Pháo Hôi Thiếu Gia Sau Khi Trọng Sinh Sợ Ngây Người


Giản Tinh Tuế sau khi trở về phòng, liền ngồi ở trên giường nghỉ ngơi.Lúc ngồi xuống không cẩn thận đụng phải vết thương trên tay, đem vết thương vừa mới kết vảy trong nháy mắt rách ra.

Vết thương này không phải do vai chính An Nhiễm đẩy ngã mà là do một vị bảo an lòng đầy chính khí hướng hắn ra tay.Ai ai cũng cho rằng An Nhiễm là đóa bạch liên yếu ớt thiện lương lại đơn thuần tốt bụng, duy chỉ có Giản Tinh Tuế là không tin.

Một người tìm đến hắn rồi cố ý mở miệng kích thích, vừa đúng lúc bảo an đi tuần ngang qua mới té xỉu, rõ ràng đến một sợi tóc cũng chưa bị động đến lại làm tất cả mọi người cảm thấy hắn chịu ủy khuất, bị khi dễ còn Giản Tinh Tuế hắn liền trở thành kẻ ác đọc, tội nghiệt tày trời, không thể tha thứ.Giản Tinh Tuế chọc chọc miệng vết thương, không tự giác hít hà một hơi: “Tê……”Đau quáSớm biết vậy lúc chiều hắn đã đi mua ít thuốc rồi.Cũng không biết trong nhà này có thuốc không, nếu không hăn cũng phải ra ngoàii mua một ít.Giản Tinh Tuế từ trong phòng đi ra, không nhìn thấy hai người kia, cũng đỡ hắn phải ngượng ngùng chào hỏi.


Hắn không quá quen thuộc với hoàn cảnh nơi này, nhưng lúc này trời đã chập tối, nhiều người bắt đầu tan tầm trở về nhà, nhìn thấy hắn từ trong cửa hàng bước ra tới, đều dùng ánh mắt đánh giá hắn, thậm chí có người thanh âm cũng không tính là nhỏ nghị luận:“Chính là đứa bé kia?”“Nghe nói phẩm hạnh rất kém.”“Ngươi xem hắn đang mặc cái gì, đúng là……”Giản Tinh Tuế nghe được bọn họ nói, lúc đi ngang qua một cửa kính liền quay đầu nhìn nhìn, đánh giá bản thân một chút.

Quần hắn đang mặc đúng kiểu phong cách hiphop, tóc lại nhuộm vàng, tóc mái dài đến mức che khuất đôi mắt, trần ngập tinh thần thiếu niên tiểu hỏa tiên phong a.Hắn dứt khoát từ bỏ ý định đến tiệm thuốc, trực tiếp bước vào một tiệm cắt tóc.Lão bản thấy hắn bước vào đầu tiên là sửng sốt, sau đó mới có chút khẩn trương mà hỏi: “Tiểu tử ngươi muốn gội đầu hay là cắt tóc?”Đã từng sống qua một đời, thẩm mỹ của Giản Tinh Tuế cũng không còn như cũ, hắn trước kia thật sự không hiểu tại sao bản thân lại như vậy, yêu thích theo đuổi mấy thứ trào lưu thời thượng, cảm thấy đó mới là cá tính, nhưng hiện tại hắn lại không muốn như vậy nữa: “Trực tiếp cắt, hơn nữa ta muốn nhuộm đen.”Tiệm cắt tóc lão bản nói: “Hảo hảo hảo, đều có thể.”Bởi vì hai bên đều hợp tác, cho nên việc sửa tóc cũng nhanh chóng được thực hiện xong xuôi.

Lúc này, tóc đã được nhuộm lại thành màu đen, tóc mái vốn hơi dài cũng đã được tỉa gọn, nguyên bản khuôn mặt thoạt nhìn khá u ám giờ phút này hoàn toàn lộ ra, hiện rõ đôi mắt sạch sẽ ngăn nắp, tinh thần bộ dạng cũng rực rỡ hẳn lên.Lão bản tiệm cắt tóc nói: “Đều nói muốn khảo nghiệm nhan sắc của một người chỉ cần đi cắt tóc, tiểu tử nhan sắc của ngươi này đúng thật sự là không còn gì để nói a.”Giản Tinh Tuế nhìn đại khái một chút, nhẹ nhàng cười cười: “Cảm ơn.”Thiếu niên răng trắng môi hồng cười nhìn có chút thẹn thùng thế nhưng vẫn không thể che đi dung nhan tuyệt mỹ, lão bản nhất thời nhìn đến ngay ngốc, nhỏ giọng cảm khái nói: “Ngươi cười rộ lên đúng là quá đẹp, thế mà lúc ngươi vừa mới vào cửa hàng, ta thế mà còn có chút khẩn trương đâu.”Giản Tinh Tuế nghi hoặc: “Vì cái gì?”“Không biết.” Tiệm cắt tóc lão bản cũng là một người thành thật, sờ sờ đầu có chút bóng loáng mà nói: “Khả năng chính là do khí chất đi, ta cũng không biết hình dung thế nào.”Hắn nói không nên lời, Giản Tinh Tuế lại hiểu rõ.Đây là thế giới trong sách, bản thân hắn lại mang thiết lập của một ác độc pháo hôi, vậy nên hắn sẽ mang trên người một loại từ trường tương tự như vậy, làm cho người khác ban đầu nhìn hắn không tự chủ được mà sinh ra ác cảm, thậm chí còn khiến người khác cảm thấy lo lắng cảnh giác, hoàn toàn tương phản với nhân vật chính – người gặp người vui, hoa gặp hoa nở, một thân khí chất sạch sẽ không thể không yêu thích.

Có một số người trời sinh đã chú định sẽ là ánh sáng mặt trời, còn hắn, hẳn là bùn lầy trên mặt đất.


Lão bản thấy thần sắc hắn không tốt lắm, chần chờ: “Ta có phải hay không nói sai gì rồi?” “Không có.” Giản Tinh Tuế ánh mắt mạc nhiên mà nhìn hắn: “Ngươi nói rất đúng.” Bùn lầy thì như thế nào, kiếp trước hắn nỗ lực dùng hết mọi cách chỉ để có được sự công nhận của người khác, cuối cùng thì sao? Vì vậy, đời này hắn chỉ muốn cách xa nhóm người kia, có được cuộc sống của riêng mình.

Lão bản thấy hắn có chút trầm mặc, tưởng hắn thấy chán: “Để ta mở TV cho ngươi.” TV được mở ra, bên trong đang chiếu một bộ phim truyền hình là 《 Chiến Thiên Hạ 》, diễn viên chính chính là đương kim ảnh đế Phó Kim Tiêu, cũng là phim truyền hình từng được đánh giá rất cao trong buổi liên hoan phim diễn ra cùng năm.

Lão bản còn sợ Giản Tinh Tuế xem không hiểu, hắn đề cử: “Ngươi đừng chỉ thấy phim này nói về kháng chiến mà sẽ nhàm chán, nội dung thật sự rất hay, kỹ thuật diễn của Phó ảnh đế càng không còn gì để nói, lão bà với mấy đứa con ta đều thích hắn, còn có không ít nữ hài tử tìm tới ta muốn cắt tóc giống hắn đó.


Ngươi biết hắn không, hắn diễn qua mấy bộ phim khác cũng rất hay, trước đó hắn còn từng tham gia một bộ phim cũng là chủ đề kháng Nhật, tên là……” Giản Tinh Tuế mở miệng: “《 Sử Mệnh 》” Lão bản vỗ tay một cái: “Đúng vậy, sứ mệnh! Ai…… Tiểu tử ngươi làm sao mà biết được, bộ điện ảnh thực ra rất ít người biết đến, là một tác phẩm của Phó Kim Tiêu lúc trẻ nha.” Giản Tinh Tuế từ tốn trả lời: “Ta là fans của hắn.” Kiếp trước kiếp này, nếu có sự tình không hề thay đổi, thì đó chính là thần tượng của hắn.

Giản Tinh Tuế từ lúc nhỏ tuổi chưa hiểu chuyện đã vô cùng sùng bái Phó Kim Tiêu, chỉ cần là tác phẩm của Phó ảnh đế hắn đều đã xem qua, không cùng các fans nửa đường mới hâm mộ giống nhau.

Từ khi Phó Kim Tiêu mới xuất đạo cho ra album đầu tiên, hắn liền một lòng đi theo người này, từ lúc Fanpage mới mở ra hắn liền ở phía sau âm thầm duy trì, qua suốt bao nhiêu năm, hắn cũng chưa từng bao giờ vắng họp.Chỉ tiếc là cho đến lúc chết cũng chưa có cơ hội nhìn thấy thần tượng của mình một cái.Mà đến lúc sau biết được đây là một thế giới tiểu thuyết, còn ngoài ý muốn phát hiện An Nhiễm lại chính là vai chính.

Nỗ lực cùng thiên phú của hắn khiến cho Phó Kim Tiêu chú ý, sau đó An Nhiễm ở giới giải trí thuận buồm xuôi gió, cùng Phó ảnh đế hợp tác đóng phim điện ảnh cùng nhau, diễn một hồi uyên ương, cuối cùng phim giả tình thật, thuận lợi ở bên nhau, mà Giản Tinh Tuế thì lại chết ở một cái nơi xa lạ, cái gì cũng không còn.Lão bản nói: “Tiểu tử, là do ta cắt trúng ngươi sao, mắt ngươi hơi đỏ lên rồi?”Giản Tinh Tuế từ trong hồi ức tỉnh dậy, nhìn chính mình trong gương, cười cười: “Không có, là do ta máy ngày nay không ngủ đủ.”“Người trẻ tuổi liền thích thức đêm.” Lão bản nói: “Cái này sao được, vẫn là nên đối xử tốt với chính mình mình một chút, hiểu rõ mới tốt.”Giản Tinh Tuế nhẹ nhàng gật đầu, nói với lão bản lại như là hướng đến chính mình nói: “Đúng vậy, cũng nên rõ ràng một chút……”……Hôm sauMột chiếc bảo mẫu xe chạy ở trên đường phố, hàng xe phía sau có một nam nhân mang kính râm đang nhắm mắt dưỡng thần, nam nhân trên người ăn mặc một kiện áo khoác hơi mỏng, đôi chân thon dài bắt chồng lên nhau, lười biếng nằm nghiêng, lộ ra xương quai xanh hoàn mỹ, mà ở bên người hắn lúc này, lại là một chuỗi thanh âm ồn ào lải nhải.Người đại diện Vương Mỹ Xán có chút bất đắc dĩ mà nói: “Anh trai à, ngươi rốt cuộc có nghe hay không a?”Phó Kim Tiêu nhàn nhạt đáp một tiếng.Vương Mỹ Xán đem băng keo cá nhân đưa cho hắn: “Ngày hôm qua ở sân bay, fan cuồng kia cũng thật là đáng sợ, thế mà còn mang theo dao, miệng vết thương trên tay ngươi rửa sạch hay chưa, nếu không đi bệnh viện nhìn thử xem.”Phó Kim Tiêu tiếp nhận băng keo cá nhân, đặt ở trong tay nhìn nhìn, thuận miệng đáp lời: “Không nghiêm trọng.”Người đại diện còn muốn nhắc nhở thêm, miệng lầm bầm: “Ta đã nói với ngươi rất nhiều lần, chuyên nghiệp cũng có mức độ thôi, ngươi rạng sáng mới xuống được máy bay, còn ở đó vì muốn tự mình gặp mặt fan không chịu đi đường vip, giờ thì……”Phó Kim Tiêu lên tiếng: “Ta tự hiểu rõ.”Người đại diện còn muốn nói thêm một chút liền nghe được nam nhân “Sách” một tiếng, hắn cất kính râm, con ngươi ngăm đen thâm trầm, thanh âm trầm thấp, thong thả ung dung mà, nhẹ nhàng cười: “Người đại diện của ta, chỉ là vết thương nhỏ mà thôi, nhắc đi nhắc lại mấy lần như vậy cũng đủ rồi chứ?Tuy rằng là câu nghi vấn, nhưng Vương Mỹ Xán triệt để câm miệng.Nàng đi theo Phó Kim Tiêu rất nhiều năm, cũng hiểu được thế nào là chừng mực.Nam nhân này là trong giới được công nhận là tính cách cực tốt, nổi tiếng nhưng không ngạo mạn, đối xử với tiền bối thid khiêm tốn có lễ, với hậu bối thì ôn hòa hiền lành.


Nhưng kỳ thật trong xương lại thập phần lạnh nhạt, đừng chỉ nhìn khuôn mặt lúc nào cũng cười tủm tỉm của Phó Kim Tiêu mà tùy tiện đánh giá hắn, nếu không muốn chết lúc nào cũng không hay.Tài xế dừng ở phía trước nói: “Tiên sinh, phía trước chính là cửa hàng ngài muốn tìm.”Đây chỉ là một con đường phố nhỏ hẹp, chung quanh chỉ rải rác một số cửa hàng bán thức ăn với món đồ chơi, người đị lại xung quanh cũng không ít, nhưng tuyệt đối không phải địa phương Phó ảnh đế ngày thường sẽ đến a.

Người đại diện nói: “Ngươi muốn mua gì, ta xuống xe mua giúp ngươi?”“Không cần.” Phó Kim Tiêu xua xua tay: “Ngồi một đường trên xe, đi muốn đi xuống hít thở chút không khí.”Người đại diện lúc này mới từ bỏ.Thời tiết tháng 8 có chút nóng bức, bên ngoài đắp quán bánh gạo là một cái đình hóng gió, có không ít người ngồi vừa ăn điểm tâm vừa nói chuyện phiếm.

Cửa hàng này sinh ý không tồi, bên ngoài còn có cái một đội ngũ nhỏ, Phó Kim Tiêu đứng ở cuối hàng, vừa khéo nghe được mấy nữ hài tử đang nghị luận mấy chuyện bát quái.“Ngươi xem Weibo chưa?”“Xem rồi, Phó ảnh đế ở sân bay hôm nay từ chối fan a.”“Ta thực thích Phó ca, hắn như thế nào lại như vậy.”“Không biết mấy năm nay hắn sao lại như vậy nữa, ta còn nghe nói hồi đó lúc hắn diễn chính trong 《 Kinh Hoa 》đã từng................”Phó Kim Tiêu đứng ở cách đó không xa tùy ý mà nghe, không có phản ứng gì.Hắn ở trong giới giải trí đã nhìn quen kiểu nghe gió bắt bóng, chỉ vì mấy lời nói bên đường liền thoát fans, đối với hắn mà nói đã là không đau không ngứa, chẳng đáng để bận tâm.Từ trong tiệm bước ra một thiếu niên đội mũ trắng, hắn bưng khay điểm tâm đi ra, không biết là đã nghe được bao nhiêu, đặt mấy cái đĩa ở trên bàn phía sau mấy tiểu cô nương, mở miệng nói: “Ngượng ngùng, ta muốn sửa đúng một chút, trong《 Kinh Hoa 》 diễn viên chính không phải Phó tiên sinh.”Mấy tiểu cô nương sửng sốt.Giản Tinh Tuế đứng thẳng thắt lưng, ngữ điệu bĩnh tĩnh rõ ràng: “Phó tiên sinh ở trong 《 Kinh Hoa 》 chỉ là trợ diễn, không phải diễn viên chính, hơn nữa bộ điện ảnh này cũng không phải vô danh, ở Bạch Ngọc Lan năm đó đã đạt được giải “Phim nhựa xuất sắc nhất”, Phó tiên sinh lúc ấy chỉ là trợ diễn còn đạt được giải “Nam phụ xuất sắc nhất” a.Hắn nói nguyên câu còn không hề ngắt nghỉ, làm cho mấy tiểu cô nương sửng sốt, thể hiện hoàn toàn thực lực của một “nguyên lão” khiển cho mấy vị fan qua đường kia không kịp trở tay.Phó Kim Tiêu nguyên bản còn không chút để ý cũng ngẩng đầu lên, đem ánh mắt dừng lại trên người thiếu niên đang đứng ở dưới ánh mặt trời kia, con ngươi lãnh đạm không gợn sóng nhiễm một lên một tầng ý vị.Tiểu cô nương lẩm bẩm mà phản bác: “Vậy cái video hôm qua hắn ở sân bay từ chối nhận quà của fan thì sao, khẳng định không phải là giả?”Giản Tinh Tuế cười nhạo một tiếng, hắn bưng khay, không chút sợ hãi mà trả lời : “Đoạn video vừa nhìn đã có thể xác định đã qua cắt nối biên tập, Phó tiên sinh lúc 16 tuổi trong một lần phỏng vấn chẳng phải đã tuyên bố sao, chỉ thu thư tín không thu lễ vật, cho nên hắn cự tuyệt quà fans đưa tới thì không đúng chỗ nào?”Tóc dài cô nương không phục: “Kia hắn cũng không thể cô phụ tấm lòng của fans a.”Giản Tinh Tuế không cao ngạo không nóng nảy mà trả lời: “Sân bay chẳng phải có một lối đi riêng dành cho khách hàng VIP hay sao, tối hôm qua máy bay hạ cánh lúc rạng sáng, bởi vì biết fans ở bên ngoài đợi cả đêm, hắn không muốn mọi người thất vọng cho nên mới đi lối phổ thông, một người có thể nghĩ cho fans của mình đến như vậy, ta muốn hỏi hắn nơi nào là không công nhận tình cảm người hâm mộ mình?”Mấy tiểu cô nương bị dỗi đến không còn lời nào để nói.Một hồi chiến đấu, fan trung thành đại chiến người qua đường, tuyên bố đạt thành thắng lợi.Tiểu cô nương tóc dài có chút ngượng ngùng mà mở miệng nói: “Ngươi vì sao một mực bảo vệ hắn như vậy a, ngươi là gì với hắn, cái gì cũng nhớ được đến rõ ràng như vậy?”……Không khí trong chớp mắt bỗng chốc trầm mặc.Một hồi sauGiản Tinh Tuế hướng ánh mắt tới mấy tiểu nữ hài, ngữ điệu bình tĩnh, cố nén chua xót trả lời: “Không là gì cả, chỉ là người qua đường mà thôi.”Không chỉ có ba cái tiểu cô nương kinh ngạc mà nhìn Giản Tinh Tuế, Phó ảnh đế ở phía sau cũng không nhịn được nhướng mày.Giản Tinh Tuế đứng đó cùng với đội ngũ xếp hàng, khuôn mặt thanh tú hiện lên vẻ hơi non nớt, rõ ràng có thể nhìn ra được chỉ là một thiếu niên nhỏ tuổi, ngoài ý muốn nhớ rõ từng sự kiện đã diễn ra nhiều năm của chính mình, lại còn có thể nhớ rõ đến mức như vậy.Thế mà chỉ là ..........một người qua đường?Phó Kim Tiêu ánh mắt dừng ở trên lưng thiếu niên, khóe miệng gợi lên một nụ cười nhàn nhạt, cái này đúng thật có điểm ý tứ a..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận