Nhốt Yêu

Cứ thế cuộc sống của vợ chồng Lâm Sang cũng trôi qua gần ba tháng. Thật sự ba tháng này cô không ngờ cô và hắn lại… Hòa hợp như vậy! Lâm Sang hằng ngày 5h đã tự thức dậy làm cơm sáng, sau đó 6h hắn lại đi làm. Nghe hắn nói là hắn đi làm công nhân cho một công trường ở tít quận 3, đến tận sáu giờ chiều hắn mới về đến nhà! Còn Cúc ở nhà cô có thể làm những gì mình thích! Cô đi lại xung quanh khoảng một tuần sau đó cũng quen thuộc nơi này và những người hàng xóm nơi đây. Lâm Sang sắm cho cô một chiếc xe đạp màu bạc, cùng một chiếc máy tính và điện thoại mới, bảo cô có thể lên mạng xem ti vi hay gì đó đỡ buồn. Nhưng nhìn hắn ngày nào cũng vất vả cả ngày, Cúc cũng tự thấy bản thân nên đi ra ngoài kiếm việc! Nhưng vừa đề cập với Lâm Sang thì hắn đã xụ mặt xuống… Và sau đó là một màn nóng bỏng trên giường, làm tới phiên cô quên trời quên đất mà nói “Em… Em không ra ngoài làm a… Anh nhẹ … nắc nhẹ… thôi… Ah… Ưm… Ưm…”

Không muốn mình bị hắn làm cho nằm cả ngày trên giường nên Cúc cũng không dám đề nghị tiếp việc ra ngoài làm việc nữa!

Khi cô ghé ngang một cửa hàng thêu gần nhà, thấy họ có cho nhận những bức tranh chữ thập về thêu, Cúc cũng xin làm thử! Rốt cuộc cô cũng đã có một công việc tại nhà, nhưng đến tháng đưa góp tiền với hắn thì Lâm Sang chỉ xoa đầu cô rồi bảo: “Chồng em lo được mà! Bà xã giữ lại tiền để muốn mua gì thì mua đi!”. Cúc trong lòng bỗng ngọt ngào không thôi, tính ra từ lúc lên Sài Gòn đến giờ cô và Lâm Sang – chồng cô hiện tại cải thiện mối quan hệ không ít! Hắn cũng không hung dữ như cô nghĩ mà cũng rất giỏi giang, rất mạnh mẽ, việc gì cũng có thể làm, từ cống hư cho đến bóng đèn điện có vấn đề,… Nhiều khi nhìn ngang góc gương mặt hắn không hiểu sao trái tim Cúc cũng đập rộn lên mấy nhịp!

Cô tự nhủ với bản thân, phải ráng đi làm cho có tiền rồi trả hắn tiền hồi môn, sau đó sẽ chia tay trong êm đẹp! Đúng rồi, cô không yêu hắn, tuyệt không thể yêu một kẻ cưỡng bức…

Người cô thích phải là một người hiền lành, dáng vẻ thư sinh một tý, không như chú gấu to là Lâm Sang được…

Đang nghĩ vẩn vơ thì nghe tiếng cửa rào mở, Cúc bước chân ra nhìn vào mắt mèo thì thấy đúng là hắn mới mở cửa ra. Lâm Sang vừa mở cửa ra đã vội dùng tay đóng cửa lại, đè Cúc lên vách tường mà hôn môi cô. Đôi môi mỏng mút cánh môi của cô lúc nặng lúc nhẹ, đầu lưỡi thô to còn mùi bạc hà quyện chặt với lưỡi của Cúc, mút mát triền miên, làm nước bọt từ môi cô không kịp nuốt vào mà chảy dọc theo khóe môi xuống chiếc cằm nhỏ xinh. Lâm Sang tiếc nuối lấy bàn tay thô to vuốt ve cằm cô rồi lấy chất lỏng đó quyện vào cùng nụ hôn dài triền miên của họ. Đến khi Cúc dường như chịu không nổi mà cung tay lên đập vào vai hắn mấy cái thì Lâm Sang mới từ tốn buông cô ra.

-Bà xã, anh về rồi! Em xem hôm nay anh mua gì cho em nè?!

Cúc còn đang thở dốc nào quan tâm nổi lời hắn nói, nhưng cảm giác lành lạnh choàng qua cổ cùng vòng tay to bự vòng từ phía sau eo vòng qua người cô thì Cúc mới phát hiện ra… Một sợi dây chuyền làm bằng bạc! Trên tay hắn còn là chiếc hộp màu hồng phấn ghi chữ PNJ.

Lâm Sang kéo đầu cô qua, hỏi khẽ:

-Thích không, hửm?!

Cúc ngẩn người, sợi dây chuyền làm bằng bạc trắng, mặt dây chuyền là hai hình trái tim nhỏ xinh, đính vài viên đá nhỏ, trông rất xinh xắn! Cô rất thích! Nên cũng không tự giác mà gật đầu! Lâm Sang hôn lên tóc cô một cái rồi bỏ lại một câu mà xoay người vào nhà tắm để tắm rửa: “Bà xã thích là được rồi!” Hoàn toàn không như mọi khi chờ Cúc đẩy hắn ra kêu “Người anh hôi quá!”, hắn còn vừa đi vừa huýt sáo!

Lâm Sang hôm nay đi làm về, do hắn mạnh khỏe, một mình làm việc của ba bốn người, lại còn leo lên các khu vực khó để trát tường, vận chuyển đá nên được thưởng thêm gần một triệu!


Chạy xe về bỗng nhớ tới Cúc, nhìn lại bản thân mình hắn thấy mình cưới cô trừ số tiền hồi môn đó thì cũng không có gì cho cô. Bỗng bị tấm hình quảng cáo lớn trước cửa siêu thị thu hút với sản phẩm bằng bạc mới. Tưởng tượng gương mặt xinh xắn của Cúc đeo vào rất đẹp, càng tôn lên cái cổ mịn màng của cô nên hắn quyết định mua về làm quà cho cô. Định cuối tháng mua cho cô thêm một sợi dây chuyền vàng nhưng nhớ đến tình trạng cướp giật bây giờ, mà mình cũng không thể luôn bên cô để bảo vệ nên hắn cảm thấy mình mua trang sức bạc là đúng đắn vô cùng! Với còn tiền điện nước, tiền gởi về cho nhà Cúc nữa, rồi còn tiền ăn hàng tháng. Tuy không giàu có nhưng hắn cũng muốn vợ hắn được ăn sung mặc sướng!

Cúc nhìn theo bóng lưng của Lâm Sang mà xót xa. Thật ra từ lúc lên Thành phố theo hắn cô đã tưởng tượng ra đủ mọi loại hành hạ, không biết hắn có thể… bán cô đi đâu như trên báo nói không! Nhưng người đàn này dường như từ ngày lên cũng … nhẹ nhàng, chăm sóc trên giường hơn hẳn…

Cúc ngại ngùng đỏ mặt quay đi vào khu bếp nhỏ dọn cơm chiều. Tay cô còn run run không biết vì nụ hôn nóng bỏng khi nãy hay vì… Bàn tay cô bất giác sờ lên sợi dây chuyền lành lạnh.

Bữa cơm tối diễn ra trôi chảy, trong suốt buổi cơm cũng là những lời trò chuyện hết sức là bình thường. Sau đó, Cúc tựa người vào đầu giường xem chương trình vọng cổ. Hôm nay là ngày cuối tuần nên sáng mai Lâm Sang có thể dậy trễ và thường những đêm này, hắn thích cùng cô lăn lộn trên giường nhất! Về với Lâm Sang điều Cúc sợ nhất chỉ là hắn quá sung mãn, gần như mệt lừ cả người nhưng chỉ cần sau buổi cơm tối là có thể tận hứng đến cả gần một giờ khuya! Nghĩ tới đó, Cúc không biết nên thấy sướng hay thấy khổ…

Chương trình truyền hình vừa dứt thì Cúc cũng nghe tiếng thở đều đều của người kế bên, cô nhẹ nhàng tắt ti vi, sau đó tắt đèn đi ngủ! Nào ngờ đâu vừa đặt lưng nằm xuống giường thì người đàn ông kế bên đã quàng tay ôm chầm lấy cô, môi nhanh chóng gặm cắn lên chiếc cổ nhỏ của cô thủ thỉ:

-Vợ à, hai vợ chồng mình chưa làm mà…

Cúc đẩy mặt hắn ra, thỏ thẻ:

-Đừng mà… Hôm nay, mình đừng làm được không?!

Hắn cười lớn, tiếp tục lấy tay đẩy lớn áo ngủ rộng rãi của Cúc lên, có đêm nào cô vợ nhỏ này của hắn không kêu “đừng làm” đâu!!! Chẳng qua là cô ngại thôi, chứ thật ra hắn tự thấy năng lực đàn ông mình đâu có tệ! Bản thân làm xong cũng lau người cho cô bằng nước ấm rồi mới ngủ mà, vậy mà đêm nào cô cũng ngại! Ngại hoài riết hắn cũng quen… Vợ không thích thì hắn tự làm cho cô quen thôi!

Hắn rướn người đè lên cô, môi thì mút mát vào chiếc cổ, hắn tham lam hít lấy mùi sữa tắm quyện trên làn da mịn màng của Cúc. Sau đó đôi môi mỏng theo bản năng mà mở ra ép lấy từng mảng thịt của cô mà hút vào đến khi chúng đỏ ửng mới bỏ ra. Nghe bên trên hơi thở của Cúc bắt đầu hỗn loạn, Lâm Sang cười khẽ môi hắn bắt đầu tìm đến chặn môi cô, bàn tay thô to xoa nắn đồng thời hai quả đào hai bên chèn ép chúng thành đủ loại hình dạng, sau đó còn xấu xa lấy tay niết mạnh hạt đậu phía trên, làm Cúc rên lớn tiếng lên:

-Thấy không?! Nhờ anh mà ngực em càng ngày càng đẩy đà rồi này! Tất cả là công của anh xoa nắn đó, nghe không?...


Vừa dứt câu hắn đã úp mặt vào bộ ngực to lớn của Cúc, sau đó còn ép chúng lên cao dùng cánh mũi đẩy qua lại, làm cho cô chỉ biết lấy tay cắn lại để chặn tiếng kêu xấu hổ của mình. Trong bóng đêm, Cúc chỉ thấy ánh mắt hắn sắc như dao bỗng ngước lên, giữa bể tình ngào ngạt:

-Chúng đều là của anh! Rồi còn nơi này, nơi này, nơi này nữa! Đều là của anh. Nếu em dám cho người khác đụng vào, anh sẽ không biết mình làm ra chuyện gì đâu, em biết không, hửm?!

Vừa nói, bàn tay Lâm Sang vừa không ngừng sờ lên môi, lên ngực cùng đặt lên vùng tam giác e lệ nữ tính như tuyên thệ quyền sở hữu.

Câu nói sau như gầm nhẹ lên kéo hồn vía Cúc về, làm cho cô choàng tỉnh giữa khúc dạo đầu! Mồ hôi lạnh cũng theo sống lưng mà chạy ra theo nhiệt độ thấp xuống tỏa ra từ người đàn ông phía trên!

Thật ra, Lâm Sang nói ra câu nói như vậy không phải là không có lý do! Do Cúc ở khu này có thể nói là có phần xinh đẹp. Ban nãy đi về hắn nghe có hai thằng nhãi cầm một bức tranh thêu lên mà khen tấm tắc, còn kèm theo vài chữ khiến hắn muốn đánh chết bọn nó: “Ê! Mày có thấy cái bà chị thêu tranh thuê đó không?! Bả đẹp dã man luôn hén!”

Hắn đã không do dự mà lao xe ra cố tình làm hai thằng nhóc đó té trầy cả tay chân, nếu không phải đó là nơi đông dân sinh hoạt hắn đã cho hai thằng nhóc đó một trận nhớ đời! Cúc là của hắn! Ai cho tụi nó khen đẹp?!

Thấy Cúc còn ngẩn ngơ, Lâm Sang cười khẩy cắn nhẹ lên bộ ngực trắng nõn một cái làm cô choàng tỉnh hắn mới tiếp tục nói:

-Em nghe không, hả?! Của anh!!! Biết chưa?!

Thấy động tác của hắn không nhẹ nhàng như mọi khi nên Cúc máy móc gật đầu mong hắn cho qua!

Quả nhiên sau đó là một chuỗi những nụ hôn dịu dàng như bao ngày, làm cho Cúc phải rên lên và xuôi mình theo bài ca dục vọng, Lâm Sang đưa tay lần xuống đủng quần ngủ của cô. Đôi tay to thành thục chen vào trong, cảm giác ướt át làm lòng hắn ngọt ngào! Cô động tình! Càng ngày cô cũng càng yêu thích việc làm tình cùng hắn thì hắn còn ghen tương gì chứ…

Nhưng đưa chất lỏng nóng bỏng lên nhìn mới hay nó không trong suốt như mọi khi… Mà là đỏ thẫm! Ngày đèn đỏ của Cúc đến! Cúc ngượng đỏ mặt nên úp người nằm xuống lặng thinh, Lâm Sang thì có một tràng im lặng ngượng ngùng!


Tổ bà nó, cái đó đến lúc nào không đến, lại đến lúc dương v*t của hắn đã căng cứng chuẩn bị mở cửa động đào?!

Nhưng nhớ lại có nó có nghĩa là cơ thể vợ yêu của hắn khỏe mạnh! Nhưng… Liệu hắn thì ai giải quyết dùm đây?!

Lâm Sang từ nhà tắm bước ra, thấy Cúc đã lấy mền trùm kín đầu cổ đến muốn ngộp thở, hắn cười cười kéo ra:

-Em tính đắp cho ngộp chết à?! Vợ chồng rồi cũng đâu phải lần đầu anh chạm vào phía dưới của em?! Ngại gì chứ?!

Quả nhiên mặt Cúc đỏ hồng, làm hắn yêu đến mức nhịn không nổi mà cúi người xuống hôn cô. Nhìn xuống Lâm Sang mới thấy đôi chân nhỏ của cô trắng nõn… Đại não hắn như chạy ra thêm ý tưởng mới, hắn gặm cắn vành tai non mềm của cô, khẽ kêu:

-Bà xã lấy chân giúp anh ra được không?! Hửm?!

Cúc ngượng ngùng, cô mở to mắt ra dưới ánh đèn như chú nai tơ ngơ ngác. Bỗng máu xấu xa của Lâm Sang nổi lên:

-Hay bây giờ bất chấp đèn đỏ, cho anh làm luôn nhé!?

Nghe tới đó dù ngốc cỡ nào Cúc cũng hiểu, nhưng như vậy là không bình thường, lỡ cô bị nhiễm trùng thì sao?! Nên cô lắc đầu nguầy nguậy. Và đương nhiên là kết quả là đôi chân nhỏ xinh của ai bị lấy để thỏa mãn dục vọng.

-Ah… Ah.. Chà mạnh lên! Đúng rồi… Em phải ép lên tiếp…Ah… Nhanh lên! Ông xã bắn rồi cho em đi ngủ… Ah… Ah… Bà xã…

Hắn nhịn không nổi động tác của cô gái cứ quay mặt sang một bên, để đôi chân trần lên cậu nhỏ của hắn mà sờ soạng lung tung, khi thì còn giựt chân lại làm hắn mất cả hứng! Bàn chân Cúc vừa trắng vừa mịn, ở gót chân thì hơi chai cảm giác rất mới lạ… Nhưng cô thì cứ không chịu hợp tác!

Lâm Sang nhịn không nổi mà nắm lấy cổ chân cô tự ý điều khiển chúng lên xuống ép lấy dương v*t. Cả bàn chân nhỏ ép lấy côn th*t thô to lại nóng hồi hổi lên xuống, tý hắn lại còn đê tiện kéo một chân cô lên mà đặt vào miệng liếm mút từng ngón. Đến khi cả năm ngón ướt đẫm lại đem xuống tiếp tục làm nhiệm vụ thay huyệt thịt…

Cứ thế gần cả nửa giờ thì hắn cũng rên lên mạnh mẽ rồi thứ chất lỏng màu trắng sữa cũng từ đầu nấm phun trào ra một mảng vương vãi trên bàn chân, cổ chân, má bàn châm của Cúc. Cô ghê tởm muốn rút chân lại nhưng lại nghe hắn nói:


-Để yên! Không … là …. anh bất chấp em có đang đèn đỏ hay không đó!

Sau đó khi nhịp thở bình ổn thì Lâm Sang cũng rút ít khăn giấy đầu giường lau chân cho Cúc tỉ mỉ. Còn bản thân thì cũng mặc lại quần đùi rồi ôm chầm cô vào lòng ngủ.

Đến khi hơi thở của Lâm Sang đều đều thì Cúc cũng chưa thể chợp mắt! Cô không hiểu sao trong lòng mình vẫn còn ngổn ngang nhiều thứ. Có đôi lúc cô tự hỏi không biết bản thân mình có bị hắn vắt kiệt không?! Là vợ ai lại muốn chồng mình có người khác! Nhưng nếu được cô muốn Lâm Sang hãy có người khác đi… Rồi buông tha cho cô…



Mọi chuyện chắc có lẽ chỉ đơn thuần là sự không hài lòng về sự mãnh liệt của Lâm Sang - nếu không có cuộc gọi ngày hôm ấy từ một người từ lâu đã lặng lẽ chiếm một vị trí trong lòng Cúc! Trình Hào!

Vừa nghe được giọng Cúc thì bên kia đầu dây Cúc đã nghe tiếng cười nhạt hiền lành năm xưa cùng với những lời hỏi thăm lễ phép. Trái tim cô theo những lời nói trong điện thoại mà lòng bỗng nhộn nhịp những cảm xúc khó nói!

Theo lời anh ấy nói thì giờ đây anh ấy đã là sinh viên năm hai của trường đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh rồi. Anh ấy nghe cô đã lấy chồng, nhưng vẫn muốn làm bạn và hẹn cô ngày họp lớp sẽ gặp nhau! Cúc không suy nghĩ nhiều mà thật sự đã nhận lời mời và còn hỏi địa chỉ để có thể đến đó!

Lòng không khỏi buồi nguồi, nếu phải chăng không có việc má cô bệnh thì giờ đây cô đã cùng Trình Hào là thanh mai trúc mã, cùng sánh bước trên giảng đường Đại học rồi! Rồi biết đâu sau này cô và anh ấy còn có thể tiến thêm một bước nữa… Và nếu là như vậy, bây giờ cô cũng không cần phải ở chung với người đàn ông đã và đang cưỡng ép cô – Lâm Sang!

Nhưng dù sao cô cũng muốn gặp lại đám bạn học ngày xưa, dù bây giờ họ chỉ là kỷ niệm đẹp, là những gì mà cô muốn nhớ nhất của thuở áo trắng! Và cô cũng muốn gặp lại để xem người ấy bây giờ đã thế nào rồi. Vẫn vẻ đẹp thư sinh trong lành, và giọng nói êm dịu như rót mật vào tai người nghe đó sao?!

Tiềm thức như sai bảo Cúc, làm cô lặng lẽ lấy tấm ảnh người xưa mà ngồi ngắm cả một buổi chiều, đến khi người đàn ông kia về cô cũng quên cất vào! Mới xảy ra chuyện lớn là cô bị hắn ép buộc đau đến ra nước mắt. Thật ra Cúc biết mấy tháng nay hắn đã nhẫn nhịn cô hết mức có thể rồi! Hắn cố tình không ép cô làm từ phía sau do biết cô sợ đau, cũng không ép cô làm chuyện đó tư thế mới do sợ cô ngại ngùng. Nhưng vừa thấy cô nhìn hình Trình Hào thì hắn đã thật sự quên mất hết cả lý trí, làm cho chút sự biết ơn của cô cũng tan tành theo mây khói…

Cúc đau đớn ngồi dậy dịu mắt theo tiếng kêu dịu dàng của ai, mở mắt ra lại vẫn là gương mặt cương nghị cùng với cơ thể cường tráng ép cô sống dở chết dở thế kia:

-Dậy ăn cơm nào bà xã. Có món vịt xào gừng nè.

Ngước nhìn lên thì biết đã gần 10h tối rồi. Hóa ra cô đã ngủ được hơn cả tiếng. Cô đã mơ một giấc mơ dài… Một giấc mơ về quá khứ và mịt mờ ở tương lai..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận