Ngọn Sóng Tình Yêu


Cả người anh tỏa ra ham muốn

không thể khắc chế, giống như

ngọn lửa đã áp chế ngàn năm.
Hơi

thở nguy hiểm bao trùm.
Chỉ cần cô

không cẩn thận một chút liền sẽ

trâm luân trở thành vật hy sinh còn

sót lại của anh.


Ngọn lửa khô nóng lan tràn khắp

phòng, Bạch Nhược Hy thở hổn hển,

cẩn thận dè dặt mở miệng: “Anh ba,

anh thả em ra được không? Không…

không được như vậy.
Em là Nhược

Hy, Bạch Nhược Hy… Anh…

Kiều Huyền Thạc cắn răng, lông

mày càng nhíu càng chặt, cường

hành nhịn xuống, khắc chế, dùng

hết sức lực đang khống chế chính

mình.


Nhưng mặt khác, mặc dù thân thể

anh khát vọng, nhưng không so

được với một phần vạn tim anh.


Khó lòng khống chế nhất chính là

khát vọng và chiếm hữu từ nội tâm.


Môi anh nhẹ nhàng dán lên cổ cô.


Sự đụng chạm dịu dàng khiến Bạch

Nhược Hy sững sờ, sợ hãi đến nổi

không biết làm gì: “Đừng mà…”

Giọng nói của anh khàn khàn trâm

thấp khó chịu, thì thào nói: “Nhược

Hy, chúng ta là vợ chồng.
Chuyện

này là danh chính ngôn thuận.”

Tim Bạch Nhược Hy rung động,

thân thể là thành thật nhất.
Cô trừ

việc xấu hổ và sợ hãi ra tại sao lại

thỏa mãn, mong chờ như thế?

Cô từ từ nhắm mắt, trong phút chốc

đem đạo đức vứt ngoài chín tâng

mây.
Thân thể cứng ngắc trở nên

mềm mại, từ từ buông phòng bị

xuống.


Cô đã ngâm đồng ý rồi.


Tay của anh cũng mạnh bạo, không

kiêng nể gì cả.


Cô cắn môi chấp nhận loại cảm

giác xa lạ rung động linh hồn này.


Bên tai truyên đến giọng nói từ tính

trâm thấp của anh: “Cũng không

phải là lân đầu của cô, không cần


căng thẳng như vậy.”

Lúc này, tất cả lý trí của Bạch

Nhược Hy trong chớp mắt quay lại,

cô mở mắt, hai mắt hóa thành mơ

hồ, đờ đẫn nhìn trân nhà, tim như

dao cắt.


Không phải lần đầu của cô?

Trong lòng anh, bản thân cô chính

là loại con gái dơ bẩn như vậy sao?

Từ lúc bắt đầu hiểu chuyện đã thích

anh, từ nhỏ trong mộng đã muốn gả

cho anh.


Bởi vì anh, cho nên giữ thân như

ngọc.


Bởi vì anh, cho nên không để ý đến

bất cứ người đàn ông nào.


Bởi vì anh, hai mươi lăm tuổi cũng

chưa từng thử cái gì gọi là hôn môi,

cái gì gọi là yêu đương.


Thế nhưng, trong mắt anh, cô lại dơ

bẩn như vậy?

Chỉ là phản ứng lại trong nháy mắt,

hai tay Bạch Nhược Hy dùng sức

đẩy ngực anh ra, dốc sức phản

kháng, phẫn nộ nói: “Không được

chạm vào tôi, anh buồng tôi ra…

Kiều Huyên Thạc sững sờ, dừng tay

lại.


“Anh buông ra… Bạch Nhược Hy

dùng hết sức giãy giụa.
Giọng nói

nghẹn ngào, đau khổ muốn khóc,

tâm tình cũng trở nên kích động.


Kiều Huyền Thạc một tay bắt lấy

cánh tay đang giãy giụa của cô, ép

lên trên gối.
Anh chống người dậy,

chau mày nghi hoặc nhìn Bạch

Nhược Hy.


Bạch Nhược Hy quay mặt về một

bên, thế nhưng nước nơi khóe mắt

lộ ra tâm tình của cô.
Gương mặt cô

đỏ hồng lại lộ ra ánh mắt kháng cự.


Kiêu Huyền Thạc nhỏ giọng hỏi:

“Sao lại khóc?”

Bạch Nhược Hy cắn môi, hận không

thể cắn đến chảy máu, nén nước

mắt, nén đau thương, im lặng không

lên tiếng.


Đôi mắt cô long lanh như nước,


khiến tim Kiêu Huyền Thạc lạnh

phát run.
Anh từ từ nhắm mắt lại, hít

một hơi sâu, khó chịu nhấn mạnh

thêm ngữ điệu: “Trả lời tôi, sao lại

khóc?”

“Không được chạm vào tôi.ˆ

Bạch Nhược Hy tuyệt tình nói một

câu, trực tiếp nghiền nát tim anh ra

thành từng mảnh.


Anh khổ sở cười khẩy một tiếng, rất

trào phúng nói: “Đã không muốn để

tôi chạm vào, lần sau có ngủ thì

cách tôi xa một chút.”

Nói xong, anh lật chăn xuống

giường.


Bạch Nhược Hy cảm thấy cả người

nhẹ nhàng, thế nhưng tim lại nặng

nề khó chịu.
Cô châm chậm xoay

người, lưng quay về phía Kiều

Huyền Thạc, từ từ cuộn hai chân, co

người lại, ôm lấy thân thể đã mất đi

độ ấm.
Tim đang nhỏ máu, nước

mắt tự nhiên chảy ra, rơi xuống

giường.


Nghe thấy tiếng bước chân của anh

đi vào phòng tắm, trực tiếp truyền

đến tiếng xả nước, cô mới từ từ kéo

chăn, đem cả đầu và người đều vùi

trong chăn.


Lúc này, người trong chăn đang run

rẩy, mỗi lần cử động đều co người

lại, tiếng khóc thút thít vang lên, là

loại âm thanh nghẹn ngào liều

mạng kiêm nén bản thân.


Sáng sớm mùa đông vẫn rất lạnh,

đáng tiếc nước cũng không thể rửa

trôi ngọn lửa trong lòng Kiều Huyền

Thạc.


Sau mười lăm phút.


Kiều Huyền Thạc bọc người trong

khăn từ phòng tắm đi ra, nhìn thấy

cả người Bạch Nhược Hy trốn trong

chăn, không biết cô đã ngủ hay

chưa.


Đứng tại cửa phòng tắm nhìn cô vài

phút, lòng trầm mê không thể giải

thoát, rất lâu mới xoay người đi đến


trước tủ đồ, lấy đồ ra mặc lên người.


Hai người không nói nửa câu, anh

trực tiếp ra khỏi phòng.


Tinh Thần đã trông chừng ở ngoài

hành lang rất lâu, nhìn thấy Kiều

Huyền Thạc ở đi ra liền cung kính

chào hỏi anh: “Cậu ba, cậu muốn

uống canh giải rượu không?”

“Không cần.” Kiều Huyền Thạc bước

đi vững vàng ổn trọng, Tinh Thần

vội vàng theo sau.


Từ sắc mặt Kiều Huyền Thạc có thể

thấy được tâm tình của anh rất tệ.


Mặt đen đến cực điểm, ánh mắt

lạnh lùng.


Tinh Thần cẩn thận từng ly từng tí

mở miệng: “Cậu ba, có điện thoại từ

tổng chủ tịch nước, bảo cậu đến

nhà ông ấy một chuyến.”

Kiều Huyên Thạc sững sờ, dừng

bước.


Anh lấy điện thoại từ trong áo

khoác, cúi đâu xem màn hình.


Hiện lên ba cuộc gọi đến.


Hóa ra anh tắt âm điện thoại rồi.


Bỏ điện thoại vào túi áo, Kiều Huyền

Thạc lập tức rảo bước nhanh hơn.


Tinh Thần vội vàng đuổi theo.


Cung điện Dực.


Biệt thự khí thế được canh giữ

nghiêm ngặt.
Cờ Tịch Quốc đang

bay phấp phới trên bầu trời.


Ngày đẹp gió mát, vườn hoa lớn

như vậy đua nhau nở rộ, đẹp không

tả xiết.


Xe của Kiều Huyền Thạc rất thuận

lợi tiến vào trong biệt thự.
Anh

xuống xe trực tiếp tiến vào cung

điện Dực.
Tinh Thần đứng chờ tại

cửa.
Lính canh cửa cũng rất quen

thuộc với Kiều Huyền Thạc, lần lượt

cúi chào.


Lính gác mở cửa, Kiều Huyền Thạc

chân trước còn chưa bước vào,

giọng nói gấp gáp của Bộ Dực

Thành đã truyền lại: “Kiều đại tướng

của tôi, cậu cuối cùng cũng tới rồi…”

Nghe giọng liền biết Bộ Dực Thành

gấp đến chừng nào.


Kiều Huyên Thạc không kinh không

vội đi vào trong.
Người đàn ông từ

trong chỗ khuất đi ra khí vũ hiên

ngang, khí chất cực hạn, có loại vẻ


đẹp càng đẹp hơn cả con gái.


Tướng mạo so với con trai càng

thêm anh tuấn.


Tuổi tác xấp xỉ anh, nhưng đã là

người đứng đầu của một quốc gia.


“Chuyện gì khiến cậu gấp như thế?”

Bộ Dực Thành lại gân, một tay gác

lên vai anh: “Ăn sáng chưa?”

“Chưa.” Kiều Huyền Thạc lạnh lùng

hất tay anh xuống, tiếp tục đi vê

phía sofa phòng khách.


Bộ Dực Thành sóng vai đi với anh,

tà ác hỏi: “Ngủ với vợ rồi hả?”

“Chưa.” Kiều Huyền Thạc liên không

kiêng ky gì trả lời lại một từ.


Bộ Dực Thành cười, cười đầy nham

hiểm.


Kiều Huyên Thạc ngôi xuống sofa,

lập tức có người dâng trà.


“Cậu tìm tôi gấp như vậy, chính là

hỏi hai cái vấn đề này sao?” Kiều

Huyền Thạc nhận lấy trà người làm

đưa tới, nhàn nhã mở miệng.


Bộ Dực Thành ngồi xuống trước

mặt Kiều Huyền Thạc, hai tay bỏ lên

ghế sofa, ngồi rất tùy ý.
So với tư

thế ngồi nghiêm chỉnh ngay ngắn

của Kiều Huyền Thạc, anh càng lộ

ra vẻ thong dong lười biếng.


Hai người bất luận ngoại hình hay

tính cách đều là hai người hoàn

toàn khác nhau.
Thế nhưng hai

người này lại là anh em vào sinh ra

tử, tình cảm sâu đậm không thể đo

lường.


Bộ Dực Thành cười nói: “Cậu tưởng

tôi làm cái chức tổng chủ tịch nước

này ăn no nhàn rỗi không có chuyện

gì làm?”

“Thế thì nói chuyện chính đi.” Kiều

Huyền Thạc nhấp một ngụm trà.


Lúc này anh giống như ngày đông

rét lạnh đây sương, không có tâm

tình nói chuyện cười.


Bộ Dực Thành mỉm cười, nhỏ giọng

nói: “Thế nhưng so với chính sự, tôi

vấn hiếu kỳ chuyện kết hôn của cậu

hơn.
Nghe nói đối phương là em gái

dễ thương ngày ngày treo trên

miệng cậu trước kia, Bạch Nhược Hy.”

Kiều Huyền Thạc ngay cả hít thở

đều cảm thấy mệt, lạnh nhạt hỏi:

“Xác định không nói chuyện chính sự?”




.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận