Qua Sông FULL


Gió đêm từ từ thổi, thổi bay đám cỏ dại thấp bên bờ sông.

Ánh trăng chiếu trên mặt sông vẩn đục, giống như bạc vụn.

Lý Dũ Bá nhìn dòng sông trước mắt sâu không lường được, hoàn toàn không có phương hướng.

Tức khắc luống cuống.

Là không có người đưa đò sao?
Suốt một đừng từ Tiểu Hương trấn đến đây cũng không thấy khách điếm.

Ngoại trừ chiếc đèn lồng treo trước cửa căn nhà cách đó không xa, nhà những người khác đã sớm tắt đèn.

Nhìn không thấy một tia ánh sáng.

//Editor: @kimochi175
Gió lạnh mây trôi, che phủ ánh trăng.

Gió đêm thổi đến lồng đèn màu đỏ trên mái hiên lắc qua lắc lại, cảm giác tựa như sắp sửa rơi xuống vậy.


Chẳng lẽ trừ căn nhà này, nhà khác đều có thói quen nghỉ sớm như vậy sao? Lý Dũ Bá một bên không khỏi cảm thấy kỳ quái, một bên vẫn gõ cửa nhà này, bằng không đêm nay thật sự phải ăn ngủ đầu đường.

Nghĩ vậy gió lạnh bên cạnh bến đò, Lý Dũ Bá không khỏi rùng mình một cái.
Khuyên sắt trên cửa gỗ gõ ra âm thanh nặng trĩu.

Đợi được một lúc, cửa gỗ mới chậm rãi mở ra một khe hở, một ông lão thò đầu ra.

Đầu tóc bạc trắng, nếp nhăn hằn khắp mặt lão, như là hoa văn trên khúc gỗ mục.

Lão nhìn người xa lạ trước mắt này, mặt không biểu cảm hỏi: "Công tử tìm ai?"
Lý Dũ Bá có chút sợ hãi ông lão mặt không biểu cảm trước mắt này, nhưng vẫn hướng tới lão xá một cái, cung kính mà nói: "Lão ông, ta vốn là lên kinh đi thi tú tài, trên đường có một số việc trì hoãn.

Đã trễ thế này, lại không có người đưa đò.

Cái này, lại không chỗ để đi, muốn xin tá túc một đêm.

Được không?"
Đôi mắt của ông lão nhìn Lý Dũ Bá từ trên xuống dưới, nói: "Vừa thấy cũng biết là từ nơi khác tới.

Ngươi vẫn là tìm chỗ khác thì hơn.

Đừng ở lại chỗ này." //Editor: @kimochi175
"Lão ông, đây là vì sao?"
"Nhà này đồn đãi có ma quỷ, cho dù có cho ngươi ở lại, sợ ngươi cũng không dám."
Lý Dũ Bá cười cười, "Lão ông, ông cũng dám ở đây, vì sao ta lại không dám? Lão ông không phải cũng bình an không có việc gì sao?"
Ông lão nghĩ nghĩ nói: "Ta chỉ là quản gia của căn nhà này thôi, việc này ta không làm chủ được.

Ngươi tạm thời ở ngoài cửa chờ.

Ta đi hỏi ý của chủ nhân nhà ta một chút."
"Vậy làm phiền lão ông."
Cửa gỗ đóng lại lần nữa, nhưng lúc này đây rất nhanh đã mở ra.
"Chủ nhân nhà ta cho mời."

Một đường xuyên qua đình viện, bóng cây lay động, phát ra tiếng sàn sạt.

Ông lão bảo Lý Dũ Bá ở đại sảnh chờ một lát.

Đợi một hồi, lại thấy một thiếu niên lang bước ra.

Thiếu niên mặc một bộ trường y màu trắng, tóc chỉ dùng dây cột tóc đơn giản cột lên.

Khuôn mặt thanh tú, cũng đã gầy yếu đến không nở nhìn, trong ánh mắt cũng là tử khí nặng nề, đi đường có chút tuỳ tiện, hơn nữa một đường ho nhẹ.

Hiển nhiên là mang bệnh trong người.

//Editor: @kimochi175
Lý Dũ Bá vốn cho rằng này chủ nhà là một người lớn tuổi, không ngờ được lại là một thiếu niên lang trẻ tuổi như thế.

Lý Dũ Bá hành lễ với thiếu niên, nói: "Ban đêm không có thuyền đưa, làm phiền."
Triệu Diệc cười khổ, "Đâu chỉ một mình ngươi không có thuyền đưa?" Không biết những lời này là nói với Lý Dũ Bá, hay là nói với chính mình.

Sau khi ngồi xuống, liền bảo nha hoàn lo pha trà, hỏi Lý Dũ Bá: "Công tử tôn tính đại danh?"
"Kẻ hèn họ Lý, tên Dũ Bá.

Chủ nhà xưng hô thế nào?"
"Triệu, tên một chữ một chữ Diệc.


Lý huynh cũng là muốn đi thi tú tài?"
"Phải, hay là chủ nhà cũng là?"
Triệu Diệc hơi nhếch khóe miệng, dường như nhớ tới quá khứ, ánh mắt có chút mờ ảo, cũng không biết là suy nghĩ cái gì? Qua một lúc sau, Triệu Diệc mới hồi phục tinh thần lại, nói: "Đã từng là mà thôi, hiện tại bệnh hiểm nghèo quấn thân, nào còn muốn công danh gì? Không, trở về quê nhà, mướn mấy người chăm sóc ta một phế nhân chỉ còn nửa cái mạng này, có thể sống qua năm nào thì hay năm nấy." //Editor: @kimochi175
Lý Dũ Bá vừa định nói gì đó, nha hoàn liền bưng trà lên, tay nàng hơi hơi run rẩy, thần sắc có chút mất tự nhiên.

Triệu Diệc nhìn ra tâm tư nha hoàn, nói: "Đi nghỉ ngơi đi, nơi này không cần ngươi." Nha hoàn hành lễ, liền vội vàng lui đi.
Triệu Diệc cầm lấy chén trà, nhấp một ngụm trà, quay đầu nói với Lý Dũ Bá: "Lý công tử muốn ở hàn xá tá túc, ta tất nhiên là vô cùng vui.

Chỉ là bên ngoài người người đều nói nhà này của ta có ma, nửa đêm gác mái luôn có tiếng đàn.

Tuy rằng ta vẫn luôn không nghe thấy, cũng không nhìn thấy.

Có điều nha hoàn vừa rồi kia lại gặp qua." Triệu Diệc cười, "Lý công tử còn nguyện ý ở lại sao?"
"Ma này chưa từng hại ai?"
"Chưa từng."
"Nếu vô hại, ta còn sợ nó làm gì?" Lý Dũ Bá nhướng mi.

"Vậy được, quản gia, đưa vị công tử này đến phòng khách phía tây đi." //Editor: @kimochi175.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận