Phần 1 Chạm Tay Thành Yêu FULL


Tay anh ta đặt trên ghế tựa sau lưng cô động tác như muôn kéo cô vào lòng của anh ta, người không biết còn tưởng rằng cô và anh ta là một đôi, mà không nghĩ rằng cô là cháu dâu tương lai của của anh ta.

Nhưng anh ta lại rất tự nhiên dựa qua đây trước mặt mọi người, không lạnh không nhạt hỏi: "Đang nói gì?"
Bởi vì dựa vào quá gần nên mỗi một chữ anh ta nói ra hơi thở liền thổi tới tai của cô.

Viêm Cảnh Hi hơi nghiêng đầu, dựa về hướng Lục Hựu Nhiễm bên này.

Phùng Như Yên sợ Viêm Cảnh Hi chọc giận Lục Mộc Kình, quay đầu qua nhìn cô với ánh mắt cảnh cáo.

Viêm Cảnh Hi bất đắc dĩ cong cong khóe mắt, nở nụ cười giả dối nói theolời nói của Phùng Như Yên lúc nãy, "Lục tiên sinh thoạt nhìn rất trẻ tuổi, cùng Hựu Nhiễm giống như bằng tuổi nhau.

"
"Tôi lớn hơn nó ba tuổi.


" Lục Mộc Kình chỉ hờ hững đáp một tiếng.

Cửa bị đẩy ra
Từ bên ngoài tiến vào một cô gái mặc váy xòe ngắn màu đen, móng tay sơn một màu đen tuyền, nhẹ nhàng gọi: "Ba, mẹ, anh rể, chú nhỏ.

"
Cô ta liếc Cảnh Hi một cái, trong mắt lộ rõ vẻ khinh thường, cố ý lờ đi, ngồi xuống bên người Lục Hựu Nhiễm, cười xán lạn với Lục Hựu Nhiễm, "Xin lỗi, anh rể, trên đường bị kẹt xe.

"
Viêm Cảnh Hi biếng nhác liếc mắt một cái cười xán lạn với Viêm Nhị.

Chị gái cũng không có, anh rể ở đâu ra?
Ngẫm lại, không đúng lắm.

Viêm Cảnh Hi nhíu mày, trừng đôi mắt to tròn nhìn thẳng Lục Mộc Kình.

Viêm Nhị nhỏ hơn cô một tuổi, gọi anh ta là chú nhỏ, anh ta hình như không có phản ứng gì!
Chắc chắn anh ta cố tình.

"Làm sao vậy?" Mắt Lục Mộc Kình lim dim nhìn Viêm Cảnh Hi hỏi.

Anh ta vừa lên tiếng, ánh mắt mọi người đều dổ dồn về bọn họ.

Viêm Cảnh Hi chỉ muốn im lặng làm một mỹ nhân mà thôi, không muốn bị quan tâm, cảm giác được ánh mắt không vui của Phùng Như Yên lại nhìn qua, trong con ngươi thoáng qua tia xảo quyệt, giơ ly rượu lên, thoạt nhìn lanh lợi nói: "Tôi mời Lục tiên sinh một ly!"
Lục Mộc Kình trong mắt xẹt qua một tia hỏa quang sáng chói.


Nhìn chằm chằm cặpmắt sáng long lanh của cô, trong đầu nghĩ đến hai từ hồ ly, anh thật muốn biết phản ứng giận dỗi của cô.

Anh không nâng ly, thu hồi đáp ở Viêm Cảnh Hi lưng ghế dựa tay, đem điếu thuốc dụi tắt ở trong gạt tàn.

Viêm Cảnh Hi bị cự tuyệt khiến bầu không khí có chút cứng ngắc.

Trong lúc cô muốn để ly rượu xuống, Lục Mộc Kình lại cầm ly rượu lên, nhẹ nhàng lắc, như là có thể cùng anh ta cụng ly.

Viêm Cảnh Hi chỉ có thể đứng đó trước con mắt đang nhìn chòng chọc của mọi người giống như cô là đứa ngốc đang chờ anh ta 'coi trọng'.

Một giây đồng hồ lâu như một giờ vậy.

Chờ đợi trong sự giày vò.

Anh ta giống như kẻ thống trị, đem người khác ra đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Góc mặt nghiêng anh tuấn lộ ra vẻ lạnh bạc, chậm rãi liếc mắt, vẻ mặt biếng nhác, trong mắt lại xẹt qua một tia khiêu khích, nhẹ nhàng nhấp một miếng rượu đỏ, sau đó để ly rượu xuống, nói: "Rất tiếc, tôi không tùy tiện uống rượu của phụ nữ mời.

"

Anh ta không uống thì không uống, nói sớm là được, cần gì phải làm màu.

Anh ta xa cách, anh tabài xích, bỏ qua những lời này, vẽ bề ngoài vô cùng tinh tế.

Viêm Cảnh Hi là một người rất biết chịu đựng, cô có lòng dạ, tâm cơ, mục đích, tư tưởng, trả thù, tất cả đều giấu ở vẻ ngoài nhu thuận, vận sức chờ một ngày bùng phát, hoàn toàn thoát khỏi trói buộc hiện tại.

Người đàn ông trước mắt này đang cô ý chọc giận bản lĩnh của cô.

Viêm Cảnh Hi trong mắt toát ra hỏa diễm nóng rực, hừng hực dấy lên lửa giận, cầm ly rượu với lực đạo rất lớn, tựa hồ xem thân ly trở thành cổ của anh ta, thân ly khẽ run.

Lục Mộc Kình thấy cô nổi giận, giương lên nụ cười khuynh quốc khuynh thành, cho cô một đường thối lui, bưng ly rượu lên đụng nhẹ một cái với ly rượu của cô, "Tôi mời cô.

"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận