Phụ Huynh Bất Đắc Dĩ


Có một giây, Vu Duệ thực sự muốn gạt hết tự ái cùng sĩ diện sang một bên để nhào vào trong lòng Phó Uyên gào khóc ăn vạ.

Hóa ra cô không hề kiên cường như cô tưởng, khi khổ sở mệt mỏi quá độ, cô cũng muốn có một bờ vai vững chãi để dựa vào.
Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, cô vẫn là một người phụ nữ kiêu ngạo, dĩ nhiên sẽ không bao giờ làm ra hành động mất mặt đó.
“Sao anh lại ở đây?” Vu Duệ sụt sịt mũi hỏi nhỏ.
Ban nãy Phó Uyên nhìn thấy Vu Duệ lảo đảo bước đi như chạy ra khỏi khách sạn, bóng dáng mảnh mai xiêu vẹo chỉ chực đổ nhào, trông cực kì đáng thương.
Nếu như trước đây, anh nhiều lắm là lắc đầu chép miệng chê cười, sau đó làm như không thấy mà đi lướt qua.

Nhưng không hiểu sao hiện tại trái tim của anh lại bất giác nhói lên từng cơn.
Thấy cô gái nhỏ nhắn không coi ai ra gì kia ngồi vất vưởng như bóng ma bên bồn hoa ven đường, gục người xuống vùi mặt giữa hai chân, Phó Uyên không có cách nào lí giải hành động của mình, hai chân như bị thôi miên từng bước từng bước tiến về phía cô.
Anh vốn tưởng rằng Vu Duệ chỉ uống say ngồi vạ vật cho đỡ chóng mặt mà thôi, không ngờ cô lại ôm mặt khóc lóc như một đứa trẻ con thế kia, trong khi trên người vẫn đang khoác bộ váy thành thục quý phái, bỗng nhiên tạo thành một hình ảnh đối lập hết sức thú vị.
“Phụ nữ bình thường làm gì có người nào như cô chứ?” Phó Uyên tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống bên cạnh cô, nghiêm túc nói.
“Tôi làm sao?” Vu Duệ hậm hực trả lời.
“Váy áo lộn xộn, đầu tóc rối bời, khuôn mặt lem nhem, hơi thở đầy mùi rượu.

Một người phụ nữ không có áp lực kinh tế như cô, sao lại phải mài mặt ở những chỗ thế này để uống rượu xã giao?”
“Tất nhiên là để tạo dựng mối quan hệ làm ăn, thuận lợi kiếm nhiều tiền một chút rồi.

Chỉ có tiền mới đem lại cho tôi cảm giác an toàn.” Vu Duệ khẽ nhướng mày.

“Còn anh, một người đàn ông không có áp lực kinh tế như anh, rảnh rỗi quá nên cứ thích lẵng nhẵng đi theo người khác lo chuyện bao đồng?”
Phó Uyên không thèm chấp lời lẽ chua ngoa của người phụ nữ này, anh chỉ cười không nói, không biết lấy từ đâu ra một chai nước khoáng đã mở nắp, tốt bụng đưa cho cô.
Vu Duệ đưa tay nhận lấy, ngửa đầu uống mấy ngụm, dòng nước mát lạnh trôi xuống làm cho cổ họng dễ chịu hẳn đi.
“Anh có thấy tôi là một người phụ nữ yếu đuối không?” Cô đóng nắp chai nước đặt sang chỗ trống bên cạnh, tiếp đó nhìn chằm chằm xuống mũi chân trần hơi sưng đỏ vì mang giày cao gót của mình.
Bên tai cô lập tức truyền đến tiếng cười trầm thấp của Phó Uyên.

“Đương nhiên rồi, tôi nói một câu khó nghe nhé.

Không có cô gái nào ngồi ở bồn hoa ven đường khóc lóc thê lương như cô đâu, trông cứ như bị người ta vứt bỏ ấy.”
Nghe thấy lời nói độc địa của người đàn ông miệng tiện này, Vu Duệ chậm rãi ngẩng đầu lên, hằm hằm nhìn Phó Uyên như thể muốn dùng ánh mắt đục khoét thân thể anh thành mấy lỗ.
“Được rồi, không phải trông giống bị vứt bỏ mà là trông giống đang thất tình, được chưa?”
“Anh Phó, trêu đùa tôi vui lắm hay sao?” Vu Duệ hờn dỗi chu miệng lên.
“Đúng vậy, rất vui.” Phó Uyên thẳng thắn thừa nhận.
“Anh biết không, anh là cái thể loại đàn ông khiến người ta cảm thấy chán ghét nhất đấy.

Thấy phụ nữ đang khóc rất thương tâm, anh đã không an ủi được một câu, ngược lại còn nhẫn tâm nói lời khó nghe là sao?”
“Nếu bây giờ tôi nói mấy câu khuyên bảo dễ nghe, cô có chắc sẽ nghe không?”
Khỏi nói cũng biết, tất nhiên là không rồi!
Vu Duệ tức giận hừ mũi nhìn anh.

“Tôi không muốn nghe.

Tôi khóc một mình kệ tôi, có ảnh hưởng đến ai đâu mà cần anh lên mặt dạy bảo?”
“Cô không thấy hành vi chiếm dụng không gian chung rồi gào khóc như thể chốn không người rất là chướng tai gai mắt à? Lại còn quấy rầy sự thanh tịnh của người khác nữa chứ.”
Cô bị phản bác đến thiếu chút nữa nổi điên, hất hàm nghiến răng nghiến lợi đáp trả Phó Uyên: “Không muốn chướng tai gai mắt thì nhắm mắt lại, bịt tai vào.

Còn nữa, nếu anh dám bép xép chuyện này với người khác, đừng trách tôi ra tay giết người diệt khẩu.”
“Yên tâm đi, không ai có hứng thú với mấy chuyện vô vị của bà cô già đâu.”
“Anh…” Vu Duệ tức giận đến mức nghẹn ngào không nói nên lời.
Phó Uyên lại nói tiếp: “Tôi làm sao?”
“Anh đúng là đồ thần kinh!”

“Cô mới thần kinh đấy, nửa đêm nửa hôm vùi mặt xuống hai chân khóc lóc thê thảm, muốn đóng giả nữ quỷ không đầu dọa người qua đường à?”
“Nữ quỷ không đầu? Con mắt nào của anh thấy tôi giống quỷ dọa người thế?”
“Này hàng xóm, tôi chỉ muốn chọc cô cười mấy câu thôi mà sao khó thế? Cô bẩm sinh đã thiếu dây thần kinh hài hước rồi à?” Phó Uyên lắc đầu thở dài ra vẻ bất lực.
Vu Duệ lườm anh một cái sắc như dao.

“Tôi mượn anh chọc cười tôi chắc? Anh không mở miệng không ai bảo anh câm đâu.

Mấy câu đùa thiếu muối của anh làm tôi càng muốn nổi khùng hơn đấy.”
“Không muốn tôi chọc cười sao? Thế bây giờ cô muốn làm gì nào?”
“Áo sơ mi của anh có đắt lắm không?” Vu Duệ bỗng nhiên hỏi một câu rất không ăn nhập.
“Đắt.” Phó Uyên học cô thở dài một hơi, dùng tay trái nhẹ nhàng ấn khuôn mặt lấm lem nước mắt nước mũi của cô vào ngực mình.

“Cho cô mượn đấy.

Muốn khóc thì cứ khóc đi, khóc to lên.”
Vu Duệ không thèm kiêng nể gì nữa, vùi đầu vào ngực người đàn ông ra sức gào khóc lớn hơn, mãi sau mới nói bằng giọng khàn khàn khó nghe: “Tối nay uống nhiều quá, không còn sức để khóc nữa rồi.

Tôi về nhà đây.”
Dứt lời, Vu Duệ nhanh chóng chui ra khỏi lồng ngực rắn chắc của Phó Uyên, sắc mặt có chút ửng hồng.

Cô tuỳ tiện sửa sang lại đầu tóc cùng váy áo hỗn loạn trên người một chút rồi mới tay cầm ví, tay xách giày bước đi.
Bóng lưng tiêu điều cô độc của Vu Duệ làm cho sự cứng nhắc thường ngày của Phó Uyên không tự chủ tan rã, tâm trạng đồng cảm cũng vì thế mà trào dâng.

Anh thực sự không nhẫn tâm để mặc người phụ nữ này đêm hôm một mình bắt xe về nhà.
Anh đã có lòng phổ độ chúng sinh ngồi an ủi cô, thôi thì làm người tốt đến cùng vậy.

“Cần tôi chở về không?” Phó Uyên cầm áo vest đứng lên lững thững đi theo.
Vu Duệ bình tĩnh nhìn anh mấy giây, mỉm cười hờ hững đáp: “Cảm ơn, không cần.”
“Lên xe!” Phó Uyên bâng quơ một câu như ra lệnh, sau đó nhẹ nhàng khoát tay, ôm lấy cơ thể xiêu vẹo chực ngã của cô vào lòng.
“Ai thèm lên xe anh? Anh không biết tôn trọng phụ nữ à? Anh có phải đàn ông không thế?” Vu Duệ lại bắt đầu xù lông.
Phó Uyên dùng vẻ mặt mập mờ trả lời cô: “Muốn kiểm tra xem tôi có phải đàn ông hay không thì lên xe.”
Không biết bản thân ăn nhầm cái gì mà Vu Duệ lại cảm thấy toàn thân trên dưới đều vô lực, nhất thời không thể đẩy người đàn ông đáng ghét này ra, cuối cùng đành ngoan ngoãn cam chịu chui vào xe của Phó Uyên.
Xe Audi của anh rất sạch sẽ, bên trong không có chút mùi hương lạ nào, Vu Duệ cảm thấy khá dễ chịu.

Từ lúc cửa xe đóng lại, mọi âm thanh ồn ào náo nhiệt bên ngoài dường như đồng loạt biến mất.
Vừa nãy Phó Uyên chỉ muốn trêu Vu Duệ một chút, phụ nữ bình thường gặp phải câu đùa đó, số đông sẽ đỏ mặt mắng to đồ lưu manh.
Nhưng Vu Duệ nào phải một người phụ nữ bình thường.
Cô ngồi yên vị ở ghế phụ, cẩn thận thắt đai an toàn, vươn móng vuốt nhào đến giữa hai chân người đàn ông.

Tiếp đó cô vô cùng bình tĩnh ngẩng đầu cười hài hước với Phó Uyên, thậm chí động tác sờ sờ đũng quần của anh còn mang theo sắc thái dụ dỗ.

“Đúng là đàn ông thật rồi.”
Phó Uyên cười nhạt đẩy tay cô ra rồi tập trung lái xe.

Hai người đều không nói lời nào, bầu không khí bỗng trở nên an tĩnh lạ thường.
Vu Duệ yên lặng dựa đầu vào cửa sổ, chăm chú nhìn theo phong cảnh lướt qua bên ngoài.
Lúc Phó Uyên lái xe về đến tầng hầm khu chung cư, nước mắt trên mặt Vu Duệ đã khô, còn cô rút cục cũng hoàn toàn khôi phục trạng thái bình thường.
“Cảm ơn đã cho tôi mượn áo sơ mi.” Vu Duệ bấm số tầng thang máy, xấu hổ vuốt vuốt tóc mở miệng trước.
“Cảm ơn suông hình như không có thành ý lắm đâu?” Người đàn ông đứng dựa vào thành thang máy, khoanh tay nói.
“Anh thử nói xem thế nào mới có thành ý?”
“Cô phải tự mình động não nghĩ ra cách báo đáp thì mới gọi là có thành ý chứ.” Phó Uyên đá lông nheo cười xấu xa.
“Ý anh là tôi lấy thân báo đáp?” Vu Duệ ngại ngùng cắn môi.

“Đúng không? Đàn ông như anh thiếu gì tiền?”
Phó Uyên cười như không cười nhìn Vu Duệ, dùng giọng nói có chút khinh miệt chặt đứt suy nghĩ trong đầu cô: “Cô mấy tuổi rồi mà còn mơ mộng hão huyền vậy? Lẽ nào phụ nữ lớn tuổi thường hay tưởng tượng ra những chuyện nhảm nhí như thế sao?”

Vu Duệ nghe vậy liền không nhịn được tức giận, chẳng cần biết bản thân có vô lễ hay không lập tức ăn miếng trả miếng: “Tôi vẫn bảo lưu quan điểm của mình, năm lần bảy lượt viện cớ cái gì chứ, rõ là anh già rồi nên không làm ăn được gì đấy.

Ban nãy lúc ngồi trong xe, tôi sờ mấy cái mà nó cũng có ngóc đầu lên được đâu.”
Phó Uyên dùng ánh mắt xét nét liếc nhìn thoáng qua người phụ nữ đứng đối diện.

“Tôi không lên được với mỗi cô thôi.

Muốn ngực không có ngực, muốn mông không có mông, má hóp da nhăn, trông khác gì cái cây khô không?”
Vu Duệ thực sự bị chọc tức điên lên rồi, nếu không phải hai người đang đứng trong thang máy có gắn camera, cô nhất định sẽ không ngần ngại mà ra tay hành hung anh ngay tại chỗ.
“Anh lớn lên trông cũng tạm được đấy, mỗi tội mọc ra cái miệng quá thối, bao nhiêu tiền cũng không mua nổi thuốc chữa đâu.

Tôi thực sự cảm thấy tiếc hận thay cho người phụ nữ nào sau này nhìn trúng anh, bởi vì cô ta chắc chắn bị mù.”
Phó Uyên nghe xong những lời cô nói, gật đầu nghiêm túc nói với cô: “Bây giờ thì tôi đã hiểu lí do vì sao cô lại thất tình ngồi ôm mặt khóc giữa đường giữa chợ rồi.”
Vu Duệ thừa biết Phó Uyên đang châm chọc cô không có nhan sắc thì tức đến hộc máu, hung hăng mở cửa lại bị anh kéo sang nhà mình.
“Lại gì nữa đây?” Cô thẹn quá hoá giận quát lên.
Phó Uyên đưa tay lên ngực, chầm chậm cởi từng cúc áo.
Tại sao cái tư thế cởi áo của Phó Uyên lại giống như đang gạ gẫm vậy? Vả lại ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn cô còn tràn đầy tín hiệu thiếu trong sáng.
“Này này này, anh cởi áo là muốn làm gì?” Vu Duệ bị doạ sợ đến líu cả lưỡi.
Vừa dứt lời, cái áo sơ mi bay vèo qua đáp thẳng lên đầu cô.
“Mang về giặt trả tôi, nước mắt nước mũi tèm lem, bẩn chết đi được.”
Lúc ý thức được xung quanh đều là nhiệt độ cơ thể của Phó Uyên, hít vào mũi toàn là mùi hương trên người anh, khiến cô có chút hoảng hốt mà đỏ mặt.
Khuôn mặt đỏ bừng và hành động luống cuống của cô thành công lấy được nụ cười đắc ý của Phó Uyên.
“Sao thế? Nhìn vẻ mặt của cô hình như là muốn làm chuyện gì khác?”
“Anh lăn ngay!”
“Đây là nhà tôi, muốn lăn phải là cô lăn mới đúng.”
Vu Duệ gầm nhẹ một tiếng, xấu hổ tông cửa vọt về nhà.
“Đồ đáng ghét, đồ xấu xa!”
Lần giao chiến đêm nay với Phó Uyên, kết quả thật vô cùng thê thảm, Vu Duệ thất bại nặng nề nhếch nhác bỏ chạy khỏi chiến trường.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận