[Phi Thăng Hệ Liệt – Quyển 2] Trần Sự

Dịch: Phong Bụi

“Ta có thể đi cùng ngươi hay không?”

Miêu yêu kéo theo y cùng với Thôi Yên, phi thân nhảy lên mây.

Trần Trí bị gã túm cổ áo sau, hai chân cùng trong lòng đều chới với, không chạm đất, cảm giác thật khó chịu. Cũng may sao động phủ của Miêu yêu ở ngay gần đó, mất thời gian chừng nửa chén trà liền tới.

Động phủ xây ở giữa sườn núi, đường vào quanh co hiểm trở, có mấy bậc đá trên dưới cách nhau hơn cả trượng, người bình thường còn khó có thể leo lên, không biết Thôi Yên làm cách nào mà trốn ra được.

Trần Trí lặng lẽ liếc mắt nhìn cậu một thoáng, thấy cái đầu nhỏ ỉu xìu gục xuống, dường như bị xách đến ngất, không khỏi âm thầm nôn nóng.

Miêu yêu ném cả hai vào trong một sơn động tanh tưởi: “Củi ở ngay ngoài động, có thể tự lấy. Gia vị để trên kệ, có thì dùng, không thì thôi, còn lại tự lo liệu lấy. Ta trước mắt ngủ một giấc, một canh giờ sau là phải xong món ‘Nhừ tận xương’ thơm ngào ngạt kia cho ta!”

Trần Trí nói: “Một canh giờ quá ngắn, sợ là chưa kịp ngấm gia vị.”

Miêu yêu cười lạnh: “Một đứa chưa đủ ngấm vị, thì thêm một đứa nữa!”

Trần Trí ngược lại không sợ gã ăn chính mình, chỉ sợ gã không ăn, liền dạ vâng cho có lệ.

Sau khi Miêu yêu đi rồi, Trần Trí bèn nhặt củi nhóm lửa.

Ánh lửa lay động chiếu sáng bừng khuôn mặt của Thôi Yên, tuy rằng bùn đất lem luốc cũng không thể che giấu nổi vẻ đẹp trời sinh mai này sẽ làm điên đảo thế gian, nhất là làn da nhẵn mịn trắng nõn, so với khi trưởng thành còn có độ co dãn hơn.

Trần Trí nghĩ nghĩ, liền nhịn không được động thủ.

Thôi Yên đang giả vờ ngất xỉu thật sự nhịn không nổi nữa, mở mắt.

Trần Trí rút cái tay vừa nhéo mặt cậu lại, không hề có chút chột dạ nào nói: “Ngươi tỉnh rồi à, mau nấu nước giúp ta.”

Giọng Thôi Yên lạnh lùng hỏi: “Nấu nước để nấu chính ta sao?”

Trần Trí cười hì hì đáp: “Đúng vậy, nước sôi dội một lần, dễ nhổ lông.” Bùa ẩn thân vẫn còn trong người y, thời điểm thật sự không thể bảo hộ cậu được nữa sẽ dán bùa lên Thôi Yên, chỉ thế thôi là vạn sự đại cát rồi.

Đương nhiên, chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, y cũng không muốn dùng tới chiêu này. Tuy rằng “lịch sử” có thể đã sụp một chỗ đổ ba ngàn dặm, nhưng y vẫn muốn vớt vát chút nào hay chút đó. Chưa biết chừng cha của Thôi Yên sẽ tìm tới cửa cứu người thì sao.

Thôi Yên không biết ảo tưởng tốt đẹp trong đầu y, cứ ngỡ mình thật sự sắp bị làm thịt, trong lòng hận vô cùng. Có đều cậu âm thầm đã quen, thật sự đứng dậy đi nấu nước.

Trần Trí ở bên lửa cháy còn đổ thêm dầu: “Cho thêm nhiều củi để nước mau sôi hơn!”

Thôi Yên đưa nồi cho y: “Ta đi thêm củi, ngươi tới nấu đi.”

Trần Trí thuận tay cầm lấy nồi. Cái nồi này nhìn không lớn lắm nhưng lại rất nặng, làm khuỷu tay của y bị khuỵu xuống, dường như đụng vào tay của Thôi Yên, đùi bỗng dưng đau nhói —— lại là cảm giác vật nhọn cắm vào da thịt quen thuộc.

Ký ức quay ngược, dường y lại quay về đến hoàng cung, nhìn thấy Thôi Yên sau khi trưởng thành cầm kiếm đi tới…

Này phải chăng là sau khi lớn lên đâm chưa đủ nên hồi nhỏ đâm bổ sung?!

Phải cảm tạ cái nồi sắt rất nặng này, nếu không phải đã đụng một chút, với chiều cao hiện tại của Thôi Yên, đao nếu như lệch đi sang bên phải vài phân ——vị trí kia liền không tốt đẹp gì rồi.


Trần Trí theo bản năng ném nồi đi mà nắm đao, bắt lấy bàn tay non nớt trên chuôi đao.

Thôi Yên trừng hắn, trong mắt lóe lên tia hung dữ, nhưng có chút miệng cọp gan thỏ, chỉ liều mạng giật tay lại lui về phía sau.

“Khụ! Các ngươi đang làm cái gì thế?”

Miêu yêu trốn ở chỗ tối rốt cuộc không nhịn được nữa mà nhảy ra, háo hức trừng mắt nhìn hai người.

Trần Trí: “…” Hiện trường án mạng rành rành thế này, còn muốn hỏi cái gì làm cái gì? Đương nhiên là gây án!

Nhưng y cũng rất hài lòng với tác phong cao thượng giả dối để lại lối cho kẻ khác lừa mình này của Miêu yêu.

Trần Trí một tay giữ chặt tay Thôi Yên, tay kia xoa xoa cái đầu nhỏ ương bướng của cậu, mỉm cười nói: “Ta thấy tại gian bếp này gia vị không đầy đủ, sợ thịt nấu tùy tiện không đủ thơm ngon, tự dưng lãng phí mất nguyên liệu nấu ăn cực phẩm, cho nên ta kêu nó cắt tạm một phần thịt đùi của ta xuống để nấu thử một chút.”



Lại còn có cả cách làm như vậy sao?

Miêu yêu sợ ngây người.

Thôi Yên cũng khiếp sợ đến tột cùng.

Cả hai gần như là xấu hổ muốn chết trước sự cống hiến vô tư của Trần Trí.

Trần Trí hiên ngang lẫm liệt vỗ đầu Thôi Yên: “Nào, cắt đi.”

Thôi Yên không biết nên làm thế nào, nhìn y, lưỡi đao trong tay khẽ run rẩy.

Phần thịt đùi cũng run rẩy theo, Trần Trí tay giữ đao lại dùng thêm chút sức, an ủi nói: “Bình tĩnh nào, chỉ là đồ ăn thử mà thôi, không cần khứa viền hoa răng cưa làm gì cả.” Nói rồi, nắm lấy tay Thôi Yên, bình tĩnh cắt một miếng thịt từ trên đùi của mình xuống.

Miêu yêu nhìn miếng thịt ứa máu tươi trên tay y, cảm thấy chột dạ.

Rõ ràng là một tên phàm nhân chỉ cần tùy tiện phất tay cũng có thể đánh ngã, vì sao luôn có thể khiến gã ớn lạnh?

Trần Trí để thịt lên thớt gỗ, tiện thể cởi áo khoác ngoài cột vào chỗ vết thương để che đi miệng vết thương đang nhanh chóng khôi phục lại như lúc đầu, y đi đến chum nước để rửa tay. Sau khi quay lại, Thôi Yên và Miêu yêu còn đứng như thể bị thiên lôi đánh trúng.

“Chờ một lát, sẽ xong ngay thôi.” Y đẩy Thôi Yên ra, bắt đầu cho dầu vào.

Miêu yêu sực tỉnh lại, đường hoàng ngồi xuống.

Thôi Yên lủi thủi đến bên cạnh Trần Trí, muốn giúp, nhưng nhìn Trần Trí cho chính thịt đùi của mình vào trong nồi mà mặt không đổi sắc, cuối cùng cậu cũng không thể vượt qua ải tâm lý, chống bàn nôn khan.

Trần Trí nấu cực nhanh, không bao lâu sau, một mùi thơm nóng hổi từ trong nồi tỏa ra.

Miêu yêu từng ăn qua không biết bao nhiêu loại thịt, lần đầu tiên ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn hơn thịt cá như thế này, cũng không tự chủ được mà nuốt nước miếng ừng ực. Làm yêu quái đã lâu, gã quả thực chưa từng ăn thịt người, cẩn thận ngẫm lại thì đúng là không có gì là không thể ăn cả.

Trần Trí lấy thịt nướng từ trong nồi ra bày trên đĩa, đưa đến trước mặt Miêu yêu: “Xin mời nếm thử.”

Mùi thơm càng đến gần, càng đậm đà, trong trẻo như mỹ tửu, chỉ ngửi thôi đã say lòng.


Miêu yêu hai bên cánh mũi phập phồng một chút, trong dạ dày sôi trào cảm giác thèm muốn chưa từng có, nước bọt từ dưới lưỡi ào ra không ngừng, như thể sắp chảy róc rách ngoài khóe miệng. Nhưng gã lại không dám sơ suất mà dùng chiếc đũa ngắt lấy một phần ba miếng thịt đem ném ra ngoài cửa.

Ngay tức thì có một con hổ nhảy ra, cuốn ngay miếng thịt vào trong miệng, nuốt chửng một phát vô trong bụng. Sau khi ăn xong một lát, tứ chi mềm nhũn, nằm lăn quay ra đất, lộ ra vẻ ngất ngây.

Miêu yêu cảnh giác quát: “Ngươi cho cái gì vào trong thịt?”

Trần Trí không hề hoang mang nói: “Ngài lại nhìn kìa.” Vừa dứt câu, con hổ đang nằm lăn quay trên đất bỗng nhảy lên, tinh thần khôi phục mà lắc lắc lông, hai mắt sáng quắt nhìn về đĩa thịt, tỏ vẻ thèm muốn.

Trần Trí đắc ý nói: “Ta đã nói rồi, thịt mà ta nấu cả thần tiên còn chẳng có để nếm thử. Súc sinh này lần đầu ăn được mỹ vị như thế, sợ là nó không kìm lòng nổi đâu.”

Miêu yêu thấy con hổ cũng không có gì đáng lo ngại, yên lòng mà gắp phần thịt còn lại nhét vào mồm, thịt vừa vào miệng đã tan ra, giống như quỳnh tương ngọc dịch, gã nhất thời ngẩn ngơ, sau một hồi lâu mới sực thốt lên: “Ngươi nói ‘Nhừ tận xương’ cũng ăn ngon như vậy ư?”

Trần Trí mỉm cười: “Còn ngon hơn thế kìa.”

“Thật sao?”

“Thật.”

“Tuyệt, thật sự là tay nghề quá tuyệt…” Lời còn chưa hết, Miêu yêu đã gào to đau đớn ngã xuống đất, ôm bụng lăn lộn trên mặt đất, “Ai ôi, ngươi, đau, ngươi cho cái gì… vào trong thịt?”

Trần Trí vô tội xòe tay: “Có cho cái gì đâu.” Thân vàng “đại công đức viên mãn” vạn tà bất xâm vốn là khắc tinh của tất cả yêu ma quỷ quái. Người bình thường hoặc dã thú mà ăn được là đại bổ, mà yêu tu ma tu ăn phải là đại độc.

“Không thể nào, yêu… yêu lực của ta…” Sắc mặt Miêu yêu trắng bệch. Độc bình thường thì gã không sợ, cùng lắm là đau bụng, coi như làm sạch dạ dày, nhưng yêu lực tiêu tán cực kỳ lớn, hơn nữa yêu đan dường như có dấu hiệu muốn vỡ nát! “Ngươi rốt cuộc cho cái gì vào? Ngươi, ngươi là ai!”

Trần Trí cười tủm tỉm nói: “Một lão nhà quê.”

Miêu yêu đau đến mức không kịp nghĩ tới ngụ ý sâu xa trong lời nói của y, mười ngón tay dần dần ngắn lại, lộ ra móng vuốt, gương mặt nhẵn nhụi cũng bắt mọc lông mao tua tủa, thấy gã sắp hiện nguyên hình, Thôi Yên nãy giờ vẫn đứng trốn sang một bên bất ngờ lao tới cực nhanh, đao cầm trong tay cắm sâu vào bụng gã.

Trên lưỡi đao vẫn còn lưu lại vết máu từ chân Trần Trí, lúc này khác nào viên thuốc độc đã độc lại thêm độc, phút chốc đã lấy mạng Miêu yêu.

Con hổ đứng trước động phẫn nộ gầm lên một tiếng, một bầy hổ lập tức tập hợp lại, bao vây quanh cửa sơn động.

Thôi Yên rút đao, miệng vết thương trên bụng Miêu yêu thấp thoáng thấy được yêu đan. Trần Trí trong lòng tính một chút, cúi xuống móc yêu đan ra, tiện tay nhét vào trong đai lưng, lại nắm tay Thôi Yên kéo đến chum nước rửa tay: “Ngươi bây giờ có tính toán gì không?”

Thôi Yên không đáp mà hỏi lại: “Vết thương trên đùi ngươi không nghiêm trọng chứ?” Nói dứt lời liền muốn cởi áo ngoài đang cột trên đùi y ra.

Trần Trí cuống quít né tránh tay của cậu. Người ta thường bảo “trông đứa trẻ ba tuổi biết được nó về già”, cái tật xấu thích lấy đao đâm người và thích cởi quần áo người khác của Thôi Yên có lẽ đều là bệnh từ nhỏ mà ra! “Ta không sao. Ngươi còn chưa nói về ý định của ngươi.”

Thôi Yên nghĩ một chút liền đáp: “Nhà ông ngoại ta ở tại Vân Nam…”

Trần Trí ngắt lời cậu: “Đợi chút, không phải ngươi nói ngươi là con trai của Thái thú Thái Nguyên sao?”

Sắc mặt Thôi Yên tối sầm: “Sau khi mẫu thân ta mất đi, phụ thân liền cưới vợ kế, hai đứa con gái chỉ nhỏ hơn ta có bốn tuổi.”

Trần Trí: “…” Vụ án “bị lừa bán” đang yên đang lành lại quay sang tranh đấu gia tộc là cớ làm sao?


Thôi Yên thấy y ấn ấn huyệt Thái Dương, quan tâm hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

“Đau đầu, đừng nói nữa.”

“Có cần ngồi xuống một chút không?”

“… Ta bây giờ muốn quỳ xuống.”

Thôi Yên mặt đầy vẻ không hiểu.

Trần Trí hít sâu, nói với cậu: “Còn nhớ rõ lời ta đã nói không? Ngươi mặt tròn tai to, tướng mạo oai hùng, cốt cách rõ ràng, mặt như trăng rằm, quả thật là đế vương chi tướng.”

Thôi Yên nói: “Lúc đó ngươi nói là ‘vòm trán đầy đặn, tướng mạo oai hùng dị thường, cốt cách rõ ràng, môi hồng răng trắng, sắc mặt hồng hào’ cơ mà.”



Trần Trí cảm thấy lời cậu nói có vẻ chính xác hơn, nhưng không thể sụp đài: “Tướng mạo của con người luôn biến hóa. Người mới ba tuổi và ba mươi tuổi làm sao có thể giống y như nhau được? Qua nửa ngày, mặt của ngươi lại thay đổi rồi!”

Thôi Yên vẫn cứ ánh mắt quan tâm.

Trần Trí vội ho một tiếng nói: “Tóm lại, trước mắt ta sẽ đưa ngươi về nhà. Không phải sợ cha ngươi, Thái thú Thái Nguyên thì có cái gì! Ngươi là người sau này làm hoàng đế cơ mà!”

Thôi Yên kéo kéo góc áo của y: “Ta có thể đi cùng ngươi hay không?”

Trần Trí thật sự ám ảnh tâm lý đối với việc cởi áo người khác của cậu, lặng lẽ giật góc áo lại: “Không thể.”

Thôi Yên quay lưng đi, cúi gằm mặt không nói, bóng dáng nhỏ bé tràn ngập cảm giác hiu quạnh như thể “Đường cũ, gió Tây, ngựa gầy, người đau khổ đứng nơi thiên nhai”, khiến Trần Trí rất muốn rắc thêm vài chiếc lá khô bay lả tả làm nền cho không khí.

“Khụ, trước tiên để ta đưa ngươi ra ngoài đã.” Trần Trí vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cậu, Thôi Yên vừa quay đầu lại, y liền chớp thời cơ nhéo nhéo gương mặt nhỏ phúng phính của cậu.

Thôi Yên lập tức nói: “Ngươi mang theo ta đi, mặt của ta sẽ cho ngươi nhéo mỗi ngày.”

Ngón tay Trần Trí cảm thấy chưa đã ghiền lại nhéo nhéo, khẩu thị tâm phi nói: “Ta không muốn nhéo lắm đâu.”

Thôi Yên không có chọc thủng lời nói dối của y: “Ta có thể ngày ngày đều bóp vai rửa chân cho ngươi.”

Hoàng đế tương lai ngày ngày bóp vai rửa chân cho y… A! Quả nhiên là một cảnh tượng rất tuyệt vời!

Trần Trí cố gắng kéo bằng khóe môi đang nhếch lên, làm bộ thờ ơ: “Ta thân cường thể kiện, không cần loại hưởng thụ bại hoại như vậy!”

“Ta…”

Thôi Yên còn muốn cố thuyết phục y, liền bị Trần Trí bế lên xóc xóc, lẩm bẩm: “Miêu yêu mỗi ngày chỉ cho ngươi ăn cỏ sao? Chẳng có tí thịt nào.”

Thôi Yên đáp: “Gần như thế.”

Trần Trí cảm khái: “Cũng may ngươi chỉ mới có tám, chín tuổi thôi, về nhà chịu khó tẩm bổ một chút sẽ mau chóng cao lớn.”

Thôi Yên trầm mặc một lát mới nói: “Ta đã mười hai tuổi rồi.”

“…” Trần Trí nói: “Ta đột nhiên nhớ ra, ta cũng bắt đầu dậy thì từ năm mười hai tuổi.”

Thôi Yên lúc lâu không đáp lời.

Trần Trí quay đầu lại, chỉ thấy cậu đầy vẻ bi thương kiểu “mình sẽ trở thành một người lùn”.

Trần Trí: “…” nhéo cậu, nhéo cậu, nhéo chết luôn!


Thuận miệng hô một tiếng “Định”, liền phá được “thế trận mắt hổ đăm đăm” ở cửa động, Trần Trí dẫn Thôi Yên nghênh ngang rời đi.

Vừa ra khỏi hang hổ, Thôi Yên liền bắt đầu giở chứng, Đông Nam Tây Bắc chỉ lung tung các hướng, nhất quyết không chịu về nhà. Trần Trí không có còn cách nào khác, đành phải chạy khắp nơi tìm miếu thổ đia, vất vả lắm mới tìm thấy một vị ở nơi xó xỉnh, thì bị Giai Vô đuổi tới vừa vặn bắt tại trận.

“Ngươi tại sao lại ném ta vào trong ao?”

“Ngươi tại sao lại nhảy vào trong ao Hồi Tưởng?”

“Ngươi chạy tới cái nơi quái nào thế?”

“Ngươi trốn ở cái nơi quái nào thế?”

“Ta chờ ngươi đến mức vết chân chim ở mắt cũng sắp thành mạng nhện rồi!”

“Ta tìm ngươi đến mức chân đều bị mài thành chân bẹt rồi!”



Ông nói gà bà nói vịt cả một lúc lâu, hai người cuối cùng cũng phát tiết xong tâm tình vui sướng khôn cùng khi chia xa gặp lại, khiêm tốn ra vẻ mời đối phương nói trước.

Cuối cùng Giai Vô thân là thượng cấp liền thắng: “Không nói sẽ trừ lương.”

Trần Trí trong lòng thầm mắng “thượng cấp tự cổ chí kim đều cùng một giuộc”, sau đó mới kể tóm tắt lại chuyện mình đã trải qua sau khi rớt xuống ao Hồi Tưởng.

Giai Vô nói: “Trong ao Hồi Tưởng có vòng kéo, ta ban đầu tính kéo ngươi xuống đó đánh đu trốn trong chốc lát, ai ngờ ngươi lại giãy giụa nhảy xuống.” Hại hắn lập tức phải nhảy ra ngoài!

Trần Trí nói: “Ngươi thừa nhận trượt tay thì ta sẽ tha thứ cho ngươi.”

Giai Vô nói: “Dạo gần đây ‘Hoàng Thiên nha’ kinh doanh hơi ảm đạm, dự định sẽ cắt giảm chi phí…”

“…” Trần Trí nhéo đùi một chút, nhẫn nhịn vì nghĩa lớn nói, “Có thể lúc ấy cổ ta có hơi ngứa, cho nên đã nhúc nhích một chút.”

Giai Vô thấy được rồi cũng không chèn ép nữa: “Vậy chúng ta mau trở về đi.”

Trần Trí bế Thôi Yên nãy giờ cứ lặng thinh mà dỏng tai nghe lén ra: “Làm gì với nó bây giờ?”

Giai Vô nhướn mày: “Nhanh vậy đã sinh con rồi sao?”

“Nó là Thôi Yên.”

Giai Vô trầm mặc một lúc lâu mới nói: “Cho nên vận mệnh của hắn bị sửa là… lỗi của ngươi?”

Tuy rằng Trần Trí cũng tự ý thức được khả năng như vậy, nhưng chuyện tới nước này rồi cũng chỉ có thể kiên trì nói: “Lỗi của chúng ta.”

Giai Vô nghĩ lại gã thủ vệ của ao Hồi Tưởng bị hắn đánh ngất sau đó còn bị sửa đổi ký ức, lặng lẽ ngậm miệng.



Hai người vẻ mặt cứng ngắc nhìn chằm chằm đối phương, trong lòng lại không ngớt lời chỉ trích đối phương  “thành việc thì ít mà hỏng việc có thừa”, nhưng cũng không thể không thừa nhận hiện tại bọn họ đang ở vào tình cảnh gian nan “có nạn cùng chịu, có tội cùng gánh”.

Giai Vô chậm rãi mở miệng: “Thừa dịp còn chưa có người phát hiện…”

Trần Trí chớp chớp mắt.

Hai người không nói mà cùng chung một ý chí —— xử lý hiện trường, hủy thi diệt tích.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận