Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô Độ

Hoắc Vi Vũ nhìn lướt qua nhà Thái Nhã, nở ra nụ cười quyến rũ, “Phiền chỉ cho một chút, WC ở nơi nào?”

“Hừ, loại người như cô, đừng làm dơ toilet nhà tôi. Bà Bảo, mang cô ấy đi WC hoa viên bên kia.” Thái Nhã khinh thường nói.

“vâng, phu nhân.” Bà Bảo hướng hoa viên đi đến.

Hoắc Vi Vũ bất động thanh sắc đuổi theo, dư quang nhìn đến phụ tá Quách sĩ quan, phái bốn gã thủ hạ gắt gao đi theo cô.

“Bà Bảo, bà cảm thấy phu nhân bà hy vọng tôi gả cho Cố Cảo Đình sao?” Hoắc Vi Vũ tùy tay xé một mảnh lá cây, nhìn WC phía trước mặt, sau hồ nhỏ hỏi.

“tâm tư phu nhân không phải để hầu gái chúng tôi có thể phỏng đoán.” Bà Bảo cung kính trả lời.

Hoắc Vi Vũ cười.

Cô thích cùng người thông minh giao tiếp, “Muốn lập công không?”

“những lời này của cô là có ý gì?” Bà Bảo khó hiểu.

Hoắc Vi Vũ đem lá cây vứt trên mặt đất, liếc hướng bà Bảo nói: “Cộng thêm năm ngàn tiền boa, cho bà đổi một xe đạp điện mới.”

Bà Bảo: “……”


*

Hoắc Vi Vũ vào toilet.

“Ầm” một tiếng, bà Bảo thét to: “người đâu mau tới đây, Hoắc tiểu thư nhảy vào trong hồ.”

Ngoài cửa bốn người vọt vào tới, nhìn về phía cửa sổ ngoài mặt hồ, một đám nhảy xuống đi.

Hoắc Vi Vũ từ trong WC ra tới, nhận chìa khóa bà Bảo cho, gởi một cái hôn gió, nhanh chóng rời đi.

Cô cưỡi xe đạp điện, thảnh thơi chạy trong hẻm tối nhỏ.

Cố Cảo Đình quyền thế rất lớn, nếu cô lưu lại Giang Ninh, khẳng định qua không được đêm nay đã bị Cố Cảo Đình bắt được.

Ra ngoài, xe mình không thể chạy, vào ở khách sạn không thể dùng thẻ căn cước của mình, kể cả di động không thể khởi động máy.

Hoắc Vi Vũ dừng xe, gọi điện thoại ra ngoài.

“Yến Tử, em cùng chị có vài phần giống nhau, thẻ căn cước cho chị mượn dùng hai tháng, cho thuê một ngày năm trăm, thế nào?” Hoắc Vi Vũ cười nói.

“chị Hoắc, chị không đi làm công ty bên kia đã một tháng, có tiền sao?” Thường Yến lo lắng nói.


“Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, chị không phải có để dành sao? Chị có thể chi trước cho em năm ngàn, nếu như hai tháng sau còn chưa có trả lại cho em, thì em báo mất giấy tờ vậy, thế nào, không tin nhân phẩm chị sao?” Hoắc Vi Vũ hỏi ngược lại.

“Vậy bây giờ chị đến nhà em lấy đi.”

Hoắc Vi Vũ cúp điện thoại.

Lúc trước là cô bức Cố Cảo Đình cưới cô, hiện tại cô chạy trốn, cảm giác lật lọng.

Cô sợ Cố Cảo Đình tìm anh cả, anh hai phiền toái.

Hoắc Vi Vũ soạn một tin nhắn gởi Cố Cảo Đình.

“Ngài Tư lệnh, tôi bị chứng sợ hãi trước hôn nhân, vì an toàn cho anh, hiện tại đi ra ngoài tìm cách trị liệu, đoán chừng hai tháng sau trở về, đúng giờ phó hôn ước, chớ nhớ nhung.” Hoắc Vi Vũ gởi tin nhắn đi, liền tắt máy điện thoại.

lúc Cố Cảo Đình nhận được tin nhắn của Hoắc Vi Vũ, còn ở trên đường đi dinh Mai tướng quân.

Anh nhíu chân mày, ánh mắt sắc nhọn, gọi điện thoại đi ra ngoài, lạnh lùng nói: “phụ tá Quách sĩ quan, Hoắc Vi Vũ đâu?”

“Thực xin lỗi, tư lệnh, tôi đang muốn báo cho ngài, Hoắc Vi Vũ nhảy vào trong hồ, tôi đã sai người vớt.” phụ tá Quách sĩ quan khẩn trương nói.

“anh có thể đi nông thôn làm ruộng.” Cố Cảo Đình trực tiếp cúp điện thoại, ra lệnh: “Toàn diện truy nã Hoắc Vi Vũ!”

Dinh Mai tướng quân

Cố Cảo Đình vừa đến, Mai Lâm nhảy nhót từ trong phòng chạy ra, nũng nịu nói: “Cảo Đình, anh rốt cuộc đã tới.”

Cố Cảo Đình đứng thẳng, sắc bén nhìn ánh mắt cô, tâm tình cực không tốt, áp lực như ngọn lửa hừng hực, gương mặt căng thẳng nói: “Cảo Đình là để cô kêu sao? tuổi tác tôi và cô chênh lệch, cô nên kêu tôi là chú đi. Tôi không có cùng cháu gái mình **** đam mê.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận