Nữ Phụ Ba Tuổi Rưỡi Hắc Hoá FULL


Edit: SeleneeBeta: Chin_______________Diệp Nha gặm ngón tay của mình nhìn về phía màn hình, chân không ngừng lắc lư."Anh trai không cho tớ ra ngoài......" Diệp Nha thì thầm với microphone, "Tớ đã đồng ý với anh ấy rồi, không thể ra cửa một mình.

Hơn nữa......!Hơn nữa nếu tớ lén đi, em trai nhất định sẽ đánh vào mông tớ."Mấy bàn tay kia của Diệp Lâm Xuyên làm cho tâm hồn nhỏ bé của cô bị tổn thương rất lớn, bây giờ nhớ tới trong long vẫn thấy sợ hãi.[ Triệu Thần Tinh: Tớ cũng có thể đi đón cậu, sau bữa cơm trưa tớ sẽ đưa cậu về.

]"Vậy tớ cũng sẽ nói với em trai một tiếng."[ Triệu Thần Tinh: Nếu cậu cùng chú ấy nói chuyện, chú nhất định sẽ không đồng ý, chú không thích tớ cũng như mẹ của tớ.

]Điều này cũng đúng.[ Triệu Thần Tinh: Hay là cậu vẫn không tin tưởng tớ, sợ rằng tớ làm tổn thương cậu? ]Diệp Nha vội vàng phủ nhận: [ Không có không có, tụi mình là bạn tốt, tớ tin tưởng cậu.

][ Triệu Thần Tinh: Tốt, chúng ta đã định rồi, hiện tại tớ sang nhà tìm cậu.]**Liên lạc bị gián đoạn, Diệp Nha bò ra khỏi giường.Diệp Tử Dục đã thu dọn gọn gàng sạch sẽ xuất hiện ở trước cửa Diệp Nha, hướng về phía cô nói: "Nha Nha chúng ta đến bệnh viện thôi."Hai tay Diệp Nha để sau lưng, ánh mắt rời rạc, mềm mại mà nói: "Em, em hôm nay em muốn tìm chị Hạ Tình chơi cùng." Cô sẽ không nói dối, nói xong đầu ngón tay quấn vào nhau, trên trán đổ mồ hôi mỏng.Tử Dục nghe xong, tràn đầy sức sống khiêng đồ đạc chạy xuống lầu đem việc này nói cho Thẩm Trú.

Thẩm Trú thận trọng hơn so với Tử Dục, đối với Diệp Nha hỏi nhiều thêm vài câu, cô thành thành thật thật lặp lại lời vừa nói một lần nữa.

Diệp Nha với Hạ Tình từ trước đến nay có quan hệ rất tốt, từ lúc tiết mục kết thúc đã không còn gặp mặt, bây giờ muốn đi tìm chị em chơi cũng rất hợp lýHôm nay Diệp Lâm Xuyên không ở nhà, quản gia mới ngày mai mới có thể đi làm, trong nhà trước mắt chỉ có bảo mẫu.Suy xét đến nhân tố an toàn, Thẩm Trú nói: "Hay chúng ta chờ Hạ Tình tới rồi đi."Diệp Nha nghe xong trong lòng căng thẳng, vội lắc đầu không ngừng: "Vậy thì anh trai sẽ chờ rất lâu, anh Thẩm Trú không cần lo lắng, em sẽ ngoan ngoãn ngồi chờ trên sô pha." Nói xong, ôm lấy cặp sách nhỏ hình đóa hoa ngồi xếp bằng trên ghế sô pha, thuận tiện mở luôn TV, tìm một phim hoạt hình rồi chăm chú xem.Thật ngoan.Thẩm Trú yên tâm đối với năng lực tự quản mình của Diệp Nha, rồi lại hướng dì bảo mẫu dặn dò mấy câu, kéo hai đứa em trai lên xe đi bệnh viện trước.Diệp Nha nhìn chăm chú theo bóng dáng ba người rời đi, lỗ tai động đậy, nghe được tiếng động cơ xa dần, giật mình một cái nhảy khỏi sô pha, chạy lên phòng mình đem rương đồ chơi lôi ra tìm kiếm.

Ăn sinh nhật con người là phải tặng quà.Cô cũng muốn vì Thần Tinh mà chuẩn bị quà tặng.**Không nghĩ tới khi cô chọn lễ vật, Triệu Thần Tinh đang bị cột vào trên ghế, an tĩnh nhìn "hiện trường biểu diễn" của Điền Hựu Cầm"Mày chờ xem, hiện tại tao sẽ đi mang con nhỏ kia đến đây." thần sắc Điền Hựu Cầm sung sướng, "Triệu gia chúng ta không được tốt, thì Diệp Lâm Xuyên cũng đừng nghĩ được yên ổn." Nếu Diệp Lâm Xuyên không chịu buông tha bọn họ, cô cũng muốn làm cho Diệp Lâm Xuyên thân bại danh liệt! Bọn họ ai cũng đừng nghĩ rơi vào kết cục tốt!"Nhưng mà Diệp Nha sẽ đi theo bà sao."Triệu Thần Tinh nhàn nhạt mà một câu nhất thời làm Điền Hựu Cầm tỉnh táo lại.Kế hoạch ban đầu của cô là mượn danh nghĩa Triệu Thần Tinh lừa Diệp Nha lên xe, trực tiếp mang theo chứng cứ đi đến Cục Quản Lý trước, không cho Diệp Lâm Xuyên một đường nào có cơ hội xoay chuyển.

Bất quá con nhỏ kia nhạy bén như vậy, sẽ dễ dàng như vậy mắc mưu sao?Triệu Thần Tinh bên môi gợi lên độ cong một tia châm chọc: "Bà đi là chuyện không có khả năng, đến lượt tôi nói với cô ấy khẳng định nguyện ý đến."Thái độ của cậu biến hóa quá nhanh, ánh mắt Điền Hựu Cầm hoài nghi: "Mày lại muốn chơi trò gì?"Triệu Thần Tinh nói: "Mẹ con nghĩ kĩ rồi, con không muốn bị Cục Quản Lý tìm ra, con không muốn chết, cho nên con nguyện ý trợ giúp người."Cậu bất thình lình thay đổi khiến Điền Hựu Cầm nghi ngờ càng sâu.Không lâu mới đây cậu còn mới thiêu hồ sơ, hiện tại không hiểu vì sao lại hướng về cô ta, nói chuyện này không có trò quỷ gì thì tin mới lại? Điền Hựu Cầm không phải người ngu ngốc, dễ dàng tin lý do thoái thác này của cậu như trở bàn tay."Hay là mày nhân cơ hội để chạy trốn?" Điền Hựu Cầm mắng, "Phi! Tưởng bở!!""Con là người sống mô phỏng, trừ nơi này còn có thể đi nơi nào." Triệu Thần Tinh sắc mặt yên lặng, "Mẹ, ngài hẳn là so với ai biết rằng con rất muốn sống chứ."Hắn muốn sống, vì thế làm con trai giả của bọn họ; hắn muốn sống, cho nên đối với bọn họ nói gì nghe nấy.Triệu Thần Tinh tận mắt chứng kiến bạn bè của cậu bị lấy con chip ra, cơ thể bị vứt trong góc như phế liệu.

Bọn họ khi chết vô tri vô giác, Triệu Thần Tinh lại cảm thấy sợ hãi."Tiến sĩ thiết kế chức năng tự hủy cho con, nếu mẹ không tin tưởng, có thể mở ra trang bị trước ngực.

Nếu con không trở về trong vòng ba giờ, chương trình sẽ tự khởi động, con sẽ chết." Triệu tiến sĩ vì mỗi một người sống mô phỏng thiết lập chức năng này, đề phòng lỡ ngày nào đó bọn họ có ý thức, gây ra tổn thương cho nhân loại.Điền Hựu Cầm giữ nghi hoặc đi đến trước người Triệu Thần Tinh.Cô lột áo ngoài trên người cậu bé ra, lộ ra làn da vừa tái nhợt vừa lạnh băng.

Bên trong ngực cậu có một bình chứa hình tròn, chứa chất lỏng năng lượng, ngoài việc điều khiển các chức năng của cơ thể.

Nếu bật tính năng tự hủy, bể chứa sẽ phát nổ trong thời gian quy định, các cơ quan nhân tạo sẽ mất khả năng vận chuyển năng lượng, cơ thể sẽ ngay lập tức rơi vào trạng thái chếtMặt Điền Hựu Cầm chán ghét mở lồng ngực ra, vươn tay ấn cái nút màu đỏ kia xuống.Đông.Đông.Trang bị tiến vào đếm ngược, tựa như nhảy lên thanh âm trái tim nhảy lên."Con đảm bảo với mẹ, con nhất định sẽ mang Diệp Nha trở về.


Nhưng con cũng muốn mẹ đảm bảo với con, không đem com giao ra."Điền Hựu Cầm không kiên nhẫn mà gật đầu, một lần nữa đem điện thoại trả lại cho hắn.Triệu Thần Tinh nắm chặt di động, đi tới cửa khi quay đầu lại nhìn cô một cái thật sau: "Hẹn gặp lại, mẹ à."Cậu cũng không nói cho cô ta, trang bị một khi khởi động không cách nào dừng lại được.Cậu cũng không nói cho cô ta, lần xoay người này cũng không muốn quay trở lại.***Thời gian từng giây phút trôi qua, qua một giờ, đồng hồ thiên tài nhỏ của Diệp Nha lại lần nữa có động tĩnh.[ Triệu Thần Tinh: Tớ tới rồi.

]Bảo mẫu bên cạnh ngủ rất say, ngáy rất to, thoạt nhìn không có ý định tỉnh dậy, mắt không mở dù một chút.

Diệp Nha đeo cặp sách lên, gửi tin nhắn về tình huống này cho Diệp Lâm Xuyên, lúc này mới đeo cặp sách hướng ra ngoài sân mà đi.Cô cũng không có cách nào ra bằng cửa chính, Diệp Nha vòng đến hoa viên phía sau, thuần thục bước lên ghế kéo khóa, đi ra từ của nhỏ, xe hơi màu xám bạc dừng trên đường cách đó không xa.Diệp Nha vẫn duy trì cảnh giác không tiến lên phía trước, đứng ở tại chỗ quan sát từ xa.Cửa sổ xe kéo xuống, lộ ra khuôn mặt quen thuộc."Nha Nha!"Diệp Nha ánh mắt sáng lên, nắm quai đeo cặp sách chạy đi qua.Cửa xe mở ra, cô dùng tay và chân bò lên ghế phía sau."Sinh nhật vui vẻ, Thần Tinh." Diệp Nha từ cặp sách tìm kiếm ra vòng cổ hình con thỏ, "Cho cậu.""Đây là cái gì?""Thần Tinh không ngủ được, buổi tối sẽ rất cô đơn, cho nên, cho nên cái này có thể chơi cùng Thần Tinh." Cô ấn lỗ tai thỏ con, thỏ con lộ ra hàm răng to dài cùm cụp cùm cụp chuyển động đứng dậy, đồng thời hai mắt đồng thời còn lóe ánh sáng hồng.

Tốc độ âm thanh cùng với tiếng hát mềm mại của Diệp Nha mà kết hợp, cảm giác sung sướng nói không nên lời.Diệp Nha trầm tư suy nghĩ cũng không biết đưa cho Thần Tinh cái gì thì tốt, nghĩ tới nghĩ lui quyết định dùng chiếc vòng cổ có chức năng ghi âm để ghi lại một vài bài hát chúc ngủ ngon, mỗi ngày buổi tối ở bên Thần Tinh, bộ dạng này sẽ làm cậu không thấy cô đơn nữa.Diệp Nha cảm thấy chính mình đúng là một đứa bé lanh lợi.Nhất thời đắc ý dào dạt, hất cằm nói: "Thế nào, Thần Tinh cậu có thích hay không?"Triệu Thần Tinh không trả lời, đem vòng cổ đeo lên trên cổ."Ừ." Trên mặt cậu lộ ra ý cười, "Tớ rất thích, cảm ơn Nha Nha.""Cậu thích thì tốt, nhưng hiện tại chúng ta sẽ đi đâu đây?" Nàng hướng ra phía bên ngoài nhìn.

Phố cảnh xa lạ, đường nhỏ uốn lượn không biết dẫn đến nơi nào.Triệu Thần Tinh từ cặp sách lấy ra hai cái ly giấy, trong đó một cái đưa tới bên tai Diệp Nha, âm thanh rất thấp, "Nha Nha, trái tim cậu đưa tớ hỏng rồi, xin lỗi tớ đã không bảo vệ tốt cho nó."Ánh mắt cậu mờ mịt, làm Diệp Nha nắm bắt không được.Tay Diệp Nha đột nhiên bị nắm lên đặt chỗ trái tim của cậu, xuyên qua lồng ngực lạnh lẽo, Diệp Nha cảm nhận được tiếng kịch liệt nhảy lên."Bất quá bây giờ tớ đã có trái tim mới, nó sẽ bảo vệ tốt cho cậu.""Nha Nha, cậu có được người nhà chân chính, bọn họ đối với cậu rất tốt, cậu về sau nhất định có thể hạnh phúc.""Rất cảm ơn cậu vì đã đồng ý làm bạn bè với tớ."Diệp Nha nghiêng đầu, mơ hồ cảm giác được bất an."Thần Tinh, về sau cậu có thể cùng với chúng tớ, cậu cũng sẽ thật hạnh phúc."Cậu buông ly giấy, không nói thêm câu nào nữa.Tâm Diệp Nha sinh ra sợ hãi, khi ngón tay muốn chạm vào, tiếng chuông đồng hồ dồn dập vang lên, một bên khác hô hấp của Diệp Lâm Xuyên rối loạn, cấp hỏa công tâm: "Bây giờ con đang ở đâu?"Diệp Nha ngơ ngác nhìn Thần Tinh, nói đúng sự thật: "Ăn sinh nhật với Thần Tinh ạ.""Đem điện thoại đưa cho cậu ta.""Ai cơ?""Ba bảo con đem điện thoại đưa cho cậu ta!"Diệp Lâm Xuyên mất bình tĩnh trước kia, gầm nhẹ: "Đưa cho cậu ta!"Bị hung dữ Diệp Nha hoảng sợ, vô thức tháo đồng hồ xuống để bên tai Triệu Thần Tinh."Chú." Triệu Thần Tinh tắt loa ngoài, nhàn nhạt gọi hắn."Đồng hồ này có gắn định vị, ta sẽ rất nhanh tìm được con bé.

Bây giờ cậu cũng có thể chọn theo mẹ cậu đem con bé đi, cũng có thể đem con bé để ở bên đường vì đã làm bạn với cậu.

Ta có thể hứa với cậu rằng, chỉ cần cậu không làm tổn thương đến Diệp Nha, ta sẽ cho người một nhà của các cậu con đường sống."Xe di chuyển, cảnh sắc hai bên phồn hoa.Ngoài cửa sổ xe có một vòng đu quay thật lớn, Triệu Thần Tinh khóe môi giật một cái: "Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, cháu đã sớm thấy được kết quả của bản thân mình.""Cậu đang nói cái gì?""Chú, ngài yên tâm." Triệu Thần Tinh thật sâu hít vào một hơi, "Diệp Nha sẽ bình an không có việc gì."Cậu ngắt điện thoại, tài xế đồng thời đem xe dừng ở cửa công viên trò chơi."Cảm ơn chú Lâm." Triệu Thần Tinh từ trong túi lấy ra một tấm thẻ ngân hàng đưa qua, "Triệu gia bên kia chú không cần về."Tài xế nhận thẻ ngân hàng, đưa hai người xuống xe, xe đi hướng hoàn toàn trái ngược với con đường.Công viên trò chơi rất đông người ngoài sân, những quả bóng bay đầy màu sắc bay trời bầu trời.

Triệu Thần Tinh lôi kéo cô đi vào đám đông, hai bóng dáng nhỏ nhanh chóng biến mất trong dòng người.***"Diệp tổng! Ngài mau xem cái này trên mạng!"Khi Diệp Lâm Xuyên sững sờ nhìn vào màn hình điện thoại đã tắt, trợ lý Hà vội vàng bước vào, "Tôi vừa nãy phát hiện!" Hắn đem notebook đưa tới trước mặt Diệp Lâm Xuyên.[C-X: Tin tức đáng tin cậy, con gái Diệp thị thật sự là người nhân bản, không lâu trước đây bị Cục Quản Lý mang đi điều tra, nghe nói là thí nghiệm của Triệu kia.

Bây giờ đã trốn thoát, Quản Lý Cục chuẩn bị trực tiếp xử lý.

][C-X: Ngôi sao nhí Triệu Thần Tình nổi tiếng là trí năng mô phỏng người sống, vẫn luôn bị Triệu gia hút máu kiếm lời, hiện tại cùng với Diệp Nha vẫn luôn lẩn trốn.

Hình 123 chứng minh thân phận, xác nhận tin tức là Cục Quản Lý không chuẩn bị buông tha cho hai đứa trẻ này.

]Các blogger đưa ra đều là bằng chứng thực tế.Các ký tự trắng và đen đã quét sạch tất cả các trải nghiệm của hai người, đồng thời còn có các thí nghiệm chưa từng thấy của tiến sĩ Triệu.

Một vài hình ảnh tiếp theo là những người nhân bản và người mô phỏng, họ rất nhỏ, có khuôn mặt và tay chân của con người, nhưng họ không được đối xử như bình thường, họ chất thành đống như rác trong góc tối.[C-X: Con trai thật sự của Triệu gia đã chết, hai vợ chồng Điền Hựu Cầm kia chính là quỷ hút máu! ][C-X: Bọn họ rõ ràng là được nhân loại tạo ra, vì sao lại phải bị nhân loại tiêu hủy! ]Mấy cái Weibo đều là đúng giờ tuyên bố, ảnh đính kèm rất thê thảm.Hắn cố ý đem ảnh chụp Diệp Nha cùng Triệu Thần Tinh ôm nhau trong tiết mục đặt ở chính giữa, những đứa trẻ đứng ở dưới ánh mặt trời tươi đẹp mỉm cùng với người mô phỏng " chết" trái ngược hẳn với nhau, chỉ cần liếc mắt một cái đã khiến cả người rùng mình.Thời gian Weibo phát ra khoảng mười phút trước, cái tài khoản này một con số tài khoản fans mới, bình luận rất ít ỏi."Người này có ý gì? Có cần liên hệ xóa không?"Diệp Lâm Xuyên thu lại thanh âm, nhìn màn hình trầm tư.C-X......Thần......!Tinh.Triệu Thần Tinh!!Đồng tử Diệp Lâm Xuyên chấn động, dự cảm không lành đột nhiên nổi lên.


Hắn đập bàn đứng lên, nhìn về phía định vị, chấm đỏ vẫn giữ nguyên vị trí không nhúc nhích, hiển nhiên là Triệu Thần Tinh đã để đồng hồ ở một vị trí nhất định."Diệp tổng?""Liên hệ Cục Quản Lý, lập tức liên hệ."Vẻ mặt của Diệp Lâm Xuyên khẩn trương, cảm xúc trợ lý Hà bị kéo theo, sốt ruột hoảng hốt gọi điện thoại cho Cục Quản Lý."Này, chúng tôi là tập đoàn Diệp thị ......"Điện thoại nhấc máy chưa nói được hai câu, Diệp Lâm Xuyên liền duỗi tay đoạt lấy: "Tôi là Diệp Lâm Xuyên, xin hỏi các anh hôm nay có nhận được điện thoại khiếu nại không?"Nữ nhân viên trực điện thoại sửng sốt rồi lên tiếng, ngay sau đó thanh âm ngọt ngào nói: "Xin lỗi thưa tiên sinh, đây là công việc cơ mật, chúng tôi không có cách nào tiết lộ."Phiền.Diệp Lâm Xuyên cau mày, đặt điện thoại xuống quyết định đích thân đến đó.***Kim đồng hồ đã chỉ 10 giờ, người trong công viên trò chơi dần dần tăng lên.Diệp Nha gắt gao đi theo bên người Triệu Thần Tinh, cùng cậu tay cầm tay xuyên qua bên trong biển người.

Đột nhiên, hai bóng dáng cao lớn che ở trước mặt bọn họ.

Diệp Nha chậm rãi ngửa đầu, bọn họ mặc đồng phục màu xám bạc, trước ngực là con số, không nói cẩu cười, vẻ mặt nghiêm túc."Vi khuẩn gây bệnh thí nghiệm 016 người thí nghiệm Diệp Nha, đã xác nhận thân phận."Đối phương cầm dụng cụ đối với cái trán Diệp Nha quét xuống, cô hoảng loạn, dùng sức nắm chặt cánh tay Triệu Thần Tinh."Chúng tôi đã nhận được báo cáo, hai vị hãy cùng chúng tôi đi một chuyến."Ngữ khí bọn họ xem như hòa ái, nhưng ánh mắt lại làm Diệp Nha cảm thấy sợ hãi.Lạnh như băng, nhìn vào một vật thể đã chết.Những bộ đồng phục trên người họ rất bắt mắt, có những người qua đường chạy chậm lại và phóng tầm mắt đánh giá, ngay sau đó có người nhận ra Diệp Nha,thốt lên: "Đó không phải là ngôi sao nhí sao ?!""Đúng vậy, thật sự là bọn họ.""Sao lại thế này? Sao người Cục Quản Lý cũng ở đây.""Diệp Nha, cháu lại lén bỏ trốn sao!"Trong đám người bỗng nhiên có người hô lên như vậy, Diệp Nha lập tức đáp lại: "Không có ――! Cháu ra đây là đi sinh nhật cùng Thần Tinh.

Đúng không, Thần Tinh."Triệu Thần Tinh không nói gì, nhanh chóng từ trong lòng ngực lấy ra bình tưới, đối với trước mặt hai người phun qua.Chất lỏng không xác định làm người chấp hành trong lòng kinh hãi, vội vàng lấy tay che lại, chính khoảnh khắc mất tập trung này, làm Triệu Thần Tinh mang theo Diệp Nha lao khỏi vòng vây."Số 3, bọn họ chạy! bao vây từ bên cạnh!""016 có khả năng mang theo vi khuẩn gây bệnh, chú ý sơ tán đám đông.""Hãy dùng các biện pháp nếu cần thiết."Theo lời họ nói là buộc phải tiêm thuốc an thần.Thí nghiệm vi khuẩn gây bệnh của Triệu tiến sĩ đem đến cho xã hội với ban lãnh đạo cấp cao một khủng hoảng rất lớn, chẳng sợ bọn họ chỉ là hai đứa nhỏ, Cục Quản Lý cũng không dám như vậy mà chậm trễ.

Bốn hoặc năm người chấp hành đi ra từ mọi hướng, và những người đứng xem bị choáng váng vì cuộc truy đuổi bất ngờ.Nhờ vào kích thước nhỏ bé hai đứa trẻ dễ dàng di chuyển đến nhiều nơi khác nhau trong sân khu vui chơi.Chạy vội làm cho Diệp Nha không có sức lực, bước chân lắc lư, hô hấp càng thêm dồn dập.

Nhóm người chấp hành theo sát phía sau, một bóng đen trong đám đông xông vào, rút súng ra.

Triệu Thần Tinh đột nhiên dừng bước chân lại, xoay người che ở trước người Diệp Nha.Phanh!Tiếng súng cắt ngang trời quang.Mọi người lùi lại kêu lên, và chìm vào im lặng kéo dài.Diệp Nha gần như mất đi khả năng phản ứng, cơ thể vừa mới kiệt sức vào giờ phút này chỉ còn chết lặng.

Cô trừng lớn đôi mắt ngơ ngác nhìn Triệu Thần Tinh ngã trên mặt đất, đầu óc trống rỗng.Ánh mặt trời thực ấm áp, vòng xoay ngựa gỗ tiếp tục vang lên âm nhạc.Bốn phía không tiếng động, trước ngực cậu có một lỗ thủng màu đen, đường cong lộn xộn lộ ra bên ngoài, chất lỏng năng lượng màu xanh lam chảy ra theo bình vỡ.Như là máu.Máu màu xanh.Diệp Nha bị dọa cho ngây người, mông té ngã trên mặt đất."Thần......!Thần Tinh." Âm thanh non nớt đang rung động, Diệp Nha té ngã đi qua, cố sức nâng lên đầu của cậu đặt lên đầu gối, thổi thổi về phía lỗ hổng, "Không đau không đau, Thần Tinh không đau."Cánh tay của Triệu Thần Tinh buông thõng sang một bên, bình chứa bị phá hủy chất lỏng năng lượng tràn ra khiến cậu không thể cử động."Chú, chú có thể giúp cháu kêu bác sĩ đến không?" Diệp Nha ôm Triệu Thần Tinh, nhìn người chấp hành đang dại ra với hai mắt cầu xin, "Thần Tinh, Thần Tinh bị thương rồi, chú có thể giúp cháu kêu bác sĩ không?"Đối phương không di chuyển.Bọn họ biết rõ bác sĩ không cứu được Triệu Thần Tinh, tất cả mọi người đều rõ ràng."Nha Nha, tớ không đau." Triệu Thần Tinh chớp chớp mắt, "Thật sự, tớ không đau."Cậu nhìn xuống lồng ngực trống rỗng của mình, vẫn còn sót lại một chút chất lỏng năng lượng, giống như cuộc đời ngắn ngủi nhỏ bé của cậu.Triệu Thần Tinh vất vả chống tay lên, cầm sợi dây chuyền thỏ con trên cổ.Lách tách.Cậu dùng hết toàn lực ấn chốt mở."Đêm thật dài, tuyết từ từ, Tinh Tinh lạc đường nhớ nhà.""Thần Tinh, ngủ ngon."Tiếng hát mềm mại non nớt của Diệp Nha như có ma lực trấn an linh hồn.Cũng không biết, không biết cậu có linh hồn hay không.Triệu Thần Tinh gắt gao nắm con thỏ, tiếng ca quanh quẩn, mí mắt cậu nhẹ nhàng rung động, "Diệp Nha......" Hắn nói, "Tớ thật sự muốn trở thành con người."Muốn lớn lên.Muốn ngủ.Muốn khóc muốn cười, muốn lên núi ngắm tuyết cùng với bạn bè, ban đêm đi dạo hồ, đi rất nhiều rất nhiều nơi, xem rất nhiều rất nhiều phong cảnh.

Muốn biết mặn là thế nào, ngọt là cái gì.Cũng nghĩ ――Có ba mẹ thật sự.Lạch cạch.Một giọt nước mắt rớt xuống phía dưới hốc mắt của cậu, giống như là nước mắt cẩn thận của cậu."Nha Nha." Cậu mỉm cười nhắm mắt lại, "Ngủ ngon."Lúc này đây.Tinh Tinh nên ngủ.Độ ấm trong lòng ngực như lạnh băng, rõ ràng còn chưa đến mùa đông, Diệp Nha lại cảm thấy lạnh lẽo.

Cô nhặt lên mảnh nhỏ trên mặt đất cắt ngón tay, đau đớn làm ý thức cô thanh tỉnh, cô chưa bao giờ có dung cảm giống như vậy, không khóc không náo loạn, chịu đựng đau đem máu đỏ tươi đem đến trong miệng cậu nhỏ giọt.Không có phản ứng.Diệp Nha lại túm lấy tay Triệu Thần Tinh đặt trên đầu nhỏ của bản thân.Cô là yêu quái nhỏ may mắn nhất trên thế giới, người bệnh sờ vào đầu cô đều sẽ tốt lên.Nhưng mà.Cậu không có tỉnh lại.Diệp Nha ngơ ngác ngồi, giờ này khắc này thế nhưng lại quên bi thương."Cục Quản Lý ......!Giết người."Trong đám người không biết có ai đó nỉ non một câu, nhân viên chấp hành trở thành đích cho mọi người chỉ trích, mọi người nhìn bọn họ với ánh mắt có tránh né cũng có kinh ngạc.Trừ thân phận người sống mô phỏng, ngoại hình Triệu Thần Tinh cũng chỉ là một đứa nhỏ vài tuổi.

Trên màn ảnh cậu xinh đẹp hiểu chuyện, hình ảnh đã sớm xâm nhập vào trong tâm trí, phàm là có một ý đồng cảm, đều cũng sẽ không đối với cái chết của cậu mà thờ ơ."Nhường đường một chút."Có người đẩy ra tầng tầng lớp lớp vòng vây bao bọc, giây tiếp theo Diệp Nha bị hai bàn tay ôm vào trong ngực.Cô chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt to hốc hác: "Em trai......"Diệp Lâm Xuyên rũ mắt nhìn xuống mặt đất, trong mắt hiện lên đáng tiếc."Cho Thần Tinh một ít xăng, vẫn có thể sống sao?" Cô rất nghiêm túc mà nói, "Con đem tiền tiêu vặt của con đều mua xăng cho Thần Tinh được không......"Diệp Lâm Xuyên hôn hôn đầu cô không nói chuyện, thẳng tiến đi vào trước mặt người chấp hành, "Đây là kết quả mà các vị muốn thấy?"Bọn họ hai mặt nhìn nhau, đều không nói gì.Cuối cùng đội trưởng cũng mở miệng: "Trên người cô bé có khả năng mang theo vi khuẩn gây bệnh, chúng tôi dựa trên nguyên tắc mang đứa bé đi làm kiểm tra."Diệp Lâm Xuyên mặt không biểu tình nói: "Nếu trên người con bé không có vi khuẩn bệnh mà các anh nói, tất cả đều bình thường thì sao?"Đối phương ngó mắt về phía sau Diệp Lâm Xuyên, "Chúng ta sẽ thương lượng ra biện pháp hợp lý.""Tốt." Diệp Lâm Xuyên ôm chặt Diệp Nha, "Diệp Nha là con gái của tôi, tôi thân là ba của con bé, cùng con bé đi cùng nhau không quá phận đúng không?"Bọn họ sắc mặt khó xử, cuối cùng vẫn gật đầu.Ngay sau đó Diệp Nha bị mang về Cục Quản Lý, đồng thời còn có chip não của Triệu Thần Tinh.Chức năng tự bảo vệ của cơ thể tạm thời che chắn cảm xúc buồn bã của Diệp Nha, cô một đường đều không có phản ứng gì, thẳng đến vào phòng kiểm tra, cơ sở vật chất công nghệ cao và người lạ trước mặt khiến cô cảm thấy kinh hãi.

Cảnh tượng vừa xảy ra không lâu lại hiện lên trong đầu cô, cô trừng lớn mắt, tay chân lạnh lẽo run rẩy, cuối cùng khóc lớn nhìn Diệp Lâm Xuyên bên ngoài kính.Diệp Nha vươn hai tay, cầu xin Diệp Lâm Xuyên ôm cách một bức tường."Đừng...!đừng bỏ con.""Em trai đừng bỏ con, không muốn không muốn!"Tiếng khóc tiếng hét của cô xuyên thấu qua thiết bị, một tiếng so một tiếng thê lương.Diệp Lâm Xuyên nắm chặt hai tay, rũ mắt hỏi: "Đại khái bao lâu?""Nửa tiếng, rất nhanh."Diệp Lâm Xuyên vô thức đặt lòng bàn tay lên mặt kính, ánh mắt thật sâu nhìn chăm chú vào bên trong tiếp nhận kiểm tra Diệp Nha.Trong lúc cô làm kiểm tra, bên ngoài đã tạc nồi.Một màn Triệu Thần Tinh ngã xuống đất đã được một người quan tâm tung lên mạng, Weibo C-X trước đó tung tin đã trực tiếp trở thành bằng chứng.


Triệu Thần Tinh cùng với Diệp Nha đều là ngôi sao nhí nổi tiếng, sự kiện ác liệt này làm fans cùng người qua đường dâng trào, hơn 50 bình luận trực tiếp làm trang chủ Cục Quản Lý tê liệt, đồng thời giới truyền thông cùng người hiểu chuyện tập trung trước của Cục Quản y đòi thả người."Người có nhân quyền, động vật cũng có động vật quyền, dựa vào cái gì người mô phỏng cùng người nhân bản không có quyền lợi.""Cho nên bọn họ chỉ là người hi sinh trên con đường khoa học kỹ thuật sao? Cho nên bọn họ xứng đáng được tạo ra ư?""Một Thần Tinh chết giữa ban ngày, còn có vô số nhìn không thấy Thần Tinh chết trong đêm tối.

Bọn họ dựa vào vì cái gì mà vì họ Triệu mua đơn ?""Phản đối tiêu hủy người nhân bản! Phản đối tiêu hủy người nhân bản! Phản đối tiêu hủy người nhân bản!""Chúng ta không kiến nghị khắc phục nghiên cứu thí nghiệm người nhân bản, đồng thời cũng phản đối hành vi tiêu hủy của Cục Quản Lý!!""Chỉ nói một câu ―― thả Diệp Nha!!"Tức giận của Dân chúng khó có thể bình phục, lãnh đạo Cục Quản Lý khẩn cấp mở hội nghị.Lấy tình hình hiện tại xem ra khẳng định không thể tùy tiện xử lý Diệp Nha, đến nỗi xử lí như thế nào cho thích đáng cũng chỉ có thể chờ kết quả đưa ra của Diệp Nha, nhưng khó hiểu nhất chính là, lúc ấy căn bản không có ai nổ súng."Đội trưởng, đã tìm được người nổ súng."Bên trong phòng họp, có người đem tư liệu đặt ở trên bàn."Là một sinh viên của trường giáo dục thể chất, cảnh sát điều theo dõi phát hiện, hiện tại đã bị bắt."Hắn tiếp tục nói: "Sinh viên này nói là nhận được nặc danh giao cho, nội dung nặc danh là hôm nay vào lúc 10 giờ 15 phút đối với cậu ta mà bắn.

Cậu ta nói không biết sao lại thế này, bởi vì nhiệm vụ cho tiền nhiều lại còn đơn giản nên đã nhận, chúng tôi đã kiểm tra, khẩu súng kia chỉ là súng giả.

Còn có......" Dừng một chút, "Cơ thể của đứa trẻ kia tự động bắt đầu chức năng tự hủy."Giọng nói rơi xuống, không khí chợt trầm thấp.Mọi thứ đã được an bài rất tốt.Đứa bé kia cố tình đưa ra tin tố cáo, cố ý tiết lộ những bằng chứng có được, cố ý dẫn bọn họ đến công viên trò chơi nhiều người, cuối cùng......!Cố ý chết trước mắt của đại chúng.Một tiếng súng trống rỗng kia đã thành công khơi dậy sự phẫn nộ, cũng thành công làm cho bọn họ không có cách nào dựa theo phép tắc đã ra mà làm việc."Đã có kết quả kiểm tra, thân thể đứa bé kia rất khỏe mạnh.

Nhưng máu cô bé có chứa những chất không rõ, chúng tôi phỏng đoán là do thí nghiệm mà ra.""Có hại không?"Hắn lắc đầu: "Không có.

Cô bé giống hệt với con người bình thường, Đây là người nhân bản hiếm thấy nhất trong lịch sử."Tuổi thọ của người nhân bản so với động vật nhân bản còn ngắn ngủi hơn, thường có bệnh bẩm sinh, ốm đau tra tấn làm người nhân bản mỗi ngày đều bị dày vò.

Người nhân bản bị mang về thân thể không chịu được cơn đau kéo dài, chủ động yêu cầu kết thúc cuộc đời mình.

Cục Quản Lý chú ý chặt chẽ với mỗi lần thí nghiệm, cho dù là lệnh cấm rất rõ ràng, nhưng vẫn không có cách nào ngăn cản tính tham lam của con người.Ở nơi mà bọn họ không tìm được, có người nhân bản bị bán đến nước ngoài; có rơi vào thị trường giao dịch bất hợp pháp, còn có trở thành vật thí nghiệm.Quản lý cấp cao trầm ngâm vài giây, thở dài đứng dậy: "Thông báo làm sáng tỏ đi, kêu phỏng viên đến sẽ trả lời phỏng vấn.

Cuối cùng......" Ông ta nói, "Đưa đứa nhỏ kia về nhà đi."Quyền của pháp luật không chỉ về những sinh linh nhỏ vô tội.Khoa học kỹ thuật ra đời cũng không nên chỉ có sự hy sinh.***Sắc trời tối dần.Diệp Nha khóc một ngày trời vẫn còn khóc nức nở.Thấy cô khóc thật đáng thương, chị gái phụ trách tiếp khách không nhin được ngồi xổm xuống trước ghế dựa, đưa qua một ly nước: "Cái chip não của cậu bé kia vẫn còn giữ lại."Nghe được tới Thần Tinh, tức khắc Diệp Nha ngưng nước mắt.Chị gái cười ôn nhu: "Tụi chị sẽ suy xét cho cậu bé một cơ thể mới, tuy rằng ký ức không thể giữ lại hoàn toàn, nhưng tụi chị sẽ cố gắng hết sức làm cho cậu bé sống lại."Diệp Nha thút tha thút thít nức nở: "Thật, thật vậy sao?""Thật đó." Chị gái sờ sờ đầu Diệp Nha, "Chị sẽ không lừa người, cho nên đừng khóc nha."Diệp Nha lau khô nước mắt, cả ngày chưa uống giọt nước miệng lưỡi cảm thấy khô, nhận ly nước một hơi uống cạn.Đinh.Di động trong túi Diệp Lâm Xuyên vang lên.Diệp Nha nhịn không được nhìn qua.Xuyên thấu qua microphone, giọng nói khàn khàn của Thẩm Trú truyền rõ ràng tới bên tai Diệp Nha: "Chú, Thanh Hà đã biết chuyện của Diệp Nha."Diệp Lâm Xuyên mím môi, không nhịn được cầm chặt điện thoại."Cậu ấy......!Đang cấp cứu." Âm cuối của Thẩm Trú run rẩy, chịu đựng khóc nức nở, "Nha Nha vẫn ổn không ạ? Chú ngài có thể đem Nha Nha trở về không?"Cả ngày Diệp Lâm Xuyên đều trải qua đủ chuyện biến động, huyệt thái dương đột nhiên căng đau vì bị tin tức tới kích thích, nghiến chặt hàm răng run rẩy, một lát nữa mới một lần ngăn cản ngôn ngữ tốt: "Chú, tụi chú trở về ngay.

Nha Nha không có chuyện gì, cháu nói với Tử Dục, để thằng bé cũng không phải sợ."Thẩm Trú ừ một tiếng, ngắt điện thoại.Diệp Lâm Xuyên tạm biệt mấy người, vội vàng ôm Diệp Nha rời đi từ cửa sau.Các phóng viên đang chờ phỏng vấn vẫn đang ở bên ngoài, Diệp Lâm Xuyên đưa theo Diệp Nha nhanh chóng lên xe lúc bọn họ không chú ý tới.

Kiến trúc hình tròn của Cục Quản Lý dần dần bị bỏ lại phía sau, Diệp Nha mệt mỏi, cả người mỏi mệt, dựa vào lòng ngực hắn mê man.

Tối nay trăng sáng lạ thường, ngôi sao sáng nhất bầu trời đêm như trở thành Triệu Thần Tinh, chớp tắt chớp tắt cùng nói chuyện với cô."Thần Tinh thật sự sẽ trở về ư?"Diệp Nha nhìn về phía chân trời, lẩm bẩm tự nói."Sẽ." Diệp Lâm Xuyên xoa xoa nàng đầu."Anh trai cũng sẽ trở nên tốt hơn." Chóp mũi Diệp Nha lại lần nữa đỏ lên."Ừ.""Còn có còn có, mẹ của Tử Dục cũng sẽ trở về."Lúc này đây, Diệp Lâm Xuyên không nói gì."Em trai." Diệp Nha ngồi trong lòng ngực của Diệp Lâm Xuyên, tay nhỏ nâng lên khuôn mặt gầy đi rất nhiều của hắn, ánh mắt kiên định, "Ba tin con, mẹ sẽ trở về, anh trai cũng sẽ tốt lên, ba tin tưởng con."Diệp Lâm Xuyên khóe môi gượng ép nở nụ cười, ôm chặt lấy Diệp Nha.Xe một đường chạy nhanh như bay, rất nhanh đã đến bệnh viện.Diệp Lâm Xuyên một chút cũng không dám chậm trễ, tranh thủ thời gian ôm Diệp Nha, ra sức chạy lên lầu.Hành lang trống vắng.Tử Dục với Thẩm Nhiên ngồi xổm trên mặt đất khóc, Thẩm Trú đứng, bóng dáng cô đơn gầy gò.Hai cánh cửa phòng cấp cứu đóng chặt, đèn trên đầu vụt tắt khi hắn đến, tựa như tuổi trẻ của hắn mất sinh mạng sống.Diệp Lâm Xuyên buông Diệp Nha, hơi điều chỉnh tốt hô hấp, từng bước một đi về phía trước, ánh mắt so với bất cứ thời điểm nào cũng phải bình tĩnh.Diệp Nha đứng ở tại chỗ không nhúc nhích.Cô nhìn thấy, nhìn thấy thần bảo hộ dùng một tia hơi thở cuối cùng bảo vệ anh ấy đến cuối cùng.Đó là đến từ sự ôn nhu chờ đợi cuối cùng của mẹ.[ Ting! Nhiệm vụ chi nhánh 10: Kết cục cái chết của Diệp Thanh Hà đã hoàn thành.

]Không.Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc mà......Cô đã đồng ý với Tử Dục, đồng ý với em trai, cũng đồng ý với anh trai.Cô đã đồng ý rằng bọn họ sẽ rất tốt, tất cả mọi người sẽ tốt mà.[ Chúc mừng kí chủ hoàn thành tất cả nhiệm vụ.

][ Bạn có muốn mở nguyện vọng hay không? ]Diệp Nha cứng cỏi khẳng định: [ Có.

]Theo giọng nói rơi xuống, cảnh vật xung quanh lùi lại, cô bị một mảng sương trắng mênh mông nuốt chửng, toàn bộ thế giới chỉ có bóng dáng nhỏ bé của Diệp Nha, cỏ bốn lá màu xanh rơi trên đỉnh đầu trở thành vật sáng duy nhất động lòng người.Lá xanh trải ra, chiếc lá cuối cùng cũng bung ra.Chiếc lá hoa được bao bọc trong bong bóng, bong bóng nhẹ nhàng nâng lá cây bồng bềnh trước mặt Diệp Nha.


Cô ngạc nhiên trừng mắt lớn, hai tay cẩn thận cầm đóa hoa, đóa hoa chỉ thuộc về cô."Nha Nha, chúc mừng bạn đã hoàn thành trọn vẹn các nhiệm vụ."Lúc này đây, âm thanh hệ thống từ nơi xa bay tới."Bạn có thể thực hiện một điều ước."......!Điều ước.......!Cô có thể ước nguyện."Đến, bây giờ bắt đầu cái nguyện vọng đầu tiên đi."Nguyện vọng đầu tiên nhất định là ba và mẹ!!Diệp Nha nói với Tiểu Diệp tử, không chút do dự: "Cháu muốn khôi phục lại thời gian, ba mẹ còn có bạn bè từ vùng đất linh hồn trở về, còn có mẹ của Tử Dục cũng trở về nữa."Hệ thống mở miệng nhắc nhở: "Đây là hai nguyện vọng, Nha Nha muốn đem bọn họ giải phóng, còn có khôi phục vùng đất linh hồn đã bao gồm ba mẹ trở về, không cần cố tình giải thích." Vùng đất linh hồn sinh ra hoa cỏ tộc người, vùng đất linh hồn khôi phục thì cũng bao gồm mấy hoa cỏ mềm mại đó.Diệp Nha gãi gãi đầu, nhéo tay tính nguyện vọng của mình, phát hiện có chút không đủ, liền nói, "Thúc thúc, cháu có thể ước sẽ lại có mười nhiệm vụ không?"Hệ thống lạnh nhạt vô tình: "Không được.""Được rồi." Diệp Nha thất vọng rũ mắt, thật sâu hít một hơi, "Nguyện vọng đầu tiên, cháu muốn thời gian chi cảnh quay về trong quá khứ."Thời gian chi cảnh bảo hộ tứ phương của vùng đất linh hồn, đó là quê hương của cô, là quê hương của hàng triệu hàng triệu sinh linh.

Địa phương xinh đẹp như vậy hẳn là nên vĩnh viễn duy trì nó tốt đẹp, ai cũng không thể phá hư.Hệ thống ghi nhớ: "Ừ ừ ừ, Còn gì nữa?""Còn có mẹ của Tử Dục quay về."Diệp Nha đáp ứng rồi, chỉ cần Tử Dục nghe lời khám bệnh, chờ bệnh tốt lên, mẹ cậu ấy cũng sẽ trở về.

Hiện tại Tử Dục hết bệnh rồi, cũng là lúc cô nên thực hiện lời hứa."Tốt, đến phiên cái thứ ba!""Nguyện vọng thứ ba......" Diệp Nha nhìn lá xanh lay động trên tay, thấp giọng nói, "Thân thể của anh trai khôi phục."Anh trai là người anh tốt nhất trên thế giới.Anh ấy muốn tồn tại, muốn lớn lên, muốn cùng cô thoăn thoắt ngược xuôi.

Diệp Nha còn muốn nhào vào lồng ngực anh trai, lại muốn nghe gọi một câu ―― "Nha Nha."Bây giờ chỉ có cái nguyện vọng cuối cùng.Hệ thống đột nhiên thấy chua xót, đối mặt cô bé nhỏ tuổi, hắn phát hiện chính mình không thể thong dong như trước kia nói tạm biệt."Cháu nhanh cháu ước được về nhà, về đến nhà nhớ thay ta chào hỏi với người mẹ hung hăng của cháu.""Còn có, chúng ta cũng đừng mong gặp lại, các ngươi yêu quái sống lâu như vậy, khi lớn lên sẽ quên ta thôi......" Hệ thống thở dài một hơi, "Cháu phải tu luyện thật tốt, hóa thành đại mỹ nữ, khi ra ngoài chơi phải cẩn thận không để cho chim lớn ngậm đi mất, nghe nói thần chim ở thời gian chi cảnh chỗ cháu đặc biệt rất hung dữ."Diệp Nha vẫn luôn cúi đầu, giống như không nghe hắn nói.Qua một lát, giọng nói trẻ nhỏ mềm mại chân thành của cô vang lên trong thế giới nhợt nhạt tĩnh lặng."Nguyện vọng cuối cùng của cháu, cháu hi vọng hệ thống thúc thúc sẽ về đến nhà.""Tốt, hi vọng hệ thống thúc thúc......" Âm thanh nói chuyện đột nhiên im bặt, hệ thống thừ người ra, biểu tình hoàn toàn không thể tin được, "Nha, Nha Nha?"Khi nguyện vọng được nói ra, bốn chiếc lá cầm trên tay biến thành bốn tia sáng với nhiều màu sắc khác nhau phân tán tứ phương.Diệp Nha buông tay, ngẩng lên đầu nhìn nguyện vọng bay đi, cuối cùng hoàn toàn thoát khỏi cảnh hỗn loạn nhợt nhạt trước mắt.Cuối cùng một tia sáng màu tím ở trước mắt biến thành hình.Đó là một thanh niên, vóc dáng cao ráo, khuôn mặt sạch sẽ.Hắn hướng Diệp Nha mở rộng hai tay.Diệp Nha hoài nghi mà đánh giá hắn vài lần, không xác định lên tiếng: "Thúc thúc?""Nha Nha sao lại đem nguyện vọng dùng hết." Hắn đã thoát khỏi trói buộc, dựa vào một chút năng lực cuối cùng còn sót lại tạm thời ở lại trước mặt Diệp Nha.

Nơi này không phải nhà hệ thống, cho nên hắn còn ở trạng thái hồn phi phách tán, chẳng sợ Diệp Nha cố ý đến gần, chạm đến cũng chỉ là một khối không khí.Hai tay Diệp Nha sau lưng, nghiêng đầu: "Bởi vì hệ thống thúc thúc cũng muốn về nhà." Cô nghiêm túc nói, "Mẹ bảo rằng con người không phải thánh nhân, ai mà không có sai lầm, thúc thúc không thể cứ vì một sai lầm mà vĩnh viễn bị trừng phạt.

Cháu không biết ngài sai cái gì, nhưng cháu biết thúc thúc đã sửa sai, thúc thúc cũng muốn về nhà."Lời của cô suýt chút nữa làm cho hệ thống phát khóc."Tuy rằng cháu không được quay về nhà, Nhưng mà......" Nghĩ đến ba mẹ ở phương xa, Diệp Nha không khỏi nghẹn ngào.

Cô kìm nén đi nước mắt, vỗ vỗ đầu nói rằng chính mình phải kiên cường, hồng mắt tiếp tục nói, "Nhưng mà mẹ lợi hại như vậy, chắc chắn sẽ tìm được cháu."Cô tin tưởng chắc chắn.Tin tưởng chắc chắn chỉ cần chờ đợi, sẽ được gặp lại.Hệ thống chậm rãi đem cái trán để trên đầu Diệp Nha: "Nguyện vọng đầu tiên Nha Nha hứa là gì.""Vùng đất linh hồn khôi phục.""Bên trong vùng đất linh hồn kia bao gồm có ai?""Ba mẹ còn có......" Diệp Nha bỗng chốc trừng lớn đôi mắt, "Nha Nha!!""Đúng vậy, còn có Nha Nha." Thanh niên cười ôn hòa, "Không ai có thể đem đứa trẻ từ bên mẹ cướp đi.""Nha Nha......" Hệ thống cách không trung vuốt ve khuôn mặt Diệp Nha, "Thời gian chi cảnh yêu cầu 7-8 phút để khôi phục, dựa theo thời gian của trái đất có khả năng đến 7-80 năm, điều này đối với nhân loại ở thế giới cháu tới là một quá trình rất dài." Đều nói trên trời một ngày, một năm trên trái đất.

Hiện giờ Diệp Nha với cha mẹ cách xa ở hai thời không khác nhau, vị trí thời gian đương nhiên cũng sẽ khác nhau."Nhớ nhung chính là một thứ rất đáng sợ, cháu sẽ ngày đêm chịu đủ tàn phá.

Mà năng lực máu của cháu sẽ bị người mơ ước, vì cháu mang đến tai hoạ.

Cho nên thúc thúc muốn phong ấn trí nhớ của cháu, cũng muốn tạm thời bỏ năng lực của cháu." Thanh niên tay che trên trán Diệp Nha, "Cháu sẽ lại ở chỗ này bình an vượt qua cả đời, cháu sẽ có người thân, có người yêu, có bạn bè, có người cực kỳ hâm mộ.""Cháu cũng sẽ già đi, giống với tất cả nhân loại."Một tia lạnh lẽo thông qua đầu ngón tay của thanh niên truyền tới trong đầu Diệp Nha."Khi cháu chết, đó cũng là ngày trở về vùng đất linh hồn; ngày đó cháu sẽ quên đi chuyện trước kia, vẫn duy trì tâm hồn một đứa trẻ." Hắn nói rồi, nhớ nhung chính là một thứ rất đáng sợ.

Ở thế giới nhân loại Diệp Nha sống đến già khó có thể thích ứng với thân thể nhỏ tuổi với cha mẹ trẻ tuổi.

Cho nên hắn muốn phong ấn ký ức của cô cả hai hướng, để cô ấy có thể có một khởi đầu mới ở mọi thế giới.Đây là một lần rèn luyện."Nha Nha, bắt đầu cuộc rèn luyện mới từ giờ đi."Bóng dáng của hắn dần dần trở nên trong suốt."Ngay cả khi không có ta, cháu cũng phải dũng cảm đi tiếp.""Cuối cùng......!Cảm ơn cháu Nha Nha."Mênh mông lui xa, vạn vật vẫn tồn tại.Diệp Nha đờ đẫn đứng ở vị trí lúc đầu, mùi thuốc khử trùng xộc lên miệng mũi, cô mờ mịt chớp chớp mắt, nhìn nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, lại nhìn vài bóng người cách đó không xa."Đây là một kỳ tích, trái tim của cậu ta vừa rồi đã đập trở lại, hơn nữa, các chỉ số đều bình thường lại."Bác sĩ khó nén kích động, cứ lặp đi lặp lại "kỳ tích" mà Diệp Nha nghe không hiểu.Trong lúc hoảng hốt, Diệp Nha thoáng thấy một luồng sáng trắng hình con mèo chui ra khỏi phòng cấp cứu, lướt qua hành lang, chui phòng bệnh nào đó.

Cô sửng sốt, đôi mắt đều quên chớp.

Một lúc sau, một phụ nữ mặc đồ bệnh nhân đỡ tường khập khiễng xuất hiện, người phụ nữ cơ thể tinh tế, bên dưới tóc tai hỗn loạn là một gương mặt tái nhợt.Cô thật xinh đẹp, chỉ là quá mức gầy yếu."A Xuyên......"Tiếng gọi đánh thức Diệp Lâm Xuyên đang chìm đắm trong sung sướng.Người đàn ông bả vai run rẩy, không thể tin được mà quay đầu lại.Hai người cách không trung nhìn nhau, trầm mặc hồi lâu.Người phụ nữ dắt dắt môi, ánh mắt ôn nhu như nước: "Đã lâu không gặp."~Hết~.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận