Nông Nữ Làm Giàu Vang Danh Thiên Hạ


Khi Ôn Noãn tỉnh lại lần nữa, trời đã sắp tối, những thứ có thể dọn trong nhà cũng được dọn xong hết rồi.

Chỉ còn lại cái giường ngủ bằng ván gỗ của nàng, ngăn tủ và cái bàn nguyên bản cũng bị dọn đi, phòng chất củi trở nên trống rỗng.

Ôn Nhiên thấy Ôn Noãn đã tỉnh, cô bé lập tức bưng chén thuốc đang hâm nóng trên bếp lò đến cho nàng uống.

Ôn Noãn nhận lấy chén thuốc, nếm thử một miếng nhỏ, lập tức biết ngay bên trong bao gồm những dược liệu gì, phương thuốc này được sắc khá đúng bệnh, nhưng mà không tốt.

Nàng uống hết trong một hơi.

“Tam tỷ, chúng ta có thể chuyển nhà rồi.

” Ôn Nhiên thấy Ôn Noãn uống thuốc xong, nhìn căn phòng chất củi này, có chút không nỡ.

Sau này ngay cả phòng chất củi cũng không được ở!“Sau này Tam tỷ chắc chắn sẽ cho muội ở trong một căn phòng lớn.

Nhà ngói gạch xanh khang trang, đông ấm hạ mát.

” Ôn Noãn nhìn ra sự xót xa của cô bé, an ủi nói.


Ôn Nhiên nghe xong lời này thì cười: “Được, phòng đó phải lớn như thượng phòng.

”Ôn Noãn cười cười, không nói chuyện.

Thượng phòng sao? Phòng ở của nàng, đương nhiên phải tốt hơn cả thượng phòng.

“Noãn nhi uống thuốc chưa? Bà mặc quần áo giúp cháu.

” Lúc này Vương thị đi đến, cũng không chờ Ôn Noãn đồng ý, trực tiếp dùng chiếc chăn bông cũ nát bọc Ôn Noãn lại kín mít, đầu cũng được dùng khăn vải quấn lại, chỉ lộ ra mỗi đôi mắt.

Lúc này Ôn Gia Thụy bước vào, trực tiếp bế Ôn Noãn lên, đặt lên trên xe đẩy ở bên ngoài cửa viện, sau đó tháo dỡ mấy ván gỗ làm giường ngủ của Ôn Noãn ra, đặt ở một bên xe đẩy: “Noãn nhi, Nhiên nhi, đi thôi, chúng ta đến ở nhà mới!”“Vâng!” Ôn Nhiên phấn khởi nói.

“Mẹ, mẹ cũng lên xe đi, con đẩy mọi người qua đó.

”“Mẹ không cần, mẹ tự đi được.

” Vương thị vẫy vẫy tay, trực tiếp đi nhanh về phía trước, bước đi có hơi vội, cũng không quay đầu lại.

Ôn Gia Thụy bắt đầu đẩy xe, đi về phía cuối thôn.


Ôn Noãn thấy ở chỗ rẽ Vương thị giơ tay lên lau lau đôi mắt một chút, bỗng dưng trái tim nàng giống như bị cục đá đè nặng, nặng trĩu.

Ôn Noãn quay đầu lại nhìn thoáng qua gian nhà ngói lát gạch xanh khang trang kia.

Đây là gian nhà ngói lát gạch xanh khang trang được xây bằng số bạc kiếm được từ của hồi môn của Vương thị.

Không chỉ có mỗi phòng ở, ruộng đồng trong số đó cũng bán hết cho cả nhà Chu thị.

Vương thị có thể không đau lòng sao?Sau này, nàng sẽ cho Vương thị ở trong gian nhà còn lớn hơn cả gian đó nữa.

Khi bọn họ rời đi, cửa thượng phòng đóng chặt, Chu thị ngại nàng đen đủi, như vậy cũng vừa khéo!Sau này tốt nhất là không liên quan gì đến nhau! Ôn Noãn nghĩ thầm.

Lều tranh ở cuối thôn, đi bộ khoảng nửa tiếng là đã đến rồi.

Lều tranh đơn sơ đã được Ôn Gia Thụy dẫn theo mấy huynh đệ cùng thôn sửa sang lại thành gian nhà tre.

Tường làm từ những thân trúc xanh biếc, vừa thấy cũng biết là những cây tre vừa được chặt bỏ cách đây không lâu.

Nóc nhà phô cỏ tranh, nền nhà được làm từ cỏ, sau đó đè nén đất đỏ vào, trong không khí tràn ngập một mùi thơm thanh nhẹ của cây tre và mùi hương nhàn nhạt của bùn đất.

Thời gian gấp rút, nhà ở vốn dĩ được dựng từ cấu trúc ban đầu của lều tranh thành một căn phòng lớn.

Lúc này có mấy người đàn ông trạc tuổi Ôn Gia Thụy, cùng hai nam hài cắm cây trúc vây quanh sân.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận