Nhất Phẩm Thiên Kim

So với các huyện lớn khác, có thể dân cư của huyện thành nơi Tiết gia cư ngụ vô cùng thưa thớt, nhân khẩu chỉ có hơn nghìn hộ, tài nguyên cũng có phần thiếu thốn, gần sông cũng kề biển, lại chẳng có nghề phụ nào, là chốn nghèo xác nghèo xơ. May mà người dân nơi đây hiền lành chất phác, những vụ án nghiêm trọng như phóng hỏa giết người hãm hiếp chưa thấy xuất bao giờ, chỉ thỉnh thoảng nổi lên mấy vụ lặt vặt bắt chó trộm gà, cũng coi như mảnh đất thái bình.

Hai ngày trước mới có đội người ngựa khí thế ngút trời đưa của hồi môn tới, ngày hôm nay lại có chiếc xe ngựa phô trương rêu rao diễu qua phố chợ, những người ngoài khỏi xuýt xoa kinh sợ. Lần đầu tiên trong đời Thanh Bình được hưởng thụ nhiều ánh mắt ước ao hâm mộ đến vậy, tâm tình lâng lâng sung sướng, đánh xe ngựa chạy cực nhanh. Vết bầm mặt Tiết Niệm Chung vẫn chưa tan hết, thế nên mãi đến khi xe ngựa vào trong sân Tiết gia, cửa viện đóng lại rồi y mới ló mặt ra. Sau khi buộc ngựa cẩn thận, Thanh Bình liền lao vào trong phòng lớn gào lên ầm ĩ rằng đón được phu nhân về rồi.

Hoắc Truy Ân xốc màn xe lên, ra ngoài xem thử, suýt chút nữa bổ nhào xuống dưới. Tuy biết cẩu quan thanh liêm tiền tài chẳng có bao nhiêu, thế nhưng nghĩ lại nghèo đến mức này. Phòng ở tối tăm u ám, ngói lợp nóc nhà phủ kín rêu xanh, có đến vài cánh cửa sổ còn chưa thèm dán giấy, bức tường đất có cảm giác chỉ cần đẩy cái là sụp xuống. Chuồng ngựa... ra chỉ là cái làn cỏ tranh rách tơi rách tả. Quế Viên cũng sững người xe lúc lâu, sau mới từ từ bò xuống khỏi xe, tiện tay kéo luôn Hoắc Truy Ân xuống.

Tiết Niệm Chung tự biết nhà mình cũ nát tồi tàn đến mức nào, hoàn toàn để bụng kỳ thị của Hoắc Truy Ân. Cái y thấy bối rối nhất lại là những dải lụa đỏ và đèn lồng đỏ treo kín gian nhà, những thứ này đều chuẩn bị cho lễ bái đường thành thân, thế nhưng hai người bái đường ở Hoắc gia rồi, thể bái thêm lần nữa được. Đến lúc này y liền thấy hơi hối hận vì đồng ý làm lễ ở Hoắc gia, quả thực hợp quy củ. May mà ngày về xác định, nên y cũng vội vã mời khách khứa.

“Phu nhân, mời bên này, chúng ta tới gặp mẫu thân”. Tiết Niệm Chung với Hoắc Truy Ân còn sửng sốt.

Hoắc Truy Ân hoàn hồn lại, cảm thấy cẩu quan đúng là quá đỗi thần kỳ, đường đường là tri huyện mà có thể nghèo đến cỡ này cũng là loại bản lĩnh đấy chứ! theo Tiết Niệm Chung tiến vào toàn nhà, phòng ốc tuy rằng cũ nát, thế nhưng hề hẹp, quả thực ứng với tình huống của huyện này: Đất nhiều, tiền của chẳng bao nhiêu!

Tiết mẫu Long thị tuổi tứ tuần, thân thể quanh năm ốm yếu, hai mắt có tật, gần như trông thấy cái gì, rất ít hỏi đến việc nhà. Trừ Thanh Bình ra, vú Trần là hạ nhân duy nhất trong Tiết gia, chuyên lo việc chăm sóc cho Tiết mẫu, là người rất kiên định, vững vàng. Tiết mẫu vừa được dìu ngồi vào ghế, chuẩn bị gặp mặt nàng dâu mới.


Tiết Niệm Chung dẫn Hoắc Truy Ân và Quế Viên vào trong phòng, quỳ xuống trước mặt Tiết mẫu, : “Mẫu thân, hài nhi đưa phu nhân trở về rồi”.

“Tốt, tốt, mau để ta xem mặt con dâu.” Tiết mẫu nhìn thấy, vươn tay ra định nắm lấy tay nàng dâu mới.

Hoắc Truy Ân đầu tiên là ngẩn ra, đến lúc hiểu ra rồi vội vàng đưa tay cho bà. Tuổi của Tiết mẫu hẳn cũng xấp xỉ mẫu thân , thế nhưng tình trạng sức khỏe lại chênh nhau như trời với đất, nhất thời khiến thương xót.

“Vú Trần, mau cho ta nghe, trông con dâu bộ dạng như thế nào?” Tiết mẫu nắm chặt tay của Hoắc Truy Ân, gương mặt lộ ra ý cười hiền từ, đôn hậu.

Hoắc Truy Ân khỏi căng thẳng hẳn lên, chỉ nghe vú Trần tủm tỉm cười, đáp rằng: “Cao lớn, trông có vẻ rất khỏe mạnh ạ”. Sau đó quan sát thêm bận nữa, : “Tay chân to khỏe, thế này tốt quá, làm việc linh hoạt gọn gàng!”.

Hoắc Truy Ân quả chỉ muốn tìm cái hốc nào đó mà chui luôn vào, mặt mũi tức khắc đỏ hồng lên, đây là khen ngợi hay trào phúng ? Quế Viên quỳ ở đằng sau, nhịn được mà bật cười khe khẽ.

Tiết mẫu nghe vậy lại càng mừng hơn, liền ba tiếng “Tốt”. Thân thể bà vốn suy nhược, lão gia gục ngã vì lao lực, trước mất rồi, đứa con trai duy nhất là Niệm Chung lại có phần gầy yếu, giờ cuối cùng cũng có được con dâu khỏe mạnh, là chuyện đáng mừng, đáng mừng to! Bà móc từ trong ngực ra đôi vòng phỉ thúy, định đeo cho Hoắc Truy Ân coi như quà gặp mặt, nhưng chẳng ngờ xương tay của thô, loay hoay gắng sức cả nửa ngày trời vẫn đeo vào được, đau đến độ mặt mày Hoắc Truy Ân méo xệch cả ra, lại dám kêu thành tiếng. Bà thấy cố gắng mãi vẫnthành công, chỉ đành nhét đôi vòng vào trong tay Hoắc Truy Ân.


“Cảm tạ...” Hoắc Truy Ân , lại phát Tiết mẫu vẫn thiết tha mong đợi, đôi tay đầy những nếp nhăn nắm chặt lấy tay mình, chỉ đành cắn răng gọi tiếng “Mẹ”.

Tiết mẫu gật đầu, rất ưng nàng dâu mới, đoạn bà quay sang căn dặn Tiết Niệm Chung: “Chung nhi, con phải đối xử tốt với phu nhân mình đấy”.

“Xin mẫu thân cứ yên tâm, nhất định con đối xử tốt với nàng ấy.” Y rất mừng khi thấy quan hệ mẹ chồng “nàng dâu” lại hài hòa như thế, vốn y còn lo lắng phu nhân làm cao này nọ, thế nhưng hiển nhiên Hoắc Truy Ân là người vô cùng biết kính già trẻ. Lúc ngồi xe ngựa, y cũng từng cân nhắc xem có nên cho mẫu thân chuyện phu nhân là nam nhi hay , chuyện này khiến y đến giờ vẫn còn đắm chìm trong cơn hưng phấn, y hy vọng mẫu thân cũng có thể vui vẻ cùng mình. Thế nhưng rất nhanh ý kiến này bị y phủ quyết, bởi vì tán thành và khẳng định của thế nhân mà y coi trọng, trong mắt mẫu thân căn bản sánh được bằng đứa cháu trai! Thế nên y nhất định phải giữ kín bí mật này, tránh ảnh hưởng đến quan hệ nàng dâu mẹ chồng. Ngồi công đường y nhìn thấy quá nhiều cảnh “giao tranh” giữa mẹ chồng và nàng dâu rồi, y muốn cảnh ấy trình diễn trong chính nhà mình.

Sau khi gặp Tiết mẫu, hai người tới phòng tân hôn. Tiết Niệm Chung vừa bước vào phòng bị đống rương chình ình ở cửa ngáng cho loạng choạng. Y ngẩng đầu nhìn, thấy cả phòng đầy những chiếc rương lớn màu đỏ, toàn bộ đều là của hồi môn của Hoắc Truy Ân, nhiều đến độ tràn ra tận cửa phòng tân hôn. Chỉ mỗi chiếc giường khắc hoa thôi chiếm mất nửa căn phòng, bày thêm tủ đồ và bàn trang điểm chỉ còn khoảng trống để lại. Bên ngoài phòng cũng bày chiếc bàn chạm trổ cực kỳ khoa trương, trong rương chất quần áo, đồ dùng và trang sức.

Tình cảnh này lập tức khiến Hoắc Truy Ân nhớ lại thực rằng bị tống khỏi nhà, hơn nữa còn bị gả trong thân phận nữ nhi, khỏi cáu kỉnh hẳn lên, rất muốn tìm kẻ nào trút giận. Tiết Niệm Chung lẳng lặng di chuyển rương hòm, đẩy vào trong góc, chuẩn bị chất chúng chồng lên nhau, dọn ra chút gian.

Thế nhưng cái rương lớn đến chừng ấy làm sao y di chuyển nổi, Hoắc Truy Ân nhìn đống đồ kia liền giận đến sôi gan, nhất quyết chịu ra tay giúp đỡ, cuối cùng Quế Viên phải gọi Thanh Bình tới mới dọn dẹp xong xuôi.

Ngay sau đó, Hoắc Truy Ân lập tức đuổi Quế Viên và Thanh Bình ra ngoài, an toạ chiếc ghế-hồi-môn của bản thân, gọi Tiết Niệm Chung lại ngồi: “Cẩu quan, ta có chuyện muốn với ngươi”.


Tiết Niệm Chung vẻ mặt hiền hòa, hỏi: “Phu nhân có gì căn dặn?”.

Hoắc Truy Ân cũng lười quanh co lòng vòng, hỏi luôn: “Ngươi có thầm thương trộm nhớ ai ?”.

“Hả?” Tiết Niệm Chung lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, lắc đầu chẳng hiểu ra sao.

“ có cũng sao”, Hoắc Truy Ân tiếp tục : “Ngày mai ngươi gọi bà mối tới đây, bảo bà ta tìm cho ngươi tiểu thiếp”.

“Cái gì?” Tiết Niệm Chung kích động đến độ bật ngay người dậy, vội vàng hỏi: “Phu nhân, nàng có ý gì?”

“ lời sao ý vậy, tiền biếu ta chi, ngươi cần phiền não vì vấn đề gì hết.” hoàn toàn trông cậy gì vào việc cẩu quan nghèo kiết xác có thể chi được tiền ra.

Ai ngờ sắc mặt Tiết Niệm Chung lại sa sầm xuống, giận dữ : “Phu nhân, nàng coi Tiết Niệm Chung ta là hạng người gì?!”

Có thể là hạng người gì chứ? Hoắc Truy Ân khẽ hừ tiếng, phải chính là ngọn nguồn bi kịch cho đời sao, còn có thể là người thế nào nữa?


“Tiết Niệm Chung ta tuy chẳng phải bậc thánh hiền, thế nhưng cũng tuyệt đối phải hạng đứng núi này trông núi nọ!” Tiết Niệm Chung nện bàn cái, chiếc bàn lớn chạm trổ hoa văn liền rung lên, khí thế ấy khiến Hoắc Truy Ân khỏi chớp mắt lực, “Ta nếu lấy nàng, vậy đời này kiếp này chỉ có thê tử là nàng, tuyệt đối phụ phu nhân!”

Hoắc Truy Ân nghe mà trợn mắt há mồm, lúc lâu sau vẫn thốt được nên lời. Nếu bản thân là phận nhi nữ, chỉ sợ bị những lời vang dội hùng hồn ấy làm cho cảm động đến độ lệ nóng tràn mi, cảm tạ ông trời tìm giúp cho mình tướng công tử tế, sau đó yên tâm làm người vợ hiền hết lo nấu cơm lại đến hầm canh. Thế nhưng, là nam nhân, còn là thiếu chủ Dật Long tên tuổi lẫy lừng chốn giang hồ, hoàn toàn báu bở gì lời hẹn thề nhàm chán đó. Thế nên đứng dậy, giơ tay tặng cho người trước mặt cái bạt tai, mắng: “Ta phụ bà nội ngươi ấy!” Nguồn :

Tiết Niệm Chung mới nãy còn khí thế dạt dào lập tức bị đánh cho xụi lơ cả người, đưa mắt nhìn Hoắc Truy Ân, vẻ mặt tài nào tin nổi. Cũng may Hoắc Truy Ân là nam nhi, thế nên cái tát này bị Tiết Niệm Chung xem như trao đổi qua lại giữa đàn ông với nhau, y nhịn. Nếu phận làm thê tử lại dám đánh quan, dù cho nhà mẹ đẻ có lợi hại thế nào cũng nhất định phải giao cho mẹ chồng “dạy dỗ” phen! “Phu nhân...”

“Phu nhân cái đầu ngươi, có rắm đánh, có lời cho nhanh!” Hoắc Truy Ân cảm thấy cẩu quan chỉ vô dụng, đầu óc còn rất có vấn đề, nếu cái tát chưa đủ làm y tỉnh ra, ngại tặng thêm cái nữa.

Kỳ thực điều Tiết Niệm Chung muốn là, phu nhân này, bà nội của ta chết lâu rồi, người chết nên tôn trọng, nàng đừng lung tung là hơn, nếu bà lại tới dẫn nàng mất ta biết làm sao? Thế nhưng y biết nếu mình thế chắc chắn đổi được thêm cái bạt tai nữa, bởi vậy mới chữa lại thành: “Phu nhân, ta biết giờ nàng vẫn chưa thể chấp nhận được chuyện mình gả cho gã quan tép riu vô dụng như ta, có điều mong phu nhân niệm tình Tiết Niệm Chung ta lòng dạ, cho ta thêm chút thời gian. Đến nước chảy còn có thể đâm xuyên đá cứng. ta tin đôi ta nhất định có thể lâu ngày sinh tình”.

Hoắc Truy Ân phải người thường, Tiết Niệm Chung son sắt thề thốt phen, lại chỉ nghe lọt tai mỗi câu cuối, thế nên kinh hoàng! Lâu ngày sinh tình, lâu ngày sinh tình... lâu ngày... ngày...

Chát! Lại thêm cái bạt tai vang dội, Tiết Niệm Chung bị đáng đến độ cả người chết sững.

“Hạ lưu!” Hoắc Truy Ân chửi ầm lên, sau đó đẩy cửa ra, phất tay áo mất, để lại mình Tiết Niệm Chung chẳng hiểu ra sao, ngơ ngác đứng đực trong phòng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận