Nơi Nào Hạ Mát

Hai năm sau, một gia đình di cư sang Canada, sự thực gia đình này cũng chỉ có hai người. Tịch Hy Thần đã chính thức xin từ chức thành viên hội đồng quản trị, cuối năm nay sẽ chính thức miễn nhiệm, không tham gia bất kỳ hoạt động quản lý kinh doanh gì của công ty nữa. Không ít người thở vắn than dài, nói giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang quả là đáng tiếc, nhưng anh lại không nghĩ thế, cô cũng không cảm thấy thế. Bây giờ An Kiệt lại thấy mình và anh đều có chút tự do, muốn làm gì thì làm. Cô muốn đi ngắm lá phong, anh nói được thế là họ đi, mặc dù lần này đúng là to chuyện, nhưng cũng không tồi, coi như thay đổi không khí, ở trong nước vốn cũng chẳng có nhiều người để cô nhớ nhung, đi đâu cũng thế thôi, còn Tịch Hy Thần có lẽ đã lo trước tính sau chu đáo, sợ cô sẽ thấy cuộc sống hôn nhân nhàm chán, không còn hứng thú nên anh mới nghĩ cách làm cho cô cảm động, vui vẻ, không muốn rời xa anh. Sự thực thì bây giờ có thể rời xa được sao?!

Chuyển đến đây được hai tuần rồi nhưng hàng xóm vẫn chưa biết ai, thực tế chưa thể bước ra khỏi cửa, đồ đạc sau khi chuyển đến còn đang sắp xếp, không nhiều nhưng An Kiệt cẩn thận, tỉ mỉ quá, Hy Thần từng nói cô đúng là bới lông tìm vết.

Hôm nay, cuối cùng cũng coi như đại sự đã thành, lúc nào cũng thấy người đứng bên cạnh nhìn, nói mãi “hoàn hảo”, hoàn hảo hay không cô cũng không chắc chắn, nhưng bản thân cảm thấy thoải mái, thích thú là được rồi. Căn nhà không rộng lắm, hai tầng và một gác xép, không mới cũng không cũ nhưng rất đắt, phải tốn mất ba mươi lăm triệu đô la Canada mới có được quyền sở hữu căn nhà trong năm năm.

Có điều môi trường ở đây rất trong lành, yên tĩnh, cách trung tâm thương mại không xa, An Kiệt đã đi mua thảm len một lần rồi, đi khoảng nửa tiếng là đã có rất nhiều cửa hàng và khách sạn, còn mang theo bản đồ nên không bị lạc đường, lượn một vòng mua bao nhiêu đồ.

Dọc đường về phát hiện còn không ít chỗ có thể đi, càng thấy thích thú. Thời sinh viên, cô và Hy Thần đều có vài năm sống ở nước ngoài, bây giờ chuyển đến sống ở nước khác cũng không có cảm giác xa quê hương lắm. Thực ra, chủ yếu là vì không có trở ngại trong ngôn ngữ giao tiếp, hơn nữa người sống cùng thì ở đâu cũng na ná nhau, cô lại là người ít giao du nên về mặt này lại càng không phải là vấn đề.

Người đầu tiên An Kiệt quen ở đây là một người lớn tuổi. Hằng ngày, khi ánh tịch dương buông xuống phía Tây, ông thường đi qua trước cửa nhà cô, khoảng hai mươi phút sau lại quay lại. Có hôm An Kiệt đang nấu cơm ở trong bếp, ông gõ gõ vào cửa sổ nói: “Cây ô liu trong vườn nhà cô cần tưới nước.”

An Kiệt liếc nhìn ông lão rồi thò đầu ra nhìn cây ô liu nhỏ mới trồng được một tuần phía dưới mái hiên bên trái: “Chúng vẫn chưa chết mà.”


“Không tưới nước thì sẽ chết.” Ông lão nói xong, chắp tay sau lưng bỏ đi.

Sau đó, An Kiệt chạy lên gác hỏi Tịch Hy Thần, cây ô liu có cần tưới nước không. Anh nói tất nhiên không cần, kết quả là hai ngày sau cây ô liu nhà cô bị ch

Sau này, An Kiệt mới biết ông lão đó tên là Marina, sống cách nhà họ một khu phố, chuyên sống bằng nghề làm vườn, cho nên mỗi khi tản bộ sau khi ăn tối thường kết hợp quan sát vườn hoa, cây cỏ của mọi nhà.

Hôm thứ Hai sau đó, ông Marina mang một chậu ô liu đến gõ cửa nhà cô. An Kiệt cảm động nhận chậu cây xanh um, tươi tốt đó, đang định nói lời cảm ơn thì ông lão đã xua xua tay đi mất, đột nhiên nghĩ đến câu nói của Từ Chí Ma(1): “Tôi vẫy vẫy tay áo, không xua tan được sắc mây”, không nhịn được cười.

Buổi chiều, Tịch Hy Thần từ bể bơi về nhà, lần trước anh đi tập thể hình, chẳng biết moi đâu ra cái chức huấn luyện viên bơi lội mang về, An Kiệt đã cười trêu anh sau này tha hồ mà bơi miễn phí. Anh nói, còn có thể cho người nhà đi cùng, cô nghe thấy lập tức chạy mất dép. Năm ngoái ở trong nước có đi bơi với anh một lần, thực ra là đi học bơi, kết quả còn chưa bơi được, ai đó dạy dổ trở nên tuyệt tình, còn nói cái gì mà có chết mới hồi sinh, anh vừa bỏ tay ra, cô đã chìm nghỉm, uống bao nhiêu nước, bị dọa cho suýt chết, sau này không dám đi nữa.

“Anh đói chưa? Em làm sủi cảo rồi đấy.” Cô đem món sủi cảo làm cả buổi đặt lên bàn.

“Sao lại học làm món ăn Quảng Đông thế?” Hy Thần rửa tay xong, ngồi xuống, ăn thử. “Ngon lắm, chỉ hơi nhạt chút thôi.”

An Kiệt cầm cái thìa trên tay Hy Thần múc một ít ăn thử: “Vừa mà, ăn nhiều muối quá không tốt cho sức khỏe, với lại siêu thị ở đây không bán muối tinh.”

“Có cần bảo người gửi một thùng sang không?”

“Anh làm gì thế, định buôn lậu muối hả?”

Anh vẫy vẫy tay ra hiệu cho cô đi tới. An Kiệt lắc đầu, anh cười nói: “Làm gì mà cứ như cừu tơ nhìn thấy sói thế hả?”

Cô cười gượng gạo hai tiếng rồi chuyển chủ đề: “Hôm nay em đi chợ gặp một bà lão người Đức, bà ấy nói mà em chẳng hiểu gì nên em định sẽ đi học một lớp tiếng Đức.”


“Em nghe không hiểu thì sao lại khẳng định bà ấy là người Đức?”

“Anh xem, em biết tiếng Pháp, hiểu một chút tiếng Anh, còn tiếng Nhật, tiếng Hàn tuy không hiểu nhiều nhưng nghe phát âm cũng có thể nhận ra, còn tiếng Tây Ban Nha, tiếng Ý, mở miệng ra là phải uốn lưỡi kinh khủng, em phát hiện ra thứ ngôn ngữ đó khiến em rất hứng thú.”

“Muốn học cũng được, nhưng đừng thời theo cảm hứng nhé!”

“Em có bao giờ nhất thời theo cảm hứng đâu!” An Kiệt không chịu thua.

Tịch Hy Thần nhìn cô cười: “Học bơi.” Ai đó thản nhiên quẳng ra hai từ rồi tự nhiên, phóng khoáng bước lên gác.

An Kiệt ngoảnh về phía anh gào lên: “Này, nói cho anh biết nhé, sắp tới em bận lắm đấy, anh đi mà nấu bữa tối!”

Anh nghiêng người dựa vào cầu thang nhìn cô, sau đó ngoắc ngón tay ra hiệu: “Em lên đây, chúng ta cùng thảo luận một lúc.”

“Có quỷ mới tin lời anh, anh chỉ bắt nạt em thôi.”


Tịch Hy Thần sững sờ giây lát rồi ngẩng đầu cười ha hả.

Giản An Kiệt một lần nữa thở dài, ngày trước chưa hiểu anh thì cứ nghĩ anh là người lạnh lùng, cực kỳ lạnh lùng, hà khắc, ít nói, thậm chí còn có chút không coi ai ra gì, bây giờ thật sự phải lắc đầu quầy quậy rồi.

Cơn gió cuối hè thổi vào mát rượi, lướt qua chiếc chuông gió leng keng bên cửa sổ phòng bếp, An Kiệt ngồi trên chiếc ghế gỗ, gục đầu xuống bàn, ngủ thiếp đi, thời tiết thế này khiến người ta dễ dàng chìm vào giấc ngủ say.

“Nếu không gặp anh, vận mệnh của mình sẽ thế nào?” Câu hỏi này cô đã tự hỏi không biết bao nhiêu lần, nhưng thực tế thì cuối cùng cũng đã gặp, sự ràng buộc này đã tồn tại trong suốt chặng đường đã qua, và cô biết nó sẽ tiếp tục đến mãi sau này.

Giống như anh từng nói, cuộc đời rất ngắn ngủi, anh chỉ muốn được cùng cô đi đến suốt cuộc đời

Chú thích:

(1)Nhà thơ nổi tiếng của văn học Trung Quốc, chủ tướng của phong trào thơ tân cách luật. Đây là một câu thơ trong bài Tạm biệt Cambridge của ông.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận