Phía sau tình yêu là…nước mắt!

Chap 4: BẤT NGỜ NƠI ANH
Ngày lại ngày trôi qua, thế là cũng sắp đến ngày sinh nhật cô, ngày 24/5 đáng ghét, cái ngày mà 8 năm trước cha mẹ đã vĩnh viễn bỏ rơi cô mà đi về một nơi thật xa xôi. Năm nào tới ngày này cô cũng khóc, khóc trong ngẹn ngào và hối tiếc. Phải chi hồi đó cha mẹ không đi lấy bánh kem cho cô thì họ sẽ không bao giờ ra đi vĩnh viễn và cô đã không phải là một đứa trẻ mồ côi. Giá như hồi đó cô cố giữ họ lại thì mọi chuyện sẽ không như vậy. Ôi trời! Giá như… Giá như… Mỗi năm cứ đến sinh nhật mình thì trong đầu cô lại hiện ra vô vàng những giá như… và hình như là năm nay cũng thế. Hôm ấy là một ngày đẹp trời. Những ánh nắng vàng đầu tiên đang chiếu rọi qua từng tán cây, kẻ lá. Năm nay tính theo âm lịch thì vẫn chưa tới dỗ cha mẹ cô nên cô vẫn đi học bình thường. Vừa đạp xe cô vừa nghĩ bâng quơ “Không biết hôm nay có ai nhớ tới ngày sinh nhật của mình không nữa?”. Cô rất mong nhận được một lời chúc mừng sinh nhật từ Sơn nhưng có lẽ đó chỉ là mơ ước bởi anh làm gì biết hôm nay là sinh nhật của cô. Càng nghĩ cô càng thấy buồn rười rượi. Mà cũng có sao đâu vì ngày này năm nào cô chẳng buồn.
Một buổi học dài trôi qua mà không một lời chúc mừng sinh nhật, chẳng lẽ Hoàng cũng không nhớ sinh nhật cô sao? Mà nghĩ cũng đúng. Cô đối xử với Hoàng tệ quá làm sao Hoàng quan tâm cô hoài được. Hôm nay lớp cô học nguyên ngày, hay nói cho đúng hơn là cả khối 12 đều vậy, bởi gần tới thi tốt nghiệp rồi nên ai cũng phải phấn đấu hết mình. Chiều tan học, cô không muốn về tí nào. Thế là cô lại ngồi lặng lẽ một mình trên hàng ghế đá dưới gốc bằng lăng quen thuộc trước lớp. Ngồi một mình giữa trời chiều ảm đạm, mọi người đã về hết. Trong cái không khí vắng vẻ, cô cảm thấy cô độc lạ lùng. Màu bằng lăng tím quyện với màu xanh của lá sao mà đẹp thế. Gió chiều vi vu thổi làm những cánh hoa rơi lã chã. Nhìn vào chiếc điện thoại chẳng một dòng tin nhắn , cô thấy tủi thân vô cùng. Hóa ra cuộc đời cô đã được định trước là sau cái ngày quyết định đó cô sẽ không bao giờ có được một ngày sinh nhật vui vẻ, hạnh phúc.
- Ê hoa khôi! Sao ngồi một mình thơ thẫn vậy. Hỏng về nhà sao? Chiều rồi còn gì?
Vẫn giọng nói quen thuộc, vẫn cái cách đùa nghịch hay gọi cô là hoa khôi, là Sơn. Cô quay lại cười buồn:
- Ai bảo thế! Tui đang ngồi ngắm cảnh thôi chứ thơ thẩn gì?
- Thôi đi! Nhìn là biết rồi! Bạn mà cười gượng xấu chết được. Buồn gì nói nghe đi!

- Đã nói là không rồi mà, sao Sơn nhiều chuyện vậy…
Nói rồi cô đứng phắt dậy định đi ngay nhưng lại bị một bàn tay ấm áp kéo lại:
- Có coi tui là bạn không? Nếu có thì nói ra đi, tui không muốn bạn buồn!
Tự dưng nghe Sơn nói vậy hai hàng nước mắt cô rơi rơi. Anh càng làm thế thì cô càng đau hơn nữa. Chắc anh phải bất ngờ lắm vì lúc nào anh cũng nghĩ cô là cô bé lạnh lùng, cứng cỏi ai ngờ anh đã lầm. Dù thế nào cô cũng là một cô gái, vẫn yếu đuối và vẫn cần lắm một bờ vai mỗi lúc buồn. Anh vỗ vai cô an ủi:
- Muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng cố nén nỗi đau trong lòng. Làm vậy khó chịu lắm!
Lòng cô bỗng dâng lên một niềm hạnh phúc khó tả. Cô ngồi xuống ghế đá, nghẹn ngào kể cho Sơn nghe về cái chết của cha mẹ cô. Nghe xong, anh bỗng thấy buồn buồn:
- Hóa ra vẻ lạnh lùng của bạn chỉ là một lớp vỏ bọc để che giấu những gì mà bạn đang phải chịu đựng. Xin lỗi vì những lời nói làm tổn thương bạn trước đây! À quên! Nãy giờ lo nói chuyện mà quên chúc mừng sinh nhật hoa khôi…
Vừa nói anh vừa rút trong cặp ra một món quà được gói thật xinh.
- Tặng bạn nè! Sinh nhật vui vẻ! Sinh nhật là phải vui chứ không phải ủ ê như vậy. Tui tin là cha mẹ của bạn cũng không muốn bạn buồn đâu…
- Cảm ơn Sơn! Sao bạn biết hôm nay là sinh nhật tui mà chuẩn bị quà hay vậy?
- Tui mà! Cái gì mà hỏng biết… Hi vọng là bạn sẽ thích nó.
- Chắc chắn rồi! Đây là món quà sinh nhật ý nghĩa nhất mà tui nhận được…
Nhận món quà trong tay anh mà lòng cô vừa vui vừa đau. Vui vì anh vẫn biết ngày sinh nhật nó. Đau vì nó sợ anh quan tâm cô nhiều quá, nếu lỡ một ngày mất anh, không biết cô phải làm sao. Đang ngồi ngẫn ngơ thì tiếng chuông điện thoại ngắt ngang dòng suy nghĩ của cô, là Hoàng:

- Alo! Băng Tâm đang ở đâu vậy nè?
- Đang ngồi ngắm cảnh hoàng hôn thôi! Có gì không Hoàng?
- Qua “Lặng” đi! Hoàng mời Tâm uống cà phê.
- Mà có gì không Hoàng?
- Bí mật. Qua liền nha! Hoàng đợi…
Chưa đợi cô nói gì thì Hoàng đã tắt máy. Không biết lại đang giở trò gì nữa đây. Cô quay sang Sơn rồi nói:
- Xin lỗi Sơn nha! Giờ tui có chuyện rồi!
- Ừ! Đâu gì đâu à. Bạn đi đi! Có cần tui đưa hong?

- Không cần đâu. Để tui tự đi được rồi…
Nói rồi cô đứng dậy ra nhà xe lấy xe để Sơn ngồi lại một mình. Hôm nay có lẽ là ngày sinh nhật mà cô nhớ nhất từ khi ba mẹ cô mất tới giờ, cái ngày cô đã mong chờ từ lâu. Chính Sơn đã đem đến cái ánh sáng ấm áp cho cuộc đời cô. Chạy xe trên con đường quen thuộc nhưng cô lại thấy xúc động bồi hồi. Con đường quê đã bắt đầu tối dần nên không khí cũng trở nên lạnh hơn nhưng với cô, giờ đây chỉ còn sự ấm áp khi được quan tâm. Nhưng cô cũng đang rất sợ. Sợ một ngày nào đó khi anh phát hiện ra rằng cô đang lừa gạt anh thì anh sẽ nghĩ sao? Liệu anh có khinh ghét những hành động thiếu suy nghĩ này của cô? Chỉ vì một phút nông nỗi vì bị chạm lòng tự ái của mình mà cô đã nghĩ ra một kế hoạch trả thù hết sức ngu ngốc để rồi khi phát hiện ra rằng mình rất yêu anh thì đã quá muộn màng. Sự hối hận của cô đã không thể nào cứu vãn được gì bởi thời gian qua không bao giờ quay trở lại dù chỉ một lần…
Thế là đến “Lặng”, quán cà phê quen thuộc mà cô và Hoàng hay tới. Khung cảnh thơ mộng và yên tĩnh y như tên goi của quán đã khiến cô vô cùng thích thú. Vẫn cái bàn quen thuộc ở góc cuối cùng, Hoàng đang ngồi đó và kế bên là một cô gái. Vì cô gái ấy ngồi quay lưng lại phía cô nên cô không tài nào nhận ra. Bước lại gần, cô phá tan bầu không khí im lặng:
- Tới rồi đây!
Cô vừa dứt lời thì ánh đèn điện phụt tắt, bài hát Happy birthday vang lên kèm theo là một cái bánh kem do tụi bạn thân của Hoàng là Tùng, Hải và Phong đang từ từ tiến lại. Cô cảm động tới rưng rưng nước mắt. Cứ nghĩ là họ đã quên sinh nhật cô rồi nhưng không ngờ họ lại khiến cô bất ngờ tới vậy. Năm nay đúng là một năm thật đáng nhớ. Cô chấp tay cầu nguyện, nguyện cho những người quan tâm cô luôn vui vẻ và hạnh phúc. Và cô mong rằng Sơn sẽ tha thứ cho cô. Hóa ra cô gái ngồi đó chính là Bích Trâm, người mà cô muốn biết từ lâu. Trâm có khuôn mặt dễ thương, nói chuyện thì nho nhã và lịch sự. Hóa ra Trâm tuyệt hơn cô tưởng rất nhiều, có thể nói là đâu thua gì cô đâu.
Kể từ hôm đó, cô và Trâm nói chuyện rất nhiều. Họ trở nên thân thiết từ lúc nào không hay. Cô đã kể cho Trâm nghe hết nỗi lòng mình mà không chút che đậy. Nghe xong Trâm cũng an ủi và cho cô rất nhiều lời khuyên hữu ích.
Đọc tiếp Phía sau tình yêu là…nước mắt! – Chương 5


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận