Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô Độ

Hoắc Vi Vũ đơn giản không nói lời nào.

Cố Cảo Đình nhíu mày, nơi đèn đỏ, dừng lại xe, nhìn về kính phía sau xe.

Hoắc Vi Vũ chính nhìn một đôi cha con.

Người cha hẳn là đưa con gái đi trường học.

Anh ở ven đường mua cơm sáng, một bên nhìn đường, một bên nắm tay con gái, bên kia còn phải cho con gái chùi miệng, trong ánh mắt người cha tràn đầy từ ái cùng thích.

Trên thế giới này, không có thể so ba ba cùng với người yêu mình, đó là vô tư nhất, sủng nịch nhất, khoan dung yêu nhất.

Hoắc Vi Vũ hơi hơi giơ lên khóe miệng, cô chán chường hạng nhất, vài phần dịu dàng.

Cố Cảo Đình ánh mắt nhu vài phần, hỏi: “cô đói bụng?”


Hoắc Vi Vũ thu hồi ánh mắt chính mình.

Cô cũng không muốn cùng anh dùng cơm.

“Tôi cảm thấy, trong chính trị thêm một người bạn, tốt hơn thêm một kẻ thù.” Hoắc Vi Vũ phát biểu ý kiến của mình.

“Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, cùng kẻ thù của mình trở thành bạn người liền là kẻ thù, Mai tướng quân cùng bạn của cô là đối thủ một mất một còn, cô không biết sao? Tôi nếu chọn cô, liền tự nhiên trở thành đối thủ Mai tướng quân, trừ phi đứng ở cùng chiến tuyến với hắn, nếu không, mặc kệ cô làm cái gì, cũng không làm nên chuyện gì, cần gì tự hạ thân phận." Cố Cảo Đình lạnh lùng nói, đèn xanh sáng lên, anh lái xe..

Hoắc Vi Vũ rũ xuống đôi mắt.

Từ khi cô rời đi đại viện, cố ý không đi hỏi thăm sự tình quân khu.

Cô biết đại ca có rất nhiều đối thủ, nhưng là cũng không biết sự tình?

Chỉ biết là, Cố Cảo Đình là người không thể đắc tội, cho nên, mới có thể yêu cầu gả cho anh, bình ổn một hồi mâu thuẫn.

Bất tri bất giác, xe cô ở cửa tiểu khu dừng lại.

Hoắc Vi Vũ nghĩ đến thảm trạng phòng cô trước khi đi, mở cửa xe, xuống xe nói: “Cám ơn anh đưa tôi trở về, cư dân trong nhà có thang máy, bất đồng phiền toái.”

Cố Cảo Đình cũng từ trên xe đi xuống, bởi vì so với cô cao rất nhiều, đứng ở trước mặt cô, đen nghìn nghịt một mảnh bao phủ ở trên người cô.

“phòng cô có cái gì tôi thấy không được sao? Nhanh như vậy muốn đuổi tôi đi?” Cố Cảo Đình không vui hỏi, ánh mắt sắc bén khóa Hoắc Vi Vũ.


Hoắc Vi Vũ nhếch khóe miệng, ghé vào trên khung cửa, lười biếng nói: “Tin tưởng tôi, anh đi sẽ hối hận.”

“Tôi chưa bao giờ có hối hận.” bàn tay Cố Cảo Đình chụp cô nằm bò trên khung cửa, đóng lại cửa xe.

Hoắc Vi Vũ lảo đảo, thiếu chút nữa ngã, nhíu mày không vui nhìn anh.

Cố Cảo Đình cường thế bế cô lên, mặt vô biểu tình hướng tới thang máy đi đến, anh tự phụ, ngay cả đi tư thế đều là thẳng.

Hoắc Vi Vũ bất đắc dĩ, dù sao cũng không có người nhận ra, anh muốn đi, tùy tiện đi.

Cố Cảo Đình tới cửa nhà cô rồi, đem cô buông xuống.

Hoắc Vi Vũ ở trong túi tìm chìa khóa.

“Tiểu Ngũ, là bạn trai sao? bạn trai mới của cô so với bạn trai cũ đẹp trai nhiều.” Dì ở cửa đối diện nhiệt tình cười nói.

Hoắc Vi Vũ: “……”


Cóchào hỏi như vậy sao!

Hoắc Vi Vũ coi chừng Cảo Đình không có biểu tình biến hóa gì, chạy nhanh, mở cửa, miễn cho dì đối diện tiết lộ quá nhiều.

“bạn trai trước của cô ngày hôm qua tới, ở giữ cửa một đêm. cô có phải hay không không tiếp điện thoại anh ấy?” Dì ở cửa đối diện còn nói thêm.

Hoắc Vi Vũ đem cửa đóng lại, ngăn cách dì, nhìn về phía Cố Cảo Đình.

Sắc mặt của anh kém vài phần, quét nhìn phòng cô hỗn độn, âm thanh lạnh lùng nói: “chỗ ở cô là ổ chó sao?"

“anh mới là chó đây, không phát hiện nơi này đồ vật tôi vứt có quy tắc sao? Chỉ cần có người tiến vào, tôi lập tức là có thể dựa vào bụi trên mặt đất biết.” Hoắc Vi Vũ cường điệu nói.

Cố Cảo Đình trong mắt xẹt qua một đạo hàn quang, ôm eo cô, đem cô kéo đến bên người, nguy hiểm ngóng nhìn cô, “Tôi có hay không đã nói với cô, dơ loạn có thể kích thích khát vọng đàn ông tiềm tàng, tôi đợi không được chân cô khỏi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận