Omega Hắn Thích Biết Thuật Đọc Tâm


Edit: Eirlys
- --
Lần đầu tiên đối diện với dục vọng của Alpha, ánh mắt mãnh liệt lờ mờ làm người bị bỏng.

Chính Lạc Uẩn cũng không biết bản thân cậu đang run nhẹ, bởi vì một Alpha không che giấu dù chỉ một chút mơ ước chiếm hữu và dục vọng.
Tóc mái trên trán xả xuống, đôi mắt trong veo như nước của Lạc Uẩn bị giấu đi.

Sắp đến giữa trưa, mặt trời ấm nóng trèo lên giữa không trung, nắng vàng xuyên qua kính cửa sổ mang theo sương mù bay vào.

Hai con ngươi của cậu nhạt màu, giống như hổ phách, giống như lưu ly, khi đáy mắt chứa đầy ánh nắng sẽ như nhựa thông* chảy dọc xuống.

*Tra google thấy hoá ra nhựa thông đẹp thật'>
Đối diện với cậu làm Phong Dã hơi giật mình.
Lạc Uẩn mở mắt quá nhanh, hắn còn chưa kịp thu mắt lại.

[Đã nhìn thấy chưa?]
[Mình doạ cậu ấy rồi?]
[ Phiền ]
Khoé miệng căng ra, đôi mắt đen nhánh xẹt qua một tia nóng nảy nguy hiểm, mí mắt Phong Dã rũ nhẹ, quay đầu đi chỗ khác.
Thật sự có thể nghe được.
Lạc Uẩn hơi hơi mở to hai mắt, không thể không nói,năng lực thích ứng của con người rất mạnh.

Sau khi ý thức được kết quả này, ngược lại trong lòng cậu lại thở dài nhẹ nhõm một hơi, chỉ cần không phải chuyện gì kinh dị, đơn giản chỉ là thuật đọc tâm, thật ra không quá doạ người.

Chẳng qua,thật không nghĩ Phong Dã thật sự thích cậu.
Lạc Uẩn cầm lòng không đặng mà giơ tay, đầu ngón tay vòng qua sau cổ khẽ vuốt, xác nhận bản thân không có tuyến thể làm Alpha điên cuồng.
Một mảnh bóng loáng, cái gì cũng không có.
Vậy vừa rồi vì sao Phong Dã lại nói muốn đánh dấu cậu?
Alpha là không thể đánh dấu Beta.
“Xin lỗi.” Bạn ngồi cùng bàn đột nhiên nói, giọng mang theo một chút nghẹn.
Phản ứng lại là hắn nói xin lỗi với cậu, Lạc Uẩn ổn định tinh thần,nhạt giọng trả lời: "Không sao."
Sau đó hai người đều không nói chuyện.


Đối với đoạn nhạc đệm phát sinh ngoài ý muốn, hai người đều ngậm miệng không nói đến.

Tiếng chuông reo lên, lần đầu tiên Lạc Uẩn cảm thấy đi học sẽ có chút vất vả.

Học sinh nối đuôi nhau ra ngoài, học sinh nhà gần hoặc thuê nhà ở cạnh trường học về nhà ăn cơm, học sinh còn lại sẽ chọn ăn ở nhà ăn hoặc giải quyết ngoài cổng trường.

Bình thường Lạc Uẩn lười về, kết bạn với Tô Nùng cũng giống mình.

Chỗ ngoặt ở phòng vệ sinh tầng hai.

Tô Nùng dựa vào lan can bên ngoài hóng gió, tốp năm tốp ba Alpha đi ngang qua, dùng ánh mắt muốn ngắm lại ngại mà nhìn chằm chằm hắn, Tô Nùng thoải mái cười với bọn họ.

Ngoài phòng vệ sinh, âm thanh nước rửa mặt róc rách, tay Lạc Uẩn nâng nước tát lên mặt, dòng nước ấm áp chảy xuống theo gương mặt tinh xảo, trên lông mi đen nhánh cong vút treo vài giọt nước, màu môi cậu hồng nhạt sạch sẽ, khuôn mặt trắng nõn.
Alpha vừa rồi nhìn Tô Nùng lơ đãng nhìn Lạc Uẩn mới xoay người.

Hoàn toàn đơ ngốc.

Bọn họ đi vài bước ra xa, mới dám nhỏ giọng nghị luận ——
"Chết tiệt,có nghe thấy không, là âm thanh động lòng."
"Cảm thấy Lạc Uẩn hình như lại trắng ra, vừa nãy thật sự là xuất thủy phù dung đó!"
"Cút đi, đó là từ hình dung nữ sinh, ngữ văn của cậu không đạt tiêu chuẩn?!"
"Ai~, vẫn là lớp trưởng được hoan nghênh nha." Tô Nùng tiến lên, cười trêu ghẹo,"Thật sự là không thể không nói, nếu không phải quen cậu lâu như thế, tôi cũng không dám tin cậu là Beta, trưởng thành như này, so với rất nhiều omega còn đẹp hơn nhiều."
“......” Lạc Uẩn lấy ra khăn giấy lau bọt nước trên mặt, "Tôi thật sự là Beta."
Ngồi ở nhà văn ngoài trường, bọn họ chọn hai đĩa rau xào.

Nhai kỹ nuốt chậm thức ăn, Lạc Uẩn nhớ tới chuyện tiết sinh lý, do dự hỏi: "Alpha thật sự chỉ có thể đánh dấu omega à?"
Tô Nùng không hiểu vì sao cậu lại hỏi như vậy, nói đương nhiên: "Đúng vậy, tin tức tố AO mới có thể kết hợp."
Hiện giờ trong xã hội, AO luyến là chủ yếu, bởi vì bọn họ trời sinh đã tự mang tin tức tố hấp dẫn lẫn nhau, độ xứng đôi giữa hai bên càng là như thế, đây là bản năng quyết định.

Cũng không phải không có tình cảm giữa AA, AB, OB, nhưng họ là thiểu số.


Lạc Uẩn lại hỏi: "Vậy vì sao lại có Alpha muốn đánh dấu Beta?"
“Alpha muốn đánh dấu Beta?” Tô Nùng lặp lại một lần, đôi mắt xoay chuyển, bỡn cợt nói:
"Vậy Alpha này nhất định yêu Beta yêu đến trong xương đó."
Tay Lạc Uẩn run lên, chiếc đũa kẹp lấy đồ ăn rơi xuống mặt bàn,cậu ổn định lại, dường như không có việc gì hỏi: “Vì sao lại nói thế?”
Tô Nùng cười hihi, giống như thật sự hiểu chuyện này: "Bởi vì dục vọng chiếm hữu của Alpha đều rất mạnh, chỉ cần là người mà bọn họ thích,mặc kệ là A hay B hay là O, bọn họ đều sinh ra ý muốn đánh dấu."
"Đó là trong xương cốt Alpha quyết định, bọn họ sẽ......" Nói đến đây, mặt Tô Nùng có chút hồng: "Bọn họ sẽ không ngừng liếm láp, khẽ cắn lên da thịt hơi mỏng sau cổ, lưu lại hương vị của mình và ký hiệu, giống như là chiếm lĩnh."
"À, hoá ra là thế." Lạc Uẩn lại nhét thêm mấy cục cơm, bên tai hơi nóng lên.
***
Buổi sáng Thượng Quan Nghị hét trên sân thể dục một câu-- Phong Dã có người trong lòng.
Tin tức này không bao lâu liền từ trong nhóm omega, trong một trang Tieba truyền tới lỗ tai Lâm Khả.

Lâm Khả nhăn lại đôi mi thon dài thanh tú
Hắn rõ ràng đã điều tra qua Phong Dã, xung quanh cũng chỉ có một đám Alpha thối hoắc, sao lại có thể chui ra một đối thủ cạnh tranh mà hắn không biết.

Nhưng mà, hắn lại nghĩ tới cảnh tượng mình tỏ tình ở học kỳ 1.
Loại chuyện trịnh trọng như này hắn không nghĩ sẽ dùng điện thoại qua loa cho xong, cũng ngại giáp mặt nói, chọn cách cổ xưa nhất là viết thư tình, không đợi bị Phong Dã từ chối liền cất bước chạy, vừa chạy vừa quay đầu nói chấp nhận hay không nói trên điện thoại.

Về lớp không bao lâu, hắn liền nhận được tin nhắn của Phong Dã.
[ Phong Dã ]:Cậu đây là cho tôi hay để tôi đưa cho Lạc Uẩn?
Lâm Khả vô cùng hạn hán từ ngữ: [.....Cậu không mở ra xem à? Viết cho cậu.]
Xem cái JJ*.
*Ừ thì...!Nó là bộ phận sinh dục của đàn ông á ????
Phong Dã liếc nhìn thư tình bị xé nhỏ trong thùng rác, đột nhiên không tức giận như vậy nữa.

Đều truyền tai nhau nói Lâm Khả có ý với bạn cùng bàn của hắn, hắn còn tưởng Lâm Khả ăn gan hùm mật gấu hay gì đó xem hắn thành người đưa tin.

[ Phong Dã ]: À, vậy là tốt rồi.
Nhìn thấy lời này, đáy mắt Lâm Khả đột nhiên gộp thành một mồi lửa, má lúm đồng tiền bởi vì cười nhạt điểm xuyết trên mặt.
Nói thư hắn viết, Phong Dã còn nói khá tốt.


Không phải tượng trưng là có ý với hắn à?
Giống như một hơi uống lên vài ly nước bọt quýt, tâm trạng Lâm Khả ngọt đến say khướt: [Vậy cậu chấp nhận hay không chấp nhận tôi?]
- Chấp nhận cái gì?
- Trong thư không phải đã viết à?
- À, thư tôi xé rồi, nếu không cậu viết lại lần nữa?
- ???
Lâm Khả tức giận đến mức mặt phồng lên, giống như con cá nóc tức giận, lửa trên đầu phựt một cái bốc cao, cùng ngày liền xoá Wechat Phong Dã.

Chuyện tốt càng buồn cười, hắn còn muốn thêm Phong Dã lại, liền không tin chuyện sau đó.

Bạn Lâm Khả cười có chút mờ ám: "Không phải buổi chiều vừa lúc học thể dục với ban ba à? Đến lúc đó tìm hiểu tin tức một chút.

"Nói gì đó, tôi lại không thèm để ý hắn." Mặt Lâm Khả nóng lên, tắt điện thoại lại nghĩ tới câu Phong Dã nói ngày đó:“Vậy là tốt rồi”,tóm lại cảm thấy có gì đó bị hắn xem nhẹ.

***
Buổi chiều có tiết thể dục, đối với học sinh cấp 3 mà nói, có thể hoàn toàn sửa lại mỗi tiết thể dục đều trân quý, chờ đến cấp 3, giáo viên thể dục đều sinh một trận bệnh.

Giờ thể dục mặt trời vừa lúc ló ra, rất nhiều học sinh đều cởi áo đồng phục,Lạc Uẩn không cởi, chỉ kéo khoá áo khoác xuống, quần áo hơi thoáng ra.

Có quy định học thể dục không thể đội mũ, Lạc Uẩn giơ tay mới vừa đụng tới mũ chuẩn bị bỏ ra, đầu liền chợt lạnh.

Tóc mái mềm bị ép tới mức lệch ra, xoã tung, ánh mặt trời dừng ở bên trên, sinh ra một tầng vàng nhạt.

Cậu hít vào một hơi thật sâu rồi ngẩng đầu nhìn, Phong Dã dựa bên cửa sổ nhéo đỉnh lông mũ cậu, dùng mũ làm vận động ly tâm.*
*Vận động ly tâm: Mình tra Baidu thì nó ra định nghĩa như này: Khi lực hướng tâm đột ngột biến mất hoặc lực sinh ra không đủ để cung cấp lực hướng tâm cần thiết thì vật chuyển động tròn dần ra khỏi tâm đường tròn, tức là chuyển động li tâm.
Mình đoán là anh Dã xoay mũ bé mà không theo vòng tròn nhất định ý.'-' Đang edit một cách không não thì gặp phải định nghĩa vật lý, bao giờ não về mình soát lại ;-;
Lạc Uẩn: “........”Đây là học sinh tiểu học đúng không?
Trong lòng cậu nén giận, ánh mắt hơi bốc hoả, nhịn không được mắng: “Cậu có bệnh à? Có ấu trĩ không?"
"Dù sao cũng đều phải bỏ ra, tôi giúp cậu bỏ cậu còn không cảm kích, đã thế còn mắng tôi, chậc chậc chậc.” Phong Dã nói,ý cười trên khoé môi tăng thêm, mặt trời chiếu đến làm cả người hắn đều ấm, mặt mày thâm thúy thêm phần nhu hoà, thiếu đi nét lạnh lùng.

Bạn cùng lớp khác từ từ đi tới, che miệng cười trộm, Phong Dã cười đến thật sự quá đê tiện.
Nhưng người lớn lên đẹp trai, giống như làm gì đều có thể được tha thứ.
Không ít nữ sinh thẹn thùng thét chói tai, có omega nam thừa dịp đội lại mũ áo hoodie,tùy tiện gọi: "Dã cả, mau tới bỏ ra cho em nào!"
Đám người một trận cười lớn, có nam sinh cười mắng hắn: “Có nhàm chán không cơ chứ, còn chưa thấy qua có A nào như này.!"
"Thật sự chưa thấy qua A như này!"
Mắt Phong Dã chưa từng ngó qua bên kia, hắn cong khoé miệng, cảm thấy Lạc Uẩn xù lông cũng rất đáng yêu.


Giống như một con mèo nhỏ ngạo kiều.

Đôi mắt trong suốt xinh đẹp, tóc mềm xoã tung, là màu nâu nhạt, nếu có thể phe phẩy giống râu mèo thì tốt rồi.

Ý tưởng này một chữ cũng không rơi xuống đất mà truyền thẳng đến tai Lạc Uẩn.
Còn râu mèo, cào chết cậu!!!
Lạc Uẩn trắng, da mặt mỏng, vừa giận lên mặt,mặt trắng đã đỏ bừng bừng, nhấp môi chỉ trích Phing Dã: "Cậu là A như vậy sớm hay muộn cũng sẽ bị đánh."
Phong Dã cũng không muốn thật sự chọc Lạc Uẩn xù lông, đầu ngón tay dừng lại,hắn gấp xong chiếc mũ len rồi nhẹ nhàng đặt lên bàn, chột dạ sờ chóp mũi: “Tôi sai rồi,nếu không tiết thể dục mời cậu uống trà sữa để nhận lỗi."
[Ai~, muốn mời vợ uống một ly trà sữa mà một lý do cũng không có ]
[ Chơi như này có phải quá thất bại hay không?]
[Thành tích của mình kém như này, chắc là vợ sẽ bị học sinh dở phiền chết]
[Lát nữa đánh bóng phải ngược bọn họ thu lại vài điểm hình tượng.

Lạc Uẩn: “.........” Hờ hờ, nghe thấy hết đó.
Đầu óc Alpha chắc chỉ to như hạt lạc thôi.

Mời thì mời đi, còn nghĩ ra cách này, nhàm chán muốn chết.
Còn không bằng trực tiếp mời cậu uống hai ly trà sữa.*
*Một ly không được, mình dùng hai ly '))
Lạc Uẩn thưởng cho hắn một cái nhìn sâu sắc, xem thường vô cùng đúng chỗ, đi theo Tô Nùng đi mất.

Phong Dã dựa vào cửa sổ nghiến răng, nhẹ nhàng chậc một tiếng.

Thượng Quan Nghị chứng kiến tất cả một lời khó nói hết mà nhìn chằm chằm đại ca trước kia hắn sùng bái nhất.

Nếu như hắn không biết đại ca thích lớp trưởng, còn có thể thuyết phục mình rằng đại ca đây là khiêu khích.

Nhưng mà mấu chốt là hắn đã biết rồi.

Ấu trĩ giống như gà tiểu học, không, hiện tại gà tiểu học cũng không như này, thành thục giống như là bá đạo tổng tài.

Thượng Quan Nghị hoài nghi mình nhìn sai người rồi, bụm mặt nói: “Anh, anh như vậy......thật sự, rất là ấu trĩ....."
- --
Nhựa thông:

Giống cục vàng ý:3.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận