Ở Trước Mặt Tình Địch A Biến O Sau Tôi Mang Thai


"Sắp tới"
"Thầy Đinh.

"
Canh An Diệu đứng ở cửa văn phòng, nhỏ giọng nói: "Thầy có thể ra tới một chút không?"
Đinh Kiện Huy buông đang ở chấm bài tập, cùng Canh An Diệu đi vào cuối hành lang, hỏi: "Làm sao vậy?"
Canh An Diệu ngẩng đầu mắt nhìn bốn phía, xác định không có người sẽ đi qua, mới nhỏ giọng ngập ngừng nói: "Là thế này, thầy Đinh, em, à! ! động dục kỳ của em sắp tới, mấy ngày nay em có thể xin đi phòng học cách ly sao?"
Các Omega bình thường chỉ cần tiêm vào ức chế tề là có thể vượt qua cả thời gian động dục kỳ bình thường, chỉ cần tiêm vào kịp thời, lại làm thêm nhiều phương pháp phòng hộ, những người khác căn bản sẽ không phát hiện, đây cũng là nguyên nhân trước kia Canh An Diệu vẫn luôn có thể ngụy trang chính mình là beta kín đáo không kẽ hở.

Nhưng ngẫu nhiên, vẫn là sẽ có tình huống ngoài ý muốn xảy ra.

Để ngừa chuyện đó, Nhất Trung chuyên môn xây phòng học cách ly cho Omega, có tất cả 5 phòng, Omega có thể ở trong động dục kỳ xin ở phòng học cách ly tiếp tục đi học, các chương trình học sẽ tiến hành đồng bộ livetream, không cần lo lắng ảnh hưởng Alpha khác, cũng sẽ không chậm trễ việc học.

Đinh Kiện Huy dò hỏi vài câu đại khái về tình huống, biết được trước kia Canh An Diệu ở động dục kỳ cũng chưa ra vấn đề lớn, chỉ là bởi vì gần nhất thân thể không thoải mái, lại mới lên lớp 12, lo lắng ảnh hưởng những người khác, mới cần xin.

"được rồi, thầy đi giúp em làm tờ đơn xin.

" Đinh Kiện Huy đồng ý.

"thầy.

" Canh An Diệu bỗng nhiên gọi lại Đinh Kiện Huy, áy náy nói, "Xin lỗi, trước kia vẫn luôn không nói cho thầy.

"
"Không có việc gì.

" Đinh Kiện Huy lộ ra tươi cười hòa ái, "thầy biết, em là lo lắng Omega sẽ chịu coi khinh.

"
"Nhưng là, em phải hiểu được, giới tính thứ hai là không thể chọn, cho nên cái này cũng không phải vấn đề của em.

"
"em có thể yên tâm, An Diệu, chỉ cần em còn gọi tôi một tiếng thầy, tôi liền không khả năng làm em bởi vì thân là Omega mà đã chịu bị hại!"
Canh An Diệu hơi giật mình.

Cho tới nay mới thôi, hễ là nhắc tới Omega, đều nhận lấy khinh thường cùng xem nhẹ, Đinh Kiện Huy là người thứ nhất nói ra lời này với cô.

Canh An Diệu hốc mắt hơi ướt: "Cảm ơn thầy.

"
Trình tự làm đơn xin cũng không rườm rà, tìm mấy cái lãnh đạo trường ký tên là được.

Chỉ cần thời gian một tiết học, Đinh Kiện Huy liền xin xong phòng học, báo cho Canh An Diệu trước đi chỗ đó, ông sẽ lấy giúp món đồ cần thiết.

Trên đường, Đinh Kiện Huy nhìn đến trạng thái Khâu Biên có chút hoảng loạn đi qua.

Mấy ngày nay trạng thái tinh thần của Khâu Biên vẫn luôn không phải rất tốt, sắc mặt tái nhợt, đi đâu cũng chỉ có một mình, không muốn cùng bất cứ kẻ nào giao lưu.

Nhớ không lầm thì, bạn học Khâu Biên cũng là Omega.

Đinh Kiện Huy lo lắng trạng thái hiện tại của Khâu Biên, gọi lại cậu ta, hỏi: "bạn học Khâu Biên, em gần đây làm sao vậy, có phải bị bệnh không?"
"Không sao.

" Khâu Biên vốn nghĩ nhanh chóng rời đi, cậu không muốn cùng bất cứ kẻ nào tiếp xúc, vừa quay đầu, lại nhìn đến tờ đơn Đinh Kiện Huy cầm trên tay, chữ rất lớn, liếc mắt một cái là có thể thấy rõ, "Đây là đơn xin phòng học cách ly?"
Đinh Kiện Huy: "phải, làm sao vậy?"
"lớp 1, lớp 1 chỉ có một Omega là An Diệu đi?" Khâu Biên giữ chặt Đinh Kiện Huy, "Vì sao lại xin phòng học cách ly? An diệu cùng thầy nói mấy ngày nay là động dục kỳ của cô ấy? Đây là xin cho cô ấy? cô ấy đã đi phòng học cách ly?"
"phải.


" Đinh Kiện Huy thấy vẻ mặt vội vàng của Khâu Biên, nói, "Không cần quá lo lắng, tình huống thân thể An Diệu không!.

.

tệ.

"
Lời còn chưa dứt, bị Khâu Biên đột nhiên đánh gãy, ngữ khí phẫn nộ: "Thầy, sao thầy có thể để một mình cô ấy ở tại nơi đó? cô ấy nói cho thầy chuyện này còn không phải là muốn cho thầy bảo vệ cô ấy sao??"
Đinh Kiện Huy cười: "Cho nên không phải thầy xin phòng học cách ly đây rồi sao.

"
"Không phải, không phải! thầy căn bản không hiểu!!" Khâu Biên lại bắt đầu cào sau cổ, càng cào càng dùng sức, làn da rách nát, còn có máu đông đến một nửa giữ ở kẽ móng tay.

Cậu ta không hề tiếp tục nói, thay đổi phương hướng, nghiêng ngả lảo đảo chạy tới phòng học cách ly.

Phùng Trí đang ở văn phòng viết kế hoạch công tác tuần tiếp theo, từ đầu rất bình thường, thời khắc nào đó, ngòi bút lại chợt dùng sức, đem kế hoạch viết xong gạch thành một đống.

Phùng Trí ném bút xuống, đạp thật mạnh lên nắp bút.

Nắp bút plastic căn bản không thể thừa nhận một chân tức giận của đàn ông trưởng thành, một tiếng "Răng rắc" bẹp đi xuống.

"*** mợ!"
Phùng Trí chửi ầm lên.

Hắn ta dồn nén bực bội lâu nay đã đến điểm cuối.

Không có một chuyện khiến hắn hài lòng, tất cả đều thoát khỏi khống chế của hắn, thoát khỏi kế hoạch của hắn.

Dù thêm một chút nữa hắn cũng không nhịn được!
Vừa lúc, đồng hồ hẹn giờ vang lên.

3 giờ chiều, là thời gian hằng ngày hắn phải tuần tra khu dạy học.

Phùng Trí mạnh mẽ nhịn xuống tức giận, bạo lực sửa lại cổ áo, đi ra văn phòng.

Đinh Kiện Huy trùng hợp lúc này đi qua, gật gật đầu với Phùng Trí, chào hỏi: "chủ nhiệm Phùng.

"
Phùng Trí nhanh chóng thay biểu tình ôn hòa, hỏi: "Thầy định đi đâu đây?"
Đinh Kiện Huy nói: " bạn học An Diệu lớp chúng tôi ở phòng học cách ly, tôi đang định giúp cô bé lấy mấy đồ dùng cần thiết.

"
Canh An Diệu.

Phòng học cách ly.

Phùng Trí nghe thế, đôi mắt cong lên chút.

" đám học sinh Omega đều rất mảnh mai.

" Phùng Trí cười, dưới ánh mắt ôn hòa che giấu tia âm hoạt, "thầy cần phải chiếu cố cô bé thật tốt.

"
"Đương nhiên.

" Đinh Kiện Huy cười đồng ý, "Tôi đi trước?"
Phùng Trí: "Tôi muốn đi khu dạy học, cùng nhau đi.


"
Phùng Trí cùng Đinh Kiện Huy cùng đi một đoạn đường, ở cửa thang lầu nào đó tách ra, đổi hướng.

Rốt cuộc có một việc trở về quỹ đạo.

Phòng học cách ly chỉ cho phép một mình Omega đi vào, hơn nữa không có cameras.

Mà hắn ta là chủ nhiệm giáo dục, phát hiện học sinh Omega ở phòng học xuất hiện tình huống chạy đến ——
Mặc kệ xảy ra cái gì, đều hợp tình hợp lý.

Trong phòng học cách ly, Canh An Diệu đang nghe giảng online, cửa sổ bị dùng sức gõ vang, Canh An Diệu mở cửa: "Khâu Khâu?"
Khâu Biên ngữ khí dồn dập, nắm chặt Canh An Diệu, đôi tay run rẩy: "vì sao cậu muốn ở chỗ này? còn một mình? nếu ông ta tới thì làm sao bây giờ!"
"Khâu Khâu, cậu nghe tớ nói.

" Canh An Diệu không biết Khâu Biên là từ đâu biết cô ở đây, trấn an nói, "Sẽ không có việc gì.

"
Đang muốn giải thích đơn giản, trên hành lang lại truyền đến tiếng bước chân.

Giày da đạp lên trên mặt đất, ở hành lang phòng cách ly an tĩnh có vẻ dị thường rõ ràng.

Cả người Khâu Biên đều rùng mình lên, giọng nói vì quá mức sợ hãi mà trở nên bén nhọn: "hắn tới hắn tới hắn tới.

An Diệu, là Phùng Trí, là Phùng Trí ——!!"
"Tớ biết, tớ biết, Khâu Khâu, cậu bình tĩnh một chút.

" Canh An Diệu ý muốn vuốt phẳng cảm xúc của Khâu Biên, hạ giọng, "cậu nghe tớ, trước trốn đi, dù gì đừng ra tới, sẽ không có việc gì.

"
Khâu Biên ý thức được không đúng, cậu hiểu rõ tính cách Canh An Diệu, lúc này không nên bình tĩnh như vậy: "An Diệu, có phải cậu đang muốn làm cái gì hay không?"
Tiếng bước chân dần dần tới gần.

Không kịp nói thêm nữa, Canh An Diệu mở ra tủ chứa đồ, tủ chứa đồ có thể nhét một người vào, cô đem ức chế tề giao vào tay Khâu Biên, nghiêm túc dặn dò: "Mặc kệ xảy ra chuyện gì đều không cần đi ra.

"
Canh An Diệu mới vừa trở lại chỗ ngồi, còn không có tới kịp thở ra một hơi, cửa phòng học bị đẩy ra, Phùng Trí vẻ mặt mỉm cười đi vào phòng học cách ly, từ phía sau lưng đè xuống khoá cửa.

Hắn gọi: "An Diệu.

"
Không gian tủ chứa đồ chật chội, vài chỗ thông khí trước mắt, miễn cưỡng làm Khâu Biên có thể nhìn đến tình cảnh bên ngoài.

Chỉ thấy Phùng Trí đi bước một tới gần Canh An Diệu, lại móc ra phun sương.

Lúc ấy chính là cái kia phun sương làm cậu động dục!
Khâu Biên không nhịn được muốn lao ra ngoài.

Canh An Diệu giả bộ sợ hãi, đôi tay đồng thời che lại sau cổ cùng miệng mũi, liên tục lui về phía sau, chân lại đụng vào chiếc ghế đặt một bên, nó bay tới trước tủ chứa đồ, đập mạnh ở trên cửa sắt mỏng.

Canh An Diệu quay đầu lại, xuyên thấu qua chỗ thông khí, lắc đầu với Khâu Biên.

Phùng Trí đang đứng ở trạng thái hưng phấn, hắn không có khả năng, cũng sẽ không chú ý tới giờ phút này trong phòng học cư nhiên còn có một người khác, cả mắt chỉ có Canh An Diệu đang hoảng sợ hoảng loạn.

Hắn ấn xuống phun sương.


Mùi gay mũi ập vào trước mặt, thân thể Canh An Diệu dần dần nóng lên, hô hấp nhanh hơn, tin tức tố Omega trong phút chốc tràn đầy cả gian phòng học.

"Khó chịu sao? rất xin lỗi, là thầy đã tới chậm.

"
"thầy không thể làm loại chuyện này.

"
"em đang cầu xin thầy sao?"
"Là em tự nguyện, đúng không?"
Đông tử Khâu Biên co lại.

Cậu nhìn đến Phùng Trí từng bước một tới gần Canh An Diệu, dùng một bộ cực kì ghê tởm kia hướng dẫn Omega nói ra điều khác ý muốn của bọn họ, khiến lúc sau bọn họ không thể phản bác thậm chí giải thích rõ ràng.

Lần này Canh An Diệu không có phối hợp hắn.

Cô liều mạng, liều mạng giãy giụa.

Bàn tay đánh vào ngực Phùng Trí.

Cổ tay bị Phùng Trí nắm lấy, vậy dùng chân, Canh An Diệu dùng hết sức lực cuối cùng đá phía bụng nhỏ.

Bụng ăn đau, Phùng Trí hoàn toàn mất đi kiên nhẫn, trực tiếp bóp chặt cổ Canh An Diệu.

Tin tức tố từ trên người hắn ta cuồn cuộn không ngừng tràn ra, Phùng Trí đôi mắt đỏ.

—— dễ cảm kỳ!
Phùng Trí bị dẫn ra dễ cảm kỳ!
Hắn ta xách lên Canh An Diệu, vỗ thân dưới cứng lên.

Khâu Biên bắt đầu phát run, cậu không thể lại nhịn.

—— tất cả Alpha ở dễ cảm kỳ đều là kẻ điên!!
Canh An Diệu dặn dò qua, mặc kệ xảy ra chuyện gì đều không cần ra tới, nhưng cậu không làm được.

Đang muốn phá cửa tủ chứa đồ, động tác của Phùng Trí lại vào giờ phút này cứng lại.

—— một hương vị cực kỳ thơm ngọt dọc theo cửa sổ cùng kẹt cửa bay vào.

Giống rượu, rượu trái cây.

Alpha ở dễ cảm kỳ Alpha cực kỳ mẫn cảm với tin tức tố.

Phùng Trí hít một hơi thật sâu, tỉ mỉ phân biệt cổ khí vị này, sau đó, điên cuồng cười to.

Là Omega kia!!
Omega mà hắn ta thường là có thể ngửi được, lại luôn tìm không thấy kia!!
Hướng tin tức tố truyền đến! ! Là một phòng học cách ly khác gần đây!
Căn bản không cần hắn ta ra tay, cũng không cần hắn ta lại tìm —— Omega này, đang động dục!!
Phùng Trí đột nhiên buông ra bàn tay bóp chặt Canh An Diệu.

Ha ha ha ha ha ha ha ha!
Ai nói không thuận lợi?
Hai cái, hắn ta hôm nay có thể đồng thời chứng kiến hai cái tác phẩm nghệ thuật!!!
Canh An Diệu? Cái này không vội.

Cô ta đã chạy không thoát.

Hắn ta muốn làm cái Omega chọc hắn tức giận kia phải nghe lời trước.

"Ngoan.

" Phùng Trí nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt Canh An Diệu, "một lát nữa tôi lại qua đây tìm em.

"
Cửa phòng học bị khóa trái từ bên ngoài.


Cả người Canh An Diệu toát mồ hôi lạnh, ngã vào một bên.

Khâu Biên hoang mang rối loạn từ trong tủ chứa đồ ra tới, thay Canh An Diệu tiêm vào ức chế tề.

Canh An Diệu dần dần tỉnh táo, ngực phập phồng, suy yếu cười cười: "Không có việc gì, Khâu Khâu, ông ta đi qua, ông ta sắp xong rồi.

"
Phùng Trí ngừng ở trước một phòng cách ly gần đây.

Tin tức tố chính là từ phía sau cánh cửa này bay ra.

Omega chính là sinh vật như vậy đó, khi động dục kỳ tới căn bản khống chế không được.

Hắn ta đã bắt đầu chờ mong, sau khi mở cửa, sẽ nhìn đến một cảnh đẹp như thế nào.

Phùng Trí lấy ra chìa khóa, khoá cửa chuyển động, một tiếng"kẹt", cửa mở ra một cái khe hở.

Phùng trí đẩy cửa ra.

Trong một góc, có một bóng người.

Là Omega hắn ta không tìm được!!
Là một nữ sinh, nhìn không thấy mặt, tóc rất dài, cô đang vô lực ngã vào nơi đó, gắt gao bóp chặt cổ chính mình, cả người run rẩy, tin tức tố sau cổ phóng thích.

Cả gian phòng học, rót đầy hương khí rượu trái cây làm hắn ta cảm thấy cực độ hưng phấn!
Phùng Trí click mở ghi hình, đưa điện thoại di động dựng đứng ở trên bàn, chậm rãi tới gần.

Thật đẹp, thật xinh đẹp a.

Phùng Trí say mê ở bên trong Omega tin tức tố.

Hắn ta đụng tới bả vai Omega, thân mình Omega run lên, muốn thoát đi, rồi lại không muốn, làm như muốn tới gần hắn ta.

Omega ở động dục kỳ luôn là khó có thể tự ức chế mà khát cầu Alpha!
Phùng Trí muốn chính là loại phản ứng này!!
"Không phải sợ, là thầy tới.

" Hắn ta nói.

"Cùng nói với thầy đi, làm thầy đánh dấu em, đánh dấu xong liền không khó chịu.

"
"Thật đáng thương, thân là Omega, vất vả.

"
Hắn ta vén lên tóc dài của nữ sinh.

Omega có cổ xinh đẹp, trắng nõn như sứ.

Hắn ta từng chút, kéo xuống cổ áo Omega, cúi đầu.

Hắn ta lại một lần chứng kiến thời khắc mý lệ nhất của Omega!
Nhưng mà, giây tiếp theo, một dấu răng lại xuất hiện ở trước mắt hắn ta.

"***?!"
Cổ hưng phấn kia, cổ kích động không thể ức chế kia vào giờ phút này tất cả đình trệ.

"mẹ nó mày cư nhiên bị đánh dấu qua?"
Phùng Trí duỗi tay liền muốn đẩy ra Omega.

Nhưng hắn ta cũng không kịp ra tay.

Một cổ tin tức tố cực kỳ áp lực như mây đen áp đỉnh từ đỉnh đầu đè xuống, ngay sau đó, có người một chân đá phía sau lưng hắn ta, cả người hắn ta nghiêng về phía trước, nằm trên mặt đất.

"A!!!".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận