Người Cá Medusa

Chương có nội dung bằng hình ảnh

Trung - Việt: Linh Thần

- --

"Thượng úy Medusa, Thượng úy Medusa đâu?" Một giọng nói truyền đến từ bậc thang sau sân khấu, Medusa ngước mắt lên nhìn thử, thấy quản gia cung điện để râu cá trê đi về phía anh.

"Thượng úy Medusa, Hoàng đế bệ hạ muốn gặp ngài, mời ngài theo tôi."

Hoàng đế bệ hạ?

Ra khỏi cửa sau sảnh tiệc, bước lên thang máy. Ánh mắt Medusa lướt qua vách thang máy trong suốt được bao bọc bởi lan can kim loại, nhìn xuống cả Đế quốc Saint Buren.

Ngoài nội địa đảo có tháp cao của Đế quốc là những hòn đảo nổi nhân tạo ghép lại từ những con tàu, mấy chục nghìn dân thường sống trên những chiếc tàu đó, sống cả một đời cũng chẳng thể bước vào đất liền có diện tích không lớn của Đế quốc Saint Buren; Trên đảo các đó không xa, điểm cao thứ hai sau thành trì Đế quốc, đảo bao khổng lồ hình lục giác đó đang được dân thường cấp thấp xây dựng cả ngày lẫn đêm. Nghe nói thứ chưa được nghiên cứu thành công đó là nơi sống cuối cùng của con người sau khi "Thần Khóc" ập đến lần thứ hai, nó sẽ đưa những người Saint Buren đủ tư cách lên đó bay lên không trung.

Ai biết được, nếu ngày đó đến, mấy người đó bay lên không trung hay vào địa ngục?

Khóe miệng Medusa lộ ra nụ cười chế giễu, anh dời tầm mắt, theo quản gia cung điện đi qua hành lạng lót thảm hấp thụ âm thanh, đến trước hai cánh cửa chạm nổi hoa lệ vô cùng.

Sảnh Đế vương.

Quản gia cung điện ấn ngón trỏ xuống, khóa vân tay mở ra. Lúc Medusa bước vào cửa theo ông ta, ngón tay nhanh chóng lướt qua khóa vân tay, bảo vệ hai bên không chú ý đến động tác nhỏ này của anh.

Nhét tấm phim mảnh vào ống tay áo, anh ngước mắt lên, đi qua vườn hoa nhỏ đài phun nước kiểu La Mã cổ đại, rồi lại đi qua một cánh cửa khác bên trong, anh nghe thấy tiếng cười nói khe khẽ truyền đến.


"Mỏ này thật sự là kho báu cực lớn đối với Đế quốc, tôi nhất định sẽ cố gắng thỏa mãn yêu cầu của hầu tước Valmont, nhưng e rằng chuyện này vẫn cần sự đồng ý của Thượng úy Medusa, anh phải biết rằng, hiện tại cậu ấy là công thần lớn nhất của Đế quốc chúng ta, đương nhiên tôi không thể đối xử tệ với cậu ấy được."

Medusa nhướng mày. Hầu tước Valmont... sao nghe hơi quen quen?

Ồ đúng rồi, không phải ông ta là người khiến Niga nổi điên đêm hôm đó sao?

"Bệ hạ, Thượng úy Medusa đến rồi." Quản gia cung điện cung kính đứng ngoài cửa thưa.

"Dẫn cậu ấy vào."

Cánh cửa được mở ra, Medusa liếc mắt nhìn lão già đang nhìn mình một cách tham lam, ánh mắt nhìn về phía Hoàng đế trẻ tuổi dựa vào sofa sau bàn làm việc, hơi cúi người chào hỏi anh ta: "Hoàng đế bệ hạ tôn kính, không biết ngài gọi tôi đến đây vì việc gì?"

Hoàng đế Selan tóc vàng mắt xanh đánh giá anh thật tỉ mỉ, mỉm cười nói: "Cậu lập được công lớn cho Đế quốc, đương nhiên tôi phải khen thưởng cho cậu. Nghe nói cậu là trẻ mồ côi xuất thân từ đội cảm tử, hầu tước Valmont rất tán thưởng cậu, muốn nhận cậu làm con nuôi, sau này cậu không cần vào sinh ra tử ở hạm đội nữa, Medusa, cậu có đồng ý không?"

Con nuôi... Medusa thầm cười giễu.

Cấp cao cả Đế quốc Saint Buren này, ai chẳng biết Hầu tước Valmont có sở thích đặc biệt với những chàng trai xinh đẹp, đây cũng là nguyên nhân lão chẳng có con ruột mà có rất nhiều con nuôi, vốn không cần nói rõ làm con nuôi của lão có nghĩa là gì.

"Cảm ơn 'ý tốt' của hầu tước Valmont." Medusa lạnh lùng cười với lão già bên cạnh: "Nhưng tôi đã quen với việc ở trên tàu chiến rồi, tôi muốn vào sinh ra tử vì Đế quốc hơn yên ổn hưởng vinh hoa phú quý."

Đôi mắt đục ngầu của Valmont híp thành một đường thẳng, dường như muốn nói gì đó nhưng lại bị Hoàng đế ngăn lại: "Ông nghe rồi đấy, hầu tước Valmont, lui xuống trước đi."

"Xem ra Thượng úy Medusa có chí lớn hơn Bệ hạ nghĩ." Một giọng nói trầm êm tai truyền đến, Medusa nhìn sang nơi phát ra tiếng nói, thấy một người đàn ông trung niên cao khều vén tấm màn lông thiên nga sau lưng Hoàng đế bước ra. Ông ta đeo một chiếc mắt kính thông minh tỉnh xảo, trông rất nhã nhặn, nhưng khác với khí chất của phần tử cặn bã đột lốt nho nhã như Frukz, rất đỗi ôn văn nho nhã, vô cùng trầm tĩnh, trên cánh tay ông ta giơ lên là một còn vẹt cơ khí đang nhảy về trước, nhưng hình như vẫn là sản phẩm chưa hoàn chỉnh.


Đế sư... Mikael.

Lần đầu tiên thấy được tồn tại bí ẩn sau lưng Hoàng đế trong truyền thuyết, Medusa không nhịn được đánh giá ông ta một phen, hình như Mikael đang dò xét anh, không biết đang cân nhắc gì, Selan nhận lấy con vẹt từ tay ông ta, khẽ cười: "Người sắp thành công rồi thầy, tôi rất thích món quà sinh nhật này."

Lòng Medusa hơi rung rinh.

Hoàng đế trẻ kia thân thiết với Đế sư như lẽ đương nhiên, xem ra giống như trong lời đồn, vị Đế sư ít khi lộ mặt này là người Hoàng đế tin tưởng và coi trọng nhất. Anh cung kính chào hỏi Mikael: "Ngài Mikael, lần đầu được gặp ngài."

Mikael gật đầu với anh, cười nói: "Rõ ràng có thể hưởng thụ ưu đãi là con trai hầu tước nhưng lại từ chối. Thượng úy Medusa, dù ở lại tàu chiến hay vào viện y học Đế quốc đều sẽ không thư thả như khi bước vào nhà quý tộc, cậu khác người thật đấy."

"Không phải ai cũng muốn được an nhàn, tôi có hoài bão của riêng tôi." Medusa nghe ra được ý thăm dò ẩn bên trong bèn cười đáp.

Mikael sờ đầu con vẹt cơ khí: "Nói nghe thử xem, hoài bão của cậu là gì?"

Anh nói ra mấy từ: "Vận mệnh của loài người."

"Vận mệnh của loài người?" Mikael nhìn anh chăm chú, dường như đôi mắt màu nâu nhìn thấu điều gì đó, chậm rãi nói: "Kể cả những người cấp thấp sống trên đảo nổi kia sao?"

Medusa quan sát dáng vẻ của ông ta, không đáp lại ngay.

Hoàng đế Selan vẫn luôn nghịch con vẹt cũng ngẩng đầu lên, nhìn anh nghiền ngẫm, trong đôi mắt xanh da trời có vẻ ngây thơ ấy cũng lờ mờ hiện lên gì đó.


Trực giác của anh nói rằng chỉ cần anh do dự một giây thôi, hai người này cũng sẽ đánh giá anh gì đó.

Medusa cười cười, đang muốn trả lời, đột nhiên một tiếng "pằng" vàng lên, một tia lửa xẹt qua Selan, tấm màn sau lưng anh ta xuất hiện một dấu đạn.

Mikael bảo vệ Selan trong lòng, trên cánh tay chợt xuất hiện một tấm khiên kim loại, Medusa nhìn người nổ súng, đó là một cảnh vệ cung điện mặc đồng phục, lúc đối phương bắn phát súng thứ hai, anh đã sẵn tay cầm ly rượu trên bàn ném vào đầu người nọ.

Ly thủy tinh vỡ nát, Medusa khống chế sát thủ đang rúm ró dưới đất, trong lòng thoáng tia trực giác kỳ lạ.

Ám sát sao?

Đương nhiên anh biết thế lực các quyền quý trong Nghị viện Đế quốc dần lớn mạnh, cũng dần uy hiếp đến quyền lực của Hoàng đế, đây không phải lần đầu Hoàng đế bị ám sát.

Nhưng lần này trắng trợn vậy?

Medusa đè lên vết thương đang chảy máu trên đầu người nọ, thấy gã sùi bọt mép, trong thoáng chốc mặt mày đã xám như tro.

"Thượng úy Medusa."

Medusa đáp một tiếng rồi ngẩng đầu lên, thấy Hoàng đế trẻ được Đế sư bảo vệ trong lòng dường như chẳng hề hoảng sợ, vẫn bình tĩnh như thường, đôi mắt xanh nhìn anh chăm chú: "Cậu qua đây."

Medusa dừng lại trước bàn làm việc, thấy Selan lấy một thành kiếm đồng cổ ra khỏi bức tường bên cạnh. Đó là một thanh kiếm kỵ sĩ thời Trung Cổ, lúc đặt lên vai anh thấy nặng trịch. Trực giác kỳ lạ thoáng qua lúc nãy lại ập đến, anh lờ mờ nhận ra điều gì đó, bèn quỳ một gối.

"Mang đến hy vọng cho nhân dân Đế quốc, lại có công bảo vệ Hoàng đế, những điều này đủ để phong cậu làm bá tước rồi, thăng chức Đại úy Y tế*." Mikael thản nhiên nói ra một câu khiến cả Nghị viện Đế quốc chấn động: "Từ nay về sau, Medusa, dù là cấp trên trực thuộc của cậu cũng phải kiêng kỵ khi muốn tùy tiện điều động thuyên chuyển cậu."

"... Cảm ơn Bệ hạ, tôi rất lấy làm vinh hạnh." Medusa cắn răng đến phát ngứa, nói một câu từ kẽ răng. Lúc này anh đã có dự cảm rồi, quả nhiên không phải chuyện gì tốt làn. Anh chỉ hy vọng trèo lên chút chút bằng công bắt người cá thôi, đủ để vào viện y học là được, nhưng không mong sẽ lên cao đến vậy... anh đã biến từ 'sủng thần' dưới trướng Niga thành phe Hoàng đế rồi.

Đương nhiên cũng có chỗ tốt, giòi bọ cấp cao khao khát anh cũng sẽ kiêng kỵ hơn, nhưng ngược lại, Nghị viện Đế quốc sẽ coi trọng anh hơn, anh sẽ trở thành tấm bia sáng chói.


Hừ... Dù thế lực Hoàng tộc năm ấy lập nên Đế quốc Saint Buren đã dần tàn lụi, nhưng thầy trò đứng ở đỉnh quyền lực Đế quốc này cũng chẳng phải đèn cạn dầu.

Không biết Hoàng đế và Mikael coi trọng điều gì ở anh, vì do dự vài giây khi gặp câu hỏi kia khiến anh trông có vẻ khác với đám giòi bọ của Nghị viện Đế quốc sao?

Dù thế nào thì anh cũng chẳng được chọn.

Đã vậy...

Medusa chậm rãi bước xuống, nghe thấy quan Lễ cung điện sau lưng thông báo tin tức này cho mọi người. Trong sảnh tiệc, anh hơi ngẩng đầu lên trong vô vàn ánh mắt khác nhau nhìn về phía mình, có người hâm mộ, có người khát khao, có người ghen tị, có người ngạc nhiên. Thế thì anh cứ làm người phe Hoàng đế thôi, mượn ván cờ của Hoàng đế để đạt được mục đích của mình.

Một bóng người trắng trên cao nhìn xuống, Celuecus đặt tay lên thủy tinh, từ từ siết lại. Một giọng cười nham hiểm mơ hồ truyền đến, hắn cúi xuống nhìn, một người đàn ông kỳ lạ tóc đen mắt đen ngước mắt nhìn hắn như nhìn thần linh, đáy mắt lóe lên vẻ sùng bái điên rồ, khóe miệng nhếch lên: "Đừng vội... người cá của tôi, thần linh của tôi, cậu muốn có được người kia sao? Chẳng mấy chốc nữa cậu ta sẽ thuộc về cậu thôi."



"Răng rắc", Niga nhìn người đã trở thành 'sủng thần' của Hoàng đế, ly thủy tinh trong tay đã xuất hiện một vết nứt.

Medusa... Bá tước.

Được lắm.



Chú thích:

*少校: Đúng như raw sẽ là Thiếu tá. Nhưng trên weibo tác giả có đính chính là Medusa được thăng chức lên một bậc là lên Đại úy chứ không phải Thiếu tá. (Ảnh đính kèm)



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận