Quận Chúa Truy Phu

Thấy đám sát thủ sắp
đuổi tới, Tề Ngôn ôm lấy Bảo Bảo vận khinh công về phía ngoại ô Thổ
Châu. Hai người Tề Bạch Tiểu Hắc theo sau hộ tống.

Ngoại ô Thổ Châu

”Không xong rồi, đằng trước có mai phục.” Tiểu Hắc nhìn về phía trước hô to.

”Là người quen cũ.” Tề Ngôn nhìn bóng dáng cầm đầu phía trước.

”Haha, Đại hoàng huynh không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay.” Một giọng nói âm dương quái khí vang lên.

”Quả nhiên nhị hoàng đệ ngươi vẫn chưa chết.” Tề Ngôn cao ngạo nhìn về nam nhân phía trước.

Bảo Bảo đầy sát khí nhìn tên nam nhân này, hắn chính là kẻ đã hại chết Đại
Hắc. Nàng nhất định sẽ khiến hắn sống không bằng chết.

”Nhị vương gia quả là cao tay, ẩn mình trong vỏ bọc phế vật hơn hai mươi năm, lợi
dụng ả Hoạ Nguyệt đối phó chủ thượng.” Tề Bạch mỉa mai.


”Đại
hoàng huynh ngươi sinh ra đã ngậm thìa vàng, ai kêu ngươi chui ra từ
bụng hoàng hậu chứ, nữ nhân duy nhất mà phụ hoàng yêu. Ông ta chỉ xem
một mình ngươi là con. Còn bọn ta chỉ là cỏ rác, ông ta để mặc ta bị nô
tài khi dễ, mẫu phi đày vào lãnh cung ta tấn sống không bằng chết, mẫu
tộc không còn ai sống sót chỉ vì mẫu phi hạ độc mẫu hậu ngươi. “ Hắn oán hận nói.

”Ngươi xem có phải trời cũng giúp ta hay không? Trong
mắt đại hoàng huynh không chứa bất kì ai nhưng lại thương yêu biểu muội
Hoạ Nguyệt. Ta chỉ dụ dỗ ả vài câu vậy mà ả ta sẵn sàng từ bỏ hậu vị mà
ngươi đã dọn sẵn đường cho ả. Hahaha” nhị vương gia cười điên cuồng.

”Ngươi chỉ là một kẻ đáng thương.” Bảo Bảo câu dài thời gian.

”Ngươi nói cái gì?” Nhị vương gia ác độc nhìn Bảo Bảo.

”Gia nói ngươi đáng thương, cha không thương mẹ không yêu, cái gì cũng không có. “ Bảo Bảo khiêu khích.

”Ngươi muốn chết.” Hắn ta tung chưởng vào Bảo Bảo.


Tề Ngôn ôm Bảo Bảo né ra, tung mấy chưởng vào nhị vương gia.

”Công lực của ngươi đã khôi phục. Không thể nào, ta đã đánh nát đan điền của
ngươi làm sao có thể khôi phục được.” Nhị vương gia tràn đầy kinh ngạc.

”Ngươi đúng là kẻ quê mùa, ai nói đan điền bị phế không thể chữa được?” Bảo Bảo khinh thường.

”Hôm nay các ngươi nhất định phải chết, giết cho ta” hắn quát to.

Bốn người Bảo Bảo xoay lưng lại với nhau bắt đầu đánh giết. Nhất định phải kiên trì viện binh sắp đến rồi.

Nhị vương gia nhìn đám người Bảo Bảo giết hết tốp này đến tốp khác sát thủ. Ngoan lệ tấn công vào kẻ yếu nhất là Bảo Bảo.

Bảo Bảo vừa tránh chiêu thức ác độc vừa phóng độc dược vào hắn.

Tề Ngôn giết mấy tên sát thủ cản đường bay tới giao thủ với nhị vương gia.

Thấy cung tên liên tiếp bắn tới Tề Ngôn, Bảo Bảo nhặt thanh kiếm của sát thủ lên chắn tên giúp Tề Ngôn.

”Sưu” một loạt tên bắn vào cung thủ của địch cùng với sát thủ xung quanh. Bọn người Bảo Bảo thở phào, cuối cùng viện binh đã đến.

Một lát sau, toàn bộ sát thủ đã ngã xuống. Chỉ còn nhị vương gia bị đả thương nằm lết dưới kia ra.

”Chủ thượng, thuộc hạ đến chậm.”

”Đứng d....” “cẩn thận” “áaaa” Ba thanh âm đồng thời vang lên.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận