Nông Môn Y Hương Hoàng Thúc Thỉnh Tự Trọng


"Cha, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, chúng ta chắc chắn sẽ có biện pháp khác."
Bạch Đường ngoài miệng nói vậy, song trong lòng cũng hiểu được, ngày hôm nay cha ra khỏi nhà đã là rút củi dưới đáy nồi, không thể mượn được mười lượng bạc mà lại còn ngã trật chân, chỉ sợ trong nhà lúc này là dữ nhiều lành ít.
Bạch Đường thức canh bên mép giường, chờ thảo dược ngấm, lão Bạch sau vài phiên trằn trọc, hơi thở đã dần vững vàng.
Nàng đứng dậy thổi bớt đèn, ánh nến trong phòng tỏa ra dịu dịu, nàng vẫn không hề yên tâm, rón ra rón rén khiêng ghế đến đuôi giường.
Lát sau, Từ thị vào phòng, khẽ khều nàng qua phòng bên cạnh ngủ, nàng thấy mẫu thân vẫn chưa khỏi bệnh, nhất quyết không đồng ý.
Từ thị bướng bỉnh kéo nàng ra ngoài, đè giọng xuống thật thấp: "Ngày mai con còn nhiều việc phải làm, không thể không ngủ cả đêm được."
Sau đó, Từ thị sờ trán nàng, nhẹ giọng tươi cười nói: "Mẹ biết tấm lòng của con, nhưng con vẫn chỉ mới mười bốn, vẫn là tiểu cô nương thôi mà."
Tay mẫu thân như chạm vào tim Bạch Đường.
"Vậy con đi ngủ một lát, nếu mẹ mệt, nhớ bảo con đến thay ca."
"Được, mẹ ngồi đây, có gì mẹ sẽ gọi con."
Bạch Đường tới phòng bên cạnh, thấy A Duyệt đang ôm Thạch Oa trong lòng, cả hai đều ngủ ngon lành.
Gian phòng ngủ cũng tương đối rộng, chăn đệm đều đã trải sẵn, Bạch Đường cởi giày, không dám cởi áo khoác ngoài, suy xét kỹ thì nàng chỉ ngủ một lát rồi dậy, bèn nằm xuống.
Cả ngày nay nàng phải lên núi Phúc Minh từ tờ mờ sáng, bò lên bò xuống, về đến nhà lại ầm ĩ một hồi, rồi lại phải đợi cha trở về.
Thân thể Bạch Đường cực kỳ mỏi mệt, song hai mắt vẫn không khép được, rất nhiều chi tiết trong ký ức ùa về.

Nàng mới đến thế giới này hơn một năm, hoàn cảnh trong nhà cũng không tốt, lao động vất vả như thế, nhưng miễn cưỡng cũng được xem là ấm no, nàng thật sự đã xem bản thân mình là một thành viên trong gia đình này.
Thậm chí tới cảnh cùng quẫn trước mắt, người trong nhà cũng chưa từng oán trách lẫn nhau, thật sự là đáng quý.

Bạch Đường chỉ muốn ngày qua ngày trở nên tốt lên.
Trong cơn mê man, nàng nghe được tiếng khóc nho nhỏ.
Bạch Đường lập tức tỉnh dậy, tưởng vết thương của cha chuyển biến xấu, vừa lật người dậy, liền thấy A Duyệt mắt mở to trừng nàng.
"Là muội khóc à?"
"Đại tỷ, muội sợ quá."
A Duyệt giống như một con vật nhỏ bị dọa, bò lết đến bên người nàng, cánh tay mềm mại ôm lấy nàng.
"Đừng đánh thức tiểu đệ."
"Đệ ấy cái gì cũng không hay biết, ngủ đến vô tâm vô phế."
Bạch Đường không yên tâm, tay mò vào trong ổ chăn, nắm lấy tay Thạch Oa.
Lòng bàn tay của tiểu hài tử giờ đã không còn nóng sốt, thậm chí còn ra mồ hôi, nàng mới thoáng yên tâm.
A Duyệt chen vào, đầu kề trong ngực nàng: "Đại tỷ, nhà mình thiếu những người đó nhiều tiền lắm sao?"
"Cũng không gọi là nhiều, chỉ là hiện tại nhà chúng ta tạm thời gom không đủ."
"Năm ngày sau, bọn họ sẽ đến nữa à?"
"Thiếu nợ thì phải trả tiền, chắc chắn họ sẽ đến." Bạch Đường nghĩ ra điều gì, hỏi thẳng.

"Muội biết được chuyện gì sao?"
Cái miệng của A Duyệt mếu máo, không kiềm được, òa khóc lên: "Đại tỷ, muội nghe cha nói, nếu thật sự không còn tiền thì sẽ đem muội bán đi gán nợ."
"Muộn đừng suy nghĩ vớ vẩn." Bạch Đường nhanh tay dùng chăn che miệng nàng.

"Cha mẹ làm sao nhẫn tâm như thế."
A Duyệt dùng sức lắc đầu, khóc đến thương tâm.
Bạch Đường nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng: "Muội nghe tỷ nói, muội nghe cha mẹ nói chuyện này khi nào?"
"Lúc ba ngày trước, nửa đêm mẹ ho khan rất nhiều, muội định lấy chén nước cho mẹ uống, nghe thấy cha đang nói, nếu sự tình nguy cấp, thì vì cái nhà này, phải đem A Duyệt bán đi."
Bạch Đường nắm lấy tay A Duyệt, trước sau vẫn không buông, đứng dậy đi đến đầu giường, đem ngọn đèn dầu trên bàn thắp sáng, đôi mắt A Duyệt sưng to như quả đào, chẳng trách muội ấy luôn nói trong lòng sợ hãi.
Tận ba ngày trước, A Duyệt đáng thương nghe được bí mật này, còn giấu trong lòng tận ba ngày.
Tâm can Bạch Đường đau đớn như bị ai giày xéo, hiện thực chính là tàn khốc như vậy, chỉ sợ cuộc sống hàng ngày cũng khó yên bình, A Duyệt cũng chỉ vừa mười tuổi.
"Đại tỷ, muội biết cơ thể tiểu đệ không tốt, lại là nam nhi trong nhà, chắc chắn không thể gán nợ.

Tỷ lại có năng lực như vậy, cũng càng không thể." Tiếng A Duyệt chậm rãi, càng có vẻ hèn mọn.

"Chỉ có muội là có thể bán đi gán nợ."

Bạch Đường nhìn ánh đèn, miệng mấp máy không nói thành lời.
A Duyệt cố gắng ngăn bản thân không khóc, tuy cười lên nhưng trông lại càng đáng thương: "Đại tỷ, tỷ có thể kiếm tiền như vậy, nếu muội bị bán đi, muội nhất định chờ tỷ tới chuộc muội.

Đại tỷ, tỷ cũng đừng bỏ mặc muội, tỷ nhất định phải tới."
"Muội không sợ bị bán đi, cũng không sợ bị liên lụy phải chịu khổ.

Muội chỉ nghĩ là về sau không thể nhìn thấy cha mẹ, không thể nhìn thấy đại tỷ và tiểu đệ."
"Đừng nói nữa, A Duyệt, đừng nói nữa."
"Đại tỷ, tỷ để muội nói, trong lòng muội rất khó chịu, muội muốn nói ra." Toàn thân A Duyệt run rẩy.

"Đại tỷ, muội sẽ nói với bọn họ, muội rất siêng năng, biết làm nhiều chuyện, biết đâu bọn họ có thể bán muội vào làm nha hoàn nhà phú hộ, họ sẽ không bán muội đi đến những nơi dơ bẩn, đúng không?"
"A Duyệt ngốc." Bạch Đường liền ôm nàng vào lòng, kéo chăn phủ lên, cả thân người A Duyệt đều lạnh run.

"Đại tỷ làm sao bỏ được A Duyệt, tỷ nhất định sẽ nghĩ cách, xoay đủ tiền trả nợ."
"Chân cha hiện bị trật rồi, không thể trông cậy được."
"Đừng lo, tỷ nhất định sẽ nghĩ ra cách."
Thanh âm của hai người đánh thức Thạch Oa, hắn dụi mắt ngồi dậy từ ổ chăn: "Đại tỷ, nhị tỷ, sao hai người còn chưa ngủ?"
Đôi mắt hắn nhập nhèm còn chưa mở ra, vậy mà vẫn quay đầu sang phía hai người hỏi.
Bạch Đường giơ một tay ôm Thạch Đầu, hai cái đầu nhỏ chụm lại trong ngực nàng: "Đại tỷ hứa với hai người, một nhà chúng ta sẽ không tách ra, bất kể là ai cũng không thể chia rẽ chúng ta."
Đêm ấy, Bạch Đường cũng không nhớ rõ họ ngủ như thế nào.

Hừng đông hôm sau, A Duyệt ghé vào vai nàng, gương mặt dán vào cổ nàng, Thạch Oa nằm ở góc chăn, mông nhỏ cũng lộ ra mép giường.

Bạch Đường nhớ đến mẫu thân đã thức canh hơn nửa đêm, liền bế đệ muội nằm lại ngay ngắn, hai khuôn mặt nho nhỏ đỏ bừng, say ngủ như búp bê sứ.
Ngay sau đó, nàng khoác áo lên, mang giày, nhẹ nhàng gõ hai nhịp lên cửa phòng bên cạnh, bên trong phòng thật yên tĩnh.
Bạch Đường đẩy cửa vào, thấy Từ thị ghé vào mép giường ngủ gục, Bạch Nham cũng vẫn còn say giấc.
Nàng rửa mặt qua một lượt, nhóm bếp lò, lúc lửa bùng lên, liền đem hai củ khoai lang vùi vào.
Chờ đến khi canh rau dại trên bếp đã sôi, khoai lang cũng chín, mùi hương từ từ tỏa ra, khiến người trong phòng đều tỉnh táo.
"Đại tỷ, đệ đói bụng." Thạch Oa sau khi hạ sốt, tinh thần cũng đã tốt lên.

đam mỹ hài
Bạch Đường ngồi xổm trước mặt hắn: "Còn ho khan không?"
"Không ạ!" Hắn dùng sức gật đầu.

"Đệ vừa gặp mẫu thân, mẹ cũng khỏi nhiều rồi."
Bạch Đường lột lớp vỏ bên ngoài khoai lang, bên trong là lớp khoai mềm mại vàng lịm, chia làm hai nửa đặt ở trong chén: "Đệ mang lên ăn cùng nhị tỷ đi."
Nàng quay lại múc chất lỏng ép từ thiết tuyến thảo, đưa cho phụ thân uống vào.

Từ thị ở bên cạnh buông bát canh rau dại xuống, gọi nàng lại: "Đường nhi, cha mẹ có chuyện quan trọng cần nói với con.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận