Nhặt Được Cô Dâu Nhỏ


“Lão đại, anh không sao chứ.” Lúc này, Nghiêm Ngự Phong cũng đã chạy đến. Hắn ở Casino vừa nhìn thấy Úy Trì Thác Dã đứng ở bên đường đánh người, liền lo lắng cho anh sẽ gặp chuyện. Vì vậy cũng mặc kệ Thanh Hổ ở bên kia sủa loạn, cũng vứt luôn hóa đơn cho tên Thanh bang đáng ghét kia mà chạy tới.
“À? Cô, cô, cô chủ, cô cũng ở đây à.” Trước mắt Nghiêm Ngự Phong là cô gái trẻ phục sức xinh đẹp lẳng lơ nhưng rõ ràng lại là Úy Trì Hy, thiếu chút nữa bị dọa cho sợ hãi.
Xem cách ăn mặc này của cô chủ, cùng với gã đàn ông đang bị thổ huyết nằm trên đất, Nghiêm Ngự Phong ngay lập tức hiểu ra lý do tại sao lão đại vừa rồi đã không nói một lời liền từ trong Casino chạy thẳng ra đây. Đừng nói là con gái lão đại, nếu như đổi lại là con gái của Nghiêm Ngự Phong hắn, hắn hiển nhiên cũng sẽ trở nên tức giận giống như vậy.
“Ngự Phong, cậu đến rất đúng lúc, xử lý thằng này một chút. Phải khiến cho hắn từ nay về sau cũng không thể bò lên trên người bất kỳ phụ nữ nào nữa!” Úy Trì Thác Dã phủi nhẹ vết nhăn trên y phục, khôi phục lại ngữ điệu lãnh đạm trước đây mà nói với Nghiêm Ngự Phong.
“A —— mày, tụi bây dựa vào cái gì mà làm như vậy! Tao, tao sẽ báo cảnh sát!” Gã đàn ông khốn khổ sau khi nghe xong sợ tới mức thần hồn cũng suýt chút nữa thăng mất. Hắn cũng không thể chịu khuất phục như vậy. Hắn muốn báo cảnh sát. Hắn muốn tố cáo bọn họ, thề sống thề chết để kiện cho bọn họ phải bị ngồi tù!

“Thằng nhóc, muốn trách thì trách mày không may mắn, chọc phải lão đại của Xích Long bang chúng ta, báo cảnh sát? Muốn báo cảnh sát tới bắt mày đã có ý đồ cưỡng hiếp con gái nhà lành? Ha ha ha.” Nghiêm Ngự Phong cười nói, trong giọng nói có vài phần thương hại.
Gã đàn ông khốn khổ đã nhận ra ‘Giấc mộng kiện cáo với cục cảnh sát’ ngay lập tức đã bị tan thành mây khói! Xích Long bang a, hắn, hắn, hắn lại là lão đại của Xích Long bang! Gã đàn ông đáng khinh đột nhiên giống như một quả bóng xì hơi. Hắn đúng là quá xui xẻo, sao lại đi chọc tới lão đại của Xích Long bang, hu hu hu. Hắn sau này cũng không thể chạm đến phụ nữ a, tên đàn ông khốn khổ mắt trợn trừng một cái rồi mềm nhũn ngất đi…
“Chậc chậc, có như vậy mà cũng bị dọa cho chết ngất rồi à? Thật đúng là loại không ra gì.” Nghiêm Ngự Phong không khỏi lắc đầu khi nhìn cái ‘xác mềm nhũn’ nằm trên mặt đất kia. Lão đại nói đúng, làm cho hắn sau này quan hệ cũng không thể được nữa là chính xác. Loại đàn ông vô dụng như hắn ta, mà được giữ lại cái thứ dưới háng kia cũng là quá phí phạm đi.
“Ồ —— Chú Nghiêm, sẽ không phải thật sự muốn cắt mất cái kia của người ta chứ?” Úy Trì Hy yếu ớt hỏi dò. Có phải cô đã đùa quá trớn rồi hay không?
“Con còn dám nói! Nếu không phải vì con đã ăn mặc như thế này khiêu khích cho người ta phạm tội, thì có phát sinh chuyện như vậy hay không?” Cô còn chưa nói dứt lời đã bị Úy Trì Thác Dã cao giọng quát, anh vừa nói vừa rất tức giận!
“Không, không phải vậy!” Úy Trì Hy bị anh rống giận, sợ tới mức suýt chút nữa cắn mất đầu lưỡi. Nhưng có đánh chết cô cũng không thể nhận sai.
“Con còn dám chối!” Úy Trì Thác Dã sợ rằng nếu mà nói thêm câu gì nữa, thì sẽ không nhịn được mà đánh vào cái mông nhỏ của cô một trận. Mỗi lần đụng phải con bé này, anh dường như mất hết cả uy nghiêm!
“À, Lão đại, em thấy cô chủ cũng chỉ là do nhất thời ham chơi thôi.” Nhìn hai cha con anh cãi nhau, Nghiêm Ngự Phong buộc lòng phải giúp đỡ hoà giải. Bình thường Lão đại lãnh khốc tàn nhẫn nay lại bị cô con gái nuôi bướng bỉnh này chọc giận, bây giờ anh lồng lên giống như một con sư tử. Ai, hèn gì mọi người thường nói con gái là tình nhân kiếp trước của cha, lời này chẳng sai chút nào. Nếu không phải như vậy thì tại sao kiếp này hai người bọn họ lại không hợp nhau như thế.
“Đã chạy tới đây làm gái đứng đường, đừng nói với ta có kiểu đùa như vậy!” Úy Trì Thác Dã lạnh giọng hầm hừ, “Úy Trì Hy, xem ra phải nghiêm túc dạy dỗ con mới được!”
“Người ta đã mười sáu tuổi, đã hiểu chuyện rồi! Người ta có thể tự chăm sóc tốt bản thân mình.” Úy Trì Hy chu cái miệng nhỏ nhắn ra nũng nịu, đôi lông mày nhếch lên, quay qua nói với Nghiêm Ngự Phong, “Chú Nghiêm, Đình Đình nhà chú hình như cũng vừa mới mười lăm tuổi, cũng không bị chú Nghiêm quản thúc nhỉ. Lần trước con gặp Đình Đình, khi đó bạn ấy cũng rất ngoan ngoãn.”

“Ha ha, cô chủ quá khen. Con bé Đình Đình cũng giống như mẹ của nó, từ nhỏ đã rất biết nghe lời.” Nghiêm Ngự Phong nghe Úy Trì Hy khen ngợi con gái mình, vui mừng hớn hở. Nhưng dường như là không đúng, hắn nói như vậy không phải là đang bóng gió mỉa mai châm chọc Lão đại không biết dạy con gái sao. Nụ cười vừa mới nở trên môi, cũng đành phải xấu hổ mà thu trở về.
“Con gái người ta không cần phải xen vào dạy bảo gì cũng biết ngoan ngoãn nghe lời. Con đã không biết xấu hổ mà còn nói. Nếu như con hiểu biết chỉ bằng một nửa của Đình Đình thôi, thì ta đây cũng không phải bận tâm rồi.” Úy Trì Thác Dã cởi chiếc áo khoác đen của mình ra, vươn tay bọc lấy cơ thể nhỏ bé trần trụi của Úy Trì Hy, châm biếm, “Trời lạnh như vậy mà con thì luôn ăn mặc hở ngực hở lưng. Úy Trì Hy, con là chim cánh cụt sao?”
Phụt! Nghiêm Ngự Phong cười ra tiếng. Cách ăn mặc này của cô chủ thật sự có hơi quá lố . Ừ, mười sáu tuổi vẫn nên trong sáng một chút thì tốt hơn. Để sáng mai trở về nhà, nói với bà xã đại nhân của mình bảo con gái đừng giao du với Úy Trì Hy nữa. Lỡ như Úy Trì Hy lại dẫn con gái của hắn đi làm gái đứng đường, hắn thực sự sợ hãi nếu ngày nào đó phải làm ông ngoại mà cũng không biết con rể mình là ai! Nghĩ đến đây, thật sự làm cho cả người toát mồ hôi lạnh….
“Cái gì chứ…” Người ta hi sinh làm như vậy không phải là vì muốn thu hút sự chú ý của anh sao. Úy Trì Hy bĩu môi, lầm bầm, những lời này cô cũng không dám nói ra khỏi miệng, tránh để hù dọa đến hai vị ‘bô lão’.
“Ngự Phong, việc ở đây giao lại cho cậu.” Úy Trì Thác Dã nhìn thoáng qua gã đàn ông chết nhát bị dọa nằm ngất trên mặt đất, nói với Nghiêm Ngự Phong. Sau đó, một tay nắm lấy bả vai mảnh mai của Úy Trì Hy, uy hiếp cô, “Còn không nỡ đi sao? Con có gan thử lại một lần nữa xem!”
Úy Trì Hy phùng mang trợn má, dẩu môi chu mỏ, cũng không dám lỗ mãng, chỉ biết ngoan ngoãn đi theo Úy Trì Thác Dã trở về.
Tiện thể rúc vào trong lòng ngực của anh, Úy Trì Hy len lén thở phào một hơi nhẹ nhõm, nguy hiểm thật nha. Hì hì, ngửi được mùi vị trên người của Thác Dã thật là tuyệt, nhưng lần này cô lại làm cho anh tức giận rồi.
Như vậy thì tốt hay xấu? Chẳng qua anh vừa mới nói cái gì mà, anh muốn nghiêm túc dạy dỗ cô?

Cô không nghe lầm chứ, ừ ừ, là ‘dạy dỗ’ thế nào nhỉ? Điều này có phải chứng tỏ rằng từ bây giờ trở về sau cô có thể thường xuyên được gặp anh, thường xuyên ở cùng một chỗ với anh hay không? Cô sẽ không bao giờ … phải trải qua cái cảm giác mấy tháng liền không được nhìn thấy bóng dáng của anh nữa.
Tiếu Tiếu, lần này mình có được tính là đã có một chút tiến triển hay không?
Tuyệt quá, ha ha ha, cô nhịn không được cười ra tiếng.
Úy Trì Thác Dã liếc cô gái nhỏ trong ngực một cái, cô đang làm cái gì thế? Không có việc gì tốt mà còn vụng trộm cười.
Gà mái đẻ trứng sao? Còn cười ha ha ha.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận