Nhật Ký Theo Đuổi Chiến Thần Tướng Công FULL


Ỷ Lan tâm trạng vui vẻ, một mạch đi tới vườn thảo dược của nàng.

Vườn thảo dược gần ngay sau doanh binh của Thiền Huy, là phần thưởng do chính Trần tướng quân tặng.

Nói là thảo dược nhưng đa phần là nàng thích trồng các loại độc hiếm hơn.

Có những loại độc thảo ghê rợn tới nỗi, nàng phải dùng kết giới để tránh mùi hương của nó thoát ra ngoài gây ra tử độc, mỗi lần hái độc dược nàng cũng phải đeo gang mới dám hái.

Đặc biệt là cỏ Bách Điệp, nàng tìm thấy nó dưới Ma Vực...!ăn mòn mọi sinh linh hít phải hơi khí, chạm vào cũng khiến tay phồng rộp bỏng rát.

Ỷ Lan nhận ra cảm giác có người đang đi theo mình, không cần ngoảnh đầu nàng cũng biết đó là ai, bèn cứ thong dong hái một lúc, mới cất lời:
“Ý Miên đúng không? Cô theo dõi ta làm gì?”
Ý Miên đứng sau liền giật mình, chột dạ, nàng ta kiếm cớ thoái thác:
“Gì cơ!? Kh...!Không, làm gì có! Ta chỉ vô tình đi vào đây thôi.”
Ý Miên mỉm cười trêu đùa nàng ta:
“Cẩn thận đấy, cô mà chạm vào đám độc dược của ta, chưa chắc ta đã cứu nổi mạng cô đâu.”

Nàng ta bị dọa sợ bèn giật mình, toáng loạn lên nép sát vào người Ỷ Lan, thậm chí tay còn hờ hờ túm nhẹ áo nàng, run lập cập:
“Gì chứ, sao cô lại trồng những thứ quái dị như vậy?”
Ỷ Lan nhướng mày, từ tốn đáp:
“Vườn của ta, ta thích cây gì thì trồng cây nấy thôi?”
“....Đám y sư các cô...!đều có sở thích quái dị như vậy à?”
“Quái dị? Đôi khi độc dược cũng dùng để chế giải dược đấy nhé.

Ta từng cứu không ít mạng người chỉ với chút độc dược đâu.”
Trần Ý Miên nghe vậy thì chợt lặng đi, ngẫm lại, quả thực trên chiến trường nàng ta toàn gây phiền phức, cản trở người khác như lời phụ thân nói.

Đáng lẽ, người thông minh, có ích, lại giỏi y thuật như Ỷ Lan, nàng ta phải tôn trọng chứ không thể ngạo mạn, vô lễ mới đúng.

Ý Miên mím môi, sau khi bị Trần tướng quân trách mắng, nàng ta chợt ngoan ngoãn hẳn, nói với Ỷ Lan:
“Ban nãy, là ta vô lễ với tỷ, ta xin lỗi.”
Ỷ Lan mỉm cười, Đại tiểu thư cũng có lúc biết cúi mình xin lỗi rồi.

“Sao cơ?”- Ỷ Lan thắc mắc xen lẫn ý trêu chọc.


“Ta xin lỗi tỷ.”
Vậy mà không ngờ nàng ta lại xin lỗi nàng lần nữa, nếu là mọi ngày chắc Trần Ý Miên đã hét toáng trách nàng tai điếc rồi.

Ỷ Lan hài lòng gật đầu, thắc mắc:
“Cô đến đây hẳn là không chỉ vì xin lỗi ta nhỉ?”
Nàng ta ngập ngừng rồi đáp:
“Làm sao, làm sao để cha có thể tin tưởng ta? Ta...!muốn được đứng trên chiến trận giống tỷ, ta muốn đường đường chính chính vung roi, được cùng thần binh chinh chiến!”
Ỷ Lan nhướng mày, không ngờ vậy mà Ý Miên lại có thứ ý chí, khao khát cao cả thế này, nghe nàng ta nói, Ỷ Lan cũng cảm kích, có hào cảm với nàng ta hơn.

Nàng quay qua đối mắt với Trần Ý Miên, đáp:
“Cô chứng tỏ bản thân mình đi, chứng tỏ tài năng, khả năng của bản thân trước mặt phụ thân cô, người cô muốn kẻ đó phải tín nhiệm.

Một lần hành động cao hơn ngàn lời nói, chi bằng hãy tự chứng minh thực lực của mình.”
Ý Miên ngây ngốc nhìn nàng, không biết là bị nói cho tỉnh ngộ hay đang suy nghĩ vì điều gì.

Nàng ta chợt chỉ ra sau, gương mặt tái mét:
“Thảo dược của tỷ, nó héo kìa.”
Ỷ Lan nhận ra bèn quay vút lại, rụt tay đang mân mê lá thảo dược của mình, đương định thắc mắc, nào ngờ vừa mới ngước lên, nhìn con thú dữ đang tàn phá khu vườn của mình từ phía xa, nàng liền bàng hoàng.

Hắc Hùng Tinh..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận