Người Tôi Thích... Thật Lạnh Lùng

- Cậu......cậu...... - Dương Phong phút chốc chẳng biết phải nên nói gì trong tình huống này, vẫn cứ lóng ngóng như mọi khi

- Cậu cậu cái gì? Cậu vẫn cứ ngơ ngơ như vậy, để bị bệnh đến nằm liệt giường cũng không chịu uống thuốc. Tôi mà không đến chắc cậu đã chết dần chết mòn trên giường rồi, cậu không biết có nhiều người chỉ vì sốt mà dẫn đến động kinh sao? - nó không nặng không nhẹ như đang đọc 1 bài thuyết giảng cho hắn nghe. Dương Phong gật gù cúi đầu, lần đầu gặp mặt sau bao lâu như vậy mà lời nói của nó vẫn không hề giảm uy nghiêm

- Ồ.......mình xin lỗi

- Vào đây ngồi đi, tôi có mua cháo, ăn đi rồi uống thuốc. Cậu dậy trễ quá đấy - hắn vẫn ngoan ngoãn nghe lời nó như xưa. Điều đó làm khóe môi của nó nhếch lên thành đường cong mà có lẽ đã lâu rồi, nó không có cười

- Cậu về lúc nào thế?

- Mới về - nó lục đục soạn sành đồ ăn, lấy điện thoại tìm kiếm vài món, cũng chẳng buồn ngẩng cổ. Dương Phong thấy thái độ có chút thờ ơ của nó thì biết chắc, là mình đoán đúng rồi. Nó đã thay đổi, cũng không còn thích hắn nữa. Mà điều đó cũng đúng thôi, chỉ có tên nhà quê như hắn mãi mãi khù khờ mong chờ vào cái tình yêu đầu đời gì đó. Còn nó là người phụ nữ trưởng thành, hiện đại hơn, có cách nghĩ khác về tình cảm bồng bột năm 17 tuổi

- Ờ......vậy....vậy à? - ngồi đây hắn chẳng còn biết làm gì ngoài ăn cháo và uống thuốc đều đặn để mau khỏi bệnh

- Trước tiên uống nước cam đi đã. Để coi cậu đã hết sốt chưa? - nó đưa ly nước cam cho hắn rồi đặt tay lên trán kiểm tra nhiệt đó

Hiện bây giờ, Dương Phong nhớ nó đến điên người, cho dù sau 7 năm, nó lại xuất hiện trước mặt và quan tâm như chưa từng có trước giờ, hắn vẫn cảm thấy nhớ nó. Bàn tay mềm mại trắng bông của nó lại được chạm vào cơ thể ấm áp của hắn rồi, có vẻ hắn đã đỡ sốt hơn. Khóe mắt hắn lại ươn ướt, đồng tử nó chầm chậm di chuyển nhìn hắn, sao lại khóc nữa rồi? Dương Phong giống như 1 đứa trẻ vậy, không thay đổi gì nhiều, điều đó làm nó thật là vui

- Hức......hức......mình đã rất......rất nhớ cậu.....nhớ đến phát điên lên..... - nước mắt tuông rơi, hắn nghẹn ngào nói, vụng về lau nước mắt. Đã lâu lắm rồi hắn không có thấy sống mũi mình cay xè như vậy, căn bản chẳng có chuyện gì khiến hắn phải rơi nước mắt như là.....nó......Dương Phong nhẹ nhàng ôm nó vào lòng, cơ thể nó vẫn nhỏ con như vậy, lại lạnh lùng mà như ôn nhu. Nhật Hạ không đẩy hắn ra, nếu hắn muốn khóc, muốn chùi nước mắt vào người nó cũng được. Từ bây giờ, nó sẽ tình nguyện trở thành cái khăn giấy cho hắn lau nước mắt

Ăn trưa xong, nó bắt hắn lên phòng nằm nghỉ ngơi, không cho chạy nhảy lung tung nữa. Và mặc dù cả 2 rất nhớ nhau, có vô số chuyện muốn tâm sự cùng nhau nhưng nó 1 mực kêu hắn nằm lên giường. Và điều kiện của thỏa thuận, chính là tối mai nó phải để hắn mời ăn tối. Lần này hắn sẽ mời nó ở 1 nhà hàng sang trọng, lần đầu tiên dùng tiền của mình đãi nó ăn, đương nhiên hắn rất sung sướng rồi

Nhật Hạ nghe chuông cửa thì chạy ra. 1 cô gái ăn mặc đơn giản với đôi mắt to long lanh ngước nhìn nó ngạc nhiên. Cô gái trẻ mặc chiếc đầm màu hồng phấn và đeo túi chéo nhìn chắc là sinh viên, nó đoán vậy

- Xin lỗi......anh Phong có ở nhà không? - giọng nói cô bé thật là trong trẻo cao vút, khác hoàn toàn với cái giọng trầm đặc của nó

- Có, hắn ở trên lầu. Em vào đợi không?


- Ừm.....dạ!..... - nghe giọng có chút đáng sợ của nó, cô bé rõ ràng sợ hãi thụt lùi. Bạn của hắn cũng giống hắn quá nhỉ? Lần trước Tuệ Hương tới đây đâu có thấy người con gái này, hôm nay lại được gặp mặt, hình như là bằng tuổi Dương Phong, hay là bạn nhỉ? - cảm ơn chị - Hương nhận được ly nước của nó - mà chị này......chị.....quen anh Phong lâu chưa ạ?

- Cũng lâu rồi - nó cảm nhận được ẩn ý trong lời nói của cô bé, không lẽ.....nhỏ có tình ý với hắn?

- Ừm.....vậy chị có biết.....ai tên Nhật Hạ không ạ? Là Châu Nhật Hạ - ánh mắt kiên quyết của cô bé làm nó có chút chạnh lòng, là ánh mắt của 1 người phụ nữ.....điều đó nói lên cái gì chứ?

- Sao thế? - nó chau mày 1 chút, đột nhiên tò mò tại sao hắn lại kể lể nó cho người khác nghe

- Em......đã bị từ chối rồi ạ..... - Tuệ Hương cúi đầu buồn bã - những 2 lần......và lần nào anh ấy cũng nói....anh ấy vẫn còn thích Nhật Hạ.....mà em chưa bao giờ gặp mặt chị ấy, cũng không ấy anh ấy hẹn hò với ai khác, hầu như không có thời gian. Em chỉ tò mò, cô ấy là người thế nào mà làm anh ấy bận lòng lâu như vậy cũng không thấy mặt

Nhật Hạ nghe Tuệ Hương nói mà nó cảm thấy lòng mình đau nhói, cũng giống như đang nghe chính hắn nói vậy. Thì ra hắn vẫn như vậy sao? Vẫn đang chờ nó sao? Nó vốn chẳng mong chờ gì nhiều, nhưng nghe được những lời này, nó lại hạnh phúc vô cùng. Rốt cuộc hắn đang nghĩ cái gì mà im lặng chờ nó chứ? Có đáng không? Nó không chắc nó có thể làm dịu đi bản tính lạnh lùng vô tình của mình mặc dù đã cố gắng, nó không chắc mình sẽ làm hắn vui như trước kia, cũng không chắc mình sẽ không làm tổn thương hắn, nhưng nó vẫn muốn 1 lần được quan tâm, săn sóc hắn với thân phận.....là bạn gái của Hà Dương Phong.....

Không đợi nó gọi, hắn tự giác đi xuống nhà. Gặp Tuệ Hương cũng có chút vui, hắn mừng ra mặt

- Hương, em tới đây làm gì thế?

- Em.....em chỉ tới thăm anh thôi nhưng....nhưng em về đây. Thấy anh khỏe như vậy, anh yên tâm rồi - Tuệ Hương gập người cúi đầu nhanh chóng chạy biến ra ngoài mà Dương Phong vẫn còn ú ớ

- 2 người nói chuyện gì thế? - thấy thái độ kỳ lạ của Hương thì hắn hỏi nó

- Chẳng có gì quan trọng đâu

Tuệ Hương vụt chạy, nhỏ chạy đi đâu cũng không biết nữa. Thì ra là vậy, thì ra hắn đã có người mình luôn thích, luôn chờ đợi. Lý do hắn không bao giờ nói về nó là tại vì, hắn không muốn 1 cô gái còn trẻ như Tuệ Hương phải mong chờ vào con người này. Ngay từ đầu trái tim hắn chưa bao giờ mở rộng cho ai bước vào cả. Tuệ Hương nước mắt đầm đìa mà không khỏi lòng đau như cắt, coi như khoảng thời gian thích hắn là 1 kinh nghiệm đi, sẽ không, sẽ không có lần hiểu lầm nào nữa

"Chị là......người mà em đang nói đến.......Chị đi du học 7 năm bên Mỹ, bây giờ mới về. Tuy không biết hắn còn thích chị không, nhưng chị vẫn sẽ như vậy, vẫn cứ thích hắn cho đến khi hắn nói mình đã có người khác rồi. Mặc dù biết nó rất không công bằng với em, nhưng chị vẫn muốn cố gắng 1 lần......"


Tuệ Hương cố gắng loại bỏ những lời nói của nó cứ ong ong mãi trong đầu nhưng thật sự không thể nào chịu được. Nó nói cứ như thôi miên vậy, hàn khí của nó, và lời nói của nó hoàn toàn nghịch nhau, chứng tỏ 2 người đã từng có khoảng thời gian bên nhau rất lâu thì Dương Phong mới cảm hóa được con người sắc đá như nó. Nhật Hạ căn bản không cần cố gắng, vì Dương Phong đã nghiễm nhiên trở thành của nó mất rồi, mãi mãi là vậy, chẳng ai động tới được....

Nhật Hạ đã trở về, đó là sự thật là hắn tưởng chừng như là mơ. Căn phòng trống trải bên cạnh, cuối cùng cũng tỏa hơi ấm quen thuộc. Nằm trên giường mà hắn trằn trọc mãi, cứ trở người liên tục. Mắt cứ láo liên, nửa muốn sang bên kia ngồi, muốn cảm nhận lại cảm xúc quen thuộc ngày xưa được ngồi nhìn nó học, nửa lại cảm thấy, hiện giờ 2 đứa đã lớn, con trai sang phòng con gái, có vẻ không tiện cho lắm. Ai, sao cái suy nghĩ cao cả của người đàn ông cứ làm hắn cảm thấy dằn vặt mãi thế

Dương Phong cảm thấy khỏe hơn rồi, hắn thức dậy xuề xòa với cái đầu không khác nào tổ quạ, thật không ngờ tối qua hắn đã có suy nghĩ sang phòng nó cơ đấy, nghe cũng thật là biến thái. Nhưng mà hình như tối nay hắn sẽ đưa nó đến nhà hàng 5 sao để ăn tối thì phải. Sẽ mặc cái gì đây nhỉ? Chút nữa có nên đi rút tiền ra không? Nên tìm chỗ nào vừa đẹp, vừa rẻ lại ngon (**suy nghĩ ngây thơ quá con ạ! Không có chỗ nào như thể ở cái đất này đâu =.=)

Nhật Hạ từ sớm đã đi làm, còn chưa kịp chào hắn nữa, mà thôi cần gì thứ đó. Nó nghĩ chắc hắn vẫn còn phải nghỉ thêm nhiều, ngủ nướng 1 chút cũng không sao. Nó chỉnh chu nhìn mình trong gương thang máy, sẵn sàng bắt đầu đi làm rồi

Dương Phong luống cuống khắp nơi, hắn lôi hết tủ đồ của mình ra những vẫn không nhìn được bộ nào ưng ý cả, không thể nào mặc quần bò áo thun đi nhà hàng 5 sao được, còn ra thể thống gì chứ. Mà nhắc mới nhớ, hắn chỉ có xe đạp địa hình cũ thôi, làm sao để đến đó đây. À đúng rồi, hắn còn 1 hàng quý nữa. Dương Phong nhún vai cười tít mắt lôi từ tận trong tủ, sâu thật sâu 1 bộ đồ vest lịch lãm hết cỡ. Nhưng mà đi ăn chắc cũng không cần áo vest đâu nhỉ? Chỉ mặc áo sơ mi với quần tây là được rồi. Bộ này hắn tính mặc đi đám cưới Mỹ Dung cơ mà bây giờ mang cũng thích hợp lắm đấy chứ. Dương Phong xoay xoay người mình trước gương mỉm cười tự tin, sao mà hắn mặc cái này đẹp đến thế chứ?

Treo bộ đồ lên móc, hắn mặc bộ đồ khác, khóa cửa nhà, đạp xe đến trung tâm mua sắm lớn nhất. Tối nay hắn sẽ tặng nó món quà mà hắn đã hứa 7 năm trước. Không biết Nhật Hạ có còn nhớ hay không nữa, cũng có thể nó sẽ cảm động không nói nên lời, hoặc vẫn trưng bộ mặt ngàn năm không đổi đó nhìn hắn. Nhưng hắn nghĩ chắc sẽ là vế sau thôi. Còn nữa, hắn vẫn chưa quyết định nên đưa nó đi đâu nữa. Ài, cái này đau đầu lắm đây. Chỗ nào sang chảnh mà lãng mạn chút nhỉ?

- Chú chờ cháu 1 chút nhé!

Dương Phong dặn dò chú taxi, sau khi nhận được cái gật đầu hiền từ của chú ấy thì mới tự tin rảo bước đi. 6h tối, công ty hầu như đã tắt đèn hết rồi. Lúc nãy nó còn điện thoại cho hắn nữa đấy, làm sao nó biết số điện thoại của hắn nhỉ? Mà chuyện đó hắn chẳng quan tâm đâu. Nó hỏi hắn bao giờ tới rồi còn cho cả địa chỉ công ty nữa chứ. Vậy tức là nó nhớ ngày hôm nay hả? Dương Phong vui sướng đến độ da gà thi nhau nổi lên. Hắn cầm hộp quà màu đỏ nho nhỏ tung tăng bước về phía trước với nụ cười thường trực trên môi

Nhưng chưa được bao lâu, cơ thể hắn bất động đứng đó. Cánh tay cũng theo đó buông thõng xuống. Hắn giương mắt thững thờ nhìn đôi trai gái đang đứng chỗ bãi giữ xe nắm tay nhau, cảm giác tim như bị bóp nghẹt, không phải, không phải nó vẫn còn....mà không.....là do hắn tự tưởng tượng ra cả mà thôi. Nhật Hạ trước giờ không hề cho đàn ông động vào người mình, đương nhiên là trừ hắn, hôm nay lại cho tên mặc đồ vest lịch lãm nào đó nắm lấy cổ tay. Nhìn sắc mặt nó, hắn thật không dám nghĩ tiếp, hắn không mong suy nghĩ của mình là đúng, cho dù.....cho dù là hắn đúng.....cũng không nên để cho hắn nhìn thấy cảnh này chứ? Thà cứ để cho hắn tiếp tục bị lừa đi- Cậu......cậu...... - Dương Phong phút chốc chẳng biết phải nên nói gì trong tình huống này, vẫn cứ lóng ngóng như mọi khi

- Cậu cậu cái gì? Cậu vẫn cứ ngơ ngơ như vậy, để bị bệnh đến nằm liệt giường cũng không chịu uống thuốc. Tôi mà không đến chắc cậu đã chết dần chết mòn trên giường rồi, cậu không biết có nhiều người chỉ vì sốt mà dẫn đến động kinh sao? - nó không nặng không nhẹ như đang đọc 1 bài thuyết giảng cho hắn nghe. Dương Phong gật gù cúi đầu, lần đầu gặp mặt sau bao lâu như vậy mà lời nói của nó vẫn không hề giảm uy nghiêm

- Ồ.......mình xin lỗi

- Vào đây ngồi đi, tôi có mua cháo, ăn đi rồi uống thuốc. Cậu dậy trễ quá đấy - hắn vẫn ngoan ngoãn nghe lời nó như xưa. Điều đó làm khóe môi của nó nhếch lên thành đường cong mà có lẽ đã lâu rồi, nó không có cười

- Cậu về lúc nào thế?


- Mới về - nó lục đục soạn sành đồ ăn, lấy điện thoại tìm kiếm vài món, cũng chẳng buồn ngẩng cổ. Dương Phong thấy thái độ có chút thờ ơ của nó thì biết chắc, là mình đoán đúng rồi. Nó đã thay đổi, cũng không còn thích hắn nữa. Mà điều đó cũng đúng thôi, chỉ có tên nhà quê như hắn mãi mãi khù khờ mong chờ vào cái tình yêu đầu đời gì đó. Còn nó là người phụ nữ trưởng thành, hiện đại hơn, có cách nghĩ khác về tình cảm bồng bột năm 17 tuổi

- Ờ......vậy....vậy à? - ngồi đây hắn chẳng còn biết làm gì ngoài ăn cháo và uống thuốc đều đặn để mau khỏi bệnh

- Trước tiên uống nước cam đi đã. Để coi cậu đã hết sốt chưa? - nó đưa ly nước cam cho hắn rồi đặt tay lên trán kiểm tra nhiệt đó

Hiện bây giờ, Dương Phong nhớ nó đến điên người, cho dù sau 7 năm, nó lại xuất hiện trước mặt và quan tâm như chưa từng có trước giờ, hắn vẫn cảm thấy nhớ nó. Bàn tay mềm mại trắng bông của nó lại được chạm vào cơ thể ấm áp của hắn rồi, có vẻ hắn đã đỡ sốt hơn. Khóe mắt hắn lại ươn ướt, đồng tử nó chầm chậm di chuyển nhìn hắn, sao lại khóc nữa rồi? Dương Phong giống như 1 đứa trẻ vậy, không thay đổi gì nhiều, điều đó làm nó thật là vui

- Hức......hức......mình đã rất......rất nhớ cậu.....nhớ đến phát điên lên..... - nước mắt tuông rơi, hắn nghẹn ngào nói, vụng về lau nước mắt. Đã lâu lắm rồi hắn không có thấy sống mũi mình cay xè như vậy, căn bản chẳng có chuyện gì khiến hắn phải rơi nước mắt như là.....nó......Dương Phong nhẹ nhàng ôm nó vào lòng, cơ thể nó vẫn nhỏ con như vậy, lại lạnh lùng mà như ôn nhu. Nhật Hạ không đẩy hắn ra, nếu hắn muốn khóc, muốn chùi nước mắt vào người nó cũng được. Từ bây giờ, nó sẽ tình nguyện trở thành cái khăn giấy cho hắn lau nước mắt

Ăn trưa xong, nó bắt hắn lên phòng nằm nghỉ ngơi, không cho chạy nhảy lung tung nữa. Và mặc dù cả 2 rất nhớ nhau, có vô số chuyện muốn tâm sự cùng nhau nhưng nó 1 mực kêu hắn nằm lên giường. Và điều kiện của thỏa thuận, chính là tối mai nó phải để hắn mời ăn tối. Lần này hắn sẽ mời nó ở 1 nhà hàng sang trọng, lần đầu tiên dùng tiền của mình đãi nó ăn, đương nhiên hắn rất sung sướng rồi

Nhật Hạ nghe chuông cửa thì chạy ra. 1 cô gái ăn mặc đơn giản với đôi mắt to long lanh ngước nhìn nó ngạc nhiên. Cô gái trẻ mặc chiếc đầm màu hồng phấn và đeo túi chéo nhìn chắc là sinh viên, nó đoán vậy

- Xin lỗi......anh Phong có ở nhà không? - giọng nói cô bé thật là trong trẻo cao vút, khác hoàn toàn với cái giọng trầm đặc của nó

- Có, hắn ở trên lầu. Em vào đợi không?

- Ừm.....dạ!..... - nghe giọng có chút đáng sợ của nó, cô bé rõ ràng sợ hãi thụt lùi. Bạn của hắn cũng giống hắn quá nhỉ? Lần trước Tuệ Hương tới đây đâu có thấy người con gái này, hôm nay lại được gặp mặt, hình như là bằng tuổi Dương Phong, hay là bạn nhỉ? - cảm ơn chị - Hương nhận được ly nước của nó - mà chị này......chị.....quen anh Phong lâu chưa ạ?

- Cũng lâu rồi - nó cảm nhận được ẩn ý trong lời nói của cô bé, không lẽ.....nhỏ có tình ý với hắn?

- Ừm.....vậy chị có biết.....ai tên Nhật Hạ không ạ? Là Châu Nhật Hạ - ánh mắt kiên quyết của cô bé làm nó có chút chạnh lòng, là ánh mắt của 1 người phụ nữ.....điều đó nói lên cái gì chứ?

- Sao thế? - nó chau mày 1 chút, đột nhiên tò mò tại sao hắn lại kể lể nó cho người khác nghe

- Em......đã bị từ chối rồi ạ..... - Tuệ Hương cúi đầu buồn bã - những 2 lần......và lần nào anh ấy cũng nói....anh ấy vẫn còn thích Nhật Hạ.....mà em chưa bao giờ gặp mặt chị ấy, cũng không ấy anh ấy hẹn hò với ai khác, hầu như không có thời gian. Em chỉ tò mò, cô ấy là người thế nào mà làm anh ấy bận lòng lâu như vậy cũng không thấy mặt

Nhật Hạ nghe Tuệ Hương nói mà nó cảm thấy lòng mình đau nhói, cũng giống như đang nghe chính hắn nói vậy. Thì ra hắn vẫn như vậy sao? Vẫn đang chờ nó sao? Nó vốn chẳng mong chờ gì nhiều, nhưng nghe được những lời này, nó lại hạnh phúc vô cùng. Rốt cuộc hắn đang nghĩ cái gì mà im lặng chờ nó chứ? Có đáng không? Nó không chắc nó có thể làm dịu đi bản tính lạnh lùng vô tình của mình mặc dù đã cố gắng, nó không chắc mình sẽ làm hắn vui như trước kia, cũng không chắc mình sẽ không làm tổn thương hắn, nhưng nó vẫn muốn 1 lần được quan tâm, săn sóc hắn với thân phận.....là bạn gái của Hà Dương Phong.....


Không đợi nó gọi, hắn tự giác đi xuống nhà. Gặp Tuệ Hương cũng có chút vui, hắn mừng ra mặt

- Hương, em tới đây làm gì thế?

- Em.....em chỉ tới thăm anh thôi nhưng....nhưng em về đây. Thấy anh khỏe như vậy, anh yên tâm rồi - Tuệ Hương gập người cúi đầu nhanh chóng chạy biến ra ngoài mà Dương Phong vẫn còn ú ớ

- 2 người nói chuyện gì thế? - thấy thái độ kỳ lạ của Hương thì hắn hỏi nó

- Chẳng có gì quan trọng đâu

Tuệ Hương vụt chạy, nhỏ chạy đi đâu cũng không biết nữa. Thì ra là vậy, thì ra hắn đã có người mình luôn thích, luôn chờ đợi. Lý do hắn không bao giờ nói về nó là tại vì, hắn không muốn 1 cô gái còn trẻ như Tuệ Hương phải mong chờ vào con người này. Ngay từ đầu trái tim hắn chưa bao giờ mở rộng cho ai bước vào cả. Tuệ Hương nước mắt đầm đìa mà không khỏi lòng đau như cắt, coi như khoảng thời gian thích hắn là 1 kinh nghiệm đi, sẽ không, sẽ không có lần hiểu lầm nào nữa

"Chị là......người mà em đang nói đến.......Chị đi du học 7 năm bên Mỹ, bây giờ mới về. Tuy không biết hắn còn thích chị không, nhưng chị vẫn sẽ như vậy, vẫn cứ thích hắn cho đến khi hắn nói mình đã có người khác rồi. Mặc dù biết nó rất không công bằng với em, nhưng chị vẫn muốn cố gắng 1 lần......"

Tuệ Hương cố gắng loại bỏ những lời nói của nó cứ ong ong mãi trong đầu nhưng thật sự không thể nào chịu được. Nó nói cứ như thôi miên vậy, hàn khí của nó, và lời nói của nó hoàn toàn nghịch nhau, chứng tỏ 2 người đã từng có khoảng thời gian bên nhau rất lâu thì Dương Phong mới cảm hóa được con người sắc đá như nó. Nhật Hạ căn bản không cần cố gắng, vì Dương Phong đã nghiễm nhiên trở thành của nó mất rồi, mãi mãi là vậy, chẳng ai động tới được....

Nhật Hạ đã trở về, đó là sự thật là hắn tưởng chừng như là mơ. Căn phòng trống trải bên cạnh, cuối cùng cũng tỏa hơi ấm quen thuộc. Nằm trên giường mà hắn trằn trọc mãi, cứ trở người liên tục. Mắt cứ láo liên, nửa muốn sang bên kia ngồi, muốn cảm nhận lại cảm xúc quen thuộc ngày xưa được ngồi nhìn nó học, nửa lại cảm thấy, hiện giờ 2 đứa đã lớn, con trai sang phòng con gái, có vẻ không tiện cho lắm. Ai, sao cái suy nghĩ cao cả của người đàn ông cứ làm hắn cảm thấy dằn vặt mãi thế

Dương Phong cảm thấy khỏe hơn rồi, hắn thức dậy xuề xòa với cái đầu không khác nào tổ quạ, thật không ngờ tối qua hắn đã có suy nghĩ sang phòng nó cơ đấy, nghe cũng thật là biến thái. Nhưng mà hình như tối nay hắn sẽ đưa nó đến nhà hàng 5 sao để ăn tối thì phải. Sẽ mặc cái gì đây nhỉ? Chút nữa có nên đi rút tiền ra không? Nên tìm chỗ nào vừa đẹp, vừa rẻ lại ngon (**suy nghĩ ngây thơ quá con ạ! Không có chỗ nào như thể ở cái đất này đâu =.=)

Nhật Hạ từ sớm đã đi làm, còn chưa kịp chào hắn nữa, mà thôi cần gì thứ đó. Nó nghĩ chắc hắn vẫn còn phải nghỉ thêm nhiều, ngủ nướng 1 chút cũng không sao. Nó chỉnh chu nhìn mình trong gương thang máy, sẵn sàng bắt đầu đi làm rồi

Dương Phong luống cuống khắp nơi, hắn lôi hết tủ đồ của mình ra những vẫn không nhìn được bộ nào ưng ý cả, không thể nào mặc quần bò áo thun đi nhà hàng 5 sao được, còn ra thể thống gì chứ. Mà nhắc mới nhớ, hắn chỉ có xe đạp địa hình cũ thôi, làm sao để đến đó đây. À đúng rồi, hắn còn 1 hàng quý nữa. Dương Phong nhún vai cười tít mắt lôi từ tận trong tủ, sâu thật sâu 1 bộ đồ vest lịch lãm hết cỡ. Nhưng mà đi ăn chắc cũng không cần áo vest đâu nhỉ? Chỉ mặc áo sơ mi với quần tây là được rồi. Bộ này hắn tính mặc đi đám cưới Mỹ Dung cơ mà bây giờ mang cũng thích hợp lắm đấy chứ. Dương Phong xoay xoay người mình trước gương mỉm cười tự tin, sao mà hắn mặc cái này đẹp đến thế chứ?

Treo bộ đồ lên móc, hắn mặc bộ đồ khác, khóa cửa nhà, đạp xe đến trung tâm mua sắm lớn nhất. Tối nay hắn sẽ tặng nó món quà mà hắn đã hứa 7 năm trước. Không biết Nhật Hạ có còn nhớ hay không nữa, cũng có thể nó sẽ cảm động không nói nên lời, hoặc vẫn trưng bộ mặt ngàn năm không đổi đó nhìn hắn. Nhưng hắn nghĩ chắc sẽ là vế sau thôi. Còn nữa, hắn vẫn chưa quyết định nên đưa nó đi đâu nữa. Ài, cái này đau đầu lắm đây. Chỗ nào sang chảnh mà lãng mạn chút nhỉ?

- Chú chờ cháu 1 chút nhé!

Dương Phong dặn dò chú taxi, sau khi nhận được cái gật đầu hiền từ của chú ấy thì mới tự tin rảo bước đi. 6h tối, công ty hầu như đã tắt đèn hết rồi. Lúc nãy nó còn điện thoại cho hắn nữa đấy, làm sao nó biết số điện thoại của hắn nhỉ? Mà chuyện đó hắn chẳng quan tâm đâu. Nó hỏi hắn bao giờ tới rồi còn cho cả địa chỉ công ty nữa chứ. Vậy tức là nó nhớ ngày hôm nay hả? Dương Phong vui sướng đến độ da gà thi nhau nổi lên. Hắn cầm hộp quà màu đỏ nho nhỏ tung tăng bước về phía trước với nụ cười thường trực trên môi

Nhưng chưa được bao lâu, cơ thể hắn bất động đứng đó. Cánh tay cũng theo đó buông thõng xuống. Hắn giương mắt thững thờ nhìn đôi trai gái đang đứng chỗ bãi giữ xe nắm tay nhau, cảm giác tim như bị bóp nghẹt, không phải, không phải nó vẫn còn....mà không.....là do hắn tự tưởng tượng ra cả mà thôi. Nhật Hạ trước giờ không hề cho đàn ông động vào người mình, đương nhiên là trừ hắn, hôm nay lại cho tên mặc đồ vest lịch lãm nào đó nắm lấy cổ tay. Nhìn sắc mặt nó, hắn thật không dám nghĩ tiếp, hắn không mong suy nghĩ của mình là đúng, cho dù.....cho dù là hắn đúng.....cũng không nên để cho hắn nhìn thấy cảnh này chứ? Thà cứ để cho hắn tiếp tục bị lừa đi


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận