Quân Hôn: Tham Mưu Trưởng Làm Ngọt Thê Tức Giận

"Cô Lưu, có chuyện gì vậy?" Người đầu tiên chú ý đến sự vội vàng của cô Lưu là Đàm lão tham mưu trưởng

"Lão tham mưu trưởng, người kia..." Trong lúc nhất thời, cô Lưu cũng không biết xưng hô với đối phương thế nào

"Ai tới!" Thư Lạc Tâm cảm thấy nghi hoặc

Cô Lưu dù sao cũng là người ở Đàm gia này đến nửa đời, có người nào mà bà chưa từng gặp qua?

Có thể làm cho bà trở nên lúng túng như vậy, rốt cuộc là ai?

"Phu nhân, tôi..." Cô Lưu ấp a ấp úng đang định nói chuyện, thì ở bên ngoài cửa lớn đã có tướng bước chân đi tới

"Cô Lưu, như thế nào mới một tháng không gặp, đến tôi bà cũng không nhận ra? Tốt xấu gì, tôi cũng vẫn là nhị thiếu phu nhân của nhà này. Bà sao nhanh như vậy đã quên rồi? Cũng nói người đã già đầu óc không được minh mẫn!" Người phụ nữ bước vào từ cửa lớn, ngay cả giọng nói cũng không che dấu được sự kiêu ngạo

Ngữ điệu kia chính là nói móc cô Lưu, cũng thể nói là đối với Đàm gia châm chọc

Đi nhanh về phía bàn ăn, nhìn đến một bàn đồ ăn toàn thức ăn ngon, còn có Đàm Dật Trạch và Cố Niệm Hề, người phụ nữ không khỏi cười lạnh

"Yêu thì ra là đang ăn cơm! Cũng thật là trùng hợp, tôi chưa ăn cơm. Cô Lưu mau đi lấy cho tôi bát đũa đến đây!"

"Này..." Người phụ nữ này vừa mới vào cửa, liền nói móc cô Lưu. Cô Lưu dù sao cũng là Đàm gia thuê tới, tốt xấu gì cũng đã ở Đàm gia này nửa đời người, ngay cả Đàm lão tham mưu trưởng cũng phải để cho bà nửa phần thể diện. Thế nhưng hiện tại, bà lại bị một nha đầu không biết tốt xấu kia móc mói. Trong đầu tự nhiên cũng là có vài phần bất mãn

Còn nữa, người phụ nữ kia không phải đã bị Thư Lạc Tâm đuổi ra khỏi nhà rồi sao?

Hiện tại sao còn tìm tới, khẳng định là không có chuyện tốt gì

Cô Lưu còn đang suy nghĩ, không biết có nên đi lấy cho người phụ nữ kia một bộ bát đĩa hay không

"Cô Lưu, đây không phải chuyện của cô, cô trước đi nghỉ ngơi đi!"

Đôi mặt với người phụ nữ kia ngạo kia, Thư Lạc Tâm là người đầu tiên mở miệng

Rất rõ ràng, bà không muốn cùng người phụ nữ kia ăn chung trên một cái bàn lần thứ hai

"Dạ, phu nhân!" Lúc này có thể rời khỏi đây, đương nhiên là chuyện tốt. Cô Lưu rất nhanh chóng không còn thấy bóng dáng trong đại sảnh

"Hoắc tiểu thư, tôi nhớ rõ lần trước đã cùng cô nói chuyện! Từ ngày đó, Đàm gia cùng cô tuyệt đối sẽ không còn quan hệ nào. Nếu như bước vào cửa lớn Đàm gia một lần nữa, đừng trách tôi không khách khí với cô!" Thư Lạc Tâm đặt bát đũa xuống, đôi mắt được bà bảo dưỡng vô cùng tốt, lúc này không một chút tì vết nhìn về phía người trước mặt

Ánh mắt âm độc, như là hận không thể khoét một lỗ lớn trên người cô ta

"Mẹ, mẽ nói điều này không đúng! Tốt xấu gì Hoắc Tư Vũ con cũng được Nam cưới hỏi đàng hoàng, con đến cũng là chuyện hiển nhiên!"

Đúng, lời nói này chính là lời của người đã rời khỏi Đàm gia một tháng___Hoắc Tư Vũ

Điều kỳ quái chính là, hiện tại Hoắc Tư Vũ đã không bị người Đàm gia trói buộc, nhưng không giống như lúc trước ăn mặc khêu gợi, càng không khoa trương trang điểm đậm

Cô vẫn như trước, giữ nguyên bộ tóc ngắn, trên chân mang đôi giày đế thấp.

Tiến vào Đàm gia, đến một chút khách khí cũng không có

Đứng một lúc, không thấu ai đón tiếp cô, liền tự mình kéo ghế dựa bên cạnh Đàm Dật Nam, ngồi xuống

"Chờ luật sư của tôi chuẩn bị tốt đơn ly hôn, đến lúc đó đưa qua cho cô ký, sau đó chúng ta cái gì cũng không liên quan!" Hoắc Tư Vũ đến gần, làm cho sắc mặt của Đàm Dật Nam âm trầm xuống dưới

Hôm nay thật vất vả mới có thể gặp Cố Niệm Hề, hắn muốn biểu hiện thật tốt, nhưng thật không ngờ lại liên tiếp vấp phải trắc trở. Vốn đã vô cùng tức giận, lúc này lại gặp được Hoắc Tư Vũ đến Đàm gia làm rối chuyện

Đàm Dật Nam biết, người Cố Niệm Hề không thích nhất là Hoắc Tư Vũ. Mà người phụ nữ này lại còn ngồi bên cạnh hắn. Hắn chỉ sợ toàn bộ cố gắng lúc nãy của hắn, hiện tại liền uổng phí

Nghĩ vậy, Đàm Dật Nam dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Hoắc Tư Vũ

Đàm Dật Nam bất mãn, Hoắc Tư Vũ ngồi bên cạnh sao có thể không nhận ra được

Trước kia, mỗi khi thấy Đàm Dật Nam tức giận, cô sẽ thương tâm, khổ sở cùng ảo não, càng cảm thấy rối loạn. Nhưng tất cả những biểu hiện đó, cũng là bởi vì lúc đó cô còn yêu hắn

Mà ngàu đó, hắn đối với cô hung hăng, thậm chí đem cô đẩy ra khỏi cửa lớn Đàm gia, đã làm cho Hoắc Tư Vũ cô đối với hắn chết tâm

Nếu như không yêu, làm sao còn cảm thấy sợ hãi?

Lại làm sao có thể vì người đàn ông kia tức giận, mà luống cuống?

Nhìn Đàm Dật Nam ánh mắt âm trầm, Hoắc Tư Vũ mím môi cười: "Anh cho rằng, tôi sẽ ký vào đơn ly hôn sao?"

Dưới ánh đèn sáng rọi, người phụ nữ cười như quyến rũ chúng sinh

Phảng phất lời nói vừa rồi của Đàm Dật Nam, làm cho cô rất tức cười

Mà Đàm Dật Nam nhìn gương mặt tái nhợt kia của Hoắc Tư Vũ, lạnh lùng mở miệng: "Hoắc Tư Vũ, cô không nghĩ đến mọi chuyện bê bối cô đã làm ở Đàm gia sao? Thế nhưng hiện tại cô vẫn còn có tư cách đứng ở nơi này! Cho dù cô không ký, Đàm Dật Nam tôi cũng có vô vàn biện pháp bắt cô phải ký vào!"

Nếu như hắn hạ quyệt tâm, chỉ sợ đã sớm đem Hoắc Tư Vũ biến thành vài mảnh nhỏ

Giống như ngày đó, hắn nhìn thấy Hoắc Tư Vũ đánh mẹ của mình

"Đúng vậy, tôi đương nhiên biết anh có biện pháp! Nhưng Đàm Dật Nam anh dường như đã quên cho dù tôi có ký vào đơn ly hôn, cũng sẽ không có hiệu lực!"

Giọng nói của cô, vô cùng lạnh lùng

Mà giọng nói như vậy, đến ngay cả Hoắc Tư Vũ cũng tự giật mình

"Đến lúc đó, tôi muốn nhìn anh có biện pháp gì?"

Khóe miệng của Hoắc Tư Vũ có độ cung, nhưng đôi mắt tuyệt đối không có ý cười

Đôi mắt đen kia của cô chỉ có tia lạnh lẽo

Hoắc Tư Vũ cô chưa bao giờ bị ức hiếp

Người khác ức hiếp cô,. cô tuyệt đối sẽ đòi lại hết

"Tôi có rất nhiều thủ đoạn, cô cho là trên thế giới này chỉ cần da mặt dày là có thể sống sót sao?" Đây là lần đầu tiên Đàm Dật Nam thể hiện sự ngoan độc trước mặt Cố Niệm Hề

Sự tình đến mức này, Cố Niệm Hề hoàn toàn hiểu được, là do bọn họ tự mình rước lấy


Nếu không phải lúc trước Đàm Dật Nam và Hoắc Tư Vũ phát sinh quan hệ, hai người bọn họ hiện tại cũng không biến thành như vậy. Đương nhiên, nếu không có bọn họ, Cố Niệm Hề cô sao có thể gặp Đàm tham mưu trưởng nhà mình?

Nhìn một màn đấu đá trước mặt, Cố Niệm Hề đột nhiên cảm thấy bàn tay nhỏ bé của cô có độ ấm. Nhìn xuống thì phát hiện, tay của mình được Đàm Dật Trạch cầm lấy

"Lão công, cám ơn anh!" Thừa dịp mọi người chú ý đến Hoắc Tư Vũ, cô tựa đầu vào Đàm Dật Nam nói nhỏ

"Vật nhỏ, có phải thấy hai người họ khắc khẩu, cảm thấy chính mình vô cùng hạnh phúc hay không?" Đàm Dật Trạch vô cùng kiên quyết nói. Lập tức liền đem tâm tư của Cố Niệm Hề nói ra hết

"Đúng vậy! Nếu lúc trước không phải có anh giúp em thoát ra hố lửa, chỉ sợ hiện tại em vẫn còn bị chìm sâu trong đó!" Cố Niệm Hề không chút che dấu suy nghĩ trong lòng mình

Hắn đưa mắt nhìn Hoắc Tư Vũ cách đó không xa, sau đó không nói gì

Cố Niệm Hề nắm chặt tay hắn, cuối cùng hắn cũng có phản ứng, gắt gao nắm chặt tay cô...

Mà một chỗ khác, đối với thể diện của Đàm Dật Nam, Hoắc Tư Vũ cũng không thèm quan tâm

Làm trò trước mặt nhiều người như vậy, Hoắc Tư Vũ ám chỉ hai mẹ con bọn họ: "Đúng vậy, thủ đoạn của Đàm Dật Nam anh từ trước đến nay rất cao, thủ đoạn của mẹ anh cũng không kém. Bề ngoài biểu hiện hiền lành, nhoáng một cái sau lưng liền thay đổi. Ngay cả tôi cũng không thể thích ứng được. Tôi đến hiện tại vẫn còn nhớ rõ, hai người bọn anh hướng tôi đánh đập tàn nhẫn!"

Nghe thấy thế, trừ bỏ Đàm Dật Nam và Thư Lạc Tâm, sắc mặt mọi người trên bàn ăn đều ảm đạm đi rất nhiều

Đàm Dật Trạch và Cố Niệm Hề đương nhiên không biết chuyện này, ông nội Đàm cùng Đàm Kiến Thiên dường như không nghĩ tới bọn họ lại dùng biện pháp như vậy

"Nếu biết chúng tôi lợi hại, chẳng lẽ cô còn không biết thức thời cút đi? Cô cho là Hoắc Tư Vũ cô làm nhiều chuyện xấu xa như vậy, Đàm gia còn muốn giữ cô lại sao?"

Thư Lạc Tâm thấy ông nội Đàm cùng Đàm Kiến Thiên không mở miệng, sau đó liền tiếp tục nói

Tròng mắt toát ra khí lạnh, nhìn chằm chằm Hoắc Tư Vũ

Ngày đó, Đàm Dật Nam hung hăng đánh cô, Thư Lạc Tâm cũng là biểu hiện như vậy

"Chẳng lẽ hai người còn muốn đánh tôi?" Hoắc Tư Vũ vẫn như trước công khai kiêu ngạo

"Nếu mặt dày mày dạn không chịu đi, tôi cũng sẽ không để ý!" Không ngại một lần nữa hành hung

Câu phía sau, đương nhiên Thư Lạc Tâm không nói

Ít nhất bà cũng xuất thân từ gia đình giàu có. Tuy rằng không phải là con cả được mọi người quan tâm, nhưng dù gì bà cũng là con gái nhà quyền quý. Bình thường có rất ít người dám trực tiếp chống đối bà. Hơn nữa bà còn gả cho người Đàm gia, mọi người không ai dám ở trước mặt bà lỗ mãng

Thư Lạc Tâm như vậy, sao có thể để cho Hoắc Tư Vũ ở trước mặt bà tác oai tác quái?

Mà Hoắc Tư Vũ đương nhiên cũng không ngờ được, Thư Lạc Tâm dám ở trước mặt ông nội Đàm và Đàm Kiến Thiên nói ra những câu như vậy

Nhưng mà nghĩ đến, ngày đó cô bị hai người hành hung, người nhà họ Đàm cũng không ai ra khuyên can một câu

Đây không phải rõ ràng là bọn họ dung túng cho Thư Lạc Tâm muốn làm gì thì làm sao?

Chẳng qua, hiện tại cũng không giống như vậy...

Nghĩ thế, Hoắc Tư Vũ lại mím môi cười

Thư Lạc Tâm vốn định uy hiếp Hoắc Tư Vũ. Tuy rằng không có khả năng cho cô ta từ bỏ ý định rời khỏi Đàm gia, nhưng ít nhất cũng có thể làm cho người phụ nữ này sợ hãi, không dám dễ dàng đem ý niệm trong đầu đánh lên người Đàm gia

Nhưng tại sao, bà rõ ràng đã uy hiếp Hoắc Tư Vũ, tại sao cô ta lúc này lại nở nụ cười. Thư Lạc Tâm cảm thấy có điều gì đó không đúng

"Đúng vậy, các người có thể đánh tôi, nhưng không lẽ các người cũng muốn đánh cháu trai của mình sao?"

Đúng lúc Thư Lạc Tâm còn đang suy nghĩ, thì đã có tiếng nói của Hoắc Tư Vũ vang lên

Nghe tới lời này, tất cả mọi người trên bàn ăn cơm đều ngây người

"Cô... Mang thai?" Thư Lạc Tâm có chút kinh hoàng nhìn về phía bụng Hoắc Tư Vũ

Đàm Kiến Thiên và ông nội Đàm vẫn duy trì trầm mặc không lên tiếng, không biết đang suy nghĩ cái gì

Đàm Dật Trạch và Cố Niệm Hề cũng im lặng

Này vốn không liên quan đến bọn họ

Người lúc này hoảng sợ cùng tức giận nhất, chỉ sợ là Đàm Dật Nam

Nghe tới lời kia của Hoắc Tư Vũ, hắn đột nhiên hướng cô ta rít gào: "Không có khả năng!"

Hắn vất vả lắm mới đuổi đi được Hoắc Tư Vũ, muốn đoạt người mình yêu trở về. Hiện tại sao có thể lại xuất hiện một đứa con trai?

"Không có khả năng?" Hoắc Tư Vũ dường như cũng không để ý đến sắc mặt đáng sợ của Đàm Dật Nam, khóe miệng lại có một nụ cười nhạt, mang theo sự châm chọc: "Đàm Dật Nam, không phải anh đã quên chuyện đêm tân hôn của chúng ta rồi chứ! Đứa nhỏ này khi nào thì xuất hiện, anh đương nhiên phải rõ ràng hơn tôi!"

Nếu không phải hắn uống say, tưởng nhầm cô là Cố Niệm Hề, cho dù Hoắc Tư Vũ cô mang thai, cũng không có khả năng đi đến nói của người đàn ông này

"Tiểu Nam, lời nói của cô ta có phải là thật không?" Thư Lạc Tâm nghe đến câu này, trong đầu cũng hỗn loạn

Bà đẩy ghế dựa, vội vàng đi đến bên người Đàm Dật Nam

"Này... Sao được? Mẹ vất vả lắm mới thoát khỏi ôn dịch này, con sao có thể để cho cô ta quay lại cuộc sống của chúng ta?"

"Mẹ không muốn cùng người phụ nữ này sống cùng một chỗ..."

"Mẹ không cần!"

Thư Lạc Tâm không cam lòng cầm lấy tay Đàm Dật Nam, hy vọng có thể tìm một điều gì đó từ hắn

Nhưng Thư Lạc Tâm cũng thất vọng, bởi vì bà thấy được sự nghi hoặc trên mặt hắn

"Mẹ, ngài yên tâm. Cho dù tôi mang thai, cũng sẽ không tiếp tục ở lại nơi này. Bị hành hung một lần là đủ rồi. Tôi cũng không muốn, một ngày nào đó đang ngủ đột nhiên bị tập kích! Tôi hôm nay sở dĩ tới nơi này, đơn giản chỉ muốn nói cho mọi người một câu. Muốn thoát khỏi tôi, không có cửa đâu!" Nói xong, Hoắc Tư Vũ lại khanh khách cười, sau đó đột nhiên ngưng lại

"Chỉ cần tôi có thai, bà cùng con của bà sao có thể ép tôi ký vào đơn ly hôn. Hai người đừng quên, pháp luật có quy định, trong lúc mang thai không thể ly hôn!"

"Hoắc Tư Vũ cô thật sự mang thai sao? Tôi cảm thấy cô không giống như vậy!" Đàm Dật Nam lúc nói ra câu này, vẫn còn ôm hy vọng ảo tưởng

Hy vọng, Hoắc Tư Vũ nói dối. Bởi vì hắn thật sự không muốn cùng người phụ nữ này dây dưa cùng một chỗ


"Không tin, ngày mai anh có thể mang tôi đến đại bệnh viện nào đó kiểm tra! Đúng lúc ngày mai tôi muốn đi kiểm tra sức khỏe thai nhi" Nói xong, cô đứng lên, chậm rãi bước ra khỏi Đàm gia

Giống như sự xuất hiện đường đột của cô

Đại sảnh của Đàm gia lúc này rơi vào tĩnh mịch

"Tiểu Nam, con xác định trong bụng Hoắc Tư Vũ có đứa nhỏ sao?" Không biết yên lặng bao lậu, Thư Lạc Tâm rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên hỏi

Đàm Dật Nam lúc này đang thống khổ ngồi ôm đầu trên bàn ăn

"Con không biết...Từ lúc cô ta giả mang thai, con cũng chỉ cùng với cô ta một lần đó!" Nói xong lời này, Đàm Dật Nam lại gắt gao ôm mặt mình

Việc Hoắc Tư Vũ làm, khiến cho Đàm Dật Nam không còn mặt mũi nào mà đối diện với Cố Niệm Hề nữa

Hắn như vậy, còn có tư cách đoạt Cố Niệm Hề trở về sao?

"Tiểu Nam!" Thật lâu sau đó, ông nội Đàm lên tiếng. Giọng nói của ông có sự mệt mỏi: "Ông biết, chuyên phát triển đến như vậy. Cháu cùng Tư Vũ không có khả năng sống chung dưới một mái hiên. Nhưng cháu cũng nên có trách nhiệm, ngàu mai hãy cùng cô ta đi khám thai"

Thực rõ ràng, ông nội Đàm cũng hoài nghi lời Hoắc Tư Vũ nói

"Cháu đã biết, ông nội!"

Từ đầu đến cuối, Đàm Dật Nam đều dùng hai tay che mặt, không dám liếc nhìn Cố Niệm Hề một cái

Lần này, hắn thật sự biết, hắn cùng Cố Niệm Hề không thể giống như quá khứ

Cho dù Cố Niệm Hề có muốn đuổi theo hắn, hắn cũng không còn biện pháp trở lại bên cạnh cô

"Lão già kia, anh nói cô ta có thật sự mang thai không?" Sau khi trở về, Cố Niệm Hề ngồi ở trên giường ghé đầu vào lòng ngực của Đàm Dật Trạch

Đàm Dật Trạch lúc này đành thản nhiên đưa tay luồn vào tóc cô

Cảm giác thoải mái mát lạnh, làm cho hắn không tự giác nhắm mắt lại hưởng thụ

"Cô ta có hay không, cũng không liên quan đến chúng ta!"

"Nhưng em cảm thấy rất kỳ lạ!"

"Anh cũng hiểu được!" Hắn nhìn đôi tay nhỏ bé của Cố Niệm Hề đang quấy phá ở tại lòng ngực hắn: "Em nói, bọn họ một lần cũng có thể có đứa nhỏ, tại sao chúng ta mỗi đêm đều làm lại không có?"

Dưới ánh đèn mờ ảo, ánh mắt của hắn có chút thâm trầm, nhìn cô vô cùng nhu tình

"Chán ghét, người ta đang nói chuyện đứng đắn! Lão già kia, anh lại không đứng đắn!" Bị người đàn ông đột nhiên chuyển chủ đề, Cố Niệm Hề cũng biết hắn đang muốn làm cái gì

Cọ co vào lòng ngực của hắn, cô lại cảm thấy đau lòng, đưa đôi tay bé nhỏ lên mát xa cho Đàm Dật Trạch

"Vật nhỏ, anh sao lại không đứng đắn! Thân thích nhà em vẫn chưa đi, anh vừa rồi cũng không có đối với em như vậy?" Đàm Dật Trạch nhắm mắt hưởng thụ sự phục vụ của cô gái nào đó

"Còn nói đứng đắn! Anh cứ hai ba câu lại nhắc đến chuyện kia!"

Cố Niệm Hề ở trong lòng ngực hắn, nhỏ giọng oán giận

"Vật nhỏ, người phụ nữ kia hiện tại rất nguy hiểm. Đáp ứng anh, đừng đi chọc tức cô ta. Về chuyện của Đàm gia cứ để anh lo là được! Còn có..."

Nói đến đây, Đàm Dật Trạch đột nhiên xoay người, đem cô đè xuống dưới thân của mình, khóe miệng mang độ cong tà tứ

Từ mũi hắn thở ra khí nóng, vô tình trêu chọc thần kinh cô

Đôi mắt nóng bỏng, còn có động tác xấu xa, người đàn ông này muốn làm cái gì, Cố Niệm Hề nếu không đoán ra, thì cũng uổng phí mấy tháng bọn họ làm vợ chồng rồi

"Còn có cái gì.." Thấy tay của hắn chạm đến áo mình, Cố Niệm Hề nhanh chóng giữ chặt, thuận tiện đổi đề tài

"Còn có, mau chóng sinh tiểu bảo bảo cho anh, anh đến tuổi này rồi, nếu còn chưa được làm ba, chỉ sợ sẽ bị người ta chê cười!"

"Muốn làm ba cũng phải chờ thân thích nhà em rời đi không được sao?"

"Đương nhiên, nhưng hiện tại tay anh làm đã đến nghiện!" Nói xong hắn lại kiên quyết kéo tay cô ra, tiếp tục tìm kiếm

Mà cô gái nào đó chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn lão lưu manh trên người mình

Đây, chính là Đàm tham mưu trưởng nhà cô

Ngay cả chiếm tiện nghi, cũng phải dùng lời nói chính nghĩa

Chương 91.2: Ai dám làm con mồi của Lăng nhị gia hắn khóc

Buổi tối ngày hôm sau, Cố Niệm Hề và Tô Du Du hẹn gặp mặt ở quán rượu

"Hề nha đầu, cậu nói ngày mai muốn đưa mình đi đâu?" Ngày mai chính là ngày cô cùng Cố Niệm Hề đi du lịch. Trong lòng Tô Du Du lại không ngăn nổi chờ mong

Từ lúc đến thành phố này, Tô Du Du không phải bận công việc, thì cũng là theo Lục Tử Thông đến quán bar này, vì mục đích muốn người đàn ông kia chú ý đến

Mà bây giờ cô nhận ra, mình làm nhiều như vậy, kết quả chỉ là tốn thời gian và mất sức. Lúc trước nếu như cô biết như vậy, chẳng thà ngay từ khi đến nơi đây, mau chóng chặt đứt ý muốn trong đầu mình

Như vậy, cũng không đến mức như hiện tại, tâm tình chán nản, tim đau

"Mình đương nhiên là mang cậu đi gặp người đàn ông so với người kia đẹp trai hơn!" Tô Du Du cũng đã đến tuổi kết hôn. Lần trước Tô mẹ gọi điện thoại cho Tô Du Du nhắc đến chuyện này nhưng không thành, sau đó còn gọi điện thoại đến cho cô

Lần trước, Tô mẹ muốn Tô Du Du trở về thành phố D. Cho nên bà tự nhiên thông báo cho Cố Niệm Hề một tiếng, làm cho Cố Niệm Hề khuyên nhủ Tô Du Du sớm một chút trở về

"Đừng nói bừa. Nếu như chị đây có thể tìm về một người, vậy tết trung thu không cần đến khi về nhà tìm mọi cách trốn tránh" Thật ra Cố Niệm Hề vừa nhắc tới hai từ "Đàn ông", người trước tiên Tô Du Du nghĩ tới là Lăng nhị gia

Nhưng mà, trong nháy mắt, cô lại buộc mình không nên nhớ đến người đàn ông này

Lăng nhị gia vĩnh viễn là một người đàn ông đáng khinh, chuyeem môn lừa gạt tình cảm phụ nữ cùng tiền tài của họ làm thú vui


"Lần trước dì Tô nói chuyện người đàn ông kia với mình. Xem ra, gia cảnh nhà hắn cũng không tồi"

"Không tồi cái rắm. Là thân thích của hắn có năng lực, cũng không phải là hắn"

"Vậy cậu sao có thể thuyết phục dì Tô? Mình nhớ rõ dì Tô nói với mình muốn cậu đi gặp anh ta"

"Còn có thể thuyết phục như thế nào? Mình hỏi bà ấy, rốt cuộc muốn đem mình gả cho ai trong thân thích nhà anh ta"

Nhìn Tô Du Du nói chuyện như đang nã pháo, Cố Niệm Hề chỉ có thể bất đắc dĩ bật cười: "Du Du, người tương lai đánh bại được trái tim cậu, chắc chắn sẽ là một cực phẩm!"

"Niệm Hề, nếu như tương lai có người đánh bại được mình, nhớ cho mình mấy bạt tai thật đau"

"Tại sao?" Suy nghĩ của Tô Du Du rất ít người có thể theo kịp

"Người mình theo đuổi nhiều năm như vậy, con mẹ nó hắn rốt cuộc trốn ở nơi nào!" Nếu không phải ánh sáng trong quán bar lập lòe, Cố Niệm Hề nhất định có thể nhìn thấy nước mắt từ khóe mắt của Tô Du Du

Nói đến đây, trong lòng cô nhất định vẫn oán hận Lục Tử Thông

Cô ở phía sau hắn đuổi đến nhiều năm như vậy, chỉ cần hắn một lần xoay người vì cô, hắn nhất định sẽ biết

Chỉ tiếc, hắn một lần cũng không vì Tô Du Du dừng cước bộ

Điều này cũng đưa đến cục diện như bây giờ

Cố Niệm Hề muốn nói gì đó. Mắt liền nhìn thấy một người đàn ông hướng bọn họ đi đến, trên tay còn cầm một ly chất lỏng màu hổ phách

"Tô bé nhỏ!"

Người tới hiển nhiên cũng quen biết Tô Du Du

Vừa đến bên này, liền làm ra dáng vẻ lưu manh

Nhưng mà làm cho Cố Niệm Hề cảm thấy không lý giải được chính là, dáng vẻ lưu manh này của người đàn ông dường như có chút cố kỵ

"Tiểu Lục, đừng bày ra bộ mặt con cóc đó trước mặt chi đây, chị đây sẽ bị chết vì ghê tởm"

"Tiểu Lục, con mẹ nó ánh có thể giống đàn ông một chút được không, đi đường đều nhăn nhó, mẹ anh chẳng lẽ sinh anh ra đã muốn anh trở thành thái giám?"

"Tiểu Lục, anh nói tại sao đàn ông ở chỗ này đều cao lớn, chỉ có anh... Quên đi, chị đây không nói, đỡ phải khiến anh cảm thấy xấu hổ"

Liên tiếp vài câu chế nhạo không lưu tình, Cố Niệm Hề có thể nhận ra được Tiểu Lục Tử tức giận đến hiện lên gân xanh. Vẻ mặt hận không thể một tay bóp chết Tô Du Du

Nhưng không biết tại sao Tiểu Lục Tử vẫn ẩn nhẫn

"Tô bé nhỏ, có đôi khi tôi thật sự hận không thể bóp chết cô!" Quả nhiên như Cố Niệm Hề nghĩ, Tiểu Lục Tử sẽ nói ra lời này với Tô Du Du

"Người hận không thể bóp chết tôi rất nhiều, anh đứng hàng thứ mấy?" Tính tình của Tô Du Du chính là vừa mở miệng sẽ như nã pháo. Cho nên đối với Tiểu Lục Tử trước mặt này, cô cũng không chút kiêng kỵ

Tô Du Du có điều không biết, nếu không phải Tiểu Lục Tử sợ đắc tội với Lăng nhị gia hắn đã sớm muốn hung hăng đánh chết cô

Tiểu Lục Tử hắn đã làm lưu manh nhiều năm, còn thật sự chưa có cô gái nào dám cùng hắn tranh cãi như vậy

Tuy rằng, Tiểu Lục Tử rất muốn thừa cô Lăng nhị gia không chú ý tới, cho Tô bé nhỏ nếm mùi đau khổ một chút

Nhưng hắn ở trong thành phố này lăn lộn nhiều năm như vậy, cũng không thể không biết Lăng nhị gia là người như thế nào

Hắn nếu muốn biết người khác đang làm cái gì, căn bản không cần phái người theo dõi cũng có thể tra ra được sự tình

Hơn nữa Tiểu Lục Tử cũng không phải là kẻ ngốc, hắn đương nhiên nhìn ra được, Lăng nhị gia đối đãi với Tô bé nhỏ rất đặc biệt

Ít nhất từ lúc hắn đi theo Lăng nhị gia, hắn cũng chưa từng nhìn thấy qua, Lăng nhị gia đối với một người phụ nữ nào thân cận như vậy

Cho nên mặc dù có bao nhiêu tức giận, Tiểu Lục Tử cũng chỉ có thể ẩn nhẫn

"Quên đi tôi đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân. Trong bụng tể tướng có thể chống thuyền, bất hòa với Tô bé nhỏ mồm miệng không lễ phép như vậy cũng chẳng để làm gì, thứ này cho cô!" Nói xong Tiểu Lục Tử đặt chén ly rượu xuống trước mặt Tô Du Du

"Đây là..."

Cố Niệm Hề cùng Tô Du Du có chút khó hiểu nhìn về hướng Tiểu Lục Tử

"Đây là Lăng nhị gia cho cô, cho cô đừng có mở miệng làm tổn thương đến đóa hoa tươi mát tiểu bách hợp bên cạnh!"

"Lăng nhị gia cũng ở chỗ này?" Tầm mắt Tô Du Du dừng ở chiếc ghế da cách đó không xa, không tự giác nuốt một ngụm nước bọt

Ngày mai cùng Cố Niệm Hề ra ngoại thành chơi, hôm nay còn nghĩ muốn hẹn Cố Niệm Hề gặp mặt, đương nhiên là có chút dư thừa

Mà Tô Du Du sở dĩ muốn làm như vậy, cũng chỉ vì muốn né tránh Lăng nhị gia

Nhưng thật không ngờ, hai người có thể ở nơi này gặp mặt, thật là con mẹ nó

"Đương nhiên, từ lúc cô mở miệng nã pháo Lăng nhị gia đã đến rồi. Có muốn gặp mặt ngài ấy hay không?" Tiểu Lục Tử cười mờ ám

Có thể làm cho Tô bé nhỏ biểu hiện bộ dạng kinh ngạc như vậy, phỏng chừng chỉ có một mình Lăng nhị gia

Hắn cũng nên thừa dịp đòi lại một chút nghẹn khuất trong lòng

"Không... Ai muốn gặp anh ta. Tôi cùng bạn của tôi lát nữa rời đi rồi! Tiểu Lục Tử anh nên năn đi, chị đây còn có chuyện phải làm!" Tô Du Du trừng mắt nhìn hắn một cái

"Tô bé nhỏ, cô thật sự đem mình trở thành Từ Hi!"

"Đó là tiềm chất vốn có của chị đây. Tiểu Lục Tử anh có phải muốn là Lý Liên Anh hay không?"

"Được rồi, ồn ào cùng với cô chỉ là tự rước lấy khổ!" Tiểu Lục Tử biết mình không nói lại được Tô Du Du, muốn động tay động chân lại sợ Lăng nhị gia biết

"Du Du, người đó là ai! Câu sao lại quen biết người như vậy?" Xem thái độ của Tiểu Lục Tử, Cố Niệm Hề liền biết đây là lưu manh

"Mình cũng không biết hắn là ai, nhưng mà đối phó với người như vậy phải hung hăng dạy dỗ thật tốt"

Tô Du Du lơ đễnh

Lại không biết, tầm mắt của Cố Niệm Hề đã bị hấp dẫn trên ly rượu kia

"Du Du, Lăng nhị gia là ai? Cậu dường như rất sợ hãi hắn!" Nhìn ly rượu trước mắt, Cố Niệm Hề cũng đoán ra được giá trị của nó

Đương nhiên khi Cố Niệm Hề nghe thấy cũng cảm thấy quen tai

Chẳng qua ngày hôm sau, Tô Du Du gặp mặt người đàn ông nào đó lại vô cùng giật mình cùng kinh ngạc, Cố Niệm Hề mới biết được ba từ Lăng nhị gia kia quả thật rất quen thuộc

"...Cũng không có gì, chẳng qua chỉ là một tên du côn mà thôi. Niệm Hề, uống xong thứ này chúng ta trở về đi!" Nghe được Lăng nhị gia có ở nơi này, Tô Du Du tự nhiên cảm thấy giật mình

"Ân được rồi!"

Uống xong đồ uống, Tô Du Du quả thật lôi kéo Cố Niệm Hề rời đi

Chẳng qua, khi tới bãi đỗ xe, Tô Du Du lại nhìn thấy bóng dáng quen thuộc


Nhìn cô gái dựa đầu vào lòng ngực người đàn ông, Tô Du Du đột nhiên cảm thấy nhiệt độ giảm xuống, lạnh đến phát run

Mà tay của cô nắm lấy tay Cố Niệm Hề cũng không tự giác run rẩy, khiến cho Cố Niệm Hề nhìn về hướng trước mặt

Nếu như không nhầm, người phụ nữ ở trong lòng ngực người đàn ông kia, chính là người tối hôm qua đến Đàm gia nói chuyện

Không, phải nói là người tôi hôm qua đến đại náo Đàm gia, Hoắc Tư Vũ

Cô ta, sao lại ở trong nơi này?

Hơn nữa bên cạnh cô ta còn có một người đàn ông

"Du Du, cậu có cảm thấy người đàn ông kia rất quen mặt?" Bọn họ vừa mới muốn bước vào cửa quán bar, liền đứng lại một lúc. Bởi vì, người đàn ông kia có điện thoại

Không biết có phải là tín hiệu không đủ rõ ràng hay không, mà người đàn ông phải quay lại nghe điện thoại. Tuy rằng khoảng cách từ phía hắn đến chỗ hai người không gần, nhưng cũng đủ để cho Cố Niệm Hề nhìn thấy rõ hắn

Chẳng biết tại sao, Cố Niệm Hề cảm thấy người đàn ông này rất quen mặt

Nhưng nghĩ một hồ lầu, cô cũng không phát hiện ra người này là ai

"Hề nha đầu, chẳng lẽ cậu quên rồi sao? Hai năm trước mình đã cho cậu xem qua ảnh chụp của hắn!" Tô Du Du ghé sát tai Cố Niệm Hề nhỏ giọng khàn khàn nói

Nếu không phải người đứng bên cạnh cô là Tô Du Du, cô tuyệt đối sẽ không tin người vừa nói vào tai mình là cô ấy

Còn nữa, Cố Niệm Hề còn thấy gương mặt nhỏ nhắn của Tô Du Du tái nhợt, đột nhiên cô nhớ ra ảnh chụp...

"Nhìn xem, đây là ảnh của chị đây chụp cùng anh ấy, đẹp trai không?" Hai năm trước Tô Du Du vừa nói lời này, vừa hé ra tấm ảnh chụp

"Oa, là một mỹ nam"

"Đúng vậy, người được Tô Du Du chị đây nhìn trúng sao có thể kém?" Tô Du Du mặc kệ là hai năm trước hay hai năm sau, hình tượng vẫn không chút thay đổi

"Tô Du Du, cậu bắt sao?"

"Còn chưa!"

"Xì..."

"Chờ xem, chờ chị đây tốt nghiệp nhất định sẽ truy hắn. Sớm hay muộn hắn ta cũng về tay chị đây"

Chuyện này đều là chuyện của hai năm trước

Cố Niệm Hề chưa nghe qua Tô Du Du đề cập đến chuyện này lần thứ hai

Vốn tưởng rằng, đây chỉ là mơ tưởng hão huyền hau là lý tưởng bậy bạ gì đó của Tô Du Du. Tuổi trẻ ai chưa từng bốc đồng như vậy?

Mà khi Tô Du Du thật sự bước đến thành phố này, Cố Niệm Hề mới biết, Tô Du Du không nói dối

Cô ấy thật sự đuổi đến tận đây!

Nhưng mà ở thành phố này, cùng Tô Du Du gặp mặt nhiều lần, Cố Niệm Hề cũng chưa từng nghe cô ấy nhắc đến người đàn ông kia, cũng không nhìn thấy Tô Du Du xuất hiện cùng với hắn, cho nên chuyện này Cố Niệm Hề mau chóng quên đi.

"Du Du... Tại sao lại là Hoắc Tư Vũ?" Người phụ nữ này đoạt đi bạn trai cô còn chưa đủ, bây giờ còn muốn đoạt đi của Tô Du Du! Cố Niệm Hề ngẩng đầu, nhìn hốc mắt Tô Du Du nghẹn hồng, trong lòng đột nhiên đau đớn

"Du Du, đều tại mình! Mình sớm biết cô ta là người xấu xa, lại không nói cho cậu, để cậu phòng bị" Hốc mắt của Cố Niệm Hề trong nháy mắt đỏ lên

"Niệm Hề, việc này không trách cậu. Mình cũng bị cô ta lừa, còn ngu ngốc giúp cô ta"

Nhắn mắt lại, hung hắn hít thật sâu, làm cho gió rét lạnh thổi đến trên người mình, Tô Du Du lúc này mới mở mắt. Giờ phút này, ánh mắt của cô đã có chút khác thường, khóe miệng lại nở một nụ cười nhạt

"Niệm Hề, ngày lạnh! Chúng ta về sớm một chút! Bằng không Đàm tham mưu trưởng nhà cậu lại lột da mình!"

"Du Du, cậu không sao chứ?"

"Không có việc gì! Nếu mình thật sự vì người không đáng mà đau lòng khổ sở, vậy không phải đã quá coi thường Tô Du Du mình mình sao?" Tô Du Du vẫn cười như trước, trong mắt sớm đã không tìm thấy ưu thương

"Nhưng..."

Nếu có thể giống như lời nói của cô ấy thì tốt rồi

Cố Niệm Hề đã từng yêu hết lòng, cô đương nhiên có thể hiểu rõ cảm giác chứng kiến cảnh người mình yêu đi cùng cô gái khác

Nếu không phải lúc đó Đàm tham mưu trưởng xuất hiện, chỉ sợ cô bây giờ vẫn còn vùng vẫy trong vũng bùn đau khổ

"Cái gì khát hay không khát? Chờ về nhà lão công nhà cậu mang nước cho cậu uống!'" Nói xong Tô Du Du lại hướng Cố Niệm Hê nháy mắt tà ác. Biểu hiện cô không thương tâm

"Du Du, nếu cậu có chuyện gì thì gọi điện cho mình được không?" Thấy Tô Du Du như vậy, Cố Niệm Hề vẫn cảm thấy lo lắng

"Hề đại thẩm, con mắt nào của cậu thấy chị đây thương tâm? Cậu mau trở về cùng tham mưu trưởng nhà cậu thân thiết đi. Ngày mau chúng ta còn phải đi ngoại thành chơi! Đừng phá chị đây ngắm mỹ nam!"

Nói xong lời này, Tô Du Du không đợi Cố Niệm Hề phản ứng lại, liền khởi động xe

Cố Niệm Hề bị bỏ lại nơi này, chỉ có thể mông lung nhìn xe biến mất ở góc đường. Nhưng không biết cô gái nào đó vừa lên xe, nước mắt đã rơi lã chã

Nếu như chậm chễ một chút rời đi, đảm bảo Tô Du Du sẽ khóc trước mặt Cố Niệm Hề

Tâm, thật sự rất đau...

Hai năm tình cảm kiên trì, nào có thể nói buông tay là buông tay, nói không đau sẽ không đau?

Thật ra cô luôn tự cho mình không còn có tình cảm nào với Lục Tử Thông, nhưng hiện tại gặp mặt hắn, mới phát hiện, thì ra mình chỉ tự lừa dối mình

"Đô đô đô..." Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, tại không gian chật hẹp trong xe có chút ngột ngạt

"Là anh, Lăng nhị gia. Mau nhanh chóng đến đón anh!" Giọng nói bá đạo từ bên kia đầu dây truyền đến

"Anh vừa mới không phải tự mình đi tới sao?"

"Anh tự đi đến" Giọng nói của hắn không một chút chần chờ

"Nếu có thể tự đến, vậy tự trở về đi!" Tâm tình cô hiện tại không tốt, chuyện gì cũng không muốn làm

"Tô bé nhỏ, em dám nói chuyện như vậy với anh? Em không sợ anh đem hình ảnh lõa thể giường chiếu của em hấp thụ ánh sáng sao?" Giọng nói của hắn vô cùng hàm xúc

Nhưng ai cũng không biết khi giọng nói nghẹn ngào kia truyền đến tai hắn, ánh mắt hắn lại lóe lên tia lạnh lẽo

Ai dám làm cho con mồi của Lăng nhị gia hắn khóc?

Xem ra, người đó gần đây ngứa thịt!

"Anh chờ chị đây! Đêm nay, chị đây không không đem hoa cúc của anh bạo, chị đây không phải họ Tô!" Hướng người đàn ông bên kia điện thoại rít gào, Tô Du Du hung hăng bóp chặt di động. Làm cho xe, trong nháy mắt chuyển hướng

"Kia vậy anh xin đợi em!"

Một người đàn ông ở góc sáng sủa nào đó nở nụ cười nhẹ...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui