồ ăn, hai người ngồi xuống, cô bé nhìn anh: "Vậy...nói như vậy, không phải rất đáng tiếc sao?"

Tống Thanh Yến lắc đầu: "Chỉ là sẽ có một chút mà thôi."

"Uyển Uyển, đời người như một chuyến tàu, tất cả những người em gặp đều giống như sân ga. Con tàu của em sẽ dừng lại ở mọi sân ga, nhưng nó sẽ không dừng lại mãi mãi. Sẽ có sự chia ly, chỉ là theo những cách khác nhau. Vậy nên kỳ thật cũng không có gì phải nuối tiếc, có những người định sẵn là sẽ rời đi."

Canh trong bát vẫn đang bốc hơi, Ninh Uyển đưa tay bưng bát canh: "Anh với anh trai em rồi cũng sẽ đi sao?"

Tống Thanh Yến nhìn cô: "Con tàu sẽ không mãi mãi không rời đi."

Căn phòng trở nên yên tĩnh.

Hai người đều không có động tĩnh gì, cuối cùng Tống Thanh Yến thở dài phá vỡ bầu không khí nặng nề trong phòng.

"Trường em chuẩn bị tổ chức du xuân sao?"

Ninh Uyển sửng sốt: "Sao anh lại biết ạ?"

Sắc mặt Tống Thanh Yến đột nhiên có chút gì đó khiến Ninh Uyển không thể giải thích được. Cô không thể nói rõ ra đó là loại cảm xúc gì, điều duy nhất mà cô có thể nhìn ra là sự phức tạp trong ánh mắt của anh, và nỗi buồn khó lòng diễn tả.

Nhưng chỉ là trong khoảnh khắc đó, anh rất nhanh đã điều chỉnh lại tâm trạng của mình.

"Có một người em họ học ở trường em, mấy ngày nay có nhắn tin nói chuyện."

"Đi đâu vậy?"

"Biển ạ, chính là bờ biển ở ngoại ô ấy."

Tống Thanh Yến cười: "Trường học cho phép có người đi cùng không?"

Cô bé sửng sốt: "Dạ?"

Anh giải thích: "Anh vẫn chưa đến đó bao giờ nên cũng muốn đi xem xem. Có thể đi không?"


Lời này anh nói thật ra đầy sơ hở.

Tống Thanh Yến không giỏi nói dối, vậy nên thi thoải nói một lần sẽ đặt biệt rõ ràng. Ninh Uyển tự nhiên cũng có thể nghe ra được, anh cũng lớn lên ở đây, vùng ngoại ô đó là ký ức tuổi thơ của tất cả mọi người.

Ninh Uyển cúi đầu ăn cơm, có chút ngoan cố gật đầu.

"Cảm ơn Uyển Uyển."

Giọng nói chàng trai từ phía trên truyền đến.

Ninh Uyển không biết tại sao anh lại muốn cảm ơn cô, chỉ là mắt lại cay xè.

Thật ra không phải, đáng lẽ là cô cảm ơn Tống Thanh Yến.

Cô chợt nhớ đến tối hôm trước khi đèn chưa bât, hôm đó Tống Thanh Yến quay lưng về phía ngọn đèn, rất nghiêm túc nói rằng, sau này sẽ không để em đơn độc một mình.

Anh đã làm như vậy.

Tống Thanh Yến rời đi chưa lâu Ninh Cận đã gọi điện thoại về.

Anh dường như cuối cùng đã thoát khỏi sự bận rộn, có chút mệt mỏi hỏi: "Vừa rồi em hỏi anh câu đó có phải là ở trường xảy ra chuyện gì rồi không?"

Ninh Uyển dựa vào ban công, gõ nhẹ vào tay vịn câu được câu chăng: "Vâng, anh, anh biết Trương Tĩnh chứ?"

"Cô bé ở trường với em đó hả? Em lúc trước còn đứng ra bảo vệ cô ấy?"

"Vâng."

Ninh Uyển dừng lại, tiếng gõ cũng dừng lại.

Cô nói tiếp: "Cậu ấy bây giờ lại đột nhiên chơi thân với người đã bắt nạt mình trước đó. Còn nói với em những lời khiến em rất tổn thương."

Giọng nói cô bé rất nhẹ nhàng và xa xăm.

Ninh Cận nghe có chút không chân thận.


Cô nói: "Em chỉ là đột nhiên không biết phải làm sao mới tốt."

Cô chỉ là không biết phải làm sao mới tốt.

Trong hành lang của chung cư nước ngoài có người đi đến, mỉm cười chào hỏi Ninh Cận, Ninh Cân ngước mắt lên chào lại. Rồi quay người hít một hơi.

Anh còn chưa kịp nói, Ninh Uyển lại nói tiếp.

"Em vừa nói chuyện với anh Thanh Yến, anh ấy nói với em đời người giống như một chuyến tàu. Có người lên tàu, có người xuống tàu."

"Cậu ấy nói đúng."

Ninh Cận nói: "Có một số chuyện chúng ta không cách nào lựa chọn được, em bây giờ vẫn còn nhỏ, đương nhiên sẽ không biết phải làm sao khi xảy ra những chuyện như vậy."

"Nhưng không sao cả, đây đều là chuyện sẽ phải trải qua. Một ngày nào đó em sẽ hiểu được."

"Em biết rồi."

Không khí lại trở nên yên tĩnh, nhất thời trong điện thoại chỉ còn vài âm thanh ồn ào từ phía Ninh Cận.

Không biết đã qua bao lâu, có lẽ chỉ là vài giây.

Anh nói với giọng quen thuộc như chẳng thể có ai đánh bạt được: "Được rồi Ninh Tiểu Chủ, đừng vì chút chuyện này mà khiến bản thân không vui, ăn uống ngủ nghỉ cho tốt, mấy ngày nữa anh sẽ về."

Ninh Uyển cười: "Vậy chờ anh về em sẽ tiếp đãi anh một bữa thịnh soạn."

Ninh Cận cũng cười: "Ăn cái đầu em ấy. Nghĩ hay ghê nhỉ."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui