Nữ Vương Bức Hôn


"Chào mẹ"
Mẹ Lâm vừa mở cửa liền gặp được cô con dâu xinh đẹp đứng trước cửa, vui tươi hớn hở kéo vào trong, " Tiểu Ái đến rồi ha, mẹ rất nhớ con, mau mau vào nhà. "
"Mẹ ơi."
"Mẹ ơi."
"Mẹ ơi, mẹ không thấy con sao? Mẹ!"
Được rồi, Lâm Tử Quỳ buồn rầu, mẹ cô hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến cô, không đón tiếp cô thì thôi, ngay cả liếc mắt nhìn cô một cái cũng không có. Rốt cuộc Phương Y Ái hay cô mới là con đẻ đây.
"Mẹ về nước cũng không báo con biết."
"Là mẹ sợ con mệt mỏi, " nhỏ giọng nói bên tai Phương Y Ái, "Không phải sợ con mất tập trung vào việc bức hôn tên đâu gỗ kia sao ?"
Lúc này, Phương Y Ái và mẹ Lâm ngồi trên ghế sofa tâm sự cùng nhau, hình ảnh hài hòa như vậy càng tạo cảm giác họ như hai mẹ con ruột. mà Lâm Tử Quỳ rất bi thương đi vào nhà bếp nấu cơm.
Tấm lòng của mẹ Lâm khiến cho Phương Y Ái cảm thấy đặc biệt đáng yêu, liền cười khanh khách , "Vậy.. con cám ơn mẹ nhiều."
"Mời hai ngài dùng bữa!"
Nghe được tiếng kêu lớn của Lâm Tử Quỳ, Phương Y Ái vội vàng đứng dậy, không ngờ bị mẹ Lâm kéo lại, nhỏ giọng nói, "Ăn cơm xong, đuổi Quỳ Quỳ đi, mẹ có chuyện muốn nói với con."

Thấy thái độ mẹ Lâm nghiêm túc, dự định mở miệng hỏi lại, thì bị mẹ Lâm ngăn lại, "Ăn cơm trước, đừng để cho Quỳ Quỳ biết."
Sau khi dặn dò xong, mẹ Lâm lôi kéo Phương Y Ái ngồi vào bàn ăn, biểu hiện che giấu rất tốt, còn cùng với Phương Y Ái và Lâm Tử Quỳ nói chút chuyện thú vị trong nhà, cũng thường xuyên hỏi thăm công việc của hai cô. So với ngày thường không có gì khác biệt. Dù sao Phương Y Ái cũng là tổng giám đốc lạnh lùng, khôn khéo, nên cảm thấy có chuyện gì đó mà mẹ Lâm muốn giấu với con gái mình, lại muốn nói riêng với cô. Chuyện như vậy có chút kỳ lạ, nên lúc ăn cơm có chút thất thần, cũng may Lâm Tử Quỳ không phát hiện cái gì hết.
"Phải rồi, hai con muốn đi đâu hưởng tuần trăng mật đây?" Mẹ Lâm bất ngờ hỏi vấn đề nhạy cảm, ngọt ngào này, Lâm Tử Quỳ đang muốn nói còn chưa nghĩ đến, nhưng Phương nữ vương trực tiếp thốt ra.
"Đi Pháp, đó là nơi rất lãng mạn, Tử Quỳ hẳn là rất thích." Nói xong còn nháy mắt mấy cái với Lâm Tử Quỳ, làm như hỏi ý kiến.
Trong lòng lặng lẽ thổ huyết, rõ ràng đã nghĩ sẵn rồi, quả nhiên nữ vương bệ hạ sớm có âm mưu, từng bước một đào hố để cô nhảy vào, mà cô còn tự cho là mình thông minh nghĩ rằng lần này đem chuyện bức hôn quẳn sang một bên, hóa ra chẳng bao giờ thoát khỏi đại phật ngũ chỉ sơn, "Ha ha ha, nước Pháp rất tốt rất tốt, con cũng rất thích."
Thích con khỉ a! Còn nhớ rõ lần trước nghỉ phép đi Pháp chơi, Phương Y Ái điên cuồng mua sắm, hết túi lớn rồi lại túi nhỏ, hại cô đi theo mệt muốn chết, từ sáng sớm đến trời tối, lặp đi lặp lại, cô như con quay bị quay đến choáng váng đầu óc, rất nhanh không biết phía bắc nằm ở đâu. Lần này còn muốn nhảy vào hố lửa một lần nữa.
Thấy hai cô cũng đã lên kế hoạch rồi, mẹ Lâm cũng không hỏi nữa, tiếp tục cùng hai cô nói chuyện phiếm, cho đến khi bữa cơm tối kết thúc.
"Tử Quỳ, đêm nay em không muốn nhúc nhích, Quỳ rửa chén nha!" Phương Y Ái sau khi ăn no uống đủ, nhõng nhẽo với Lâm Tử Quỳ. Lúc ở nhà, Lâm Tử Quỳ phụ trách nấu cơm, Phương y Ái rửa chén, ở nhà cha mẹ cũng không ngoại lệ.
"... Không được, " nhà văn Lâm vừa cắn răng vừa giậm chân như đang phải lựa chọn điều gì đó vô cùng khó khăn trong cuộc đời, không thể dễ bị dụ được phải cho cô ấy lao động chân tay, nhất thời cũng bất đắc dĩ bỡn cợt , "Không phải trước giờ em vẫn rửa chén sao?"
Câu nói này thật sự chọc tức Phương Y Ái, giận đến nghiến răng nghiến lợi, ai đời mới vừa cầu hôn người yêu xong thì đã bắt đầu bỡn cợt không nguyên tắc rồi. Một câu nói thực sự là chọc Phương Y Ái tức giận đến nghiến răng nghiến lợi. Nói chung khắp thiên hạ cũng chí có mỗi mình Lâm Tử Quỳ mới dám làm ra loại hành vi này. Nhưng để dụ Lâm Tử Quỳ đi cũng chỉ có thể nhõng nhẽo tiếp: " Vậy Quỳ đi mua trái cây cho em đi, em muốn ăn nho."
"Ở nhà mẹ có a, ngày hôm qua, tôi có mua 2 chùm."
"Ngày hôm nay mẹ ăn hết rồi!" Thấy Phương Y Ái sắp chống đỡ hết được, mẹ Lâm nhanh chóng góp sức, cùng con dâu kề vai chiến đấu.
"Ăn hết rồi? Được rồi, con đi mua."

Trừng lớn mắt nhìn hai người. Lâm Tử Quỳ cảm thấy có chỗ gì đó lạ lạ, nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi cũng phải từ bỏ thôi.
Đợi đến khi Lâm Tử Quỳ đóng cửa lớn một cái "Rầm", hai người mới thở dài một hơi, Lâm Tử Quỳ tuổi càng cao càng khó lừa.
Thở ra mấy hơi, ngược lại Phương Y Ái có chút khẩn cấp mở miệng hỏi: "Mẹ muốn nói gì với con vậy?"
Mẹ Lâm không trả lời câu hỏi của Phương Y Ái ngay, chỉ là ngồi trên ghế sofa lắc lắc đầu, quay sang nói với Phương Y Ái, "Con đi theo mẹ."
Nói xong, đứng dậy đi vào phòng ngủ của bà, đợi đến khi Phương Y Ái theo vào thì liền  đóng chặt và khóa trái cửa. Không nói một lời, đi đến bên giường, từ dưới gầm giường lôi ra 1 cái  rương nhỏ, dưới đáy rương nhỏ đó có 1 quyển sách cũ kỹ.
Nhìn theo một loạt động tác không dùng đến ngôn ngữ của mẹ Lâm, mãi cho đến khi bà đưa quyển sách đến trước mặt cô, cô vẫn không thể nào hiểu nổi, nhưng vẫn tiếp nhận như thường: "Mẹ ơi, đây là gì vậy?"
"Mở ra và xem đi."
Nghe theo lời dặn dò của bà, cô vừa mở ra liền nhìn thấy một quyển album ảnh rất cũ kỹ, hình ảnh cũng không còn rõ nét, nhưng có thể nhìn thấy từ trong những tâm hình này,  là một anh thanh nhiên trên tay đang ôm đứa trẻ,  bên cạnh là cô gái trẻ dựa sát vào anh,  vừa nhìn là có thể đoán được cái gì: "Mẹ à, đây là cha ruột của Tử Quỳ phải không?" có chút khiếp sợ, vì cô từng đoán rằng là mẹ Lâm muốn nói gì với cô, có lẽ sẽ giống như những vị cha mẹ khác căn dặn và chúc phúc, lại không nghĩ rằng, bà sẽ nói kinh thiên bí mật này với cô.
"Tử Quỳ đã từng xem qua album này chưa mẹ?"
"Không có, nó còn không biết cha ruột nó như thế nào nữa, mẹ chưa từng nói gì với nó hết." Nói xong, vẻ mặt mẹ Lâm vẫn bình tĩnh, như không có bất kỳ đau thương gì hết, nghĩ đến cũng đã qua bao nhiêu năm rồi, đau lòng rơi lệ cũng đã rất nhiều, từ từ khép lại quyển album, rồi rút quyển album đó ra khỏi tay Phương Y Ái. lần thứ hai mở miệng, "Nhưng mà, ngay ngày hôm trước, cha Tử Quỳ đã xuất hiện."
"... Trời... trời ạ. Vậy ông ấy có gặp Tử Quỳ chưa?" Trong lòng Phương Y Ái bắt đầu bất an, hai tay để bên người cũng không bắt đầu run run..

"Đã gặp qua, cũng đã đối mặt với Tử Quỳ, còn có nói chuyện mấy câu. Nội tâm của mẹ vô cùng bất an, chỉ có thể nói với Tử Quỳ đó là một người bạn cũ, nhưng mẹ tin rằng nó nhất định cảm thấy có gì đó không thích hợp..
"
"Tử Quỳ cũng không có hành động gì kỳ lạ với mẹ, vậy chắc  Tử Quỳ không có để trong lòng, mẹ à, con nghĩ mẹ không cần lo lắng."
"Không cần lo lắng? Ha ha ha..." Lắc lắc đầu nhìn Phương Y Ái "Đối với Tử Quỳ, mẹ đích thât là không lo lắng gì hết... nhưng còn cha nó thì mẹ không thể không có chút lo lắng. Y Ái à, Tử Quỳ vốn dĩ mang họ Kỷ, cha của nó là chủ tịch tập đoàn Kỷ Thị, Kỷ Quốc Khang, và nó là con riêng của Kỷ gia." Trong đáy mắt của mẹ Lâm không có một tia gợn sóng nào, bà lẳng lặng nhìn Phương Y Ái đang khiếp sợ không nói nên lời, rõ ràng bà đã lường trước phản ứng của cô ấy.
Bà dừng lại một chút, sau đó lại mở miệng nói tiếp: "Cha của mẹ năm đó là giáo sư đại học, Kỷ Quốc Khang là sinh viên của ôn ,bình thường hắn hay đến nhà chúng tôi chơi, lâu dần rồi quen mẹ. Nhưng mẹ lại không biết hắn đã có hôn ước, mẹ yêu ông ấy như con yêu Quỳ Quỳ vậy, không thể tự thoát ra được. Chuyện này y như phim truyền hình , mẹ có Quỳ Quỳ nhưng lại không có số làm vợ đại gia, nên cuối cùng cha của mẹ hậm hực mà chết, mẹ của mẹ cũng đi theo luôn, mẹ rơi vào tình trạng hai bàn tay trắng, đất đai không có, còn ôm theo đứa nhỏ Quỳ Quỳ sống cực khổ ở một thị trấn nhỏ."
Lâm Tử Quỳ trong mắt Phương Y Ái là rất kiến cường, cho đến bây giờ cũng chỉ toàn báo hỉ chứ không báo ưu, dù trong lòng không dễ chịu cũng giả bộ cợt nhả, biểu hiện vô tình, không để tâm, càng đừng nói đến những chuyệt chua xót trước đây, Lâm Tử Quỳ không nói thì Phương Y Ái cũng không hỏi nên cũng không có được câu trả lời như mong muốn. Đây là việc khiến Phương Y Ái vô cùng đau lòng, trước mặt cô Lâm Tử Quỳ mãi mãi là một đứa ngốc.
Đêm nay, mẹ Lâm nói ra bí mật này, Phương Y Ái mơ hồ suy đoán chuyện này không hề đơn giản, bí mật đã giữ kín nhiều năm như vậy, sao bỗng nhiên đêm nay lại đi kể cho cô nghe, tại sao không sống giữ kín chết mang theo. Hay là do hôm nay Lâm Tử Quỳ cầu hôn với cô sao?
Nghĩ vậy Phương Y Ái do dự   mở miệng, "Ý mẹ là.. Kỷ gia muốn Tử Quỳ nhận tổ nhận tông phải không?"
"Có thể vậy, bà nội Kỷ gia thân thể ngày càng lụm bại, có lẽ sẽ không qua khỏi, cảm thấy ngày càng hổ thẹn với Quỳ Quỳ đứa cháu gái chưa bao giờ gặp mặt, đêm Quỳ Quỳ lãnh thưởng, nó và cha nó như một khuôn đúc ra, muốn không cho Kỷ gia không nghi ngờ là rất khó."
"... nhưng mà Tử Quỳ là một người kiêu ngạo như vậy, làm sao có thể chấp nhận loại thân phận này chứ?"
"Đúng, lo lắng của con cũng là lý do làm mẹ bất an, không chỉ thân phận mà còn sự nghiệp của nó, nếu như không may bị truyền thông đưa tin, tất nhiên sẽ là bị tổn thương rất nặng!"
Mỗi chữ mỗi câu đều là nỗi lo lắng của Phương Y Ái, nhưng mà cô chắc chắn sẽ dùng sinh mạng của mình để bảo vệ người mình yêu không chịu bất kỳ tổn thương nào.
"Mẹ hãy yên tâm, con sẽ toàn lực bảo hộ Tử Quỳ  ..."
"Tôi đã trở về, hoàng hậu nương nương, nho ngài muốn ăn cũng đã mua về. Ai da! Mệt chết tôi a!"
Nghe thấy tiếng nói của Lâm Tử Quỳ, hai người nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc bức xúc của mình, thay bằng gương mặt tươi cười rạng rỡ bước ra mở cửa phòng.

"Tử Quỳ yêu dấu của em đã trở về! Sao mà đi mua lâu vậy? " Nói xong, ở sau lưng mẹ Lâm làm trò, hôn lên mặt nhà văn Lâm.
"Phải không? Tôi mua ngay tại siêu thị gần nhà chúng ta a, không có lâu đâu a!"
Kéo lỗ tai Lâm Tử Quỳ đến bên miệng, "Bởi vì không gặp Quỳ, em đặc biệt nhớ đến Quỳ, nghĩ rằng thời gian trôi qua thật là lâu!"
Lời lẽ kích tình nói ở bên tai, nhưng ngại vì có mẹ ở gần, Lâm Tử Quỳ không còn duy trì dáng vẻ không đứng đắn ngày trước, tỏ ra một màn gái mới lớn thẹn thùng, nhỏ giọng nói:  "Không phải mẹ còn đang ở bên cạnh sao? Đừng phá."
"Mẹ chưa từng thấy gì hết, cũng chưa từng nghe gì hết a!" Mẹ Lâm có chút nghịch ngợm, tiểu quỷ, còn bày đặt nói nhỏ trước mặt mình, mình là người sinh nó ra, cũng nuôi nó nhiều năm như vậy còn không biết nó muốn cái gì sao, "Mẹ trở về phòng nghỉ ngơi, 2 người trẻ tuổi các con tự nhiên chơi đùa nha!"
"Vẫn còn sớm mà? Mẹ ơi." Mẹ cô không nói lời nào chỉ giơ hai tay qua đầu... đầu hàng vô điều kiện! Cái này là ý gì đây a! Là bó tay với mình sao?
Thấy mẹ Lâm đi rồi, nụ cười trên mặt Phương Y Ái lập tức tắt ngúm, giơ cánh tay, nắm lấy cái lỗ tai nho nhỏ phiếm hồng mà gợi cảm của Lâm Tử Quỳ, không nói hai lời, liền kéo hướng về phía phòng ngủ, giọng nói lạnh lùng không thua gì sấm sét, "Sao trên người có mùi hương gì lạ vậy, em hỏi Quỳ đi chỗ đó sao lâu quá vậy, xem ra, đêm nay em không xử Quỳ ra trò là không được rồi! ! !"
"Á, đau, đau, Y Ái, cục cưng, vợ à."
"Không cho kêu rên. Chúng ta trở về phòng nói chuyện. Đêm nay em cho Quỳ biết chồng ngoan là như thế nào!" Vừa nghiêng người là đã có thể ngửi thấy mùi vị trên cơ thể không thích hợp, không chỉ có mùi thuốc mà còn có mùi nước hoa, những mùi này tuyệt đối không được có trên người Lâm Tử Quỳ.
Nhưng mà không sao đâu, đêm còn rất dài, còn rất nhiều thời gian để nói cho rõ rõ ràng ràng, rõ rõ ràng ràng...
---------------- Lời Editor ----------------
Chương 30, 31 là phiên ngoại, nhưng B từng đề cập, toàn bộ phiên ngoại sẽ được gom về một mối và đặt sau chính văn, để liền mạch câu chuyện. Mong mọi người thông cảm. :)
-----------------------------------------------


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận