Ngoan, Dỗ Em Full

Kỳ nghỉ quốc khánh kết thúc, các khóa học của Đại học C dần tiến vào quỹ đạo học tập, Tần Noãn vội vàng lên lớp, Cố Ngôn Thanh vào học vẫn làm hạng mục, ngoại trừ bình thường hẹn ra ăn cơm, cũng không thường xuyên gặp mặt.

Không chỉ Tần Noãn, thời gian hẹn hò của Tề Á Nhụy, cũng giảm bớt rõ ràng.

Vết thương ở chân Chu Thịnh Nam đã tốt hơn, gần đây đang đi làm thêm, bình thường cho dù không lên lớp cũng rất ít khi ở trong ký túc xá.

Mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm, nhưng lại không có tuyết rơi.

Gần đây trong lúc rảnh rỗi, Tần Noãn tâm huyết dâng trào liền thêu khăn quàng cổ, chuẩn bị đưa cho Cố Ngôn Thanh.

Tề Á Nhụy học theo, cùng Tần Noãn mua một cuộn len, không có lớp liền trốn ở trong ký túc xá thêu khăn quàng cổ.

Tần Noãn căn bản không biết loại việc này, search trên mạng các cách thêu khăn quàng, tìm phương pháp thêu đơn giản nhất, mày mò vài ngày, rốt cuộc cũng dần thành thục.

Nghỉ đông đến gần, mọi người vội vàng ôn tập, Tô Tử Hân nhìn Tần Noãn dựa vào đầu giường thêu khăn quàng cổ, không khỏi hoang mang: "Cậu không ôn tập toán cao cấp sao? Nghe nói thầy dạy toán cao cấp đặc biệt nghiêm khắc, năm nhất rớt tín chỉ đặc biệt nhiều."

Tần Noãn cười chớp mắt: "Tớ có học bá nha, sợ cái gì?"

"Cho nên? Học bá nhà cậu còn có thể thay cậu đi thi?" Tô Tử Hân nghe không hiểu.

Tần Noãn nói: "Ngày mai không phải thứ bảy sao, đúng lúc còn là ngày đông chí (1). Tổ hạng mục bọn họ được nghỉ ngơi, anh ấy thuận tiện giúp tớ ôn tập, hôm nay tớ cố gắng nắm chặt thời gian thêu khăn quàng cổ cho xong, trực tiếp đi qua đưa, khẳng định anh ấy sẽ rất vui vẻ."

"..." Bị vứt một bụng thức ăn cho chó Tô Tử Hân gật đầu, "Được thôi, xem ra không có đại thần hỗ trợ, tớ còn phải tự mình cố gắng."

——
Ngày hôm sau, sáng sớm Tần Noãn đã bị Cố Ngôn Thanh đánh thức.

Bình thường hẹn hò, Cố Ngôn Thanh chưa từng quấy nhiễu giấc ngủ của cô, nhưng bây giờ gần tới kỳ thi, anh hiển nhiên không có dung túng như bình thường nữa.

Buổi tối hôm qua Tần Noãn thức đêm thêu cho xong khăn quàng cổ, thật ra có chút ngủ không ngon, cũng may cô cũng không có sinh khí khi thức dậy, nghĩ đến vẻ mặt anh khi nhìn thấy khăn quàng cổ, lòng tràn đầy vui vẻ lên rửa mặt, mang theo sách giáo khoa cùng "món quà" đã đóng gói kỹ càng, đi ra khỏi ký túc xá.

Cố Ngôn Thanh mặc áo len trắng, áo khoác màu xanh quân đội, chân dài thẳng tắp, đứng dưới gốc cây ven đường, không cần bất kỳ động tác nào cũng đã làm người khác chú ý.


Có nhiều nữ sinh đi ngang qua liếc trộm vài lần, có chút ngại ngùng, rụt rè không dám lại gần. Tần Noãn cảm thấy nguy cơ bảo bối nhà mình bị người khác ngấp nghé, vội vàng vọt thẳng qua, ôm chầm lấy anh: "Chào buổi sáng!" Sau đó lấy hộp quà ra, hai tay dâng lên: "Tặng cho anh!"

Cố Ngôn Thanh có chút ngoài ý muốn nhận lấy: "Là cái gì?"

Tần Noãn mong đợi nhìn anh: "Mở ra nhìn xem thử đi."

Cố Ngôn Thanh mở hộp giấy tinh xảo ra, nhìn thấy bên trong là một dải len trắng gạo, không tính là quá đẹp đẽ nhưng cũng xem như nhìn được, rõ ràng không phải là mua.

"Em đã thêu rất lâu đó, mặc dù không được đẹp lắm, nhưng mà anh phải nhìn thật kỹ rồi đánh giá, nếu không hậu quả rất nghiêm trọng!" Cô ngẩng đầu nhìn anh, mắt ngập ý cảnh cáo, vẻ mặt nếu dám nói xấu anh liền chết chắc.

Nhìn khăn quàng cổ, Cố Ngôn Thanh trong lòng ấm áp, kéo cô vào trong ngực, khẽ thơm thơm cái trán trơn bóng: "Đẹp mắt."

"Thật?" Được anh khích lệ, trong lòng Tần Noãn nổi lên một tia ngọt ngào, khóe môi vô thức câu lên một đường cong, lại cầm chiếc khăn quàng cổ choàng lên cổ anh, "Thử một chút xem sao."

Cố Ngôn Thanh trời sinh tuấn lãng, khí chất ôn nhuận, lúc này khăn quàng màu trắng gạo được choàng trên cổ, ngũ quan rõ ràng góc cạnh của anh lại càng nổi bật hơn, nhiều hơn mấy phần thanh dật.

Tần Noãn đối với tác phẩm của mình rất hài lòng: "Tay nghề của em rất tuyệt!" Nói xong đem hai tay duỗi ra, nhìn Cố Ngôn Thanh chăm chú.

Cố Ngôn Thanh nhướng mày: "Làm gì?"

Tần Noãn nhướng mày: "Hôm nay là đông chí, không có quà cho em sao?"

"Đông chí cũng không phải lễ tình nhân."

"Giữa cặp tình nhân, ngày lễ nào cũng trở thành lễ tình nhân." Sắc mặt cô dần dần lộ vẻ bất mãn, thậm chí cố ý tỏ ra sự hờn dỗi.

Cố Ngôn Thanh cười xoa nhẹ khuôn mặt cô, từ trong túi lấy ra một đôi bao tay, đưa qua: "Vậy cái này xem như quà tặng đi."

Đây là một đôi bao tay bằng len màu hồng phấn, chế tác tinh xảo, trên mu bàn tay đính đầu con thỏ, con mắt của nó được dùng đá quý màu đen thêu lên, dưới ánh mặt trời có chút lấp lóe, tiểu xảo lại đáng yêu.

Hai mắt Tần Noãn tỏa sáng, nhận lấy đôi bao tay trực tiếp đeo lên: "Này còn xem như tạm được, mặc dù là mua, nhưng em không trông cậy vào anh tự tay đan bao tay cho em.""


..." Cố Ngôn Thanh sờ lên mũi, không nói gì.

Cái bao tay này, không phải anh mua. Hôm nay đông chí, anh đúng là muốn mua quà tặng cho cô, nhưng mà chọn thật lâu cũng không chọn được một món hài lòng. Đúng lúc buổi tối hôm qua mẹ anh đi công tác về, bên trong đống quà tặng có một đôi bao tay, anh cảm thấy đặc biệt thích hợp với bạn gái nhà mình, liền lặng lẽ cầm đi.

Nếu như anh đoán không sai, cái bao tay này hẳn là mẹ anh mua cho Tần Noãn. Nếu đã vậy, đứa con trai này liền thay thế đưa cho cô cũng không khác gì.

Nhìn Tần Noãn rất thích đôi bao tay này, tâm tình Cố Ngôn Thanh không tệ. Quả nhiên là ánh mắt mẹ anh tốt, biết thứ cô yêu thích.

"Đi thôi, đi mua bữa sáng." Anh kéo vai cô đi.

——
Sau khi ăn sáng xong, hai người đến phòng học. 

Tần Noãn khí thế bừng bừng đem găng tay ấm áp lật qua lật lại nhìn xem, lại cười hì hì nhìn về phía Cố Ngôn Thanh: "Em phát hiện, anh còn thật biết tặng quà cho người khác."

"... Em thích là được." Anh cầm bao tay trong tay cô xuống, "học đi."

Tần Noãn mở sách giáo khoa toán cao cấp ra, mỗi một chương, thầy giáo đều khoanh vùng nội dung ôn tập trọng điểm. 

Gần tới kỳ thi, rất khó để chiếm một vị trí trong thư viện, mọi người liền lựa chọn đến phòng học ôn tập. Ồn ào một lát, có người cầm tư liệu ôn tập đi vào phòng học.

Cố Ngôn Thanh nhìn thời gian, dừng lại: "Trước tiên đem những đề này làm một lần, xem thử có thể làm hay không."

Tần Noãn ừ một tiếng, ngoan ngoãn vùi đầu làm bài.

Cố Ngôn Thanh lật sách của mình tùy ý xem. Màn hình điện thoại đặt trên bàn đột nhiên sáng lên, anh tiện tay cầm lên ấn mở ra, là Lục Tinh nữ sĩ gửi Wechat: 【 Hôm qua mẹ mang về một đôi bao tay, con có thấy không? Trước khi đi ngủ nó còn ở trên ghế sa lon phòng khách, hôm nay làm sao tìm không thấy? 】

Cố Ngôn Thanh liếc nhìn bao tay bên cạnh một chút, trả lời: 【 Đưa cho ai? 】


Lục Tinh: 【 Dù sao cũng không phải đưa cho con, nếu có cầm, thì mang về đây. 】

Cố Ngôn Thanh: 【 Không có. 】

Lục Tinh: 【 Cha con không cầm, mẹ cũng không động vào, nhà ta ngoại trừ con cũng không còn người khác. Mẹ nói cho con nghe, cái bao tay kia là chuẩn bị quà giáng sinh cho Tần Noãn. 】

Cố Ngôn Thanh: 【 Thật không có thấy. 】

Cố Ngôn Thanh: 【 Quà con đâu? 】

Lục Tinh: 【 Không phải con là một người khiêm tốn sao, xưa giờ đâu có cần quà của mẹ. 】

Cố Ngôn Thanh câu môi, tiện tay bỏ điện thoại trên tay xuống. Lơ đãng nhìn qua, phát hiện Tần Noãn thế mà gục xuống bàn ngủ thiếp đi. Anh khẽ cau mày, nhẹ nhàng lay cô. 

Tần Noãn ráng chống đỡ mở mắt ra, có chút lờ đờ: "Sao thế?"

Cố Ngôn Thanh sờ lên trán cô, cũng không phát sốt. Sợ ảnh hưởng đến người khác học tập, anh ghé vào bên tai cô nhẹ giọng hỏi: "Làm sao vậy, buổi tối hôm qua ngủ không ngon, hay là động tới học tập liền buồn ngủ?"

"..." Đều có đi. Cô ngáp một cái, nước mắt đầm đìa cùng anh thương lượng: "em ngủ tiếp mười phút, được không?"

Cố Ngôn Thanh trầm mặc một lát, lấy khăn quàng cổ lót trên bàn làm gối cho cô: "Ngủ đi."

Cô thật sự rất buồn ngủ, ghé mặt vào bên trên cánh tay mềm mại, trong chốc lát đã ngủ say sưa.

Đã qua mười phút, Cố Ngôn Thanh nhìn cô ngon lành, nhất thời không thể nhẫn tâm gọi dậy. Ánh mắt nhìn về phía khăn quàng cổ dưới cánh tay cô, đoán chừng là phải thức đêm để đan cho xong, vừa bất đắc dĩ lại cảm thấy đau lòng.

Nhưng mà mười lăm phút sau, ngược lại Tần Noãn tự mình tỉnh dậy. Thấy Cố Ngôn Thanh đang đọc sách, cô ngồi thẳng người, yên lặng chống cằm tiếp tục làm bài.

Cố Ngôn Thanh liếc cô một cái, nhếch miệng cười khẽ. Anh phát hiện tính cách của Tần Noãn rất đặc biệt, không có oán hận, không có toan tính, dường như cũng không quá cố chấp với điều gì ngoại trừ việc "theo đuổi anh"

Mỗi ngày gặp, đều yên tĩnh như vậy, tính khí luôn như ánh mặt trời rực rỡ. Cô không có chí hướng rộng lớn, lại không mất tinh thần, không kiêu căng, nên làm cái gì liền yên lặng làm, tận lực với bổn phận chính mình, sống rất thoải mái.

Ánh mắt cô trong suốt, không có sự tham lam cùng phức tạp của bản tính con người, như thể đang sống bên trong một thế giới cổ tích không lo không nghĩ.

Nhưng trong một số tình huống hiếm có, trong mắt cô cũng sẽ rộ lên vẻ rụt rè, hiển hiện mấy phần mềm yếu. Giống như lúc ở chung cư, anh vô tình thấy hình xăm phía sau lưng cô, cô không che giấu được vẻ bối rối cùng luống cuống. Còn có cô bởi vì sợ tối, co quắp ở trong chăn, khóc một cách bất lực.


Cố Ngôn Thanh chống cằm nhìn cô, nhất thời có chút thất thần.Tần Noãn đột nhiên lại gần: "Anh xem câu này làm đúng chưa?"

Cố Ngôn Thanh hoàn hồn, xem trình tự giải đề đâu ra đấy của cô, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu: "Ừ, đúng rồi."

Cô đắc ý cười cười, tiếp tục vùi đầu làm bài.

Ngoại trừ lúc ăn cơm, Tần Noãn cùng Cố Ngôn Thanh ở trong phòng học làm bài cả ngày, chờ người trong phòng học đều đi hết, Tần Noãn mới xoa cổ duỗi lưng một cái: "Đột nhiên cảm thấy, học tập thật sự là một chuyện đau khổ."

Nói xong lập tức lại cười, rất là đắc ý: "Nhưng mà, có học bá dạy bổ túc liền khác hẳn, em dùng một ngày đuổi kịp tiến độ một tuần của Tô Tử Hân, sau khi trở về phải làm cho cô ấy ghen tỵ một chút."

"Hôm nay biểu hiện không tệ, đáng được khen ngợi." Cố Ngôn Thanh thu dọn sách của cô, "Đi thôi, dẫn em đi ăn cơm, muốn ăn cái gì?"

"Đông chí nha, đương nhiên là muốn ăn sủi cảo, buổi trưa quá nhiều người, cũng không mua được." Tần Noãn đeo găng tay của mình lên, vui vẻ đi theo phía sau anh.

Ra phòng học, Cố Ngôn Thanh nhìn thấy Wechat Lục Tinh nữ sĩ gửi đến, là một giờ trước: 【 Hôm nay đông chí, cha con gói sủi cảo, con có trở về hay không? Không trở về thì sẽ gói ít hơn, bớt việc! 】

Cố Ngôn Thanh nhìn Tần Noãn một chút, trả lời: 【 Nhường mẹ thế giới hai người. 】

"Ai vậy?" Tần Noãn kéo cánh tay anh, thấy đang nhắn tin Wechat liền thuận miệng hỏi.

Cố Ngôn Thanh cất điện thoại vào túi: "Mẹ anh."

Lúc này, điện thoại di động của Tần Noãn ở trong túi "reng" vang lên một tiếng. Cô mang bao tay, không tiện nghe, kêu Cố Ngôn Thanh giúp đỡ.

Cố Ngôn Thanh cầm lên, ấn mở ra, Tần Minh Huy chuyển khoản 8888 nhân dân tệ, với lời nhắn: Noãn Noãn đông chí vui vẻ, nhớ phải ăn sủi cảo!

"Muốn trả lời không?" Cố Ngôn Thanh hỏi. 

Tần Noãn cười cười: "Không cần."

Ngay sau đó, Wechat video điện thoại vang lên, Cố Ngôn Thanh quét mắt nhìn ghi chú: dì Lục Tinh. Lông mày anh hơi nhảy, nhìn chằm chằm thông báo video trầm mặc một lát, ấn chuyển cuộc gọi thường.
Sau đó đang muốn đặt ở bên tai Tần Noãn, anh do dự một chút lại dừng lại, ấn mở loa ngoài.

(1): Lễ hội Đông chí có nguồn gốc theo quan niệm âm và dương của người Trung Quốc đại diện cho sự cân bằng và hài hòa trong cuộc sống. Ngày nay, người dân đánh dấu sự kiện này ở miền bắc Trung Quốc bằng cách ăn bánh bao Trung Quốc, trong khi miền nam của đất nước tổ chức một lễ kỷ niệm lớn hơn nhiều, chỉ đứng sau Tết Nguyên Đán Trung Quốc với nhiều gia đình. Điều này là do theo truyền thống đây là khoảng thời gian nông dân và ngư dân đã phải chuẩn bị cho những tháng lạnh hơn sắp tới.

                                                                   Hết chương 32


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận