Nhất Niệm Sinh Bồ Đề FULL


3
Ngày hôm đó, tuyết lớn.

Cung nữ sớm đưa tới áo lông chồn, nói là Thái hậu ban thưởng, để cho ta khỏi cảm lạnh.

Băng qua đường mòn, phía trước chính là phật đường.

Trước Phật đường lại có một thiếu niên đang quỳ, bộ y phục hắn mặc không được dày dặn lắm, tuyết đã mất đầy đầu vai.

Ta nhìn kỹ hắn hơn một chút, thiếu niên hình như có cảm giác, quay về ta trông lại.

Hắn thực sự đẹp mắt, mặt mày thâm thúy, đôi mắt như sao trời rơi xuống.

Cung nữ cùng ta thì thầm: "Cô nương chớ có cùng Ngũ hoàng tử dính dáng quan hệ, mạng hắn mang “ sát tinh”, tiền đồ xa vời."
Thì ra là hắn.

Ngũ hoàng tử, Cố Cửu Uyên.

Nghe nói ngày hắn xuất sinh đúng lúc gặp thiên tượng dị biến, một đạo mây màu trắng trường hồng xuyên qua mặt trời.

“Bạch hồng quán nhật”, là vận may của Hoàng thất đang bị cướp đi, là điềm không may.

Bởi vậy bệ hạ không thích đứa con trai này, mấy năm qua đối với hắn chẳng quan tâm, gần như vứt bỏ.

Ta thu hồi ánh mắt, miễn cưỡng gật đầu, tiếp tục đi con đường của ta.

Sống lại một đời này, ta không thể có nửa phần sai lầm.


Cố Cửu Uyên đáng thương, nhưng thế thì liên quan gì đến ta.

Nhưng khi ta cùng hắn gặp thoáng qua, gió thổi tới mùi hương hết sức quen thuộc.

Ta khó tin dừng bước.

Gió thổi tung lên vạt áo của hắn, thiếu niên mặt không thay đổi cùng ta đối mặt.

Quỷ thần xui khiến, ta hướng hắn đưa tay ra: "Ngươi......"
Hắn nhíu nhíu mày, quay đầu, tránh của ta, trong mắt cất giấu phòng bị cùng không hiểu.

Ta yên tĩnh rất lâu, như ở trong mộng mới tỉnh, thấp giọng nói: "Thật có lỗi."
Tuyết vẫn đang rơi, ta ép buộc mình tiếp tục đi lên phía trước.

Cung nữ nghi hoặc hỏi ta: "Cô nương mới xong là thế nào? Chẳng lẽ cùng Ngũ hoàng tử là người quen biết cũ?"
Ta cùng Cố Cửu Uyên, kiếp trước kiếp này cộng lại, chỉ gặp qua hai lần.

Một lần là vừa xong.

Một lần là ta trước khi chết.

Khi đó ta thất khiếu chảy máu, hắn đem ta ôm vào trong ngực.

Ta nghe được hắn nghẹn ngào, cũng nghe được hơi tuyết lạnh buốt trên vai áo hắn
Ta sắp c.h.ế.t thở dốc, cầu hắn thay ta nhặt xác.

Hắn rơi nước mắt, nhỏ xuống mi tâm ta, thành một nốt ruồi chu sa.

Đêm đó, hắn khàn giọng nói hắn đến chậm.

Ta cho là hắn là bằng hữu lúc trước.

Mà bây giờ ta mới biết được, khi đó ta, cũng không nhận ra hắn.

Tống Nhược Từ cùng Cố Cửu Uyên, đời trước cũng không có giao tình gì cả.

4
Trong Phật đường, lửa than cháy đỏ.

Thái hậu quỳ gối trên bồ đoàn, ngưng thần tĩnh khí.

Ta quỳ gối bên người bà, tụng niệm phật kinh.

"Thường tu phật tuệ, cỗ đại thần thông, thiện biết hết thảy chư pháp chi môn, chất thẳng không ngụy, chí niệm kiên cố.

Như là Bồ Tát, tràn ngập nước......"*
( Người thường xuyên tu tập trí tuệ của Phật, có thần thông quảng đại, biết rõ tất cả các pháp môn, chân thật không giả dối, chí hướng kiên định, giống như Bồ Tát, tràn ngập lòng từ bi...)

Một canh giờ trước, cung nữ vụng trộm nói cho ta, mẫu phi của Cố Cửu Uyên mẫu phi bệnh nặng sắp ch, hắn là đến thay mẫu phi cầu y.

( cầu xin thái y đến khám bệnh)
Thế nhưng Thái hậu cũng không muốn quan tâm hắn.

Thái hậu có sáu cháu trai, mười một cháu gái.

Nếu muốn tính cả nững hài tử của các Vương gia bên ngoài cung, chỉ sợ phải có mười mấy hài tử gọi bà ấy là tổ mẫu.

Những người ấy, không thiếu người trời sinh thông minh đáng yêu, vô cùng xinh đẹp thông tuệ.

Mà Cố Cửu Uyên tính cách lạnh lùng quật cường, lại bị gán cho cái danh “bạch hồng quán nhật xui xẻo”, cho tới bây giờ không có được sắc mặt tốt của Thái Hậu
Thái hậu không muốn giúp hắn, cũng là hợp tình hợp lí.

Nhưng ta muốn giúp giúp hắn.

Bởi vì kiếp trước ta hứa hẹn qua, nếu có kiếp sau, ta sẽ báo đáp hắn.

Trong Phật đường, trước mặt Bồ Tát, ta không muốn làm kẻ bội ước.

Ngoài cửa, tuyết càng rơi xuống càng lúc càng lớn.

Gió bấc gào thét, song cửa sổ bị đập đến tung cả rèm cửa.

Bóng người quỳ hoài ngoài cửa sổ vẫn không đứng dậy, dường như thể lực chống đỡ hết nổi, thân hình lung lay lảo đảo một cái.

Thanh âm tụng kinh của ta không khỏi dừng lại một chút.

Thái hậu hình như có cảm giác, hướng ta nhìn qua: "Mệt mỏi? Nghỉ một lát đi."
Bà chậm rãi đứng dậy, ta vội vàng đi đỡ.

Thái hậu đưa thay sờ sờ khuôn mặt của ta, nói: "Hoàng đế mở hội săn b.ắ.n mùa đông, săn được một con hươu, đưa cho ta.

Làm khó ngươi theo ta ăn chay lâu như vậy, hôm nay sớm trở về đi, ta để ngự trù nướng thịt hươu cho ngươi ăn."

Ta nhìn ngoài cửa sổ, rốt cục nhịn không được mở miệng: "Ngũ hoàng tử ở bên ngoài quỳ gần nửa ngày rồi."
Thái hậu vô tình liếc qua, gọi Lan Đinh cô cô.

"Bảo hắn trở về đi."
Ta cùng Lan Đinh cô cô ra cửa.

Gió tuyết quá lớn, thổi đến mức ta mở mắt không ra.

Cố Cửu Uyên vẫn như cũ quỳ gối bên trong tuyết, toàn thân cứng ngắc, đã thành người tuyết.

Lan Đinh cô cô đâu ra đấy nói: "Thái hậu mời Ngũ hoàng tử trở về."
Hắn làm như không nghe, thanh âm khàn khàn, lặp lại cùng một câu nói: "Mẫu phi ta bệnh nặng, ăn bữa hôm lo bữa mai.

Cầu Thái hậu rủ lòng thương xót, cho mời ngự y."
Lan Đinh cô cô vẫn nói: "Mời Ngũ hoàng tử trở về."
Cố Cửu Uyên cúi đầu thật sâu, khuôn mặt hình như có chút tuyệt vọng hiện lên, mỗi chữ mỗi câu hỏi:
"Mẫu phi của ta xưa nay lương thiện, sai lầm lớn nhất của cuộc đời bà ấy chính là sinh ta.

Nếu như ta chết, bà ấy có thể được cứu hay không?"
Thiếu niên không có gì trong tay, muốn cứu mẫu thân, thứ đáng giá duy nhất có thể mang ra trao đổi, lại là tính mạng của mình.

Tuyết bay đầy trời, yên lặng.

Lan Đinh cô cô trầm mặc thật lâu, ánh mắt thương hại.

Thật lâu, nàng nói khẽ: "Ngũ hoàng tử, sổ sách trong cung không thể dùng mạng người mà quyết toán.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận