Phượng Họa Phong Vân


Hai huynh đệ song sinh đứng ngoài cửa ngửi thấy hương trà cũng không khỏi tò mò nhìn vào.
Vừa nhìn vào, hai người không khỏi ngạc nhiên.


Bạch y thiếu nữ cư nhiên tự tay rót cho tỳ nữ và chính mình một ly trà.
Rồi cứ thế ngang nhiên mà uống, đã vậy còn không thèm cấp Nhiếp Chính Vương rót một ly trà.
Vương gia nhà họ từ khi nào lại bị coi thường như thế.


Phượng Kinh Hồng nhìn bạch y thiếu nữ trước mặt, trầm tư như đang suy nghĩ điều gì.


Cảm thấy ánh mắt của hắn, Hàn Băng Vô Tình nhìn thẳng vào mắt hắn.
Con ngươi hổ phách trong trẻo, lời nói mang theo sự lạnh lùng, xa cách cự người ở ngàn dặm :"Nhiếp Chính Vương sao lại nhìn ta chằm chằm như vậy? Rốt cuộc ngươi muốn gì?"

"Bổn vương phát hiện đôi mắt của tiểu thư rất đẹp.
Bổn vương rất muốn lấy nó xuống nhưng lại nghĩ lại sau khi lấy xuống có lẽ sẽ không còn đẹp như khi ở trên người ngươi." Hắn cong lên khéo môi bất chợt lộ ra sự âm lãnh.


Hàn Băng Vô Tình vẫn giữ nguyên biểu tình tựa như băng sơn mãi mãi không thay đổi lạnh lùng nói :"Nếu Nhiếp Chính Vương đã không có chuyện gì nữa thì ta đi trước."


Nói rồi, nàng đứng dậy, xoay người tiến về phía cửa.Vân Khinh cũng theo sát phía sau.


Như cũ, hai người vẫn bị hai huynh đệ song sinh chặn lại.
Hai huynh đệ đồng thanh nói :"Mời Hàn Băng tiểu thư quay lại."

Lúc này, tiếng nói từ tính của Phượng Kinh Hồng vang lên :"Chưa có sự cho phép của bổn vương, hai người bọn họ sẽ không cho tiểu thư rời đi."

"Vậy sao? Chỉ dựa vào bọn họ mà cũng muốn ngăn cản tiểu thư nhà ta rời đi? Quá hoang đường." Vân Khinh lên tiếng cuồng vọng.


Phượng Kinh Hồng đáy mắt có một tia kinh ngạc nhưng rất nhanh biến mất.
Theo quan sát của hắn thì thực lực của Vân Khinh cũng coi như là cao thủ số một số hai nhưng hắn căn bản không để vào mắt.
Điều hắn quan tâm là thực lực của Hàn Băng Vô Tình.
Hắn không cảm nhận được linh lực dao động quanh nàng nên không thể phán đoán được thực lực của nàng.
Điều này chỉ có hai khả năng một là nàng là phế vật không thể tu luyện, hai là nàng bằng một cách nào đó có thể che giấu thực lực của mình.


Và hắn thiên về khả năng thứ hai hơn bởi vì nàng phải có thực lực đủ cường đại mới có thể để một người như Vân Khinh cam tâm làm tỳ nữ.
Hắn khẳng định Vân Khinh là cam tâm tình nguyện bởi vì hắn thấy được sự trung thành và tận tâm của nàng đối với Hàn Băng Vô Tình.



Lúc này, trên tay Vân Khinh xuất hiện một trường tiên có màu xanh mát mẻ của biển.


Nàng vung lên trường tiên đánh về phía hai huynh đệ song sinh.


Thấy vậy, Đao Quang và Kiếm Ảnh phân biệt về hai bên tránh né.


Vân Khinh khóe môi dưới khăn che mặt khẽ hiện lên cong một đường tuyệt bởi sự né tránh của hai người đã nằm trong tính toán của nàng.
Trường tiên trong tay nàng uốn lượn như có mắt giống nhau, nhanh cuốn lấy, trói chặt người Đao Quang.
Tiếp đó, nàng vung trường tiên ném hắn về phía Kiếm Ảnh.


Kiếm Ảnh ngẩng cao đầu lên thấy có một vật thể lạ bay về phía mình liền rút kiếm ra xông lên chuẩn bị chém làm hai.


Lưỡi kiếm còn cách vật thể lạ vài tấc thì hắn chợt nhìn thấy khuôn mặt giống mình như đúc của Đao Quang liền sửng sốt.
Hắn không kịp thu hồi thế tấn công chỉ đành ném vỏ kiếm về phía mũi kiếm.Nhờ vậy, mũi kiếm chệch hướng không làm bị thương Đao Quang.
Tuy nhiên, thân hình Đao Quang vẫn tiếp tục bay về phía Kiếm Ảnh.
Hai người va chạm vào nhau và Kiếm Ảnh có một kết cục bi thảm là phải làm đệm lưng cho Đao Quang.



.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận