Phía Sau Tan Vỡ


– Cậu định để Tú Trân ở Đường gia đến bao giờ?
Câu nói này của Đường Mạc Cửu khiến Chu Đức Tấn vô cùng ngạc nhiên.

Hắn ngẩng đầu tròn mắt nhìn ông.

Nghĩ đến chuyện xảy ra ở bệnh viện, Chu Đức Tấn nhớ rõ khi đó Đường Mạc Cửu còn nhắc đến chuyện ly hôn.

Bây giờ đột nhiên ông thay đổi thái độ khiến hắn có chút bất ngờ.
– Sao thế? Không định trả lời à? Hay không muốn đưa cháu gái tôi đi nữa?
Chu Đức Tấn cứ mãi im lặng khiến Đường Mạc Cửu khó chịu.

Ông không phải người có tính kiên nhẫn vậy nên không thích chờ đợi đặc biệt là từ những người ông đang cho cơ hội.
Lúc này, Chu Đức Tấn mới hoàn hồn.

Hắn hiểu những điều đang diễn ra là thật, không phải mơ.

Hắn mỉm cười, vội đáp.
– Cháu… cháu nhất định sẽ đưa cô ấy về!
– Đừng vội mừng! Tôi chỉ cho phép cậu đưa Tú Trân đi với điều kiện cậu phải lo cho cuộc sống của con bé giống như trước.

Nếu không thì đừng hòng.
– Cháu hiểu rồi.
Chu Đức Tấn vốn nghĩ giao kèo lúc trước giữa hai người đã bị hủy vì vụ tai nạn của Lương Tú Trân.

Nhưng xem ra Đường Mạc Cửu đang cho hắn thêm một cơ hội.

Ngay cả Chu Đức Tấn cũng nhận ra thái độ của Đường Mạc Cửu cũng khác xa so với những ngày trước đó.

Nếu đã có thêm cơ hội, hắn không dại mà bỏ qua.
Đường Mạc Cửu lại trở nên trầm ngâm hơn bao giờ hết.

Ông không hối hận về quyết định của mình mà chỉ đang suy xét lại nó thật kỹ lương.

Cháu gái ông nói Chu Đức Tấn đã thay đổi, vậy thì ông cũng sẽ như cô cho hắn thêm một cơ hội.

Dù sao những ngày vừa qua, ông cũng đã tận mắt chứng kiến sự kiên trì của Chu Đức Tấn.
Cuộc nói chuyện không kéo dài, nói đúng hơn là chỉ vỏn vẹn hơn 5 phút nhưng cũng đủ để làm rõ một vài thứ.

Chu Đức Tấn được phép vào thăm Lương Tú Trân thêm một lần sau đó mới rời đi.
Đường Mạc Cửu ngồi trong phòng Lương Tú Trân đọc sách và chờ cho đến khi cô tỉnh dậy.
Gần 2 tiếng sau, nghe thấy tiếng động phát ra từ giường Đường Mạc Cửu lập tức dứng dậy đến gần chỗ Lương Tú Trân.

Ông đưa tay giúp cô ngồi dậy, để cô tựa lưng vào tường bằng gối rồi hỏi.
– Cháu thấy trong người thế nào rồi? Đã đỡ hơn chưa?
Vừa mới tỉnh dậy sau một giấc ngủ sâu, Lương Tú Trân vẫn còn thấy khá mơ màng.

Cô không thể trả lời được ngay mà ngồi thẫn thờ một lúc.

Mất đến vài giây sau cô mới đáp.
– Cháu ổn hơn rồi!
Có lẽ do tác dụng phụ của thuốc nên Lương Tú Trân mới ngủ sâu đến vậy.

Chỉ là sau khi tỉnh đầu óc cô cũng bớt đau đi, cả thể nhẹ nhõm hơn không còn cảm giác nặng nề như trước.

Có vẻ như cô đã khỏi ốm.
Đưa mắt nhìn xung quanh phòng một lượt, Lương Tú Trân nhận ra chỉ có cô và ông ngoại ở trong phòng còn Chu Đức Tấn thì không thấy đâu.

Nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ, cô nhớ rõ mới khi nãy còn nắm chặt tay hắn ngủ vậy mà tỉnh dậy đã biến mất.
Nhìn nét mặt hoang mang cùng ánh mắt của Lương Tú Trân, Đường Mạc Cửu biết cô đang tìm kiếm điều gì.

Ông khẽ nén tiếng thở dài, lên tiếng nói ngay khi cô còn chưa hỏi.
– Chu Đức Tấn đi rồi.

Cháu không cần tìm nữa đâu.
Lương Tú Trân lập tức quay sang bên phía Đường Mạc Cửu.


Tâm trạng bắt đầu có chút lo lắng, sốt sắng.
– Sao anh ấy lại đi ạ? Có phải ông lại sai người đánh ấy phải không?
Đường Mạc Cửu không thể nhịn mà bật cười.

Ông không nghĩ trong đầu Lương Tú Trân, ông lại là một người độc ác đến vậy.
Thấy ông cười, Lương Tú Trân càng thêm khó hiểu.

Cô chau mày hỏi.
– Sao vậy ông? Sao ông lại cười? Cháu nói không đúng ạ?
– Ông không có cho người đánh nó.

Chỉ là hết thời gian thì phải về thôi, ông cho phép nó vào đây thăm cháu nhưng chỉ trong thời gian cho phép.

Cháu yên tâm, nó về rồi sẽ đến đây đón cháu.
Mấy lời Đường Mạc Cửu nói, Lương Tú Trân thực sự không hiểu.

Chu Đức Tấn đi rồi đến đây đón cô về là thế nào?
Lương Tú Trân suy nghĩ mãi nhưng vẫn không thể hiểu nổi ông đang ám chỉ điều gì.

Có điều, chỉ cần Chu Đức Tấn không bị đánh mà an toàn rời khỏi Đường gia là cô yên tâm rồi.
Đường Mạc Cửu đưa tay xoa nhẹ đầu Lương Tú Trân mấy cái, căn dặn.
– Cháu vừa mới ốm dậy nên nghỉ ngơi cho khoẻ.

Đừng nghĩ ngợi quá nhiều, cần gì thì gọi quản gia Lâm lên.
– Vâng, cháu cảm ơn ông!
Đường Mạc Cửu gật đầu rồi đứng dậy rời khỏi phòng.
Lương Tú Trân nhìn theo bóng ông cho đến khi bóng ông khuất dần sau cánh cửa gỗ.

Căn phòng lại trở về với sự yên tĩnh vốn có của nó, Lương Tú Trân lại một mình đối diện với bốn bức tường lớn bao quanh.
Hơn một tuần sau khi Lương Tú Trân khỏi ốm, Chu Đức Tấn không còn đến Đường gia thăm cô nữa.

Dù cô đã nhiều lần gọi điện cho hắn nhưng kết quả nhận lại vẫn chỉ là số máy thuê bao.

Lương Tú Trân tự hỏi suốt những ngày qua Chu Đức Tấn đã làm gì, ở đâu mà không liên lạc với được.

Cô cũng thử hỏi ông ngoại một vài lần nhưng ông cũng chỉ lắc đầu nói không biết.

Ban đầu Lương Tú Trân còn hoài nghi Đường Mạc Cửu cấm Chu Đức Tấn đến đây.

Có điều ngày cô bị bệnh, ông vẫn cho Chu Đức Tấn vào nhà vậy thì chẳng lý nào lại đột nhiên cấm cản trở lại.

Hơn nữa, Chu Đức Tấn cũng rất kiên trì.

Khi bị cấm, mặc dù bị đánh Chu Đức Tấn vẫn tới nên chắc chắn phải có lý do phía sau.
Lương Tú Trân ngồi trong phòng bấm điện thoại gọi điện cho Chu Đức Tấn.

Có điều, dù cô có gọi đến cháy máy thì vẫn không nhận được hồi âm.

Quá nóng ruột nên Lương Tú Trân quyết định đến căn hộ xem tình hình Chu Đức Tấn thế nào.

Cô xin phép ông ngoại rồi tự bắt một chiếc taxi đến căn hộ Chu Đức Tấn đang ở.
Đứng dưới cổng chung cư, Lương Tú Trân trả tiền xe xong liền vội vàng lên trên căn hộ.

Bước tới dãy hàng lang, Lương Tú Trân đi thêm một đoạn thì đứng trước của nhà.
Lương Tú Trân đưa tay lên định bấm chuông, cánh cửa bất ngờ mở ra.

Một cô gái từ bên trong căn hộ bước ra ngoài.

Hai người chạm mặt nhau, mặt đối mặt.

Cô gái kia không nói lời nào chỉ mỉm cười cúi chào rồi nhanh chóng rời đi.
Đứng ở phía sau, Lương Tú Trân nhìn theo bóng cô ta khuất dần mà trong đầu đầy nghi hoặc.
Cô gái đó là ai?
Tại sao lại bước ra từ trong căn hộ của Chu Đức Tấn?
Hai người họ rốt cuộc có mối quan hệ gì với nhau?
Hàng loạt những câu hỏi không lời đáp xuất hiện trong tâm trí Lương Tú Trân.


Cô vội vàng đẩy cửa bước vào trong, miệng không ngừng gọi tên hắn.
– Chu Đức Tấn!
– Chu Đức Tấn, anh đang ở đâu?
Giọng nói vẫn cứ vang lên liên hồi đến khi không còn nghe nữa cũng là lúc Lương Tú Trân dừng chân trước cửa phòng ngủ.

Trước mắt cô mọi thứ trong căn phòng xộc xệch, chăn gối để lộn xộn đã vậy Chu Đức Tấn còn đang vội vàng đóng lại cúc áo.

Mặc dù không muốn tin nhưng tâm trí Lương Tú Trân không thể nghĩ khác.
Lương Tú Trân bước từng bước chậm rãi đến chỗ Chu Đức Tấn vừa hay hắn cũng mặc lại chiếc áo sơ mi.
Thấy cô, hắn mỉm cười định lên tiếng hỏi thì nhận ngay một cái tát thật đau điếng.

Đôi mắt cô đỏ hoe không kìm lòng được mà rơi nước mắt.

Ngữ điệu nghẹn ngào nghe như đang chuyển sang một âm thanh khác.
– Mấy ngày qua không liên lạc được cho anh, anh có biết tôi đã lo lắng đến thế nào không hả? Tôi vì anh mà đến tận đây tìm để rồi thấy cảnh anh dắt gái về nhà.

Nói! Cô ta là ai? Hai người qua lại với nhau bao lâu rồi?
Chu Đức Tấn bị một cái tát bất ngờ nên có phần hoang mang.

Nhưng hai tai vẫn nghe rõ nhưng lời Lương Tú Trân nên hắn đã hiểu ra vấn đề.

Chu Đức Tấn vội vàng nắm lấy tay Lương Tú Trân giải thích.
– Mọi chuyện không phải như em nghĩ đâu.

Cô gái kia là bạn của chị anh, chị anh nhờ đến đây giúp anh vài việc thôi.
– Giúp? Giúp cái gì chứ? Hay là giúp thoả mãn trên giường?
– Tú Trân, không phải thế.
– Vậy anh muốn tôi tin anh thế nào đây? Cô ta bước ra từ nhà của anh, còn anh khi thấy tôi thì vội vàng mặc lại áo.

Chu Đức Tấn, tôi không thể tin anh được!
Tình ngay lý gian!
Chu Đức Tấn không thể minh oan cho bản thân cũng không thể tìm lý do bao biện cho chính mình.

Hiện tại hắn cũng đang rất bối rối không biết phải làm thế nào.
Lương Tú Trân nhìn chăm chăm về phía Chu Đức Tấn.

Suốt mấy ngày qua cô đã rất lo lắng cho hắn nên hôm nay mới đến đây tìm.

Vậy mà điều cô nhận được lại vô cùng đau đớn.

Chứng kiến cảnh tượng khi nãy, người vợ nào mà không nghi ngờ hơn nữa Chu Đức Tấn lại chẳng có đến một lời giải thích hợp lý.

Cô làm sao có thể tin tưởng hắn!
Giữa bầu không gian tĩnh lặng trong phòng, đột nhiên có một âm thanh lạ phát ra từ bên ngoài.
Lương Tú Trân vội vàng lau đi giọt nước mắt trên má rồi ra chỗ phòng khách xem thử.

Chu Đức Tấn cũng nhanh chân theo sau cô.
Tại phòng khách, Lương Tú Trân nhận ra người vừa gây ra tiếng ồn là Chu Di Linh.

Cũng đã lâu cô không gặp lại chị chồng, hơn nữa cô cũng không muốn cho Chu Di Linh biết được những chuyện vừa xảy ra nên vẫn niềm nở chào đón.
– Chị Linh, chị đến chơi ạ?
Chu Di Linh ngẩng đầu lên nhìn, thấy Lương Tú Trân liền mỉm cười vui vẻ.
– Tú Trân đấy à? Mấy ngày nay em đi đâu mà không về làm chị khổ sở mãi.
– Khổ sở? Là sao chị?
– À thì, mấy hôm trước Đức Tấn gặp phải tai nạn.

Chị khuyên nó vào bệnh viện kiểm tra, theo dõi xem thế nào nhưng nó nhất quyết không đi bảo là vào viện nằm tốn tiền nên cứ ở nhà một mình thôi.

Chị lo nó không có ai chăm sóc nên mới nhờ bạn đến đây kiểm tra vết thương cho nó trước.

Bây giờ hết ca chị mới tới được.


Gặp em ở đây thì mừng quá, em khuyên nó giúp chị.
Nghe Chu Di Linh, gương mặt Lương Tú Trân lập tức đỏ bừng.

Hoá ra là cô đã hiểu lầm anh.

Cô gái khi nãy thực sự là bạn của Chu Di Linh, còn việc Chu Đức Tấn vội vàng mặc áo vì không muốn cô thấy những vết thương trên người hắn.

Vậy mà cô còn hồ đồ không suy nghĩ trước sau, nghi oan cho hắn lại còn đánh hắn một cái rất đau.

Bây giờ nghĩ lại thật đáng xấu hổ.
Chu Di Linh quan sát tình hình.

Sự im lặng bất thường giữa Chu Đức Tấn và Lương Tú Trân khiến cô cảm thấy ngột ngạt.

Nhận ra có điều bất thường giữa hai người nên Chu Di Linh đành tìm cách rời đi để hai người có không gian riêng giải quyết.
– Chị chợt nhớ ra là chị còn một ca trực, hai đứa ở lại nói chuyện vui vẻ.

Chị đi trước!
Dứt lời, Chu Di Linh nhanh chóng rời đi.
Cánh cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn mỗi hai người.
Lương Tú Trân xấu hổ đến nỗi cúi gằm mặt xuống không dám đối diện với Chu Đức Tấn.

Hai tay cô bám chặt lấy vạt áo đến nhàu nhĩ, giờ phút này cô chỉ muốn trốn đi thật nhanh để không phải nhìn mặt Chu Đức Tấn.
Bên tai Lương Tú Trân nghe tiếng bước chân, âm thanh càng lúc càng gần.

Trái tim cô đập liên hồi trong lồng ngực đến khi nhìn thấy chân Chu Đức Tấn trái tim suýt nữa thì nhảy ra ngoài.
Chu Đức Tấn lặng lẽ quan sát Lương Tú Trân.

Sau khi nghi ngờ rồi tát hắn một cái, cô lại im lặng khi biết được toàn bộ sự thật.

Chu Đức Tấn vòng tay qua sau kéo Lương Tú Trân sát vào người mình.

Hắn cúi đầu, chất giọng trầm ấm thì thầm bên tai.
– Sao? Em không có gì để nói với anh à? Hay vẫn còn nghi ngờ nên đang tính bỏ đi.
– Không phải, em… em xin lỗi!
– Em nói gì? Anh nghe không rõ?
– Em xin lỗi!
– Sao cơ?
Rõ ràng là Chu Đức Tấn nghe thấy vì khoảng cách giữa hai người gần như vậy mà.

Hắn đang cố tình muốn trêu chọc nên mới giở trò.
Lương Tú Trân lấy hết can đảm ngẩng đầu lên nhìn Chu Đức Tấn, nói.
– Em xin lỗi vì đã nghi ngờ anh.

Em đâu có biết anh gặp tai nạn.

Mấy ngày không liên lạc được, vừa đến căn hộ đã gặp cảnh này.

Em không cố ý!
Chu Đức Tấn không nỡ nhìn Lương Tú Trân khóc.

Hắn vội ôm cô vào lòng trấn an.

Dù sao một phần lỗi cũng do hắn, đột ngột mất tích mà không nói tiếng nào chẳng trách sao không bị nghi ngờ.
Lương Tú Trân ôm chặt lấy Chu Đức Tấn sụt sịt vài tiếng rồi hỏi.
– Mấy ngày qua anh đã đi đâu? Sao bị tai nạn mà không nói với em? Anh làm em lo lắm có biết không?
Chu Đức Tấn buông tay khỏi người Lương Tú Trân nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.
– Cũng chỉ bị xây xát nhẹ thôi, anh không muốn em lo lắng.

Với lại mấy ngày qua anh bận với dự án mới.

Anh tìm được chủ đầu tư rồi cũng ký kết xong hợp đồng, nếu dự án này thành công anh sẽ lấy lại được công ty.
– Anh nói thật sao?
– Thật! Đến lúc đó anh sẽ đón em về Chu gia, em không cần phải ở Đường gia nữa.

Anh nuôi em!
– Nhưng mà anh phải nuôi tận hai người đấy, cả con của chúng ta nữa.
Lương Tú Trân vừa dứt lời, Chu Đức Tấn liền chau mày khó hiểu.

Hắn thắc mắc.
– Con của chúng ta là sao? Em… mang thai lần nữa?
– Không phải.

Con của chúng ta vẫn sống, đứa bé vẫn đang ở trong bụng em này.
Chu Đức Tấn tỏ vẻ nghi ngờ rồi nhanh chóng sờ lên bụng Lương Tú Trân xem thử.

Quả thật bụng của cô có hơi nhô lên so với trước.


Vậy là con của hai người vẫn còn sống.
Chu Đức Tấn không thể giấu nổi sự ngạc nhiên mà hỏi dồn.
– Sao lại có thể như vậy? Chẳng phải ông ngoại nói con chúng ta đã mất trong vụ tai nạn sao?
– Ông ngoại nói dối để thử lòng anh đấy.

Ban đầu em cũng tin là thật mãi đến khi về Đường gia, ông mới kể.

Lúc gặp tai nạn em có va đập xuống đất nhưng may mắn được đưa đến bệnh viện kịp thời nên vẫn cứu được đứa bé.
Khoé môi Chu Đức Tấn khẽ cong lên nở một nụ cười đầy hạnh phúc.

Hắn ôm cô vào lòng, niềm vui sướng thể hiện rõ trên gương mặt.

Suốt khoảng thời gian qua Chu Đức Tấn vẫn luôn dằn vặt về tội lỗi khi không thể bảo vệ được con mình.

Bây giờ nghe tin con vẫn còn sống, hắn chỉ muốn hét lên cho cả thế giới biết.

Đứa con mà hắn luôn mong chờ sẽ chào đời!
Lương Tú Trân ôm chặt lấy Chu Đức Tấn sau bao nhiêu ngày bị cấm đoán.

Sau khi nghe ông ngoại nói về chuyện đứa bé, cô mới biết những điều ông làm đều là phép thử.

Ông muốn chắc chắn rồi Chu Đức Tấn là người có thể bên cạnh bảo vệ cô suốt quãng đời còn lại.

Và có lẽ Chu Đức Tấn đã chứng minh cho ông thấy ông không đặt niềm tin sai người.

Còn cơ hội mà Lương Tú Trân cho Chu Đức Tấn thêm lần nữa không phải vô ích.
Sau ngày dự án được ký kết và đầu tư thành công Chu Đức Tấn thu lại được một khoản tiền khá lớn đủ để mở lại công ty.

Ngoài ra hắn cũng dành được một khoản tiền để lấy lại biệt thự của Chu gia và đón Lương Tú Trân về đúng như những gì đã hứa với Đường Mạc Cửu.
Cuộc sống dường như đang quay trở về đúng quỹ đạo.

Thường ngày Chu Đức Tấn đến công ty làm việc còn Lương Tú Trân ở nhà dưỡng thai và dọn dẹp mọi thứ trong nhà.
Gần 7 giờ tối.
Chu Đức Tấn trở về sau một ngày làm việc mệt mỏi bên ngoài.

Mặc dù cơ thể đang mệt lả nhưng khi bước vào nhà, Chu Đức Tấn lại là một con người khác.

Chu Đức Tấn rũ bỏ cái thứ bộn bề ngoài kia để khi đứng trước mặt Lương Tú Trân, hắn phải thật vui vẻ.
Theo thói quen, Chu Đức Tấn bước lên trên phòng ngủ.

Đẩy cửa vào trong, bóng dáng quen thuộc của Lương Tú Trân hiện lên trong mắt.

Chu Đức Tấn bước đến nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía sau.

Hắn tựa đầu vào vai cô thì thầm.
– Vợ ơi, anh về rồi!
Lương Tú Trân mỉm cười.
– Anh về rồi thì mau thay quần áo rồi xuống ăn cơm thôi.
– Anh muốn ôm em thêm một lúc.
Chu Đức Tấn ôm chặt Lương Tú Trân trong lòng mãi không buông.

Hắn nhẹ nhàng hôn lên tóc cô cảm nhận mùi hương quen thuộc bấy lâu, hỏi.
– Sau những chuyện đã xảy ra, em tha thứ cho anh được không?
Lương Tú Trân quay người lại đối diện với Chu Đức Tấn.

Bàn tay ấm áp của cô nhẹ nhàng chạm vào má hắn.

Nụ cười trên môi cô hiện tại không phải sự gượng gạo hay ép buộc mà là nụ cười mà bấy lâu nay hắn vẫn ao ước được thấy một lần nữa.

Lương Tú Trân nhìn thẳng vào mắt Chu Đức Tấn, nói
– Em đã tha thứ cho anh từ lâu rồi!
Ngày cô cho hắn thêm cơ hội cũng chính là ngày cô mở lòng mình thêm một lần nữa.

Sau những chuyện xảy ra, Chu Đức Tấn đã thay đổi rất nhiều và Lương Tú Trân đã chứng kiến mọi thứ.

Cô chọn cách tha thứ cho hắn cũng như để đứa bé trong bụng có một gia đình đầy đủ.
Chu Đức Tấn vuốt ve mái tóc mềm của Lương Tú Trân.

Ánh mắt hắn dành cho cô dịu dàng, ân cần đến lạ.

Giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
– Phần đời còn lại để anh bù đắp cho thanh xuân của em.

Anh không hứa sẽ hoàn hảo nhưng chắc chắn sẽ trọn vẹn!.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận