Những chuyện kì bí của Stine (Chuyện trại Fear)

Chương 20
Tôi tuyệt vọng cào cấu cuống họng mình.
- Khí. - tôi khò khè. - Không khí!
- Ha, ha, ha, ha, ha!
Lũ quỉ cười ầm ĩ bên tai tôi.
- Chúng mày không bao giờ tháo được cái vòng ấy ra!
Amy chế giễu:
- Chúng mày là người của bọn tao rồi!
Ánh sáng bùng lên, nhảy nhót trước mắt. Tôi ngồi phịch lên chiếc bàn picnic. Đến rồi! Tôi nghĩ. Mình đang chết dần.
Bỗng nhiên tôi thấy ai đó chộp lấy cổ tôi và kéo rất mạnh.
Caroline!
Cô ấy lại kéo thật mạnh. Mạnh hơn cả lần trước.
Roạc!
Chiếc vòng đứt đôi.
Một luồng khí lạnh tràn ùa vào hai lá phổi đang bỏng rát.
Tôi ngã phịch xuống nền đất cố hớp từng ngụm lớn không khí.
Tôi ngẩng đầu muốn cảm ơn Caroline. Nhưng cô ấy cũng ngã xô vào bàn picnic.
Cả hai tay cô ấy đang ôm lấy cổ.
Khuôn mặt cô ấy xanh tái dần đi.
Cái vòng cổ của Caroline! Cô ấy cũng đang bị thít cổ. Caroline ngáp ngáp khi cố hớp lấy vài ngụm không khí.
Tôi lao về phía Caroline. Tôi cố hết sức lông tay vào chiếc vòng cổ chết chóc. Tôi giật mạnh hết sức.
Roạc.
Cái vòng vỡ đôi.
Cô ấy cúi gập về phía trước hổn hển.
- Caroline, - tôi thì thầm. - Cậu đã cứu tớ. Cậu cứu sống tớ.
Amy nhào tới giữa hai đứa chúng tôi. Nó hầm hầm giận dữ. Hai con mắt gớm ghiếc của nó trừng trừng nhìn lóe lên những vằn đỏ độc ác.
- Thôi đủ rồi! - Giọng nó vang vọng cả khu rừng. - Đến kỳ thử thách cuối cùng rồi.
- Ôi, không! - Caroline rền rĩ.
Amy chỉ tay vào lùm cây. Một hồ nước rộng lớn đen ngòm mờ mờ ở đó.
- Để lấy được huy hiệu bơi lội, - nó gầm gừ. - Chúng mày phải bơi vượt qua hồ Fear!
Chương 21
Hồ Fear đen hơn bất cứ nước hồ nào tôi từng biết. Thậm chí dân cư ở Waynesbridge cũng biết là không ai bơi ở hồ này. Nước hồ buốt giá. Nó không bao giờ ấm ngay cả giữa mùa hè.
Đó chưa phải là tất cả. Người ta nói rằng giá lạnh chưa phải điều tồi tệ nhất ở hồ Fear mà tôi thì chưa được biết điều tồi tệ nhất đó là cái gì.
Tôi rùng mình. Không hiểu những gì hãi hùng đang chực sẵn trong làn nước lạnh giá.
Lũ thần trùng Trại Fear dẫn chúng tôi đến bên bờ hồ. Caroline và tôi cởi giầy và thò mấy ngón chân xuống hồ.
Tôi giật bắn mình lùi lại. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
- Đá! - Tôi hổn hển. - Nước đá!
- Lizzy! - Răng Caroline va lập cập, chân tung tẩy cho ấm lên. - Cái hồ này lạnh quá. Chỉ năm phút ngâm dưới đó, chúng mình hết sống rồi!
Tôi liếc qua vai nhìn bọn thần trùng. Chúng đứng thành hàng lặng lẽ dòm chúng tôi.
- Tiến hành đi. - Amy gầm gừ.
Lũ quỉ tiến tới phía chúng tôi. Những cánh tay, quều quào lùa hai đứa bước xuống hồ.
Caroline và tôi bước dần xuống, nước hồ ngập đến hông.
Tôi rên lên:
- Lạ... ạnh quá!
- Ôi! - Caroline gầm gừ. - Thật khủng khiếp!
- Bọn mình phải... phải đi... i... i - Tôi sụt sịt qua hàm răng đang va vào nhau lập cập. - Phải bơi sang b... bờ... ờ bên ki... a...
Đừng nghĩ tới cái lạnh nữa, tôi tự ra lệnh cho chính mình. Bơi đi!
Tôi vung tay qua đầu chuẩn bị cử động trườn sấp đầu tiên.
Cái gì thế?
Có con gì đó cọ vào chân tôi.
Tôi quay một vòng, đập loạn mặt nước.
- Lizzy? Cái gì thế? - Caroline bật khóc.
- Có cái gì đó động vào chân tớ. - Tôi hổn hển, cố gắng nhìn xem có con gì trong lòng hồ tối đen âm u này không?

Đấy! Có con gì đó lại vừa chạm vào chân tôi. Con gì cọ khá mạnh.
- Caroline! - Tôi hét lên, quẫy mạnh chân hết sức mình. - Có gì ở trong hồ đấy!
Tôi quay phải. Rồi xoay trái. Cố nhìn xuyên qua làn nước.
Có cái gì đó đang cuốn quanh mắt cá chân tôi: Hút, kéo tôi cuống đáy hồ.
- Cứu với! - Tôi thét to.
- Gì thế? - Caroline rền rĩ.
- Không biết nữa! Tớ không thấy gì cả.
Tôi liều mạng đạp một cái thật mạnh và thoát khỏi thứ gì đó vừa quấn quanh chân tôi.
Ngay lập tức tôi sải tay bơi sang bờ bên kia.
Caroline bơi ngay sau tôi.
Tai tôi đập lùng bùng. Tiếng động duy nhất mà tôi cảm nhận thấy là tiếng nước vỗ khi tay tôi khỏa vào làn nước.
Chúng tôi bơi cật lực và đột nhiên bờ đối diện hiện lờ mờ trong tầm mắt. Được rồi!
Chỉ một tí nữa thôi, Tôi thầm nhủ. Tôi bơi còn nhanh hơn cả ban nãy.
Đột nhiên tai tôi nghe thấy tiếng thét.
- Cứu tớ, Lizzy! - Tiếng Caroline. - Nó bắt được tớ rồi!
Tôi quay phắt đầu lại.
Chỉ kịp nhìn thấy Caroline chìm xuống dưới mặt nước hồ Fear.
Chương 22
- Caroline! - Tôi thét.
Mặt hồ phẳng như gương. Chẳng thấy tăm hơi Caroline đâu cả.
Tôi hít một hơi thật sâu đầy phổi và lặn sâu xuống hồ!
Tôi không thấy gì cả. Tôi bơi tới một cách hú dọa, cố xem có chạm được Caroline hay không.
Không có cô ấy.
Tôi quay ngang và lặn theo hướng khác, bổ nhào vào làn nước trước mặt. Nước lạnh buốt thấu da thịt tôi.
Bạn ấy ở đâu nhỉ? Tôi cố tìm một cách vô vọng. Tôi không thể lặn lâu hơn nữa. Người tôi sắp đóng băng!
Tôi lại đổi hướng định tìm hú dọa nhưng cơ thể tôi không thể chịu thêm một giây nào nữa. Phổi tôi như bốc cháy vì thiếu dưỡng khí. Tôi phải ngoi lên để thở.
Đạp một phát, người tôi vọt lên mặt nước.
Hít một hơi thật sâu, tôi chuẩn bị lặn lần nữa thì có cái gì đó nổi lên làm nước bắn tung tóe chỉ cách tôi vài mét.
Caroline!
- Lizzy! - Cô ấy lắp bắp. - Nó... bắt... được tớ rồi!
- Con gì bắt cậu? - Tôi hét.
- Đi tìm người cứu đi! - Caroline la to.
Và cô ấy lại biến mất trong làn nước giá lạnh.
Tôi bơi hết tốc lực vào bờ.
Cầu cứu, tôi vừa bơi vừa nghĩ. Phải gọi người cứu.
Toàn thân tôi lạnh tê tái. Vì thế mà tôi không cảm thấy cái gì đó đang cuốn lấy mắt cá chân tôi.
Tôi bắt đầu đặt chân được xuống đáy thì bỗng nhiên bị cái gì đó giật mạnh chân.
Tôi nhìn xuống - và thấy:
Một cái xúc tu mực khổng lồ, cáu đen đang trườn quấn lên đùi tôi.
Kéo tôi trở lại xuống nước
Chương 23
- Không! - Tôi hét.
Tôi lắc, đạp chân. Cái xúc tu trơn tuột cuốn ngày càng chặt, kéo tôi xuống. Tôi cố trườn về phía bờ hồ, chụp lấy bất cứ thứ gì có thể, que, rễ cây hay bất cứ thứ gì!
Vô vọng. Càng vật lộn, con quái vật hồ Fear kéo tôi càng mạnh. Cái xúc tu cuốn lên cao hơn tới tận hông của tôi.
Tôi nhìn con vật rõ hơn. Loại mực khổng lồ gớm ghiếc. Những mạch máu đập phập phồng dưới lớp da nhớt nhát của nó.
Tôi dùng nắm đấm thụi vào con bạch tuộc, cố giải thoát mình.
Nó xiết chặt vòng cuốn.
Ba cái xúc tu nữa xé nước hung hãn lao lên chộp lấy người tôi.
Pạch! Tay tôi trượt va phải cái gì đó dưới đáy hồ gần bờ rất cứng.
Tôi chộp ngay, đó là một hòn đá sắc cạnh.
Tôi nâng lên và đập mạnh vào xúc tu con bạch tuộc. Đập như điên dại.
Một tiếng rú đau đớn vang cả rừng Fear. Hồ Fear ầm ầm sủi bọt, nước bắn tung tóe.

Cái vòi quấn ở hông tôi lỏng dần.
Và nó chìm vào trong lòng hồ - cùng lúc thấy Caroline nổi lên!
Vừa ho vừa khạc, cô ấy cố bơi vào bờ. Tôi vươn ra đón Caroline. Cả hai đứa nằm vật xuống bờ hồ đầy bìn sình tanh nồng.
Tôi đã đạp, quẫy, vật lộn khi con bạch tuộc cuốn lấy tôi. Giờ đây toàn thân tôi mỏi rã rời nhưng tôi còn sống. Và chúng tôi đã vượt qua hồ!
Amy và mấy con quỉ Trại Fear khác bước ra khỏi rừng, chúng xếp thành vòng tròn bán nguyệt bao quanh chúng tôi. Tôi ngẩng đầu một cách nặng nhọc nhìn bọn nó.
- Bọn tao làm được rồi. - Tôi thốt lên từng tiếng. - Bọn tao lấy được tất cả các huy hiệu rồi. Chúng tao đi đây.
- Ồ! - Amy nói với giọng cười xin lỗi. - Bọn ta có nói rằng nếu vượt qua mọi thử thách, chúng tao sẽ thả mày đâu?
Tôi nghe như sét đánh ngang tai. Tôi nhìn thẳng vào mắt Amy.
- Có! - Tôi hét lên. - Chúng mày đã tuyên bố như vậy.
- Ồ, không... không. - Amy gù gù. - Những gì chúng tao muốn nói là: Nếu bọn mày vượt qua các thử thách của chúng tao, chúng tao sẽ không để mày đi!
Chương 24
- Không! - Caroline run rẩy. - Thả bọn tao ra. Đấy là giao kèo mà!
- Giao kèo? - Amy nhại lại. - Thần trùng trại Fear chẳng giao kèo với ai bao giờ!
Priscilla đặt một tay lên ngực nó:
- Bây giờ là lễ chúc mừng vượt qua thử thách.
Trudy vươn bộ mặt thối rữa của nó sát mặt tôi và thì thầm:
- Giờ đây mày sẽ trở thành thần trùng Trại Fear mãi mãi!
Lũ thần trùng kinh tởm dồn chúng tôi lại đống lửa trại. Chúng xô hai đứa tôi xuống đất. Sau đó kết thành một vòng tròn từ từ xoay quanh chúng tôi - và bắt đầu hát.
Mười ba cô gái cắm trại đêm,
Rừng thì tối, dưới chân là bùn êm
Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Mình phải làm ngay cái gì đó. Trước khi quá muộn.
Nhưng bài hát. Nó nghe có vẻ quá dịu dàng...
Tôi cảm thấy thân tôi bắt đầu lắc lư theo nhịp điệu bài hát.
Không được, tôi nghĩ. Tôi phải đưa cả hai đứa bọn tôi ra khỏi đây!
Tôi cố đứng yên. Nhưng tôi không thể! Tôi không thể làm gì ngoại trừ việc nghe chúng hát.
Lũ quỉ vẫn tiếp tục hát:
Mười ba gia đình mặc áo tang
Mười ba cô gái lang thang không về.
Chúng đang làm tâm hồn chúng tôi mê mẩn. Tôi bỗng nhận ra và cố không rơi vào trạng thái đấy.
Tôi bịt tai và hét:
- Đừng nghe, Caroline, đừng nghe!
Tôi nhắm nghiền mắt khi lũ quỉ hát về những con mắt thôi rữa.
Tôi cố nghĩ về trường học. Gia đình tôi. Về căn phòng ngủ của tôi. Nhưng dù cố thế nào, đầu tôi vẫn vang lên tiếng hát của bọn quỉ.
Một cảm giác đen tối, tội lỗi tràn ngập con người tôi. Cảm giác y hệt khi tôi nấp trong Đêm Chơi Khăm. Nó tràn ngập suy nghĩ của tôi.
Bên cạnh, Caroline rên rỉ.
Tôi quay sang bạn ấy - và trong ánh lửa bập bùng mặt cô ấy đang thay đổi.
Hai con mắt Caroline lồi ra và chuyển dần sang màu vàng. Tròng mắt trợn ngược.
Hai khóe môi nhếch ra một nụ cười khó coi.
Vết thương trên trán Caroline nứt toác. Da cô ấy bắt đầu nhăn nheo và tróc ra từng mảng.
- Không! - tôi thét lên với lũ thần trùng Trại Fear. - Tao không cho phép chúng mày làm thế.
Tôi lao tới Caroline. Chộp lấy vai cô ấy và lắc thật mạnh.
- Đừng nghe nữa! - Tôi quát lên. - Nghĩ cái gì khác đi. Hát bài khác!
Bài hát của lũ thần trùng lại nghe to, nhanh hơn:
Mười ba cô gái muốn trả thù.
Không chủ ý, tôi hát luôn bất cứ từ nào xuất hiện trong đầu.
- Chúng ta là bạn thân nhất của nhau! - Tôi hát át cả tiếng hát của lũ thần trùng.
Bạn của nhau mãi mãi.
Caroline nhìn tôi hấp háy.
- Hát đi Caroline! Hát nào! TỐT NHẤT, bạn thân nhất! - Tôi hét lên. Và tôi bắt nhịp lại cả bài. - Chúng ta là bạn thân, bạn của nhau mãi mãi...
- THÂN NHẤT. - Caroline lẩm bẩm qua cặp môi sưng phồng - Bạn thân.

- Được lắm! - Tôi hét lên sung sướng. - Nữa đi, Caroline, hát nữa đi!
Caroline đồng thanh hát lại bài hát với tôi.
Có tác dụng không nhỉ?
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt gớm ghiếc của Caroline.
Cái lỗ trên trán cô ấy dần bé lại.
Và biến mất.
Phát huy rồi. Bài hát của bọn tôi có tác dụng rồi!
Lũ thần trùng ngừng hát.
- Không! - Amy rít lên. - Khô... ông!
Caroline và tôi lại hát bài hát của hai đứa - lần này hát to hết cỡ:
CHÚNG TA LÀ BẠN THÂN
- Câm ngay! - Bọn quỉ rền rĩ.
Mặt Caroline đã trở lại bình thường.
BẠN CỦA NHAU MÃI MÃI!
Cô ấy cười với tôi và hét tướng lên:
- RẤT THÂN!
Giọng Caroline như dài ra. Nụ cười trên môi vụt tắt. Cô ấy nhìn qua vai tôi với vẻ mặt hoảng sợ.
Tôi ngoái lại ngọn lửa trại đằng sau.
Tôi buột miệng khô khốc:
- Ối chà!
Phía trên ngọn lửa có một người, là Pearl!
Chương 25
Pearl lượn trên đầu chúng tôi. Cô ấy mặc đồng phục của nhóm và một cái băng vải tím quàng chéo qua.
Nhưng tôi lại có thể nhìn xuyên qua cô ấy, rõ cả mấy cái cây xung quanh khu đất trống.
Pearl không còn là con thần trùng nữa. Cô ấy đã là một con ma.
- Tụi mày thua rồi! - Cô ấy rống lên.
- Không! - Tôi hét lên. - Chúng tao thắng rồi.
- Không phải các cậu. - Pearl từ từ quay đầu nhìn vào nhóm cũ của cô ấy. - Tụi mày! - Cô ấy đưa ngón tay sương khói, ảo ảnh của mình chỉ vào Amy và toàn bộ nhóm thần trùng Trại Fear. - Tất cả chúng mày thua rồi!
Amy khựng lại sợ hãi:
- Ngươi làm gì ở đây? - Nó lắp bắp. - Bọn ta đã hủy diệt ngươi như đã hủy diệt Rose rồi cơ mà!
Giọng Pearl buột ra vang vọng rừng cây:
- Đồ ngu! Bọn mày hủy được thể xác ta nhưng không hủy được ta! Ta là thủ lĩnh của nhóm. Ta luôn luôn là thành viên của nhóm mười ba!
- Tao đã bảo là không thoát được nó đâu mà! - Trudy rít lên với Amy. - Nhưng mày không nghe.
- Câm mồm! - Amy gầm lên.
Pearl bồng bềnh trôi đến gần Amy.
- Kẻ đáng trách là Amy. Vì nó, bọn ta đã không có con số thành viên phù hợp. Nhưng tất cả chúng mày đã làm theo lời Amy. Tất cả bọn mày đã phá luật chơi - Pearl bỗng rống lên.
- Giờ tất cả bọn mày phải trả giá!
Amy quỳ sụp xuống.
- Không!
- Đúng thế! - Pearl giơ cánh tay chỉ còn xương về phía Amy ra lệnh. - Thần trùng Trại Fear, ĐIỂM SỐ!
Amy chắp hai tay lại với nhau:
- Xin đừng ép tôi!
Pearl ưỡn người hít một hơi thật sâu, gầm lên:
- MỘT!
Cả lũ thần trùng Trại Fear nhìn Pearl chằm chằm. Trên những khuôn mặt ghê tởm của chúng lộ ra nỗi sợ hãi thực sự.
Chúng sợ cái gì? Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng điểm danh?
Pearl trôi sát Amy:
- Ta đếm - MỘT!
Amy ôm đầu rền rĩ:
- HAI!
- BA! - Priscilla thút thít.
- BỐN! - Trudy bật khóc.
Sấm rền rĩ trên không. Bọn thần trùng vẫn đếm tiếp:
- NĂM!
- SÁU!
Tôi quan sát chúng cố khớp tên từng đứa với mặt.
Nhóm lẽ ra phải là chỉ có mười ba thành viên. Đó là chìa khóa của vấn đề, tôi biết vậy. Nhưng vấn đề gì?
Sấm lại nổi lên, gần trại hơn.
Violet là thần trùng cuối cùng lên tiếng:
- MƯỜI HAI!

Cả lũ quỉ quay lại nhìn Caroline và tôi.
Pearl bay đến chỗ tôi:
- Đếm đi! - Cô ấy đề nghị.
- MƯỜI BA! - Tôi hét.
Sét đánh đổ ầm một cây to cách đó vài mét. Bầu trời ngang dọc toàn tia chớp.
- Đến cậu! - Pearl chỉ vào Caroline.
Caroline giương mắt nhìn trống rỗng rùng mình.
Tôi chộp lấy vai cô ấy, lắc mạnh:
- Nói đi, Caroline! - Tôi ra lệnh. - Nói - Mười bốn!
Nhưng Caroline không thốt ra được một lời.
Chương 26
- Nói đi! - Tôi thét lên. - Nói đi!
Cả thân hình Caroline run lập cập, mắt dán vào Pearl.
Tôi lắc mạnh cô ấy:
- Caroline! Cậu phải nói! Tớ xin cậu! Cậu phải hét lên.
Caroline chớp mắt:
- MƯỜI BỐN! - Cô ấy hét to.
Crrắc! Tia chớp đánh thẳng xuống trại. Rầm.
Sấm chớp nổi lên nhớp nhoáng dày đặc khoảng trống. Mặt đất dưới chân tôi nâng lên. Caroline và tôi bị hất tung lên trời. Ầm! Chúng tôi rơi xuống mặt đấy, xương ê ẩm.
Amy và lũ thần trùng Trại Fear kêu thét đau đớn. Tôi lộn lại và nhìn về phía chúng.
Nhưng không còn ai ở đó.
Lũ thần trùng Trại Fear đã biến mất.
- Chúng đi rồi. - Tôi hổn hển. - Bọn thần trùng đi rồi!
- Không phải tất cả bọn chúng. - Caroline sửa lại. Cô ấy giật tay tôi và chỉ cho tôi xem.
Pearl vẫn còn đó, bập bùng trên ngọn lửa trại.
Cô ấy cười một nụ cười ma quái với chúng tôi:
- Mười bốn! - Cô ấy rú lên. - Bọn ta không thể có mười bốn cô gái. Điều này phạm luật!
Sau đó Pearl vọt lên trời, mất dạng trong đêm tối.
Lửa trại cũng phụt tắt.
Chúng tôi đứng chìm trong đêm tối mênh mông.
Bỗng có vệt sáng vàng chiếu vào mắt tôi.
- Ôi, không! - Tôi rên rỉ. Caroline và tôi ôm chặt lấy nhau. Cái gì nữa đây.
- Lizzy? - Một giọng quen thuộc cất lên.
- Lizzy, con ở đâu? - Lại một giọng nữa.
Tôi buông Caroline ra:
- Mẹ? Bố?
Tôi chạy ào đến chỗ bố mẹ tôi.
- Mẹ? Bố? - Tôi hét lên. - Bố mẹ làm gì ở đây?
- Trung tâm khí tượng thủy văn dự báo sẽ có giông bão ở vùng này. - Mẹ giải thích. - Bố mẹ nghĩ rằng con cắm trại đêm trong rừng không an toàn. Bố mẹ đến đón con về.
- Con sẽ không bao giờ cắm trại trong khu rừng này nữa! - Tôi nói xong, nhảy lên quàng tay vào cổ mẹ.
- Lizzy, các bạn khác trong nhóm Hướng đạo sinh đâu? - Bố tôi cau mày hỏi.
- Họ... họ... họ vừa đi xong. - Tôi đáp.
Chậc, thực ra thì lũ kia cũng vừa đi thật. [Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại . . Com - gác nhỏ cho người yêu sách.]
- Thế nên bọn cháu rất mừng khi thấy hai bác. - Caroline bổ sung.
Chúng tôi theo bố mẹ ra khỏi rừng, lên xe ô tô nhà tôi. Khi xe đang chạy tới cầu Mill, mẹ tôi bỗng quay lại:
- Này Lizzy, mẹ suýt quên. Có ai gửi thư cho con này.
Mẹ đưa phong bì vòng qua ghế sau. Tôi mở phong bì và đọc rõ to:
- Mời tham gia Câu lạc bộ Hài kịch Shadyside.
Hừm, tôi thầm nghĩ. Câu lạc bộ hài kịch - nghe có vẻ vui đấy. Hay là...
- Đừng có tơ tưởng gì hết. - Caroline giằng lá thư trong tay tôi. Cô ấy xé tan lá thư thành mảnh vụn và vứt ra ngoài cửa sổ. - Chúng mình đã hiểu loại câu lạc bộ này rồi.
- Và phố Fear nữa chứ. - Tôi bổ sung, ngoái lại nhìn đống giấy vụn bay tung tóe sau xe.
- Đúng thế, - Caroline quàng tay qua cổ tôi. - Không có phố Fear, không có câu lạc bộ. Từ giờ trở đi, chỉ có cậu và tớ.
- Các con nhìn kìa. - Mẹ gọi to và chỉ ra cửa sổ.
Tôi liếc ra và giật thót người.
- Chào các cô gái! - Người lái xe cho lũ thần trùng Trại Fear đang đứng trên cầu Mill vẫy tay. - Hẹn gặp tối mai nhé.
Hết
Thực hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách:
sienna – Du Ca – Mint
(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)​


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận