Phải Chăng Chỉ Có Một Con Đường Dành Cho Cả Ba Chúng Ta?


Nút thắt của câu chuyện dần dần được gỡ ra.. nó đã đi đến hồi kết như điều tất yếu trong cuộc sống của chúng ta.. Ai cũng cần có một câu trả lời cho tất cả những gì đang diễn ra xung quanh mình....
Bình minh đang dần ló dạng... Không gian lúc này tĩnh lặng.. Nhịp sống của Thượng Hải như chững lại... Vĩnh Nam nheo nheo mắt, chớp chớp vì sự chói lòa của ánh sáng ban ngày.
-Anh tỉnh rồi hả ? – Cầm Tử hỏi Vĩnh Nam. Ngay lập tức anh hiểu ra rằng, cô lật bộ mặt thật của anh
-Em không có gì thắc mắc sao ?
-Anh có thể nói điều đó với tôi ngay bây giờ…
-Cũng đã lâu lắm rồi.. – Vĩnh Nam chần chừ một lúc rồi nói tiếp – 5 năm.. đó là khoảng thời gian tôi cố gắng để quen cô gái ấy – người con gái của tôi : Roran. Cô ấy là trẻ mồ côi sống trong một tu viện nhỏ. Khi tôi đến quyên góp cho cái tu viện này, tình cờ tôi đã gặp cô ấy.. dưới ánh nắng chói chang của mặt trời… trước đài phun nước của tu viện.. vây quanh cô ấy là một lũ trẻ xinh đẹp như thiên thần… Nhưng trước mắt tôi, chỉ có cô ấy mới là thiên thần trong sáng nhất. Roran là một cô gái xinh đẹp, hiền lành và rất độc lập. Khi cô ấy phát giác ra tôi, cô ấy đã cười.. một nụ cười sáng chói. Dần dần, con người tự cao tự đại, luôn coi mình là trung tâm của vũ trụ trong tôi biến mất.. cô ấy đã dạy cho tôi cách yêu thương những người khó khăn xung quanh mình.. cô ấy đã dạy tôi sống có tình người hơn. Thế nhưng, khi cha tôi biết chuyện này, ông lập tức ép tôi về nhà, giam lỏng tôi trong ngôi biệt thự ở Triết Giang. Đến khi tôi trở về… tu viện… chỉ còn là một đống tro tàn.. – Những giọt lệ trên khóe mắt Vĩnh Nam bỗng dưng chảy tràn, không cách nào kìm nén được… - Hóa ra, chính cha tôi đã thiêu cháy cái tu viện ấy, thiêu cháy bao nhiêu con người sống ở nơi đấy.. Không biết có ai còn sống sót khỏi đám cháy ấy không ? Cha tôi đã dùng tiền để bịt miệng cảnh sát và cánh nhà báo, những tờ báo hôm đó chỉ viết về sự kiện bỗng dưng một đám cháy xuất hiện, thiêu rụi cả một tu viện mà thôi. Tôi đã đi tìm kiếm rất nhiều nơi, nhưng không thể kiếm được dù chỉ một đứa trẻ mồ côi từng sống trong tu viện đó.. Tôi mất Roran từ đó.. Không một tin tức.. không một dấu hiệu nào cho tôi biết là cô ấy còn sống trên đời.. Tôi bỏ sang Anh sống.. và cố gắng.. chỉ để quên nơi này.. chỉ để quên con người này. Tôi trở về đây không phải để sống một cuộc đời nhung lụa.. mà để trả thù cho người con gái tôi yêu…

-Trả thù ! Anh trả thù chính cha mình ư ? Anh trả thù chính gia đình mình sao ?
-Phải ! Tôi muốn phá nát cái cơ nghiệp của ông ta ! Chính ông ta đã sai người thiêu trụi cả tu viện ấy.. chính ông ta giết chết người con gái tôi yêu…
-Anh có bằng chứng không ?
-Bằng chứng ? Tôi đối chất với ông ta, ông ta khăng khăng từ chối. Không lẽ có sự trùng hợp lạ kì, khi ông ta giam lỏng tôi thì tu viện bỗng dưng bị thiêu trụi hết sao… Tôi cũng đã điều tra và biết rằng ông ta đã bỏ tiền để bịt miệng báo chí, không công khai một số tin tức.. Như vậy vẫn là chưa đủ sao ? – Ánh mắt Vĩnh Nam bỗng dưng trở nên quyết liệt và đầy tổn thương.. dường như anh ta không còn quan tâm đến bất kì điều gì xảy ra trên đời… ngoài việc trả thù cho người con gái của anh.
- Nếu anh làm thế.. thì anh đã sai lầm thật rồi.. Cho dù là vì gì đi chăng nữa.. gia đình vẫn là nơi cuối cùng ta có thể trở về.. là nơi cuối cùng có thể bao bọc ta, che chở ta. Nếu anh ra tay phá nát cơ nghiệp của cha anh.. vậy anh đã phá đi mái ấm của Linh Nhi, của chính anh, anh cũng đã phá đi cuộc đời của cha anh. Cuối cùng anh được cái gì.. mất mát tổn thương vẫn là mất mát tổn thương.. người đã chết cũng không thể sống lại.. Cuối cùng, chính anh sẽ gục ngã mà thôi..
-Cầm Tử ! – Vĩnh Nam ngoảnh đầu nhìn cô và khe khẽ gọi tên cô.
-Anh là đồ ngốc ! Triệu Vĩnh Nam ạ ! – Cầm Tử nói vậy rồi đứng lên ra về.
*** Nhà họ Từ***
-Chị ! – Cầm Tử mấp mé bên phòng Tuyết Cầm
-Đi đi ! – Tuyết Cầm không ngước mặt lên.. Trong lòng cô bé giờ chỉ còn hận thù.. giờ chỉ là tổn thương và mất mát. Cô nghĩ đến những lời của Linh Nhi nói : Tình yêu đáng được trân trọng như nhau.. – Tuyết Cầm bước xuống giường, từ từ tiến về phía Cầm Tử..
-Chị ! Cẩn thận ! – Cầm Tử chạy lại dìu Tuyết Cầm.. Vô tình, khi Tuyết Cầm gạt phắt tay Cầm Tử đã khiến cô bé chơi với ngã lăn xuống cầu thang….

-Cầm.. Cầm Tử.. – Tuyết Cầm mấp máy bờ môi.. Không gian trước mắt Cầm Tử đang quay cuồng… mờ dần.. mờ dần.. rồi tối đen như mực….Trước lúc khép chặt hai mi mắt lại… cô đã nghĩ rằng : « Điều tốt nhất dành cho chúng ta.. là em nên quên anh đi… »
***Bệnh viện***
-Chúng tôi sẽ tiến hành kiểm tra xem, ngoài những vết thương bên ngoài còn có tổn thương gì nghiêm trọng hay không ? Xin gia đình đừng quá lo lắng
-Tại sao lại có việc này.. tại sao Tuyết Cầm lại xô ngã Cầm Tử.. Con nói đi, Ánh Tuyết… - Ông chủ của nhà họ Từ - gườm gườm đôi mắt nhìn Ánh Tuyết, nói lớn..
-Con xin lỗi ! Con không biết, thưa cha.. Lúc con bước vào nhà là lúc con nhìn thấy Cầm Tử lăn từ trên gác xuống. Con chỉ kịp đưa em vào bệnh viện thôi ạ..
-Không phải giữa nó và Tuyết Cầm xảy ra chuyện gì đấy chứ ! –
-Không ! Không đâu cha ạ ! Chắc Cầm Tử trượt chân té xuống mà Tuyết Cầm không kịp phản ứng thôi ạ !
-Tuyết Cầm cũng vừa ốm dậy.. Sức khỏe của con nó còn yếu ! Anh đừng nói gì con bé cả. Chắc nó cũng không muốn chuyện này xảy ra đâu ! – người mẹ kế của ba đứa trẻ nhà họ Từ lên tiếng

-Hừm ! – Ông Từ gằm gằm, hục hặc rồi bỏ ra về. Chỉ còn lại Ánh Tuyết và Anh Vũ.. Cô khuỵu ngã, chồng cô đã đến bên để ôm lấy cô !
-Em đã sắp không còn thấy gì nữa rồi ! Em hãy chấp nhận phẫu thuật đi ! – Anh Vũ nói..
-Em chưa thể yên tâm được anh ạ ! Hãy cho em thêm thời gian đi.. – Ánh Tuyết thở dài.. Anh Vũ cũng thở dài nhìn cô.
-Bác sĩ ! Em gái tôi sao rồi ạ ! – Anh Vũ chạy lại hỏi người đầu tiên mở cửa bước ra khỏi phòng cấp cứu
-Kết quả chụp CT cho thấy.. không có tổn thương nào nghiêm trọng.. Nhưng não thực sự có bị chấn động khi đầu bị va đập hay không thì phải chờ cô ấy tình lại thì mới biết được.
-Vâng ! Vâng ! Cảm ơn bác sĩ.. – Anh Vũ thở phào nhẹ nhõm.. quàng vai Ánh Tuyết – Em có thể yên tâm rồi đó. Ánh Tuyết mỉm cười gật đầu


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận