Nuôi Sói Trong Nhà Chạy Mau! Nam Chính Hắc Hóa Rồi!


Trước khi khởi hành hai canh giờ.
Hiện tại đang là giờ Sửu*.
( Giờ Sửu là từ 1 giờ đến 3 giờ sáng)
Phòng Liễu Nguyệt.
“Tiểu Hồng, ngươi nhớ kĩ.

Giờ thân phận của ngươi chính là nhị tiểu thư Liễu gia Liễu Nguyệt.” Liễu Nguyệt khẽ dặn dò Tiểu Hồng lần cuối trước khi đi.

Mặc dù để chắc ăn cô đã đánh thuốc mê Tiêu Dã nhưng đó chỉ là liều lượng nhỏ, vì cô sợ nếu dùng nhiều hơn sẽ hại cho cơ thể.

Nhỡ giờ hắn mà tỉnh dậy thì mọi chuyện coi như công cốc.

Vì thế phải thật thận trọng.
Hai ngày trước cũng vì để mọi chuyện hợp tình hợp lí nên cô đã để Tiểu Hồng ở tạm trong Vân Du Các, sau đó nói với Tiêu Dã rằng bản thân cảm thấy nàng ở cùng đúng là không hợp, có mỗi A Dã hắn thôi là được rồi.

Thế nên cô đã trả Tiểu Hồng về lại Vân Du Các, để Liễu Diễm Tư y quản lí nàng.
Chỉ với hai câu như vậy, Tiêu Dã hắn đã mặt mày vui vẻ, hoàn toàn tin tưởng câu nói đó của cô một cách vô điều kiện, cười như tỏa nắng vui nguyên một ngày.

Khi đó bản thân ta cảm thấy thật sự có lỗi khi đã lừa hắn.
Liễu Nguyệt nghĩ.
Nhưng mọi chuyện đã đến nước này, chẳng còn quan trọng gì nữa.

Liễu Nguyệt thân ảnh di chuyển nhanh như gió ra khỏi Nhạn Uyên Các không ai hay.
Cửa phủ Liễu gia.
Liễu Diễm Tư áo đỏ diễm lệ khoác lên người chiếc áo choàng lông vũ trắng xóa đứng nhìn sắc trời tối đen, bỗng như nhìn thấy gì đó, tay y đưa ra, một bông tuyết trắng muốt nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay y.

Liễu Diễm Tư ngước mắt phượng lên nhìn trời, khẽ nói: “Tuyết rơi rồi.”
Nghe thấy tiếng bước chân từ đằng xa, y quay người nhìn thấy Liễu Nguyệt nhanh nhẹn chạy tới, nói: “Đi thôi cha.”
Y cười nói: “Đi chơi một chút mà làm như đi trốn không bằng.”
Cô vẫn không nghe sốt ruột kéo tay y nói: “Đi mau đi.”
“Được rồi.

Con lên trước đi.” Liễu Diễm Tư nói.
Xe ngựa bắt đầu lăn, bánh xe đè lên lớp tuyết mỏng mà kéo thành một đường dài.

Liễu Nguyệt thò đầu ra cửa sổ quay lại nhìn, lồng ngực đập như trống ban nãy đã thả lỏng ra được chút.

Lúc này một lực không nhỏ kéo cô lại vào trong xe, Liễu Diễm Tư ngồi ở ghế đối diện lãnh đạm nói: “Làm thế nguy hiểm.”
Cô nhìn y, ngoan ngoãn ngồi im uống trà ấm.
...
Năm giờ sáng Liễu gia.
Tiêu Dã tỉnh dậy như thường lệ ra ngoài luyện kiếm.

Thấy ngoài trời đã phủ tuyết trắng xóa, hắn nhìn sang phòng cô, nghĩ có lẽ lát phải kêu người mặc thêm áo ấm kẻo lạnh.
Cầm kiếm ra ngoài, hắn có chút thắc mắc bản thân hôm qua vậy mà ngủ lúc nào không hay.

Khi đó hắn nhớ là đang đứng nhìn cô luyện thư pháp, xong cơn buồn ngủ chẳng biết từ đâu ập tới, hắn nói gì đó với cô, sau đó khi tỉnh dậy đã nằm gọn trên giường.
Tiêu Dã hắn đâu phải kiểu người như vậy.


Một bụng câu hỏi nhưng không có lời giải đáp, hắn cũng không mấy để tâm bắt đầu khởi động chút xương cốt buổi sáng.
Tiểu Hồng không quen ngủ lâu vốn đã tỉnh dậy từ sớm, nhưng Liễu Nguyệt đã dặn dò nàng tuyệt đối phải đợi cho đến lúc Tiêu Dã hắn vào phòng gọi dậy mới được dậy.

Vì thế nàng chỉ biết chằn chọc lăn qua lộn lại trên chiếc giường to lớn đầy ấm áp này.
Giờ Thìn*, cửa phòng lúc này bật mở từ ngoài vào.

Tiếng bước chân truyền từ ngoài cửa tiến đến bên giường ngày càng gần.

Tiểu Hồng giả bộ ngủ nhắm chặt mắt cả người căng cứng hết lại.

Tiêu Dã ngồi xuống bên giường, khẽ gọi: “Tiểu thư, trời sáng rồi.”
( Giờ thìn: từ 7 giờ đến 9 giờ sáng)
Tiểu Hồng vì đã vào phòng chứng kiến thái độ của cô khi được Tiêu Dã hắn gọi dậy nên cũng giả vờ động người, như có chút cứng đầu không muốn ra khỏi nơi ấm áp đang có mà đem cả thân thể rúc thành một cái tổ chui vào trong chăn.
Tiêu Dã lúc này chưa nhận ra người chủ tử đáng yêu của mình là giả, vẻ mặt cưng chiều hết mực dịu dàng nói: “Người mà ngủ thêm lúc nữa là thành trưa luôn đó.

Hôm nay người muốn ăn gì ta làm cho người.”
Tiểu Hồng giả giọng Liễu Nguyệt như đang ngái ngủ nói: “Chưa muốn dậy, lát muốn ăn cháo...”
“Vậy ăn cháo sườn nhé.” Hắn nói.
Đáp lại Tiêu Dã là người bên trong chăn khẽ động như đã đồng ý.
Hắn thấy vậy nói với nàng lát lại tới gọi sau đó đứng lên đi chuẩn bị bữa sáng.
Tiểu Hồng nghe thấy tiếng cửa đóng lại lúc này mới ở trong chăn ló đầu ra, nàng giờ đã là Liễu Nguyệt, mọi cử chỉ đến sở thích đều phải giống cô.

Thuật dịch dung của Thư Kính có thể kéo dài đến một tuần, vì vậy mà Thư Kính lần này được Liễu Diễm Tư cho ở lại Liễu gia điều hành mọi chuyện lúc y đi vắng, tiện thể giúp Tiểu Hồng đôi chút.

Tiểu Hồng nằm thêm lúc nữa, đầu óc bắt đầu nghĩ vẩn vơ.
Lúc sau lại có tiếng bước chân truyền tới, Tiêu Dã đẩy cửa bước vào.

Lần này nàng đã có thể giả vở ngái ngủ mà tỉnh dậy.
Cuối cùng cũng được dậy, nằm lâu trên giường như vậy đúng là khó chịu chết mà.
Tiểu Hồng nghĩ.
Nàng làm việc quần quật quanh năm suốt tháng từ khi còn nhỏ, thành ra giờ được nằm thoải mái trên giường ấm đệm êm có chút không quen.
Giả vờ khó khăn mở mắt ra, nét mặt yêu chiều của Tiêu Dã mà Tiểu Hồng từng nghĩ sẽ không bao giờ được thấy khi đối diện với hắn bỗng chốc làm nàng lóa cả mắt.

Tiểu Hồng ngẩn cả người, mà Tiêu Dã lại không nhận ra điều khác thường này, hắn nhẹ nhàng nói: “Dậy thôi tiểu thư, cháo sắp xong rồi.

Để lâu sẽ nguội mất.”
Tiểu Hồng gật gù rồi bước xuống giường.
Thói quen thường ngày đôi khi có thể giết chết con người, Tiểu Hồng đã trong vô thức mà vớ lấy cây lược ở bàn trang điểm, toan chải tóc thì bỗng giọng nói Tiêu Dã từ đằng sau có chút hoang mang hỏi: “Tiểu thư người hôm nay muốn tự chải tóc sao?” 
...----------------...
[ Đếm ngược thời gian nam chính hắc hóa: còn 3 tháng: 2 ngày ].


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận